Chương 253: Tỉnh Chỉ Phù.
“Không gấp, quan sát một lát cái đã!”.
Chiến Cuồng trầm ngâm hồi lâu, rồi nói.
Lời nói của Chiến Cuồng vừa dứt, bổng trên không trung có thanh âm xé gió truyền đến, ngước mặt lên nhìn thì có thể thấy nơi xa đang có chín cái thân ảnh đang bay đến, lại gần tất cả mọi người có thể nhìn thấy được tường tận bọn họ, ai nấy cũng khí chất bất phàm lơ lửng trên không trung.
Khi chín đạo thân ảnh kia lộ rõ thân ảnh, xung quanh ai cũng có thể nhìn thấy, ai cũng hít một hơi khí lạnh, dù là đệ tử của cửu đại tông môn (lục đại chính phái và ba đại ma môn) cũng không ngoại lệ, bởi vì chính thân trên chính là cường giả chân chính của cửu đại tông môn, danh khí từ sớm đã vang dội Bắc Vực, cường giả bán Tạo hóa cảnh đỉnh phong của cửu đại Tông môn.
Đương nhiên giờ phút này bọn họ cũng chỉ là cửu nguyên Niết bàn cảnh mà thôi.
“Hừ các ngươi không ai dám lên thì cứ để Mục Dã ta!”.
Phía tận cùng bên trái có một thanh niên cao gầy, lời nói của hắn vang vọng khắp thiên địa.
Mục Dã cười nhạt một cái, rồi chậm rãi bước ra, nhưng cường giả ở xung quanh thấy vậy cũng lộ vẻ kinh ngạc. Không ngờ người không chịu nổi được, đầu tiên ra tay lại là đại đệ tử của Tà Huyết Tông một trong tam đại ma môn.
Mục Dã bước ra, theo đó, năng lượng màu đỏ như máu cũng dần lan tỏa theo từng bước chân, thứ ánh sáng đó làm cho thiên địa cũng trở thành màu huyết sắc.
Ánh sáng nhanh chóng chiếm cứ toàn bộ không trung, chỉ trong vài nhịp thở, năng lượng màu đỏ đó đã biến thành một quầng sáng hình bán nguyệt đao, màu huyết sắc to cỡ bàn tay, sau đó trên cái huyết đao đó bắt đầu lan tỏa ra một thứ năng lượng kỳ dị khiến không ít cường giả tâm thần phải cũng run rẩy.
Một kích này có thể dễ dàng cảm nhận được Mục Dã đã dùng ra toàn lực.
– Tà Linh Huyết Nhận.
Vẻ mặt Mục Dã không chút biểu cảm, trong mắt ngưng tụ hàn quang, rồi hắn bỗng biến thành tia sáng lao vút đi, tiếng hét mang đầy sát ý.
Xoẹt
Gần như chỉ chớp mắt là hắn đã xuất hiện phía trước đại điện, rồi quầng sáng huyết sắc giáng xuống hắc ảnh, không khí lúc này cũng bị xé tan.
Hắc ảnh kia vẫn không hề động đậy, chỉ có điều, khi quầng sáng sắp chạm tới thì hắn bỗng lùi một bước, không gian xung quanh bổng co lại, sau đó vặn vẹo đến cực hạn, đạo huyết nhận kia bị trúng phải thời gian chảy nhanh làm cho huyết nhận trong nháy mắt bị hóa giải.
Hắc ảnh kia bổng nắm chặt trường đao rồi chém ra.
Vút
Một đao chém xuống, bầu trời dường như tối sầm lại, tất cả đều chỉ thấy hai thân ảnh lướt qua nhau, năng lượng cuồng bạo đều đông cứng lại.
Hắc ảnh kia dừng bước, thu đao về đứng như cũ. Khi trường đao về vỏ thì Mục Dã phía sau người bỗng run lên, huyết nhận trong tay vỡ vụn, trên ngực xuất hiện một vệt rạch, rồi máu tươi bắn ra xối xả.
Rầm
Sự kinh hãi dâng tràn trong mắt Mục Dã, dưới sự trùng kích mạnh mẽ thân hình hắn cùng với máu tươi bay ngược ra sau rời khỏi cung điện.
Mọi người thấy cảnh tượng đó da đầu đều trở nên tê dại, Mục Dã đã bị một đao chém trọng thương rồi…
Đây chính là một gã cửu nguyên Niết bàn cảnh, thế nhưng hắc ảnh kia chỉ là một đao liền bị chém cho trọng thương, không còn sức tái chiến, chưa vào cung điện kia mà đã thụ thương về sau nhất định không còn sức tranh đoạt bảo vật dưới tay các cao thủ khác.
