-
Người Tại Võ Đang , Ăn Dưa Thành Thánh!
- Chương 228 Chỉ trộm xác không trộm của, nữ tử khiến trời đất thất sắc!
Chương 228 Chỉ trộm xác không trộm của, nữ tử khiến trời đất thất sắc!
Một tràng tiếng xương cốt răng rắc vang lên.
Vương Tuyên nhìn những đầu lâu trắng hếu này vặn vẹo cổ.
Đầu lại rớt xuống.
Vung vung tay, tay cũng răng rắc một tiếng rơi xuống đất.
Nhất thời kẻ nhặt đầu, người lượm tay.
Xem ra lô khô lâu này chất lượng không tốt lắm.
Bất quá Vương Tuyên vẫn vung tay thu hết đám khô lâu vào kho hệ thống.
Thu xong khô lâu, Vương Tuyên vội vàng chạy lấy người.
Hắn vừa bay ra một đoạn.
Một đạo âm thanh âm u vang lên bên tai Vương Tuyên.
“Ngươi lại dám đào mồ.”
Vương Tuyên lập tức bay càng nhanh hơn.
Âm thanh không tha thứ vang lên.
“Ngươi lại dám đào mồ.”
Vương Tuyên động động bả vai.
Đạo thanh âm kia vẫn không tha thứ.
“Đào mồ! Ngươi đào mồ.”
Vương Tuyên một chưởng vỗ lên vai.
Một đoàn đồ vật trong nháy mắt bay ra ngoài.
Bỗng nhiên đập vào trên cây.
Vương Tuyên không thèm nhìn liếc mắt một cái cúi đầu chạy đi.
Ra khỏi rừng cây.
Cách xa khu mộ vừa rồi một chút Vương Tuyên mới dừng lại.
Hắn vừa vặn nhìn thấy bên đường có một bộ thi cốt.
Vương Tuyên không nghĩ nhiều liền luyện chế thi cốt thành vong linh sinh vật.
Chốc lát sau,
Lại là một bộ khô lâu trắng đứng lên.
Nó trái phải chuyển động mới đi đến trước mặt Vương Tuyên.
Hốc mắt trống rỗng của khô lâu đối diện với khuôn mặt Vương Tuyên.
Nó bất động nhìn chằm chằm Vương Tuyên.
Vương Tuyên vung tay liền thu khô lâu vào.
Vừa mới thu xong.
Một trận tiếng khóc vang lên.
“Ô ô ô! Ô ô ô.”
“Đạo mộ tặc, không đạo tiền tài, đạo khô lâu.”
“Đi rồi lại còn bỏ ta lại!”
Lại là tiếng khóc ô ô.
Trên mặt Vương Tuyên bị phun đầy nước mắt.
Mi tâm hắn giật giật.
“Vượng Tài! Ngươi đủ rồi đó!”
“Ô ô ô!”
“Chủ nhân ngươi lại nhẫn tâm như vậy, còn động thủ đánh ta.”
Nói xong lại là một bãi nước mắt bắn lên mặt Vương Tuyên.
Vương Tuyên lau lau nước trên mặt.
Một ngón tay chọc vào trán Vượng Tài.
“Được rồi, đừng khóc nữa!”
Vượng Tài lập tức ngậm miệng, nước mắt cũng thu về.
Làm được thật là thu phóng tự nhiên a.
Vương Tuyên tiếp tục đi về phía trước.
“Chủ nhân chờ ta a!”
Vượng Tài vừa kêu vừa đuổi theo.
Kết quả bay quá nhanh một đầu đâm vào trên cây.
Cây lớn bị đâm đến kịch liệt lay động một chút.
Vượng Tài trực tiếp đâm một cái lỗ trên cây bay ra ngoài.
Nàng còn không có việc gì giống như rơi xuống trên vai Vương Tuyên.
Vương Tuyên trong nháy mắt bị một đợt này của Vượng Tài làm cho cạn lời.
