Nghe Audio
Một thanh niên chết trẻ, linh hồn vậy mà không hề bị tiêu vong, may mắn lại có thể đầu thai chuyển thế một lần nữa.
Chỉ là, thế giới mới này cũng không giống với thế giới kiếp trước của hắn. Đây là một thế giới huyền huyễn nguyên thủy rộng lớn, tràn đầy nguy hiểm, với khắp nơi là hung thú khổng lồ.
Những hung thú này không chỉ chủng loại thiên kỳ bách quái, mà mỗi loại trong số chúng lại sở hữu một hoặc nhiều loại thiên phú thần thông riêng.
Nhưng đối với Lý Dương mà nói, thịt những loại hung thú này còn không phải đều là cực phẩm nguyên liệu nấu ăn hay sao. Không chỉ thuần thiên nhiên không có chất độc hại, những loại thịt này còn chứa đựng nồng đậm năng lượng, ăn vào có thể lớn mạnh tự thân.
Thế là, hắn một đường ăn, một đường khám phá thế giới rộng lớn này.
Tôn chỉ của hắn là, cho dù có ngon tới đâu cũng không thể ăn tuyệt chủng. Phải giữ lại nòi giống của chúng để sau này tiếp tục ăn.
Cho tới một ngày, đứng trên đỉnh Thực thần lâu, Lý Dương vừa nhìn lên bầu trời vừa than thở với mấy huynh đệ của mình rằng:
” Trên thế giới này còn có thứ gì mà ta chưa ăn qua?
Ta cảm thấy vẫn là thịt sinh vật ngoại vực hương vị càng thơm ngon!
Chỉ tiếc để bọn chúng kịp phá hủy lối đi, bằng không nhất định ta phải qua bên đó mở tiệc.
Nhưng không sao, ta đã nhớ kỹ mùi vị của chúng, chờ sau đó ra ngoài, ta nhất định có thể tìm ra hang ổ của chúng nó.”
Đám tiểu đệ của hắn ta nghe thấy vậy thì hào hứng đề nghị:
” Lão đại, hay là chúng ta đi các thế giới khác xây dựng Thực thần lâu đi.
Đúng! Đúng! Đúng! Lão đại, chúng ta đi tới các thế giới khác xây dựng Thực thần lâu, như vậy không phải là chúng ta có thể thoải mái thưởng thức món ngon của những thế giới khác hay sao?!!!”
Chỉ là lúc này, có một tiểu đệ khác ấp a ấp úng lên tiếng:
” Lão… Lão đại, không phải còn có thịt yêu hồ là chúng ta còn chưa có ăn sao?”
Lý Dương trố mắt kinh ngạc nhìn tên tiểu đệ của mình hỏi:
” A Sơn, đều là các cô nương xinh xắn dễ thương như vậy mà ngươi cũng hạ miệng được à?
Ta khuyên ngươi vẫn là từ bỏ suy nghĩ này đi, làm thịt đám hồ yêu đó rất là hao tổn dương khí, có hại cho tu luyện.
Đừng nói là làm thịt, ngay cả lột da bọn chúng ta cũng không dám, bên trong quá trắng, ta sợ mình sẽ bị hao tổn huyết khí!!!”
A Sơn nghe vậy thì lơ ngơ gật đầu, trong lòng rất là thắc mắc, đám hồ yêu có như vậy lợi hại sao!!!
…
P/s: Truyện Nguyên Thủy Thế Giới lấy bối cảnh là một thế giới huyền huyễn man hoang, nguyên thủy. Trong thế giới này có người, yêu và thú. Hệ thống tu luyện của thế giới này còn rất thô thiển, ban sơ, chủ yếu dùng ăn làm phương pháp hấp thu năng lượng chính.
Nhân vật chính Lý Dương đầu thai mà đến thế giới này. Nhưng hắn không mang theo ký ức kiếp trước, cũng không có hệ thống hay bàn tay vàng, hắn chỉ có một chút ấn tượng mơ hồ, ngay cả bản thân là ai cũng không nhớ rõ.
Sau một hồi thiên địa đại biến, bộ lạc hiện tại của Lý Dương bị mắc kẹt, tách biệt hoàn toàn với bên ngoài. Xung quanh nơi ở của bộ lạc bị bao vây bởi trùng trùng hiểm nguy, khiến cho bộ lạc ngày càng suy yếu, có lẽ không bao lâu nữa thì bộ lạc sẽ bị tàn lụi ở nơi này. Lý Dương sẽ dùng trí tuệ của mình dẫn dắt bộ lạc dần thoát khỏi cảnh khốn khó, đồng thời hắn cũng bắt đầu hành trình khám phá thế giới bao la rộng lớn này.
Cảnh giới tu luyện:
Người: tôi thể, uẩn linh, trúc cơ, dung lính, pháp tướng, hợp thể ( dị tượng), lĩnh vực, bán thần, thần cảnh.
Yêu: tiểu yêu, đại yêu, yêu tướng, yêu vương, yêu hoàng, yêu đế, yêu tôn, yêu thánh, yêu thần.
Thú: dã thú ( bình thường loài thú), mãnh thú, man thú, hung thú, cự hung, thú vương, thú hoàng, thú tôn, thánh thú, thần thú, tất cả cũng có thể gọi chung là hung thú để phân biệt với dã thú và yêu thú.
Vì là lần đầu tiên viết truyện, nên mong mọi người đọc truyện dù là thấy hay vẫn là dở, xin hãy để lại một chút đánh giá cùng góp ý để mình rút kinh nghiệm.
Xin cảm ơn!!!!!