Chương 172: Rèn đao
Trước đó, hắn sớm đã muốn giết Tát Phi Mã. Nhưng mấy lần tập kích đều bất thành, đến cả Ảnh Cơ cũng thất thủ mà bị thương. Giờ đây thực lực của hắn đã đủ cường đại, liền đích thân mà tìm đến một chuyến. Chính là muốn nhân lúc đao còn nóng này, đem đối phương ra mà rèn đao.
– Chúng ta gặp lại nhau rồi. Thế nào, Tát Phi gia chủ, ngươi có vui không?- Hắn nghênh mặt ra đó, như đang thách thức lấy đối phương vậy.
– Là ngươi? Ngươi còn dám xuất hiện trước mặt ta?- Tát Phi Mã thấy là hắn, cơn giận trong lòng liền bùng phát. Chỉ hận mà không xé xác hắn ra ngay lập tức nhưng y lại kiềm chế cơn giận trong lòng đó lại. Bởi vì hắn tự mình tìm đến thế này, e là có yếm trá. Y không thể không đề phòng.
– Ngươi không phải cho người tìm kiếm ta sao? Ta đến rồi, ngươi không vui sao? Mặt sao lại nhăn như đít khỉ thế kia, xấu chết đi được!- Hắn cười mỉm nhưng trong nụ cười đó, ẩn hiện là sự chết chóc đến bất tận.
– Ngươi… Dám nói như vậy với gia chủ của ta? Ngươi là cái thá gì hả? Là muốn ăn đòn sao? (Ta tìm không được ngươi, ngươi lại tự mình nộp mạng đến. Thật là ông trời có mắt mà, để ngươi tìm chết thế này!)- Tấn Trọng chỉ thẳng mặt hắn mà mắng, là muốn thay Tát Phi Mã ra oai với hắn. Muốn dùng chuyện này mà lấy công chịu tội, cũng muốn dùng chuyện này mà trút ra bất mãn trong lòng đối với hắn.
– Nơi đây có chỗ cho ngươi nói chuyện sao? Cút qua một bên đi!- Hắn vung tay một cái, đối phương liền bị đánh văng. Đứng trước một đòn đó, lại chẳng hề có chút năng lực phản kháng nào cả. Vừa hay một đòn này hắn dùng để thị uy thực lực vậy.
– Chúng ta không thù không oán, ngươi vì sao lại năm lần bảy lượt gây sự với ta? Còn tàn độc ra tay với cha của ta. Rốt cuộc mục đích của ngươi là gì?- Trước một màn đó, Tát Phi Mã lại chẳng có phản ứng gì. Còn là muốn từ hắn, thăm dò một số thứ.
– Không thù không oán, nói cái quái gì thế? Vậy ngươi có còn nhớ bộ tộc trong rừng sâu kia không? Một tộc cứ thế mà bị ‘các ngươi’ đồ sát!- Hắn vừa cười đó, giờ đã mặt lạnh như băng.
– Ngươi… Ngươi là người của bộ tộc đó?- Theo gợi ý của hắn, Tát Phi Mã dần dần nhớ lại những chuyện trước kia. Ngày đó bên trong rừng sâu, quả thật là đã từng diệt qua một bộ tộc như thế.
– Không, ta không liên quan đến bọn họ. Nhưng ta liên quan đến một cô gái trong bọn họ. Còn có tên bị ngươi bắt đến đây, làm đấu nô nữa. Ta chính là vì bọn họ mà đến đây báo thù. Giờ thì đã biết vì sao, ta lại muốn diệt Tát Phi Thế gia chó má này của ngươi rồi chứ hả?- Hắn nửa giận nửa không, cũng chẳng biết bản thân là giận vì cái gì. Nhưng hắn biết, hắn phải giết đối phương cho bằng được.
– Thì ra là như vậy, thì ra là như vậy! Nhưng mà hình như… Ngươi nói nhiều quá rồi. Phàm là kẻ nào nói nhiều, đều rất dễ chết. Ngươi không biết sao?- Tát Phi Mã lời vừa dứt, theo đó là một đám đông xuất hiện, bao vây lấy mấy hắn.
– Vậy thì phải xem, ngươi có năng lực đó không đã. Tát Phi Thế gia của ngươi, hôm nay ta diệt chắc rồi!- Hắn thi triển ra Huyết Hành Quyết, lại kết hợp với Uy của bản thân. Trực tiếp đem những kẻ này đẩy lùi, còn là muốn dùng Uy khoá chặt lấy Tát Phi Mã, nghiền ép lấy y.
– Chút Uy này của ngươi, còn muốn làm khó ta, kém cỏi!- Tát Phi Mã cũng không nằm yên chịu chết, thi triển ra Uy của bản thân. Cũng không kém gì hắn nhưng lại mang đến cho người khác cái cảm giác, áp bức khó tả thành lời. Như ánh nắng ban trưa, nóng đến rát da rát thịt.
– Uy không làm khó được ngươi nhưng thứ này thì sao? Tiếp chiêu!- Hắn tập trung Khí vào đầu ngón tay, bắn ra một tia sáng. Mà ẩn hiện trong tia sáng đó lại là Huyết Chi Lệ Ý. Hắn thật muốn xem, Ý mà bản thân ngưng tụ ra. Rốt cuộc là mạnh hay yếu, vừa hay lấy đối phương ra thử vậy.