Cái kiếm linh này sao càng ngày càng ngốc vậy.
“Chủ nhân sao không đi nữa?”
“Không có việc gì, đi thôi.”
Ngự kiếm phi hành một đoạn đường.
Vương Tuyên lại phát hiện mấy chục vong linh.
Hắn lập tức luyện chế vong linh thành vong linh sinh vật.
Từng bộ từng bộ khô lâu trắng chậm rãi đứng lên.
Vượng Tài lại bắt đầu làm yêu rồi.
“Chủ nhân ngươi vì sao không để bọn họ nhập thổ vi an, đạo mộ thì thôi còn đem thi thể người ta mang đi.”
“Ngươi làm như vậy là không đúng.”
“Nếu bọn họ không muốn, vậy ngươi có thể để bọn họ tự mình cự tuyệt ta.”
Vượng Tài nghẹn lời, không nói nữa.
Vương Tuyên cứ như vậy một đường đào mộ, một đường nhặt xác.
Gặp được thi cốt đều luyện chế thành vong linh sinh vật.
Không biết bất giác mười mấy ngày lại trôi qua.
Vương Tuyên nhìn nhìn kho hệ thống.
【Kho】: Hạt dưa, Khô lâu sinh linh (ba ngàn)
Vương Tuyên kiếm mi hơi nhướng lên.
Hắn đây là không cẩn thận liền có được ba ngàn khô lâu sinh linh đại quân sao?
Vương Tuyên lấy ra hạt dưa ăn mừng một phen.
Hắn vừa cắn hạt dưa vừa nhàn nhã đi dạo.
Cũng không còn chấp nhất tìm mộ đào nữa.
Lúc này phía trước một trận tiếng đàn vang lên.
Vương Tuyên còn chưa có động tác.
Ngược lại là Vượng Tài nghe được thanh âm lập tức phấn chấn lên.
“Chủ nhân, phía trước có thanh âm chúng ta đi ăn dưa đi.”
Lời còn chưa dứt Vượng Tài đã bay ra ngoài.
Vương Tuyên nhìn phương hướng Vượng Tài biến mất,
Nhất thời có chút ngây ngẩn cả người.
Cái Vượng Tài này sao lại nhiệt tình ăn dưa như vậy.
Ngay tại lúc này thanh âm hệ thống vang lên.
“Đinh!”
“Chúc mừng ký chủ hiện trường ăn dưa đang hình thành, ký chủ có muốn đi hay không?”
“Đúng”
“Bản đồ hệ thống đã mở ra, mời ký chủ lập tức đi đến!”
Vương Tuyên chỉ liếc mắt nhìn bản đồ một cái liền nhanh chóng hướng về phía trước lướt đi.
Tốc độ so với Vượng Tài chỉ nhanh không chậm.
Vương Tuyên mấy cái chớp mắt liền đến địa điểm.
Nhưng là hắn không nhìn thấy thân ảnh nhỏ bé của Vượng Tài.
Vương Tuyên vừa muốn xoay người tìm Vượng Tài.
Chuyển mắt liền nhìn thấy một nữ tử bạch y đứng ở trên tảng đá lớn bên cạnh hắn.
Nữ tử ôm trong ngực một cái đàn thất huyền đen như mực.
Không biết có phải là ảo giác hay không, Vương Tuyên luôn cảm thấy cả cây đàn đang bốc lên hắc khí.
Nữ tử ánh mắt lạnh lẽo, trong mắt giống như chứa vô số chuyện.
Dung nhan tuyệt mỹ, thân tư uyển chuyển, di thế mà độc lập, cứ như vậy đứng ở nơi đó cũng đủ để khiến trời đất thất sắc.
Vương Tuyên bị nữ tử làm cho hoãn lại một chút thần.
Hắn tầm mắt dời đi.
Đột nhiên Vương Tuyên có một loại cảm giác như mang gai ở lưng.
