Chương 135: Hợp tác
Hắn từ nam sủng của Tát Phi Văn mà biết được một chuyện, còn là một chuyện động trời, Tát Phi Mã vậy mà không phải là con trai của lão ta. Chuyện này, nếu như truyền ra ngoài rồi. Không biết, có thể gây nên sóng to gió lớn gì đây. Nhưng có thể chắc một điều rằng, cả Nội Thành này đều sẽ vì nó mà dậy sóng.
– Vậy ngài có biết, Tát Phi Mã là con của ai không?- Nam sủng thấy hắn không quan tâm tới chuyện này. Vì để giữ mạng liền đổi giọng, thoạt nhiên lại trở nên nghiêm túc hơn.
– Ồ, còn có bí mật này. Ngươi nói ta nghe xem thử nào, là con của ai?- Hắn nhất thời nảy sinh ra hứng thú, tiếp tục mà tra hỏi.
– Tiểu nhân không biết!- Đối phương nhìn hắn, nhẹ lắc đầu mà nói.
– Ngươi là đang đùa ta đấy à?- Nụ cười vụt tắt, hắn tụ Niệm vào tay, chuẩn bị động thủ thì đối phương lại nói tiếp.- Muốn chết sao?
– Khoan đã, đại nhân hãy nghe ta nói rõ! Nhưng có thể đảm bảo, thân phận của đối phương không tầm thường. Năm đó, Tát Phi Văn xuất thân vốn bình thường. Trong Tát Phi Thế gia địa vị không cao nhưng trong một đêm, nhận nuôi Tát Phi Mã. Liền có thể trở thành gia chủ của Tát Phi Thế gia. Vậy ngài nói xem, thế lực đứng sau đó lớn đến cỡ nào!- Nam sủng đem mọi chuyện mình biết, đều nói với hắn. Cầu một tia sinh cơ nhưng đáng tiếc, lại cầu nhầm người rồi.
– Còn có chuyện này, được rồi. Nể tình chuyện này, ta sẽ nhẹ tay với ngươi vậy. Đảm bảo sẽ không đau đâu!- Hắn lạnh giọng, ánh mắt thì đầy vẻ chết chóc.
– Hả?- Đến khi đối phương kịp phản ứng lại, máu tươi đã bắn ra chín thước rồi.
– Không ngờ tới đấy, ta lại biết được bí mật này. Thật là ngoài ý muốn mà!- Hắn xoa cằm, nhẹ cười mà nham hiểm.- Tát Phi Mã, đứa con hoang nhà ngươi. Cứ ở đó mà đợi sự báo thù của ta đi!
Tát Phi Thế gia, vào ngày đại tang, bọn họ còn có khách không mời mà tới. Là Cao Thư Trang, không biết vì sao cô ta lại đến đây. Tát Phi Mã quỳ trước linh cữu của Tát Phi Văn, vốn còn không muốn quản đến cô ta nhưng đối phương đến đây, tất có mục đích. Không muốn quản là không được.
– Cô… Đến đây làm gì? Có thời gian rảnh đến vậy sao? Nếu như ta nhớ không lầm, giờ này cô không nên ở đây mới phải!- Tát Phi Mã thấy là cô ta, liền bày ra vẻ mặt dửng dưng mà tiếp đón.
– Nghe nói Tát Phi gia chủ đây bị người ta sát hại. Ta đến đây chính là muốn chia buồn cùng ngươi, không được sao?- Cao Thư Trang trước thái độ đó của đối phương, lại không để tâm là mấy.
– Hình như ta nhớ không lầm, anh cô cũng là bị tên đó giết thì phải. Cô còn có tâm tư đến đây tìm ta, không nghĩ tới đấy. Không đau buồn cho anh cô ở nhà sao?- Tát Phi Mã ánh mắt nhìn tới cô ta, ngữ khí cũng bất giác âm trầm hơn.
– Không phiền Tát Phi thiếu gia đây bận tâm. Ta đến, là có chuyện muốn bàn với ngươi. Ngươi nghe ta nói xong, ta sẽ lập tức rời đi!- Cao Thư Trang cũng không vòng vo nữa, trực tiếp mà ngã bài với đối phương.- Nghe nói, kẻ giết cha ngươi và anh ta là cùng một người. Nếu chúng ta đã có chung một kẻ thù, vậy chi bằng hai nhà chúng ta hợp tác đi!
– Ý tưởng này, ngược lại không tồi đấy. Nhưng mà… Ta tại sao lại phải hợp tác với cô? Cao Thế gia các ngươi, chẳng có ai là tốt cả. Nói không chừng khi hợp tác rồi, ta bị các ngươi đâm sau lưng thì sao?- Tát Phi Mã vẫn là cái giọng điệu khiến người ta chán ghét này, khinh thường ra mặt với cô ta.
– Hừ, miệng lưỡi của ngươi vẫn là đáng ghét đến vậy. Thảo nào lại bị đuổi khỏi… Không hợp tác với Cao Thế gia bọn ta, ngươi có thể tự mình tìm ra được tên đó sao?- Cao Thư Trang cũng không chịu kém thế, quay người rời đi. Rồi sẽ có một ngày, đối phương sẽ chủ động tìm đến cô ta mà thôi.- Ta tại Cao Thế gia, chờ ngươi!