Nhìn một đao kia, các cường giả tại đây cũng hít một hơi khí lạnh, một đao liền đánh trọng thương Mục Dã đến ngay cả bọn họ cũng không làm được.
Hắc ảnh kia chẳng nào là một gã Tạo hóa cảnh.
Tất cả mọi người điều lộ ra vẻ mặt ngưng trọng, kể cả đám người cửu nguyên Niết bàn cảnh đang phiêu phù ở phía bên trên.
“Cái này cũng quá mạnh đi!”.
Bên trên không trung bổng có một thanh âm vang vọng.
Thiên La Đồng quét tới, chính là ở giữa, một nam tử vô cùng anh tuấn, trên thân một bộ y phục màu tím giống với An Noãn, thì như vậy thân phận của hắn cũng đã cực kỳ sinh động, hắn là người của Huyền Cực Tông, đệ nhất cường của dưới Tháng cảnh của Huyền Cực Tông, Vân Kinh Thiên hắn cũng là đệ tử của Tử Linh Phong.
“Tử Linh Phong tuy ít người nhưng toàn là yêu nghiệt a!”.
Lý Thiên Vũ thầm cười.
“Ý là tự khen chính mình!”.
Hạ Như Ảnh không biết là từ lúc nào liền đứng bên cạnh Lý Thiên Vũ, nàng liền nhếch miệng khinh bỉ một tiếng.
“Nàng cuối cùng cũng chịu ra rồi à!”.
Lý Thiên Vũ nói.
“Ngươi đã biết ta ở đây lâu rồi à?”.
Hạ Như Ảnh nhìn thấy Lý Thiên Vũ không hề có chút nào giật mình khi nàng xuất hiện, liền kinh ngạc lên tiếng.
“Xàm xí, ngươi đã đến gần như bên cạnh mà ta không nhận, nếu như vậy không biết ta đã chết mấy lần!”.
Lý Thiên Vũ nhếch miệng, kinh bỉ một tiếng.
Quả thật ban đầu khi Hạ Như Ảnh xuất hiện cách hắn mười dặm là hắn đã phát hiện rồi, nhưng hắn không vội lật mặt mà lại đợi xem xem cái tiểu nha đầu này định giở trò gì?
“Hứ, ngươi thì hay, trêu ta như đồ ngốc!”.
Hạ Như Ảnh biểu môi, lên tiếng.
– Rầm, rầm!
Bổng cả hai đang nói chuyện thì bên trên thiên khung, đại chiến liền nổ ra kinh thiên, chín đại cường giả cửu nguyên Niết bàn cảnh cùng nhau ra tay, võ hồn nở rộ khắp hư không, thế công mạnh mẽ không một chút nương tình.
– Ầm, ầm!
Chân nguyên hùng hồn trào dâng, thế nhưng khi công thế sắp chạm đến thì hắc ảnh bỗng bước chân ra, trường đao cùng với hàn quang lạnh lẽo rạch tan không gian vụt ngang một đường.
Công thế kinh người đó gần như nổ tung ngay lập tức.
Nhưng dưới kết quả như vậy cũng nằm trong dự liệu của đám người, không vì vậy mà chiến ý của bọn họ suy giảm.
– Bảo thuật, Ám Kim Diệt Long Trảo.
Bàn tay Vân Kinh Thiên tóm lại một cổ chân nguyên hùng hồn lại bạo phát, võ hồn của hắn chính là một con gấu cực lớn toàn thân một màu ám kim sắc, bàn tay năm cái móng vuốt sắc nhọn khủng bố như năm thanh tuyệt thế thần kiếm cùng nhau xuyên qua hư không chém lên người hắc ảnh.
Thấy thế tám người còn lại cũng không còn giữ lại, võ hồn hào quang vạn trượng, từng đạo công kích kinh thiên xuất ra, bảo thuật muôn hình vạn chạng cũng cùng lúc xuất động.
Trước thế công kinh khủng của đám người Vân Kinh Thiên, hắc ảnh kia rất đạm nhiên, thân hình khẽ động, xung quanh từng cổ năng lượng kỳ dị lan tỏa, không gian vặn vẹo đến cực hạn.
Những đòn công kích hung hãn kia khi đến phạm vi mười mét xung quanh hắc ảnh liền lập tức bị suy yếu và bị lệch quỷ đạo một cách quỷ dị, lướt qua người hắc ảnh rồi bay ra bên ngoài, không một công kích nào trúng hắc ảnh kia được cả.