Hắn lập tức nghiêng người qua.
Liền nhìn thấy phía sau đứng một đám người lớn.
Mỗi người cầm vũ khí, khí thế hung hăng trừng mắt nhìn hắn.
Vương Tuyên đảo mắt nhìn một vòng.
Tổng thể mà nói, bọn họ phần lớn mặc sáu kiểu dáng và màu sắc quần áo.
Lần lượt là màu nâu, màu đen, màu xanh, màu xám, màu vàng nâu và màu trắng.
Người cùng một loại quần áo đứng cùng nhau.
Xem ra những người này hẳn là người của sáu môn phái.
Vương Tuyên lại nhìn thấy không ít thi thể trên mặt đất.
Hắn trong nháy mắt minh bạch đây là xông vào hiện trường đánh nhau của người khác rồi.
Bạch y nữ tử tức là Hoàng Tuyết Mai khẽ nhíu mày.
Nàng nhìn về phía nam tử không biết tên đột nhiên xông vào.
Tựa hồ cho rằng hắn là người của sáu đại môn phái.
Mà sáu đại môn phái, tức là đám người mặc quần áo các màu kia, cho rằng Vương Tuyên là đến giúp Hoàng Tuyết Mai.
Toàn bộ đều cùng nhau nhìn Vương Tuyên có động tác gì.
Vương Tuyên biết mình xông vào hiện trường đánh nhau của người khác.
Hắn lập tức xoay người dời đến một bên.
“Các ngươi tiếp tục, nên đánh đánh nên cãi cãi, ta chỉ là đi ngang qua thôi.”
Mọi người hiển nhiên không tin.
Vương Tuyên nhìn sáu đại môn phái.
Người của sáu đại môn phái liền cầm vũ khí nhắm ngay hắn.
Vương Tuyên lại chuyển hướng Hoàng Tuyết Mai bên này.
Hoàng Tuyết Mai cũng làm tốt chuẩn bị công kích.
Lúc này thiếu niên ngồi trên mặt đất ôm một bộ thi thể, lau lau nước mắt.
Liền hướng về phía nữ tử trên tảng đá rống lớn.
“Ngươi cái kẻ lừa đảo này, lừa ta áp tiêu.”
“Ngươi bây giờ còn giết nghĩa phụ của ta.”
“Mối thù này không báo không phải quân tử, ngươi nhớ kỹ cho ta, Lữ Lân ta thề không đội trời chung với ngươi.”
Hoàng Tuyết Mai cười nhạo ra tiếng.
“Ta là lừa ngươi!”
“Ta chính là muốn gây ra tranh chấp của sáu đại môn phái, để các ngươi tự tàn sát lẫn nhau.”
Người của sáu đại môn phái nghe xong giận dữ không thôi.
Có người chỉ vào Hoàng Tuyết Mai giận mắng.
“Ngươi cái nữ nhân này lại độc ác như vậy!”
“Sáu đại môn phái từ trước đến nay ở trong giang hồ uy vọng cực cao, tín dự tốt, ngươi cái nữ nhân này lại là muốn hủy sáu đại môn phái, quả thực là đáng giận.”
Hoàng Tuyết Mai lần này trực tiếp cười lớn ra tiếng.
“Luận độc ác luận đáng giận, ta Hoàng Tuyết Mai so được với các ngươi sáu đại môn phái sao?”
“Các ngươi còn nhớ rõ Lục Chỉ Cầm Ma Hoàng Đông bị các ngươi tàn nhẫn sát hại năm đó không.”
“Chỉ là vì một cây đàn, các ngươi sáu đại môn phái, không phân tốt xấu truy sát cha mẹ ta, hại nhà ta tan cửa nát, em trai còn nhỏ mất tích.”
“Mối thù này ta có thể không báo sao?”
“Nhiều năm như vậy ta khổ luyện võ nghệ, chính là vì đến tìm các ngươi báo thù.”