Chương 260: Tình huống hỏng bét.
Dù là nghĩa hay là lý thì bọn họ không có lý do gì mà bỏ qua bọn họ cả, bên trong phạm vi mà cái chân khổng lồ của Hoang Ngưu bao phủ có bằng hữu, có người thân, có sư huynh đệ đồng môn và có cả người thương của bọn họ.
Võ hồn nở rộ, thân ảnh bọn hư như là thiêu thân lau đầu vào lữa vậy, từng đạo thân ảnh bay về phía bên này, chân nguyên khủng bố phát ra từng đạo vũ kỹ cực mạnh cùng lúc thi triển hướng về phía trên đánh tới.
“Cái gì? Bọn họ là đang làm cái gì, giao đấu với Hoang Ngưu mà để nó có dư sức đánh qua bên đây?”.
Lý Thiên Vũ kinh ngạc, sắc mặt đại biến gầm lên một tiếng, sau đó chân nguyên khổng lồ nổ bắn ra bên ngoài.
– Grầm….!
Một tiếng Long ngâm đinh tai nhứt ốc vang vọng thiên địa, cùng lúc đó một thân ảnh khổng lồ xuất hiện, Long uy mạnh mẽ lan tỏa bát phương làm cho thiên địa biến sắc, không gian vỡ nát.
Lý Thiên Vũ dù là mạnh đến đâu nhưng vẫn chưa đủ làm vỡ nát không gian, bên trên vừa rồi chính là Hoang Ngưu.
Long tộc chính là một chủng tộc mạnh mẽ bậc nhất giới yêu thú, dù là Hoang Ngưu linh trí không cao, nhưng chỉ cần Long uy phát ra cũng đủ làm cho nó cảm thấy sợ hải, sợ hải này chính là phát ra từ sâu trong huyết mạch, sâu trong linh hồn.
– Chân Long đệ nhị bảo thuật, Thần Long Tịch Diệt Trảo.
Tịnh Không Thần Long trên cao lại gầm lên một tiếng, sau đó cự trảo bắt đầu phình to lên bên trên hiện lên một cái Long văn màu ám kim sắc nó sống động như là những con tiểu Long nhỏ bé đang bay loạn bên trong.
Cự Long vươn ra trảo, một trải cách không đập mạnh về phía bàn chân của Hoang Ngưu mà đánh tới.
– Rầm!
Tất cả đạo công kích của đám người Lý Thiên Vũ và cả đám người Tạo Hóa Cảnh đỉnh phong bên trên cùng nhau đánh vào bên trên bàn chân khổng lồ kia. Bàn chân khổng lồ bên trên thiên khung rung lên dữ dội, sau đó cái bàn chân kia bắt đầu dừng lại không còn rơi xuống.
Dưới thế công hung hãn kia, cuối cùng cũng có thể chặn lại được công kích của Hoang Ngưu.
Nhìn thấy cái bàn chân kia cuối cùng cũng dừng lại, nhưng nó chỉ là dừng lại mà không có bất kỳ dấu hiệu nào là thối lui. Nếu cứ một mực như vậy thì chân nguyên của bọn họ nhất định sẽ không thể nào mà cầm cự được.
“Hoang Ngưu, để ta cho ngươi một cái đau đớn nhớ đời!”.
Lý Thiên Vũ lộ ra một cái ánh mắt vô cùng hung ác, sau đó cánh tay phải nâng lên từ bên trong lộ ra một cổ năng lượng vô cùng kỳ dị nhưng lại không kém phần nguy hiễm. Từ trên cánh tay hắn có thể thấy được bên trong trôi nỗi sáu cái quang hoàn trôi nổi xung quanh cánh tay.
“Sáu cái vẫn chưa đủ!”.
Lý Thiên Vũ gầm lên một tiếng, cùng lúc đó thân thể bạo phát ra một cổ kiếm khí vô cùng mạnh mẽ, kiếm khí sắc chém nát không khí, đến cả y phục của Lý Thiên Vũ cũng bị kiếm khí chém rách ra từng mãng nhỏ.
“Ta không biết ngươi có phải là cái gọi là vũ trụ duy nhất hay là không. Nhưng ở Thương Nguyên này ngươi chính là duy nhất! Ngươi có tư cách hiện ở đó”.
Lý Thiên Vũ bổng nhìn về đạo kiếm thế đang hưng phấn kia, vốn ngưng tụ ra đạo quang hoàn thứ bảy kia tổn hại rất lớn đến cánh tay của hắn, nhưng nếu không làm thì tính mạng hắn cũng khó giữ.
Vòng quang hoàn thứ bảy bắt đầu hiện ra, cánh tay của hắn đã bắt đầu bông tróc ra rồi. Từng dòng máu tươi như là trường giang đại hải ồ ạt chảy ra bên ngoài.
– Uỳnh!
