Chương 251: Tiên Nguyên Cổ Thụ.
Trong ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người, lúc này thiên khung xuất hiện một thân ảnh gầy gò, thân ảnh kia chỉ là lặng yên đứng trên cao nhưng lại làm cho tất cả mọi người ở đây một cổ ngột ngạc khí tức.
Sau khi Lý Thiên Vũ xuất hiện, thứ nà Vô Minh chú ý đầu tiên không phải là Lý Thiên Vũ mà là Cửu Thần Thôn Thiên Liên. Không ngoài dự liệu của hắn, Cửu Thần Thôn Thiên Liên đã biến mất, hoa sen đã mất mà Lý Thiên Vũ lại xuất hiện tại đây, điều này chứng tỏa cái gì? Chứng tỏa Cửu Thần Thôn Thiên Liên đang nằm trong tay Lý Thiên Vũ.
“Tiểu tử Cửu Thần Thôn Thiên Liên là ở trong tay ngươi? Mau giao ra đây!”.
Nghĩ đến đây Vô Minh liền nở ra một nụ cười âm trầm, bước ra một bước chân nguyên bắt đầu khởi động quấn quanh toàn thân.
Nghe thấy lời nói kia, Lý Thiên Vũ ánh mắt bắt đầu tập trung vào Vô Minh. Hắn ban đầu ý định chính là giết gà dọa khỉ, nhưng lại không biết là ra tay với ai, lựa chọn ai để đánh phủ đầu.
Bây giờ chẳng phải bây giờ đã có chim đầu đàn rồi sao?
Vô Minh hiện tại chân nguyên đã bị Cửu Thần Thôn Thiên Liên thôn phệ đi rất nhiều, thực lực bây giờ còn lại không đến năm thành so với thời kỳ đỉnh cao, lại thêm tu vi hắn đủ cao để dọa người khác.
Nghĩ đến đây Lý Thiên Vũ liền nở ra một nụ cười âm trầm, không nói không rằng, bắt đầu xuất thủ. Tam trọng tăng phúc của Bạch Hổ Thánh Điển, Bạch Hộ Phụ Thể, Bạch Hổ Cuồng Bạo, Bạch Hổ Ma Thần Biến, sau đó trạng thái bán Long hóa được vận chuyển đến cực hạn.
Cuối cùng Đại Thiên Tạo Hóa Kinh và vả Không Chiếu võ hồn cũng lần lượt được phát động đến tận cùng, Vạn Giới Đồ trôi nổi phía sau lưng Lý Thiên Vũ, chỉ là trong nháy mắt mà thôi nhưng nếu nhìn kỹ có thể phát hiện lúc bày vạn giới đồ có tổng cộng mười cái thế giới. Không Chiếu võ hồn tăng phúc toàn diện làm cho uy lực vũ kỹ tăng lên gấp đôi.
Ánh mắt vô tình của Lý Thiên Vũ nhìn về phía Vô Kinh, sát khí hiển lộ. Sau đó cánh tay phải của Lý Thiên Vũ đưa ra, từ trong lòng bàn tay bắt đầu xuất hiện một cái hắc động, hắc động kia không to nhưng sự đáng sợ của nó không hề thua kém cái mà Cửu Thần Thôn Thiên Liên bài ra.
Hắc động trong tay Lý Thiên Vũ bắt đầu phân liệt, một làm hai, hai làm bốn, bốn làm tám.
Lý Thiên Vũ cười nhạt, rồi hắn đưa bàn tay ra, khẽ siết lại.
– Hắc Động Giao Diệt!
Vừa dứt lời, sự bất an bỗng dâng lên trong lòng Vô Minh, hắn vội rút lui, nhưng ngay khi vừa dịch chuyển thì không gian quanh người chúng tối sầm lại. Hắn kinh hãi nhìn thấy tám cái hắc động xuất hiện một cách quỷ dị bên cạnh mình.
Tám cái hắc động giam chặt lấy Vô Minh. Hắc động xoay chuyển điên cuồng, tám luồng thôn phệ lực khủng khiếp ập tới từ bốn phương tám hướng, thiên địa linh khí xung quanh và cả chân nguyên, huyết mạch tinh thần lực tất cả điều bị thôn phệ một cách nhanh chóng.
– Á!!!
Thôn phệ lực tràn tới, chỉ trong nháy mắt, thân thể của Vô Minh liền bị thôn phệ lực nghiền nát, tiếng kêu thảm thiết vang trong không trung.