Đại đao trong tay hắc ảnh kia rung lên, một đao kinh thiên động địa, hướng về phía đám người Vân Kinh Thiên chém qua.
“Cái gì?”.
Đám người Vân Kinh Thiên, kinh ngạc hô lên một tiếng, rồi chân nguyên và võ hồn được thôi động đến cực hạn, trong lòng bàn tay chân nguyên đậm đặc đến nổi bên trên không trung một cái bàn tay vô cùng ngưng thực cấp tốc ngưng hình.
– Keng
Chín đường sức mạnh tạo thành bàn tay vô cùng cứng rắn đỡ trước lưỡi đao. Lần này nhờ chín người hợp lực đã chặn được công kích của hắc ảnh kia, nhưng đổi lại cả chín người đều rên lên trong cổ họng, cánh tay run lên không ngừng.
“Đi thôi, chúng ta thừa cơ lẻn vào!”.
Lý Thiên Vũ cười nhẹ, sau đó cầm lấy cánh tay của Hạ Như Ảnh bay lên không trung, khi đi hắn cũng không quên hái đi năm cái Tiên Nguyên Cổ Quả khi nó đã thành thục. Cùng lúc Thái Dương chi lực thẩm thấu ra bên ngoài cộng thêm thiên huyễn chi lực che mắt thiên hạ, hắn thành công ẩn giấu thân hình chờ thời cơ lẻn vào bên trong.
– Vút vút!
Ngay khi Lý Thiên Vũ hành động, phía sau là vô số âm thanh xé gió. Chỉ thấy rất nhiều thân ảnh như những con thiêu thân lao tới, cường giả ở phía sau cuối cùng cũng không nhẫn nại được nữa rồi.
Hàng trăm thân ảnh gần như chớp mắt đã xông tới trước Côn Hư Thần Cung, đồng thời lúc đó, trong hốc mắt sâu của hắc ảnh kia dường như hiện lên một luồng hắc quang.
Một màn này không ai nhìn ra, chỉ có Lý Thiên Vũ luôn luôn mở ra Thiên La Đồng dò xét mới có thể rõ ràng nhận ra mà thôi, hắn liền nhanh chân lui đi ra xa hơn một chút, để có gì dễ dàng tránh né hơn một chút.
Grừ
Cổ hỏng của hắc ảnh dường như phát ra một tiếng gầm nhỏ, chỉ thấy cổ tay nó rung lên, trường đao vung lên, không gian phía sau đột nhiên hiện lên một vòng cung, đao quang khổng lồ chém ngang tói.
– Bùm bùm bùm!
Hắc quang như rạch tan không giang lao tới, tầng phòng ngự của vô số cường giả đang xông lên trước tan tành, máu tươi bắn tứ tung, vô vàn thân ảnh bắn ngược ra sau, tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngớt.
Không chỉ bọn họ, ngay cả chín người Vân Kinh Thiên ở gần nhất cũng bị đánh lui trăm trượng, bàn tay nhuốm đầy máu.
“Mạnh dữ!”.
Hạ Như Ảnh lấy tay che lại miệng nhỏ, kinh ngạc thốt lên.
“Cơ hội tới!”.
Lý Thiên Vũ khi quét mắt nhìn, chỉ thấy hắc quang trên người hắc ảnh hơi tối đi, rõ ràng công thế vừa rồi tiêu tốn của nó không ít sức mạnh. Nếu như không lúc này thì lúc nào.
Thân ảnh Lý Thiên Vũ chưa bước ra được mấy bước, bổng không gian xung quanh bổng nhiên trở nên nặng nề, cơ thể hắn và cả Hạ Như Ảnh không thể nào cử động, như là nơi này không gian đã bị đông cứng không thể nào động đậy.
“Tỉnh Chỉ Phù!”.
Lý Thiên Vũ trong lòng trầm xuống, bởi vì hắn biết rất rõ đây là thứ gì.
Chính là Tỉnh Chỉ Phù là một cái đỉnh cấp phù chú của Hoàng Tuyền Ma Tông, có công dụng ngưng động không gian tùy theo phẩm cấp mà có thể thời gian ngưng động lâu mau.
Kiếp trước hắn từng nhìn thấy một cường giả Thánh cảnh dùng Tỉnh Chỉ Phù làm cho vạn dặm không gian ngưng động trong bảy ngày thời gian, đó mới thật sự đỉnh cấp Tỉnh Chỉ Phù.
Nhìn phạm vi tác dụng này của Tỉnh Chỉ Phù chỉ là bao phủ hơn trăm dặm không gian mà thôi, với độ bao phủ này hẳn là chỉ ngưng động trong tầm một phút mà thôi.