Sức mạnh khủng bố đè ép lên cánh tay Lý Thiên Vũ cuối cùng nó cũng không cầm cự được nửa mà toàn bộ huyết nhục bên trên cánh tay liền nổ tung, để lộ ra bên trong một khúc xương màu đen hoa văn lưu chuyển rất sống động. Xương cốt đó tỏa ra một khí tức vô cùng đáng sợ như là xương cốt của chân Long đang hiện hữu, cứng rắn lạ thường.
Nhưng rồi, trên xương cốt ra cuối cùng cũng lộ ra một vết nứt nhỏ.
– Phù!
Cuối cùng thì vòng quang hoàn thứ bảy cũng đã thành hình thành công, từ khối Long cốt kia tảo kia một khí tức vô cùng khủng bố làm cho ai ai cũng cảm thấy một cổ nguy hiểm mạnh mẻ đến từ nó.
– Hủy Diệt Thần Quang.
Đạo quang hoàn thứ bảy thành hình chưa bao lâu thì Lý Thiên Vũ lại gầm lên một cái, sau đó từ đầu ngón tay của Lý Thiên Vũ phát ra một tia sáng bắn thẳng lên phía trên.
– Phốc!
Chưa kịp định hình lại, phía trên Hoang Ngưu vang lên một tiếng kêu đau đớn vô cùng thảm thiết. Một kích vừa rồi đánh lên bàn chân của Hoang Ngưu, sức mạnh khủng bố của Hủy Diệt Thần Quang liền đánh xuyên phòng ngự của Hoang Ngưu, để lại bên trên một lổ máu cực lớn, thánh huyết và thánh nhục (máu huyết của Hoang Ngưu) liền rơi xuống bên dưới.
Còn về Hoang Ngưu bàn chân bắt đầu thu về, thân hình bên trên lỏn chỏn lui lại mấy bước, vừa rồi một kích quả thật đã làm cho nó một cái đau đớn nhớ đời.
– Vù, vù!
Đột nhiên bên trong hư không vang lên một thanh âm xé gió vang lên, tất cả ánh mắt điều tập trung lại nơi phát ra thanh âm kia tất cả điều kinh ngạc. Ở nơi đó có một cái cự phủ cực kỳ to lớn chém qua phía bên đây, cự phủ đi đến đâu không gian điều nứt toát, khí thế mạnh mẽ hướng về phía Hoang Ngạc bay tới.
– Keng!
Cự phủ và cặp sừng của Hoang Ngưu cùng nhau va chạm, một cái thanh thúy tiếng vang lên cực lớn vang lên đinh tay nhứt ốc, cái này như là hai cây kim loại va chạm vào nhau, xung quanh một vết nứt không gian cực lớn xuất hiện làm cho cả thiên không điều trở nên hỗn loạn.
Sóng xung kích cực mạnh làm cho không gian xung quanh trở nên nứt toát, cự phủ trên không trung xoay tròn một vòng rồi theo hình vòng cung bay về phía xa. Nơi đó có một nam tử thân hình to lớn và vô cùng vạm vở, cơ bắp cuồng cuộn, cánh tay bắt lấy cự phủ làm cho thân hình hắn trầm xuống một cái nhưng trên thân lại phát ra một cổ khí tức mạnh mẽ, làm cho bên dưới ai cũng khiếp sợ, kinh hãi tuột độ.
“Thánh Giả”.
Xung quanh ai ai cũng hít một hơi khí lạnh.
“Hoang Ngưu hôm nay bản Thánh nhất định phải thu phục được ngươi!”.
Lời nói vừa dứt, thân ảnh kia bước ra một bước không gian dưới chân bắt đầu rạng nứt, thân hình bên trên đột nhiên biến mất tại chổ một lần nửa xuất hiện đã là ở phía trước Hoang Ngưu, nhìn hai thân ảnh khác biệt to lớn như là châu chấu đá xe, nhưng thân ảnh nhỏ bé kia, lực lớn vô cùng một búa đánh bay Hoang Ngưu.
Và rồi hai thân ảnh kia liền biến mất tại tầng mây phía trước, nơi đó không gian vô cùng hỗn loạn, thánh lực và yêu lực bạo phát làm cho không gian chấn động, từng vết nứt không gian khổng lồ xuất hiện tại thiên khung.
“Thánh cấp chiến đấu quả nhiên đáng sợ!”.
Bên dưới đám người than thiwr không thôi, nhìn lên phía trên thiên khung năng lượng ba động mạnh mẽ, làm cho chúng chỉ có thể ngững vọng mà thôi.
Nhũng thanh âm kia tuy là lớn, nơi nào cũng thế nhưng lúc này Lý Thiên Vũ không hề quan tâm đến chỉ vì lúc này đây tình hình trong cơ thể hắn vô cùng hỏng bét. Vừa rồi Hủy Diệt Thần Quang tuy là mang lại hiệu quả đáng kể, nhưng mà hắn lại gặp một rắc rối vô cùng lớn.
