Chương 256: Nguy cơ.
Toàn bộ những cường giả đang bên trong Nguyên Thủy đại thế giới, hay là đám người đã vào bên trong Côn Hư Thần Cung tất cả cũng điều bị truyền tống ra bên ngoài.
Bên ngoài Hắc Hải lúc này người đông kính chổ, tất cả tổng cộng hơn ngàn võ giả điều tập hợp tại đây, tạo nên một tràng cảnh vô cùng nhộn nhịp.
“Làm sao?”.
“Làm sao lại ở bên ngoài rồi?”.
“Là ai đã nhận được truyền thừa rồi ư? Là ai?”.
Mọi người sau khi bị truyền tống ra bên ngoài điều nghi hoặc, sau đó liếc nhìn xung quanh tìm kiếm đám người đã đi vào Côn Hư Thần Cung.
Sau khi xem xong, ai ai cũng càng trở nên mê muội, mười người đi vào bên trong Côn Hư Thần Cung điều ở đây, vậy ai là người nhận truyền thừa.
“Không lẽ truyền thừa là ở nơi khác, không ở Côn Hư Thần Cung?”.
Bổng có một thanh thốt lên, làm cho mọi ngươi trở nên thông suốt, hiểu ra vấn đề.
“Vậy ai là người đã nhận được truyền thừa?”.
Trong dám người ai ai cũng cùng một câu hỏi, ai ai cũng nghi hoặc.
Những điều đó Lý Thiên Vũ không quan tâm, bởi vì hắn biết người nhận được truyền thừa là ai, thứ hắn quan tâm bây giờ là an toàn của hắn. Bởi vì khi bên trong Nguyên Thủy đại thế giới kia Lý Thiên Vũ hắn đã đắc tội không ít người, khi ra bên ngokhibonj họ nhất định sẽ tìm hắn báo thù.
Điều quan trọng nhất chính là công bố thân phận, hội hợp với đệ tử của Huyền Cực Tông, nếu không nhất định hắn sẽ gặp rắc rối. Bên cạnh cũng gở rối cho Hạ Như Ảnh luôn, vừa rồi ai cũng thấy Hạ Như Ảnh đang cùng hắn đi chung, nếu không lộ thân phận thì Hạ Như Ảnh nhất định sẽ gặp rắc rối.
Cùng đó người lĩnh đội của Huyền Cực Tông lần này chính là đệ tử của Tử Linh Phong hắn, sư huynh đệ Tử Linh Phong thân như thể tay chân, hắn tin chắc một điều, khi hắn lộ ra thân phận, Vân Kinh Thiên nhất định sẽ bảo vệ hắn.
“Sư huynh, sư tỷ!”.
Lý Thiên Vũ mĩm cười tháo ra mặt nạ, sau đó thân ảnh nhẹ chuyển bay về phía đám người Vân Kinh Thiên.
“Sao? Sao không ẩn giấu thân phận nửa!”.
An Noãn như cười như không lên tiếng.
“Sư tỷ, chỉ là đệ cảm thấy giấu diếm thân phận có lỗi quá nên mới ra chào hỏi thôi!”.
Lý Thiên Vũ nhẹ cười nói.
“Nói như hay lắm, chẳng phải là đệ gây ra họa lớn rồi à! Đến để Vân sư huynh gánh phụ đệ hay sao!”.
An Noãn nhếch môi kinh bỉ một tiếng.
“Đệ có gây ra chuyện tài trời gì đâu?”.
Lý Thiên Vũ nhẹ cười.
“Oh! Hắn là người của Huyền Cực Tông?”.
Tây Tử Phượng hiếu kỳ, thầm lẫm bẫm.
“Hạ sư muội, hình như muội quen biết hắn đúng không?”.
Cách đó không xa, nơi mà đám người Cửu Thiên Thái Thanh Cung đang đứng, ở giữ một thiếu nữ lộ vẽ hiếu kỳ nhìn về phía Hạ Như Ảnh lên tiếng hỏi. Nàng ta chính là người dẫn đội lần này của Cửu Thiên Thái Thanh Cung, chân truyền đại đệ tử Tiêu Thi Thi.
“Đúng rồi Tiêu sư tỷ, muội và Hân Vy sư muội cùng hắn ở bên trong Cổ La bí cảnh có gặp gở!”.
Hạ Như Ảnh cười nói.
“Oh, hình như thiếu niên này là được Tử Phong Chủ trực tiếp mang về từ Cổ La bí cảnh đúng không?”.
Vị Tiêu Thi Thi, bổng cảm thấy hứng thú lên tiếng.