– Không tiễn!- Tát Phi Mã lạnh giọng, chẳng chút mà đối hoài tới cô ta.
– Cha, người yên tâm đi! Không giết được tên đó, báo thù cho người. Con thề rằng đời này, không chết không thôi với hắn!- Tát Phi Mã nhìn trời cao, lòng đầy hận thù mà nói.
Mà lúc này, tại Trần gia, hắn vẫn là một ngày ung dung nhàn rỗi. Việc nặng nhọc nhất mà hắn phải làm, chính là trị bệnh cho Kiều Chi. Nhưng thật chất, lại là đang âm thầm mà không ngừng nuôi dưỡng cô ta. Đem Thể Thuần Âm của vị Trần tiểu thư này, đạt đến mức cực âm cực tà. Chỉ khi đó, kế hoạch của hắn mới có thể coi là đại thành.
– Trọng lang trung, ta cảm thấy bản thân đã khỏe hơn nhiều rồi. Đều là nhờ có ngươi cả!- Kiều Chi nói lời cảm tạ với hắn, nào đâu có biết. Hắn một đầu toàn là suy nghĩ xấu xa với cô ta.
– Đúng vậy, không quá vài ngày nữa. Bệnh của Trần tiểu thư đây sẽ khỏi hẳn, chúc mừng tiểu thư! (Đó cũng là lúc, Huyết Hành Quyết của ta tấn thăng lên tầng thứ 4!)- Hắn bên ngoài nở ra nụ cười thật tươi nhưng bên trong, đó lại là nụ cười gian ác.
– Thế thì tốt quá! Ta có thứ này, tặng Trọng lang trung, xem như thay lời cảm tạ. Mong là ngươi không chê!- Kiều Chi lấy ra một miếng ngọc bội tinh sảo, e thẹn mà đưa đến trước hắn.
– Chuyện này…- Hắn còn đang lưỡng lự, là có nên nhận hay không. Thì đã có người cắt ngang rồi.
Đúng lúc này, Trần Thắng lại tìm đến. Thấy hắn cùng với Kiều Chi cười cười nói nói thế kia, lòng ghen tức liền nổi lên. Liền tìm cách mà chia rẽ lấy bọn họ. Không biết tại sao, mỗi lần thấy hắn là Trần Thắng lại cảm thấy không vui trong lòng. Bất an đến lạ thường.
– Có chuyện gì mà vui thế? Cho ta tham gia với nào. Ồ, sao lại là ngươi? Không phải đã nói với em, đừng qua lại với người không rõ lai lịch rồi sao?- Trần Thắng từ xa bước tới, ẩn ý mà mỉa mai lấy hắn.- Ngươi nên nhớ, ngươi chỉ là một y sĩ. Thân phận thấp hèn, tốt nhất là đừng quá phận. Qua lại với Kiều Chi nhà chúng ta!
(Tên này… Sao cứ thích gây sự với ta thế nhở? Vì đại sự, nhịn một chút vậy. Chờ cơ hội giải quyết ngươi sau!) Hắn mắng thầm đối phương nhưng ngoài mặt vẫn phải toả ra mà tươi cười.- Thắng công tử đã nói vậy. Vậy nếu không còn chuyện gì, một y sĩ như ta xin cáo từ trước một bước vậy!
– Trọng lang tr…- Kiều Chi còn muốn nói gì đó thì hắn đã đi mất rồi.
– Không phải đã nói với em rồi sao, không được qua lại thân thiết với tên đó. Sao bây giờ lại cười cười nói nói thế kia?- Đợi cho hắn đi khỏi, Trần Thắng mới nghiêm giọng trách móc cô ta.
– Anh Thắng, chuyện của em, anh sao lại quản rồi?- Kiều Chi quay người sang hướng khác, bày ra vẻ hờn dỗi với đối phương.
– Ta không quản không được sao? Đừng quên, giữa chúng ta còn có hôn ước đấy. Em sau này sẽ gả cho ta, vậy thì tốt nhất là đừng nên qua lại thân thiết với người đàn ông khác!- Trần Thắng là lo cho cô ta bị gạt, mới hết mực mà khuyên can.
Nhưng trong mắt Kiều Chi, đây chính là ghen tuông vô cớ. Cô ta bao năm nằm trên giường, giờ khó lắm mới cô được tự do hằng mong ước. Lại bị hắn lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ, tâm tư đơn thuần. Sao có thể phân biệt được trắng đen.
– Không nói với anh nữa, mẹ em cho gọi em rồi, em đi đây!- Kiều Chi quay người lại, cứ thế mà đi mất, mặc kệ lấy đối phương.
– Kiều Chi…- Trần Thắng liền đem cơn giận này, tất cả mà trút lên hắn.- Đều là tại ngươi cả, không phải vì ngươi. Kiều Chi sẽ không đối xử với ta như vậy. Xem ta có cơ hội, có giết ngươi không!