Vô Minh vốn đã bị thụ thương, chân nguyên hao tổn rất nhiều thực lực không phát ra nổi năm thành lại cộng thêm thực lực của Lý Thiên Vũ nhờ sự tăng phúc của tầng tầng lớp lớp thủ đoạn của hắn trong nháy mắt phát ra một kích, nếu như một gã bát nguyên Niết bàn cảnh nếu như không cẩn thận cũng sẽ bị lột đi một lớp da.
Vô Minh không hề có một chút khả năng phản kháng nào khi đứng trước một kích kia của Lý Thiên Vũ.
Thiên địa bổng nhiên êm phắc lại, ai cũng kinh hồn tán đảm khi nhìn thấy một màn này. Dù sao Vô Minh cũng là một cùng giả cao cấp nhất tại Nguyên Thủy đại thế giới này, một gã Tạo Hóa cảnh trung kỳ dù có bị áp chế tu vi nhưng thực lực vẫn là đỉnh cấp nhất tồn tại.
Nơi này có thể so với hắn liền có thể đếm trên đầu ngón tay.
“Vô Minh cứ như thế chế rồi?”.
Chiến Cuồng kinh ngạc, nuốt một ngụm nước bọt, sau đó thầm lẫm bẫm. Sau đó ánh mắt hắn lại ngưng tụ, vừa rồi hắn cảm nhận một cổ bạo tạc khí tức từ thân thể Lý Thiên Vũ, hắn biết thân thể Lý Thiên Vũ cũng cực kỳ mạnh mẽ, hẳn là Lý Thiên Vũ cũng tu luyện một môn luyện thể cao cấp.
Dù sau Chiến Cuồng cũng đệ tử chân truyền của Lưu Ly Thánh Tông, sức mạnh thân thể là vô cùng mạnh mẽ, khi gặp một người cũng có thân thể mạnh mẽ như Lý Thiên Vũ hắn làm sau có thể bỏ qua nhất định phải so tài một phen.
“Tiểu tử ta muốn….. !”.
Chiến Cuồng cười to, sau đó ánh mắt dời lên cao, bổng thanh âm đột nhiên dừng lại, ánh mắt dòm giáo giác xung quanh rồi thanh âm nhẹ nói.
“Hắn đâu?”.
Lời nói của Chiến Cuồng làm cho mọi người xung quanh đang chăm chú về phía Vô Minh bổng nhiên dừng lại chóc lát, rồi tất cả điều đổ dồn lên thân ảnh phía trên.
Nhưng lúc này bên trên thiên khung đã đâu còn ai đâu!
“Hắn đi rồi!”.
“Cứ như vậy đi rồi!”.
“Giết chết Vô Minh xong, không nói một lời nào mà cứ thế rời đi”.
Mọi người kinh ngạc khó hiểu, nghị luận sôi nổi.
Nhất là cường giả của Thánh Kiếm Tông càng thêm rung động, trong nhận thức của bọn hắn Vô Minh chính là thiếu niên vô địch, cùng cảnh giới gần như là không có đối thủ, được xưng là Kiếm Thần tái sinh.
Thế nhưng bây giờ lại chết một cách ủy khuất như vậy, bị một thiếu niên vô danh giết chết không chừa lại một cái mảnh vụn nào, kể cả một ít cặn bả cũng không còn.
“Lần này hẳn là Thánh Kiếm Tông tổn thất cực kỳ nặng nề a!”.
Tây Tử Phượng như cười như không nhìn về phía Thánh Kiếm Tông cười nhạo.
Không ai để ý từ lúc Vô Minh chết đến giờ An Noãn không hề để tâm, ánh mắt luôn chằm chằm về phía Lý Thiên Vũ. Vừa rồi nàng rõ ràng cảm nhận được một khí tức đồng nguyên đến từ sâu trong huyết mạch của nàng nên nàng mới chú ý.
Không dừng lại ở đó nàng lại cảm nhận được một cổ khí tức quen thuộc, cổ khí tức này cực kỳ giống với Cửu Thiên Tinh Hà Kinh, bên cạnh đó nàng ẩn ẩn nhìn thấy vừa rồi phía sau lưng Lý Thiên Vũ xuất hiện một cái đồ án bên trong trong trôi nổi không ít viên tinh thần, nhưng số lượng bao nhiêu thì lại không rõ.
Qua những thứ đó An Noãn có thể xác định rõ ràng xác định được hắn ta chính là sư đệ của nàng Lý Thiên Vũ.
Thân phận của thần bí nhân kia đã rõ ràng, An Noãn nhìn về phía Lý Thiên Vũ rời đi liền nở một nụ cười như không, vô cùng quỷ dị, thầm nghĩ:
“Sư đệ, về Tử Linh Phong đi sư tỷ ta nhất định tính sổ với sư đệ!”.
