Chương 120: ‘Cây ngay’
Cao Thái Vũ mặc kệ bệnh tình trên người, hùng hổ mà lao đến đại sảnh. Thân là đại thiếu gia của Cao Thế gia, giờ lại trở nên thân tàn ma dại như này. Không làm cho ra lẽ chuyện, y sao nuốt trôi cơn giận được đây.
– Cái tên Tát Phi Mã chó chết nhà ngươi, còn dám đến đây. Muốn chết có phải không hả?- Cao Thái Vũ vừa thấy đối phương, là đã lớn tiếng mà mắng nhiếc lấy.
– Vừa gặp ta đã mắng chửi, ngươi là muốn gây sự sao?- Tát Phi Mã cũng không nhịn, lườm mắt với đối phương.
– Hừ, người của ngươi hạ cổ độc trên người ta. Mắng ngươi thì đã làm sao?- Cao Thái Vũ cậy mình có lí lẽ, liền muốn lên mặt với đối phương.
– Người của ta? Ai? Ngươi đừng có mà ngậm máu phun người!- Tát Phi Mã hơi nhíu mày, ngơ ngác mà không hiểu gì.
– Còn ai vào đây được, cái tên Kim Tư đó, không phải là người của ngươi sao? Chẳng qua chỉ giết hai tên nô lệ mà thôi, hắn lại dám hạ cổ độc lên trên người ta. Đợi ta bắt được hắn, nhất định sẽ xẻo từng miếng thịt trên người hắn xuống. Để hắn biết, dám chọc vào ta. Hậu quả là thế nào!- Cao Thái Vũ nghiến răng nghiến lợi mà mắng mỏ, càng mắng thì lại càng hăng.
– Kim Tư… Mấy tên nô lệ… Ngươi là nói đến…- Trong nhất thời, Tát Phi Mã như đã hiểu ra gì đó.- Thì ra là vậy, không ngờ đến kẻ mà vất vả cho người tìm kiếm. Vậy mà lại ở ngay bên cạnh ta!
– Ngươi đừng có giả khờ ở trước mặt ta, chuyện này ta không tin không liên quan đến ngươi. Đợi đến khi ta điều tra ra, ngươi có chối cũng vô ích!- Cao Thái Vũ quyết cắn chặt lấy đối phương không buông, chỉ muốn nhân cơ hội này mà đem Tát Phi Thế gia của đối phương mà tiêu diệt.
– Chuyện đó để sau đi. Lần này ta đến, là muốn mời Y Vương đây đến xem bệnh cho cha ta. Chuyện này, không làm khó Liễu Giai tiểu thư chứ?- Tát Phi Mã hướng đối phương mà thỉnh cầu, hoàn toàn bơ lấy Cao Thái Vũ đang tức giận kia.
– Được, ta bây giờ sẽ lập tức qua đó!- Liễu Giai không chút chần chừ đã đồng ý, cứu người nào đâu có phân biệt.
– Không được!- Đúng lúc này, Cao Thái Vũ lại đứng ra mà ngăn cản.
– Cứu người quan trọng, mong Cao đại thiếu gia hiểu cho. Tát Phi Mã thiếu gia, chúng ta đi thôi!- Liễu Giai lại không để tâm tới sự ngăn cản của đối phương, cứ thế mà cùng với Tát Phi Mã rời đi.
– Tức chết ta mà! Không ai xem ta ra gì cả. Đợi đó đi, ta nhất định sẽ khiến các ngươi hối hận!- Cao Thái Vũ dậm chân một cái thật mạnh, biểu thị sự tức giận trong lòng.
Liễu Giai theo chân Tát Phi Mã mà đến Tát Phi Thế gia. Nằm tại trên giường, Tát Phi Văn giờ đây, cả người ốm yếu mà héo hon gầy mòn. Trông chẳng có tí sức sống nào cả. Hai mắt lim dim mơ màng, thẩn thơ mà thần trí bất minh.
– Đây là…- Liễu Giai nhìn đến gia chủ Tát Phi Thế gia, vẻ ngoài lại ốm yếu thế kia. Bên cạnh giường lại có một nam tử loè loẹt ngồi đó, cô ta còn là không hiểu chuyện gì. Nhưng giờ không phải là lúc để ý đến chuyện đó, cứu người mới là quan trọng. Cô ta liền bắt mạch mà chuẩn bệnh. Chỉ là sau khi khám mạch xong, sắc mặt của cô ta lại phần nào kém đi.
– Liễu Giai tiểu thư, cô sao thế?- Thấy mặt đối phương biến sắc, Tát Phi Mã như có dự cảm không lành.
– Bệnh tình của Văn lão gia, không đơn giản. Hình như bị người ta hạ độc qua thì phải?- Liễu Giai sau khi khám bệnh qua, liền khó nói thành lời. Bệnh của Tát Phi Văn và Cao Thái Vũ, bất ngờ mà giống nhau đến lạ.