Vừa rồi khi Hủy Diệt Thần Quang xuyên thủng bàn chân của Hoang Ngưu làm ra vết thương khủng bố, huyết nhục của nó rơi xuống bên dưới, không may là khi Thôn Phệ Giới của hắn hoàn toàn khiếp lại thì đống huyết nhục nó lại trực tiếp rơi vào bên trong đó. Khi nó rơi vào bên trong Thôn Phệ Giới thì có khác nào là trực tiếp rơi vào miệng hắn.
Với một gã cường giả Niết bàn cảnh mà nói thánh huyết và thánh nhục năng lượng ẩn chứa bên nó là cực kỳ khủng bố, chỉ cần một phần nhỏ một giọt thánh huyết mà thôi nếu như không cẩn thận nhất định sẽ bạo thể mà chết.
Mà đằng này Lý Thiên Vũ lại nuốt lấy một lượng lớn, số lượng đó có thể đổ đầy một thùng lớn, năng lượng khổng lồ như vậy khi vào bên trong thân thể hắn, nó liền tàn phá bừa bãi khắp thân thể hắn, làm cho thân thể hắn nóng lên toàn thân điều bị một màu đỏ bao phủ, trong rất dữ tợn.
Năng lượng khủng bố đang mạnh mẽ tàn phá cơ thể hắn, toàn bộ kỳ kinh bát mạch điều bị tổn thương nhất định.
Bổng bên trong kinh mạch một lớp vảy màu đen hiện ra bao phủ lại toàn bộ kinh mạch, từng luồng thôn phệ chi lực từ bên trên chiếc vảy màu đen kia bắt đầu lan tỏa, luyện hóa những luồng năng lượng khổng lồ đó, bên cạnh đó nó cũng bảo vệ đi kinh mạch bên trong cơ thể tránh việc năng lượng khủng bố kia toàn phá kinh mạch và lục phủ ngũ tạng.
“Không được, ta phải phát tiết ra những năng lượng còn sót lại bên trong cơ thể, nếu không ta sẽ bạo thể mà chết!”.
Nếu như chỉ dựa vào nhiêu đó thì hắn vẫn chưa an toàn được, nhất định phải chiến đấu mới có thể giải phóng những luồng năng lượng khủng bố đó.
Ánh mắt đỏ ngầu nhìn về phía bên cạnh, đó là một con lục tinh yêu Vương, lúc này trong nó cực kỳ hung hãn. Lý Thiên Vũ cũng không nhiều lời, thân hình khẽ động chỉ trong nháy mắt hắn liền xuất hiện trước mặt con lục tinh yêu Vương, cánh tay hóa thành Long trảo, Long trảo ngang nhiên từ thiên khung đập xuống chấn động cả thiên địa.
– Ầm!
Thân thể con lục tinh yêu Vương kia liền bị Lý Thiên Vũ một trảo đập xuống nó liền tan thành mây khói, thân ảnh to lớn lúc này chỉ còn lại mảnh vụn huyết nhục bay tứ tung trên không trung.
“Không được, nó quá yếu rồi!”.
Lý Thiên Vũ liền chuyển mục tiêu quay sang tấn công một con có tu vi thất tinh yêu Vương, dưới sự cuồng bạo của Lý Thiên Vũ con thất tinh yêu Vương cũng không chịu được dù là một chiêu. Long trảo đánh xuống nó cũng như con kia chỉ còn là một đóng thịt nhão.
“Không được!”.
“Không được!”.
Lý Thiên Vũ dù liên tục thay đổi mục tiêu, dù là bát tinh yêu Vương cũng không cần cự được bao lâu, đến cửu tinh yêu Vương cũng chỉ là chóng lại hắn được ba chiêu cũng liền bị đánh cho bạo thân thể.
Và rồi cái gan của hắn lại trở nên gan dạ hơn, ánh mắt bắt đầu chuyển lên người một con hoang thú có tu vi yêu Hoàng sơ kỳ, đó lại là Hoang Ngạc bản thể vốn là một con cá sấu hình thể cực lớn. Nó lúc này đang ở bên dưới mặt biển cùng với hai gã cửu nguyên Niết bàn cảnh vây giết nhưng chiến cục lại nghiên về phía Hoang Ngạc nhiều hơn.
“Con Hoang Ngạc tu vi yêu Hoàng sơ kỳ này da dày thịt béo và quan trọng lực công kích của nó cũng rất mạnh, nó là đối tượng bồi luyện cực tốt a!”.
Suy nghĩ đã ra, Lý Thiên Vũ cũng không chần chừ thân hình nhoáng lên rồi hóa thành một đạo hắc quang xung quanh lôi điện lượn lờ từ trên cao bay xuống, uy áp mạnh mẽ lôi đình nổ tung, một quyền mạnh mẽ hướng về thân thể của Hoang Ngạc mà đánh xuống.