-
Người Tại Võ Đang , Ăn Dưa Thành Thánh!
- Chương 219: Nữ Đế: Vương Tuyên không phải người! Ngô quốc bàn tán xôn xao!
Chương 219: Nữ Đế: Vương Tuyên không phải người! Ngô quốc bàn tán xôn xao!
“Phạm vi lớn đến vậy, ít nhất cũng phải là cao thủ bậc Võ Thần trở lên mới làm được chứ!”
Từ Phong Niên liếc nhìn Diễm Linh Cơ với vẻ mặt “nàng thật tinh mắt”.
“Chúc mừng ngươi đoán đúng, Vương Tuyên đã là cao thủ cảnh giới Võ Thánh rồi.”
Ba người nghe vậy thì trố mắt nhìn Từ Phong Niên.
“Thật hay giả vậy?”
“Không tin thì cứ nhìn thành Võ Đế rồi hỏi thành chủ Vương Tiên Chi đại nhân ấy.”
Từ Phong Niên nói xong thì tự mình leo lên chiếc xe lăn may mắn thoát nạn bên cạnh.
Còn Nữ Đế, Diễm Linh Cơ và Si Mộng ba người thì dồn ánh mắt lên người Vương Tiên Chi.
Vương Tiên Chi giờ chẳng muốn nói gì, chỉ gật đầu.
Các nàng lại chuyển ánh mắt sang Lý Thuần Cương.
Lý Thuần Cương cũng gật đầu.
Ba người đều kinh ngạc sững sờ.
Các nàng chỉ mới xa Vương Tuyên có mấy ngày.
Vậy mà hắn đã thành cao thủ Võ Thánh rồi.
Si Mộng kinh hô:
“Vương Tuyên đây là ăn tiên đan rồi à!”
Diễm Linh Cơ cũng nói:
“E là thật sự ăn linh đan diệu dược rồi, nếu không thì người thường sao đột phá nhanh vậy được!”
Vương Tuyên không hay biết những lời này của hai người.
Nếu nghe được chắc chắn phải khen hai người trực giác quá chuẩn.
Hai người đúng là đoán mò trúng phóc sự thật.
Mà Nữ Đế bên cạnh rất tán đồng suy đoán của hai người.
Người thường không thể nào có tốc độ tiến giai nhanh như vậy được.
Nữ Đế lạnh lùng nói:
“Vương Tuyên căn bản không phải người!”
Nghe thấy lời này của nàng, Si Mộng và Diễm Linh Cơ ngẩn người.
Sau đó mới hiểu ra ý trong lời nàng.
Cũng phụ họa theo: “Đúng, Vương Tuyên căn bản không phải người!”
Vương Tuyên rời khỏi thành Võ Đế xong.
Lại bắt đầu cuộc hành trình đi dạo lung tung của mình.
Hắn tùy ý tìm một hướng rồi đi về phía trước.
Đi đi dừng dừng.
Không biết qua bao lâu.
Vương Tuyên đến một thành.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên.
Từ trên lầu treo hai chữ ‘Ngô Đô’.
Vương Tuyên mãi không nhớ ra đây là đâu.
Nhưng hắn vẫn thuận theo dòng người đi vào.
Vừa vào Ngô Đô, Vương Tuyên đã phát hiện người trên đường đi lại vội vàng, sắc mặt hoảng hốt, rất không ổn.
Dù là dân thường hay là phú thương hoặc quan lại ăn mặc lộng lẫy trông đều như có đại sự gì xảy ra, chẳng để tâm vào việc gì.
Ngay cả người bán hàng bên cạnh nấu mì mà mì nát hết cả rồi còn không vớt lên.
Ba ba hai hai tụm lại một chỗ, không biết đang nói gì.
Vương Tuyên mở thần thức ra.
Những âm thanh của những người này rõ ràng hơn nhiều.
“Ngô Đế bị bắt đi đã hơn nửa tháng rồi, triều đình vậy mà còn chưa có động tĩnh gì.”
“Ông ta ở yên ổn không được, cứ phải thân chinh, giờ thì bị người ta giam cầm rồi.”
“Haizz! Ngô quốc không có quân chủ, lòng ta cứ hoảng hốt thế nào ấy.”
:…………
Các loại âm thanh truyền đến tai Vương Tuyên.
Vương Tuyên tổng kết lại những thông tin này.
Đại khái là Ngô Đế của Ngô quốc bị nước khác bắt đi rồi.