Tử Linh Cơ chính là một vị Thánh giả sớm đã thành danh cả Thương Nguyên Giới, uy danh không ai không biết, không ai không hay. Được vị Tử Thánh này để ý đến, không màn quy tắc trực tiếp mang về Huyền Cực Tông, thì phải xem lại người đó thiên phú bậc nào và quan trọng nhất là hơn người ở chổ nào?
“Đúng a sư tỷ, hắn được Tử Thánh trực tiếp mang đi, nếu như hắn tham gia trận xếp hạng thì ngôi vị quán quân không đến lượt muội đâu!”.
Hạ Như Ảnh cười khì khì, rồi thầm than thở, lên tiếng nói.
“Muội như vậy mà lại đánh giá hắn cao như vậy?”.
Tiêu Thi Thi kinh ngạc, nàng biết vị sư muội này thiên phú và thực lực là mạnh bậc nào, bây giờ lại bằng ánh mắt ngưỡng vọng nhìn người khác mà than thở.
“Không thể lấy cái tên biến thái đó ra làm thước đo được. Với hắn khổng thể dùng lẻ thường để so sánh, nếu không sẽ bị tức chết đấy!”.
Hạ Như Ảnh lộ ra ánh mắt đau khổ rồi nói tiếp:
“Lúc nào muội nghĩ là đã siêu việt hắn thì y như rằng hắn sẽ làm cho muội bất ngờ, cái tên đó biến thái lắm!”.
“Có lợi hại như vậy?”.
Tiêu Thi Thi càng thêm hiếu kỳ hỏi.
“Tỷ không chừng sớm thôi sẽ bị hắn bỏ qua xa”.
Hạ Như Ảnh cười khì khì nói.
…
“Không ngờ cái tên yêu nghiệt kia lại là người của Huyền Cực Tông!”.
“Ta đã nói rồi, ta không tin cái việc mà khi không xuất ra một cái yêu nghiệt như vậy được!”.
“Nhưng sao hắn vẫn là tứ nguyên Niết bàn cảnh? Không phải là bát nguyên Niết bàn cảnh hay sao? Hay là ta bên trong kia hoa mắt?”.
“Ta cũng cảm thấy kỳ lạ a, khó hiểu a?”.
…
Bổng bên phía Ma Âm Tông và Thánh Kiếm Tông lần lượt có người đi lại bên cạnh người dẫn đội to nhỏ cái gì đó, sau đó cả hai người kia lại lộ ra sát khí, bước ra một bước quát lớn.
“Vân Kinh Thiên, hắn đã giết chết Minh Âm Tử của chúng ta, hôm nay hắn không thể rời đi”.
Bổng bên phía Ma Âm Tông, một gã thiếu niên toàn thân lộ ra một cổ hàn khí lạnh lẽo, sắc mặt trắng tờ giấy, giọng nói âm trầm vang lên.
“Lý Thiên Vũ hắn hiếu sát thành tính, vô duyên vô cớ giết chết Vô Minh, ta nghi ngờ hắn đã nhập ma cần mang hắn về Vấn Kiếm Sơn để điều tra!”.
Bên phía Thánh Kiếm Tông cũng vậy, một gã thiếu niên bước ra xung quanh kiếm khí lượn lờ, lời nói vô cùng sắc bén.
“Tiểu tử, cái này là gây ra họa lớn của ngươi! Vậy họa lớn của ngươi chắc là lật úp cả Bắc Vực mới tính a!”.
An Noãn như cười như không lên tiếng.
“Giết chết Minh Âm Tử là nhiệm vụ của Tông môn, các cái này Tông môn không đứng nhìn đâu nhỉ?”.
Lý Thiên Vũ nghĩa chính ngôn từ nói.
“Nhiệm vụ Tông môn?”.
Vân Kinh Thiên hiếu kỳ.
“Sư huynh, người xem!”.
Lý Thiệ Vũ vừa dứt lời, đột nhiên trong tay xuất hiện một cái lệnh bài, phía sau có ba dòng nhiệm vụ, hai xanh một trắng.
“Khảo hạch tiến nhập nội môn”.
“Thứ nhất, giết chết Hắc Minh Giao Kình tu vi ít nhất tứ tinh Yêu Vương”.
“Thứ hai, giết chết một gả nội môn của ma tông”.
“Thứ ba, trở thành ngoại môn đệ nhất nhân”.
Cả ba người Vân Kinh Thiên, An Noãn và Cơ bàn tử điều ghé mắt xem, sau đó kinh ngạc kêu lên.
Với nhiệm vụ này đối với Lý Thiên Vũ hiện tại độ khó cũng không nhỏ, ba người bọn họ đã bên trong Huyền Cực Tông đã lâu nên biết nhiệm vụ này là nhiệm vụ không bình thường, nó chỉ xuất hiện khi Tông môn có ý định giao cho Lý Thiên Vũ thân phận đặc biệt, tỷ như là trưởng lão, hay là ngội vị Phong chủ.