Sau khi rời đi, Thiên La Đồng vẫn luôn chăm chú về nơi này, khi nhìn thấy nụ cười quỷ dị của An Noãn khi nhìn về phía hắn rời đi, Lý Thiên Vũ liền biết được thân phận của hắn rốt cuộc cũng bị nàng nhìn ra.
Nhưng dù sau cũng không ảnh hưởng đến đại cục. Hắn liền cười nhẹ một cái, không suy nghĩ về vấn đề này nửa.
Xuyên qua màn đêm vô tận, không lâu sau sao hắn liền dừng lại, ánh mắt kinh ngạc.
Phía trước bọn họ, là một vùng đất màu đỏ, ở chính giữa một gốc cây màu đen sừng sửng ở nơi đó, trên thân cây cứng cáp ấy, cành lá nằm ngang dọc, lóe ra màu sắc cứng rắn như sắt thép lạnh như băng vậy.
Trên gốc cây đó, có thể nhìn thấy một số đường văn cổ xưa dường như do tự nhiên hình thành, trong lúc mơ hồ, một loại ba động không tầm thường từ trên gốc cây đó lặng yên phát ra.
Hơn nữa, điều khiến cho Lý Thiên Vũ chú ý nhất là, trên gốc cây màu đen đó, có treo năm quả thực thuần một màu đỏ thẫm giống như đang bốc cháy vậy. Những quả thực kia đang lung lay, dường như sắp rơi xuống vậy.
“Đây là…?”.
“Tiên Nguyên Cổ Thụ!”.
Đồng tử của Lý Thiên Vũ có chút co rút lại, trong đôi mắt to ẩn chứa đầy vẻ kinh ngạc hắn thật sự không thể tin được thứ này sao lại ở nơi này.
Tiên Nguyên Cổ Thụ này chính là một vật vô cùng quý giá, Tiên Nguyên Cổ Thụ này có thể tự động hấp thụ năng lượng của thiên địa, từ đó ngưng tụ thành quả thực. Cái loại quả thực này đối với việc tu luyện của những đệ tử ở cảnh giới Niết bàn cảnh thật sự có lợi ích cực kỳ to lớn!
Có thể thấy được năm cái quả thực màu đỏ thẫm treo trên gốc cây màu đen kia. Từ bề mặt của chúng hắn quả thực có thể cảm nhận được một nguồn năng lượng cực kỳ hùng hồn.
Nhìn trước mắt đây là một gốc cây không lớn, nhưng đó chỉ là một gốc cây non kết được quả thực cũng không nhiều. Nhưng nuôi dưỡng nó đến một thời gian nhất định quả thật là một cái thiên tài địa bảo bồi dưỡng nhân tài, đối với hắn tương lai muốn trùng kiến lại Thương Nguyên Thần Tông nhất định có diệu dụng nhất định.
Ở trung vực các thế lực to lớn kia nội tình hùng hậu, lợi ít trực tiếp từ Tiên Nguyên Cổ Thụ thật sự không thể bỏ qua.
Trong Đế Huyền Cung lúc trước của ắn cũng có một gốc Tiên Nguyên Cổ Thụ, nhưng mà gốc cổ thụ đó trải qua sự chăm sóc của bọn họ, đã sớm thành thục. Nghe nói giờ đây to lớn cả vạn trượng, mỗi lần cây cổ thụ kết quả, có thể thu được gần vạn viên Tiên Nguyên Cổ Quả, mà các đệ tử Đế Huyền Cung có thể mạnh hơn so với các Tông phái khác, tác dụng của Tiên Nguyên Cổ Thụ không thể thiếu được!
Có thể thấy tầm quan trọng của nó là bậc nào. Nhưng muốn lấy đi nó quả thật không hề dễ dàng một chút nào.
Nhìn theo màu sắc của Tiên Nguyên Cổ Quả, hẳn là cần phải đợi thêm năm ngày nửa thì Tiên Nguyên Cổ Quả này mới thật sự thành thục, đến khi nó thành thục là sẽ tự động rơi xuống, đến lúc đó có thể luyện hóa được.
“Nơi này cách mục tiêu chờ đợi của thời không chân thân quả thật là không xa, nơi này cũng có thể ở lại chờ đợi a!”.
Lý Thiên Vũ nhẹ mĩm cười, sau đó thân hình chậm rãi hạ xuống bên dưới gốc cây, khoanh chân dưỡng thần chờ đợi Tiên Nguyên Cổ Quả thành thục.