Bùm một tiếng, vậy mà Tát Phi Mã lại chẳng hề hấn gì. Một đòn đó của hắn chỉ khiến lớp phòng hộ của đối phương để lại một vết xước nhỏ mà thôi. Xem ra, Ý của hắn, vẫn là chưa đủ mạnh. Nhưng dùng để thăm dò như thế là cũng đủ rồi.
– Tấn Trọng, ngươi mắt bị mù à? Thấy ta bị đánh mà còn nhìn được sao?- Tát Phi Mã trầm giọng ra lệnh, muốn xem hắn là dựa vào đâu mà lại dám đến đây làm loạn.
Tấn Trọng nghe thế, liền lập tức xông tới. Nhưng không biết từ đâu Tiểu Quỷ và Độc Nhãn xuất hiện, đứng chắn trước mặt hắn. Tiểu Quỷ lại chỉ cần một đòn đánh chặn, đã đem đối phương đánh lui rồi. Không cho đối phương đến gần hắn, càng là không cho bất cứ ai xen vào chuyện riêng của hai người bọn họ.
– Nhóc con từ đâu ra, cút ra cho ta!- Tấn Trọng thấy mình bị đánh lui bởi một đứa trẻ, tất nhiên là không chịu thua rồi. Liền lập tức xông tới một lần nữa, ra đòn mà đánh trả.
– Đối thủ của ngươi là ta. Muốn làm phiền đại nhân nhà ta, đừng hòng!- Tiểu Quỷ giao chiêu với đối phương, chỉ có hơn chứ không kém. Nhờ vào phúc của hắn, đứa trẻ này đã đề thăng đến cấp Vương Đỉnh cấp. Đối phương nào đâu có phải là đối thủ.
– Thật không biết sống chết. Người đâu, còn không mau đến giúp ta một tay. Diệt trừ con nhỏ này!- Lời Tấn Trọng vừa dứt, liền có năm người xuất hiện. Ai nấy thực lực cũng đều là cấp Vương, hợp sức mà vây công lấy Tiểu Quỷ.
Đây dù sao cũng là Thế gia, tất nhiên sẽ không thiếu những kẻ mạnh. Nếu như không có chuẩn bị mà đến, chính là tự mình đến tìm chết. Bởi vì Thế gia nào đâu có phải là nơi mà ai cũng có thể tùy tiện đối nghịch.
Tiểu Quỷ lấy một địch sáu, miễn cưỡng mà kéo bọn họ vào thế giằng co. Độc Nhãn thì đối phó những người còn lại của Tát Phi Thế gia, không cho bất kì ai làm phiền đến hai người bọn họ. Bởi vì mối thù cũ đó, sẽ do đích tay hắn báo.
– Hai chúng ta cũng nên bắt đầu rồi nhỉ?- Lời vừa dứt, hắn liền động thủ. Tập trung Niệm ở trên người đối phương, phát động mà cho nổ. Đánh không được từ bên ngoài vậy thì hắn đánh từ bên trong vậy. Nhưng đối phương lại kịp lệch người qua một bên, tránh được một đòn đó.
– Đúng là phế vật mà, một đứa con nít cũng đối phó không xong!- Tát Phi Mã chỉ đành đích thân ra tay với hắn, trả lại mối thù giết cha kia.- Nếu như ngươi đã gấp tìm chết đến như thế, vậy thì để ta thành toàn cho ngươi vậy! Chịu chết đi!
Tát Phi Mã vừa mới đứng đó, chớp mắt đã không thấy đâu. Đến khi nhìn rõ, đã đến trước mặt hắn rồi. Tụ Khí vào tay, đánh ra một chưởng. Hung hiểm dị thường, thiếu chút nữa là đã đánh nát đầu hắn ra.
Nhưng có nào ngờ, hắn lại lách người qua một bên, tránh được chiêu đó. Còn áp sát, dồn Lực mà đánh ra một quyền phản công nữa. Biết là không thể đánh xuyên lớp phòng hộ kia của Tát Phi Mã, hắn liền dùng đến xung Lực. Hoá thành xung kích trực tiếp mà đánh thẳng vào người đối phương.
‘Rầm’ một tiếng, Tát Phi Mã bị đánh văng ra xa, đập mạnh vào vách tường phía sau. Khoé môi chảy ra một ít máu tươi, tuy là có lớp phòng hộ bảo vệ. Nhưng một quyền đó của hắn, cứ thế mà đả thương lấy y.
– Không lí nào? Ban nãy hắn không phải dùng Khí sao? Lực sao lại mạnh đến như vậy?- Tát Phi Mã bị đánh cho ngơ ngác mà đến ngờ ngệch.
– Lớp phòng hộ này của ngươi cũng chỉ có thế. Vừa hay, lấy nó ra thử Huyết kiếm của ta vậy. Xem là nó cứng hay là kiếm của ta bén!- Hắn ngưng tụ ra một thanh kiếm bằng máu, đỏ rực như lửa. Lại dùng đến Bất Diệt Hoả và Phụng Hoả bao bọc lấy bên ngoài. Gia tăng sức tấn công của nó.- Tát Phi Thế gia hôm nay, một tên cũng đừng hòng sống sót rời khỏi đây.