Chương 223: Biết rõ núi có hổ, vẫn cứ lên đường!
Vương Tuyên chính mình cũng không khỏi kinh thán thành tiếng.
Hắn lại đạt được thành quả lớn đến vậy rồi.
Thật tràn đầy cảm giác thành tựu!
Vương Tuyên thu hồi bảng thuộc tính.
Tiếp tục đi về phía trước.
Tâm tình tốt lên, nhìn cái gì cũng thấy đẹp.
Cây này đẹp, hoa này đẹp, núi này đẹp.
Ngay cả hòn đá chắn đường cũng thấy đáng yêu.
Ngay cả việc nhìn thấy Bộ Kinh Vân và Nhiếp Phong đột nhiên xuất hiện bên đường cũng thuận mắt hơn không ít.
Bất quá hai tên này sao lại ở đây?
Xem ra là đến tìm hắn.
Bọn họ không phải nên trốn tránh hắn sao?
Sao còn tới tìm hắn?
Vương Tuyên nghi hoặc nhìn hai người.
Bộ Kinh Vân và Nhiếp Phong nhìn Vương Tuyên cười, vẻ mặt hòa nhã.
Hai người khom lưng hướng Vương Tuyên hành lễ.
“Vương thiếu hiệp hảo!”
Vương Tuyên khoanh tay đứng tại chỗ không nói lời nào.
Hai người càng thêm cung kính.
Thân thể càng khom thấp hơn.
Vương Tuyên thấy hai người vẫn luôn khom lưng không nói gì.
Nếu không phải hôm nay hắn tâm tình tốt, đã sớm rút kiếm chém rồi.
Bộ Kinh Vân và Nhiếp Phong cũng lo lắng không thôi.
Lần này Đế Thích Thiên bảo bọn họ tới.
Hai người đã trăm ngàn lần không muốn.
Vương Tuyên là người dễ trêu vào sao?
Chết qua một lần, bọn họ rõ ràng nhất.
Nếu chọc Vương Tuyên không vui.
Thiên vương lão tử tới cũng phải chết thêm lần nữa.
Nhưng bọn họ lại không có cách nào từ chối, chỉ có thể tới.
Hai người cúi đầu nhìn nhau.
Lúc này mới đứng thẳng người lên.
Bộ Kinh Vân thử thăm dò nói:
“Vương thiếu hiệp, ngày trước chúng ta hai người có nhiều đắc tội, mong ngươi đại nhân đại lượng, đừng so đo với sư huynh đệ chúng ta.”
Vừa nói hai người lại bái một cái.
Vương Tuyên không tránh, chỉ nhìn hai người biểu diễn.
“Thiếu hiệp, lần này chúng ta ngoài xin lỗi, còn có một việc.”
“Sư huynh đệ chúng ta gần đây mới gia nhập một môn phái, Thiên Môn.”
“Tông chủ vô cùng kính ngưỡng Vương thiếu hiệp, gần đây là đại điển trăm năm tông môn của Thiên Môn, đặc biệt bảo chúng ta tới đưa thiệp mời, mời ngươi tới Thiên Môn xem lễ!”
Hai người nói xong.
Nhiếp Phong từ trong tay áo lấy ra một tấm thiệp mời.
Hai người khom lưng, hai tay nâng lên, đưa thiệp mời.
Vương Tuyên cười như không cười nhìn bọn họ.
Thiên Môn gì chứ, chẳng phải là sào huyệt của Đế Thích Thiên sao?
Sợ là bày một cái Hồng Môn Yến chờ hắn tới đây?
Tuy rằng Vương Tuyên không sợ.
Nhưng hắn không có hứng thú chơi với mấy tên hề nhảy nhót.
Vương Tuyên vừa muốn rời đi.
Không ngờ lúc này tiếng nhắc nhở của hệ thống vang lên.
“Đinh…”
“Chúc mừng ký chủ, hiện trường ăn dưa đang hình thành, ký chủ có muốn đi không?”
“Đi!”
“Bản đồ hệ thống đã mở ra, mời ký chủ lập tức đi tới!”
Vương Tuyên liếc mắt nhìn bản đồ.
Hơi kinh ngạc, lại ở Thiên Môn.
Bộ Kinh Vân và Nhiếp Phong đang cúi đầu không nhìn thấy biểu cảm của Vương Tuyên.
Cho rằng Vương Tuyên sẽ không đồng ý.
Hai người khi tới đã biết Vương Tuyên sẽ không đến.
Lúc này cũng không thất vọng.
Vừa muốn thu hồi thiệp mời.
Thiệp mời trong tay đã bị một bàn tay lấy đi.
“Đã các ngươi thành tâm mời, vậy ta cho các ngươi một mặt mũi đi xem.”
Hai người kinh ngạc.
Vương Tuyên lại tiếp nhận?
Hắn chẳng lẽ nhìn không ra có điều bất thường sao?
Vương Tuyên lấy thiệp mời, không quan tâm hai người nghĩ gì.
Hắn lập tức biến mất tại chỗ.
Để lại hai người hoài nghi nhân sinh.
Hai người mặt đối mặt.
“Sư huynh, ngươi nói Vương Tuyên đây là có ý gì?”
“Hắn chẳng lẽ nhìn không ra thiệp mời này có vấn đề sao?”
Nhiếp Phong trầm tư một lát.
“Hắn nhìn ra.”
“Bất quá như vậy mới đáng sợ, biết rõ núi có hổ, vẫn cứ lên đường.”
“Vương Tuyên không sợ chúng ta!”
Hai người thần sắc phức tạp.
“Đi thôi, chúng ta về trước.”