Nhưng bọn đâu biết khi Lý Thiên Vũ tiếp nhận nhiệm vụ, tu vi chỉ mới là nhị nguyên Niết bàn cảnh mà thôi. Với tu vi đó mà nhận nhiệm vụ này quả thật phải nói không thể nào hoàn thành, nếu như bọn họ biết được chân tướng thì hành động còn sẽ phô trương hơn nửa.
“Giết một gã nội môn đệ tử của ma môn, người mà đệ giết là nội môn đệ nhất nhân của Ma Âm Tông! Ác liệt thiệt!”.
Cơ bàn tử nuốt một hơi khí lạnh, thần tình bái phục.
Lý Thiên Vũ nghe nói thế, liền gải gảu đầu không biết nói gì? Không lẻ nói đệ không biết hắn là Ma Âm Tông nội môn đệ nhất nhân.
“Vân Kinh Thiên, ngươi kinh người quá đáng. Mau giao Lý Thiên Vũ ra đây!”.
Gả nam nhân bên phía Ma Âm Tông lại lên tiếng.
“Ma Càng, Kiếm Thương đám phế vật kia có chết cũng đáng. Một gả cửu nguyên Niết bàn cảnh, một tên Tạo Hóa cảnh trung kỳ lại bị sư đệ ta chỉ mới Tứ nguyên Niết bàn cảnh hạ sát. Ta cảm thấy kinh tởm dùm các ngươi!”.
Vân Kinh Thiên cười nhạt một tiếng, lời nói sắc bén vang lên.
“Ngươi, đừng nói nhiều! Dù hôm nay có thiên vương lão tử xuống đây cũng không cứu được hắn”.
Ma Càng cùng Kiếm Thương cùng lúc gầm lên một tiếng, bước ra một bước chân nguyên khủng bố ba động tràng ngập thiên địa.
“Ma Càng, Kiếm Thương để ta xem hôm nay các ngươi có thể làm gì được chúng ta?”.
Vân Kinh Thiên cũng không cố kỵ gì, từ thể nội một cổ chân nguyên vô cùng khủng bố lan ra, luồng chân nguyên tuy là yếu nhước nhưng uy thế không thua gì hai người kia và thậm chí có xu thế áp đã hai người kia.
Tu vi của Vân Kinh Thiên đã có thể xem là cực hạn tại bán thánh, chỉ thiếu một chút nửa đã là bán Thánh cấp bậc, chỉ là chân nguyên chưa chuyển hóa Thánh lực mà thôi. Hai người kia tuy là đã tiến vào Tạo Hóa cảnh đã lâu nhưng còn kém bán Thánh rất xa.
“Sư huynh, khoan hả động thủ đệ cảm nhận được chúng ta ở đây sẽ gặp phiền phức lớn hơn!”.
Lý Thiên Vũ từ khi đi ra bên ngoài đến giờ, tâm thần luôn trễu nặng, Linh giác báo động ngày càng mảnh liệt, mà về phiền phức trước mắt không đủ để hắn cảm thấy nguy hiểm.
Ánh mắt quét về phía Hoàng Tuyền Ma Tông, nhưng rồi hắn lại lắc đầu. Nếu như Hoàng Tuyền Ma Tông ra tay thì nhất định ba đại ma môn kia cũng sẽ ra tay, mà như vậy lục đại chính phái cũng sẽ liên hợp lại, dù có hung hiểm nhưng uy hiếp được tính mạng của hắn là chưa đủ, cho nên cái này không phải.
Tất cả điều không phải, vật chỉ có thể là nguy hiểm chưa được biết đến, nó đang ẩn nấp ở đâu đó.
Nghĩ đến đây Thiên La Đồng bắt đầu mở ra, phạm vi trặm xung quanh đây từng cái ba động nhỏ nhất cũng hiện rõ vào bên trong đại não Lý Thiên Vũ.
“Không đúng! Hắc Hải này tại sao sóng yên biển lặng như vậy, như là có thứ gì đó khống chế hết thải!”.
Thấy vậy sắc mặt Lý Thiên Vũ càng trở nên trầm trọng. Thiên La Đồng bắt đầu đơn hướng dò xét, bên trên không có gì thì bên dưới đáy biển.
Thủy áp khủng bố ngăn trở Lý Thiên Vũ dò xét, nhưng phạm vi cũng đã kéo xuống gần như mười dặm đáy biển, tuy thủy áp là vô cùng khủng bố nhưng lúc này thứ mà hắn nhìn thấy làm hắn sởn hết cả gai ốc.