– Hạ độc? Chuyện này sao có thể? Lẽ nào… Là hắn?- Tát Phi Mã hơi nhíu mày, nghĩ ra gì đó, ánh mắt liền trở nên sắc lạnh.- Khốn kiếp, lại dám chơi trên đầu thái tuế. Hắn là muốn chết sao?
– E là người này có liên quan đến Vu tộc, một trong những cổ tộc cổ xưa kia!- Trước tình trạng này, Liễu Giai cũng đành lực bất tòng tâm nhưng không phải là không có cách.- Chuyện này, ta phải mời thầy của ta mới được.
Tức thì, Nội Thành đã trở nên náo loạn hơn bao giờ hết. Người của Tát Phi Thế gia và Cao Thế gia, liên tục tuần tra mà bắt người. Mà thủ phạm của tất cả mọi chuyện này, hắn, lại nhơn nhở như không có chuyện gì xảy ra vậy.
– Đại nhân, bọn họ là đang truy bắt ngài thì phải!- Tiểu Quỷ cùng với hắn dạo phố, người người kiểm tra nghiêm ngặt thế kia, bọn họ lại xem như chẳng có chuyện gì to tát cả.
– Muốn bắt được ta, bọn họ còn chưa có tư cách đó đâu. Đi thôi, ta đưa ngươi đi ăn món ngon!- Hắn lại chẳng mải mai mà quan tâm tới, cứ thế mà lướt qua bọn họ.
– Đúng lại! Hai người các ngươi là người ở đâu tới? Còn không mau khai báo!- Bất chợt, lại có người gọi bọn họ. Nhìn đến, hoá ra là người của Cao Thế gia.
– Ta là một lang trung, còn đây là tiểu đồng hầu hạ bên cạnh. Không biết vị đại ca này có vấn đề gì hay sao?- Hắn quay người lại, điềm đạm mà đáp.
– Người của Cao Thế gia các ngươi oai phong thật. Gặp ai cũng bắt bớ, còn không xem ta là ai!- Đột nhiên, bên cạnh bọn họ lại truyền đến một tiếng nói. Còn một tiếng nói rất quen thuộc.
– Thanh… Thanh Ly của Thanh Thế gia, là chúng thuộc hạ mạo phạm. Xin ngài bỏ qua!- Người của Cao Thế gia lập tức mà nhận lỗi với đối phương. Sợ rằng chọc giận đối phương rồi, bản thân sẽ vì đó mà gặp phiền phức.- Đi, đi thôi!
– Người quen cũ đây mà!- Gặp lại Thanh Ly, hắn nhẹ cười mà gian ác. Con cừu béo tốt thế này, có cơ hội hắn nhất định phải lột của đối phương một lớp lông mới được.
– Ngươi tại sao lại nhìn chằm chằm ta thế?- Thanh Ly thấy hắn cứ mãi nhìn mình, trong lòng liền trào dâng một dự cảm bất lành.
– Ta thấy cô giống một người quen cũ ấy mà. Một tên khờ bị người ta lừa tiền qua!- Hắn nhếch một bên mép lên, cười nửa bên miệng, trông rất chi là thèm đánh.
– Ngươi…- Thanh Ly như ngờ ngợ ra gì đó, đăm chiêu mà nhìn lấy hắn.- Sao lại giống với một tên đáng ghét ta biết thế này? Không lẽ, ngươi là hắn cải trang thành?
– Chúng ta đây là lần đầu gặp gỡ, ngươi có phải nhận nhầm người rồi không? Ta biết ta tuấn tú ưa nhìn, ngươi lại dùng cách này làm quen với ta. Thật là thô tục mà. Xin lỗi, ta không thích nam nhân. Ngươi vẫn là cách xa ta ra đi!- Hắn nổi hứng lên, liền trêu đùa lấy đối phương.
– Ngươi có tin là ngươi nói một tiếng nữa là ta gọi đám người vừa nãy quay lại đây bắt ngươi không hả? Đừng có mà đùa với ta!- Thanh Ly vẫn là chưa thôi, tiếp tục mà thăm dò lấy hắn.
– Đại nhân, có cần em ra tay giải quyết người này không, người này hình như là biết bí mật của chúng ta rồi!- Tiểu Quỷ bước đến một bước, nói nhỏ với hắn. Đứa trẻ này sẽ không cho phép bất kì mối nguy hại nào làm ảnh hưởng đến đại nhân của nó cả.
– Đừng gấp, tên này ta giải quyết được. Nhóc đừng làm loạn, kẻo ảnh hưởng đến đại cục của ta!- Hắn liền ngăn đối phương lại, giờ mà ra tay thì có khác gì là tự mình lộ ra sơ hở.
– Vâng, thưa đại nhân!- Tiểu Quỷ lùi lại, chẳng dám mà làm càn nữa.
– Cô nói gì thế, ta nghe không hiểu? Bọn họ quay lại thì có sao? Ta cây ngay sao lại phải sợ chết đứng?- Hắn vẫn cứ là không nhận, cô ta còn có thể làm gì được hắn.
– Y Thánh đại nhân!- Bất ngờ mà truyền đến một tiếng truyền, cắt ngang lấy hai người bọn họ.