“Sư huynh, lần này chuyện bọn họ trù tính sợ là khó rồi.”
“Vậy thì có thể thế nào, chúng ta cái gì cũng không thể thay đổi.”
Hai người rất nhanh trở lại Thiên Môn.
Vừa đến Thiên Môn liền bị thủ hạ của Đế Thích Thiên mời qua.
Đế Thích Thiên ngồi trên băng ghế băng ở vị trí chủ tọa.
Mà phía dưới đứng Kiếm Thần, Phá Quân và Đoạn Lãng mấy người.
Thấy hai người trở về.
Mấy người liền cùng nhau nhìn lại.
Nhiếp Phong và Bộ Kinh Vân vừa đứng vững.
Đoạn Lãng liền sốt ruột hỏi:
“Hắn tiếp nhận chưa?”
Còn chưa đợi hai người trả lời, Kiếm Thần lại nói:
“Nếu không đáp ứng, chúng ta còn có những biện pháp khác ép hắn tới.”
Hai người bình tĩnh nói:
“Hắn nói ngày đó nhất định sẽ đến.”
Mấy người ngẩn ra.
Bọn họ nghe được cái gì?
Đế Thích Thiên cũng ngẩn ra.
Bọn họ trước đó không cảm thấy một phong thiệp mời có thể khiến Vương Tuyên tự chui đầu vào lưới.
Còn nghĩ ra rất nhiều biện pháp.
Không ngờ Vương Tuyên vẫn là không theo lẽ thường ra bài.
Bọn họ còn chưa ra chiêu, hắn đã tự mình tới.
Bất quá cũng đỡ tốn công.
Bọn họ chỉ cần chuẩn bị tốt, chờ Vương Tuyên tới là được.
Đế Thích Thiên mừng rỡ.
“Mau đi mời những người có thù với Vương Tuyên tới.”
“Toàn bộ gọi tới cho ta, đặc biệt là những người có huyết hải thâm thù.”
“Còn có những người muốn cướp đoạt bảo vật trong tay Vương Tuyên cũng gọi tới.”
“Có bao nhiêu mời bấy nhiêu, lần này chúng ta phải khiến Vương Tuyên có đi không về.”
“Vâng, chủ nhân.”
Trong điện lập tức đi ra không ít người.
Trước đó Đế Thích Thiên đã cho người tung tin muốn đối phó Vương Tuyên cho những người có thù với Vương Tuyên.
Hắn còn đặc biệt phục sinh mấy người bị Vương Tuyên giết chết.
Thủ hạ mới báo địa điểm thời gian cụ thể.
Ngày hôm sau lập tức có một đám lớn người trong võ lâm tới Thiên Môn.
Có một số người của Ngũ Đại Môn Phái.
Có Tứ Đại Ác Nhân.
Thiên Sơn Đồng Lão vân vân lục tục tới rất nhiều người.
Bất quá những người đã động thủ với Vương Tuyên cơ bản đều bị đánh chết.
Cho nên kẻ thù trực tiếp không có mấy người.
Ngược lại có một số người nhân cơ hội muốn tới đoạt bảo.
Đế Thích Thiên cũng không để ý.
Chỉ cần có thể khiến Vương Tuyên không thể nhúc nhích được nữa, ai tới cũng được.
Hắn ngược lại hy vọng tới nhiều người một chút.
Thấy người đã tới không sai biệt lắm.
Đế Thích Thiên gọi mấy người đại diện tới thương lượng đối sách.
Đệ tử Thiên Môn nhìn những người trong giang hồ đi lại khắp nơi trong Thiên Môn.
Đều cảm thấy không thể tin được.
Bình thường Thiên Môn của bọn họ đều trốn ở chỗ tối.
Trong giang hồ thậm chí còn không biết có sự tồn tại của Thiên Môn.
Đây là lần đầu tiên Thiên Môn bại lộ trong tầm mắt của người trong giang hồ.
Người trong giang hồ cũng rất tò mò về Thiên Môn.
Mà những người vào đại điện thương lượng chuyện lớn.
Bọn họ không biết sự lợi hại của Đế Thích Thiên.
Ai cũng không phục ai.
Ai cũng nói ý kiến của mình.
Âm thanh vẫn không ngừng.
“Theo ta thấy cứ đánh trực tiếp đi! Chúng ta nhiều người như vậy còn sợ cái rắm!”
Vừa nghe đã biết là người nóng nảy.
“Ngươi chẳng lẽ không biết lực chiến đấu của Vương Tuyên khủng bố đến mức nào sao, một ngàn hai ngàn người trong tay Vương Tuyên chỉ cần hai chiêu là xong!”
“Vậy theo ta thấy làm cho hắn một cái bẫy.”
“Hay là hạ độc!”
“Dùng mỹ nhân kế!”
Các loại kế sách liên tục xuất hiện.
Trong lúc nhất thời cả hòn đảo trở nên vô cùng náo nhiệt.
Thiên Môn cũng ở trên một hòn đảo cô lập.
Trên đảo quanh năm đều bị băng phong.
Nhà ở phần lớn là làm bằng băng.
Có đại điện cao mấy chục trượng.
Lại có tiểu băng ốc tinh xảo nhỏ nhắn.
Từ xa nhìn lại trên đảo một màu trắng xóa.
Thêm vào bầu không khí ồn ào lúc này, giống như đến thế giới băng tuyết.
Mọi người thương lượng hồi lâu mới tìm được một phương án tốt nhất.
Mọi người có phương án liền tự mình bắt đầu chuẩn bị.
Cả hòn đảo lại bắt đầu bận rộn.
Để nghênh đón sự đến của Vương Tuyên, mọi người đã chuẩn bị đầy đủ.