Chuyện này khiến mọi người hoang mang lo sợ.
Vương Tuyên hơi nhướng mày.
Xem ra những dân thường này đều cảm thấy quốc quân bị bắt đi rất mất mặt.
Hiện tại Ngô quốc đã một tháng không có quốc quân.
Hiện giờ Ngô quốc tình hình căng thẳng.
Bất kể là dân thường hay là triều đình quan lại.
Đều rất lo lắng cho tương lai của Ngô quốc.
Đa phần mọi người đã vô tâm sống.
Vương Tuyên lúc này mới hiểu ra mình đã đến Ngô quốc.
Hắn không để ý đến chuyện quốc chủ Ngô quốc gì cả, hắn chỉ là đến đây dạo chơi thôi.
Vương Tuyên tiếp tục đi về phía trước.
Lúc này âm thanh của hệ thống vang lên.
“Keng!”
“Chúc mừng chủ nhân, hiện trường hóng chuyện đang hình thành, chủ nhân có muốn đi không?”
“Có!”
“Bản đồ hệ thống đã mở, mời chủ nhân lập tức đi đến!”
Hắn nhìn bản đồ.
Địa điểm ngay trong thành này, Vương Tuyên đi theo bản đồ.
Một đường đi qua đường phố xuyên qua ngõ nhỏ.
Đến một trạch viện tên là Ninh phủ.
Vương Tuyên phát hiện trạch viện này hình như đang làm tang sự, cả trạch viện đều treo đầy vải trắng, tiếng khóc vang trời.
Hắn đứng ngoài cửa cũng có thể nghe thấy tiếng khóc.
Ngoài cửa có một người trông như tiểu đồng đứng ở cửa.
Trông còn rất nhỏ tuổi, chỉ khoảng mười sáu mười bảy tuổi.
Thiếu niên thấy Vương Tuyên, chỉ cho rằng hắn đến viếng.
“Công tử đến rồi, mời vào!”
Nghe thấy lời của thiếu niên hắn cũng không giải thích, cứ thế đi theo hắn vào.
Vương Tuyên dễ dàng tiến vào Ninh phủ.
Trên đường đi, tiểu tử kia lải nhải nói chuyện.
“Những người này à, đúng là cây đổ bầy khỉ tan, lão đường chủ chết rồi, vậy mà chẳng có mấy người đến viếng.”
“Công tử, ngài thật có tình nghĩa, còn đến thăm đường chủ nhà chúng ta.”
Vương Tuyên im lặng không nói gì.
Ninh phủ không lớn lắm, một lát đã đến một nơi đặt quan tài.
Ở đây không có mấy người.
Chủ nhân của tiếng khóc hắn vừa nghe thấy đã đi rồi.
Vương Tuyên vừa đến chỉ thấy mấy bóng lưng.
Chưa thấy được mặt chính diện.
Thiếu niên đưa cho Vương Tuyên ba nén hương.
Vương Tuyên nhận lấy, người chết là lớn!
Hắn đành bái một bái, rồi cắm vào lư hương.
Dù sao vừa rồi trên đường đi hắn đã nghe nói rồi, người chết này khi còn sống vẫn là một người có uy vọng.
Phẩm hạnh cũng không tệ, tuổi cũng không nhỏ, hắn bái một bái cũng không sao.
Thiếu niên nhìn Vương Tuyên một cái.
Lúc này mới đột nhiên hỏi, “Ngài là công tử nhà ai, sao ta chưa từng gặp?”
Vương Tuyên không hề hoảng hốt.
“Ta là người của Võ Đang, có chút giao tình với lão gia nhà các ngươi.”
Thiếu niên cũng không nghi ngờ, lúc này ngoài cửa lớn đột nhiên truyền đến tiếng động.
Thiếu niên liền bỏ Vương Tuyên lại rồi đi ra ngoài.
Vương Tuyên có chút mờ mịt, cái này đãi khách cũng quá tùy tiện rồi thì phải.
Vương Tuyên đi ra cửa nhìn nhìn.
Bốn phía không có người hầu nào, người đến viếng cũng không thấy đâu.
Vương Tuyên vừa quay người muốn tìm một chỗ ngồi.
Không ngờ lại thấy một nữ tử lộn người chui vào quan tài.
Mắt Vương Tuyên giật giật.
Rốt cuộc là trò gì đây?
Hay là sở thích kỳ quái của nữ tử này?
Ngay khi Vương Tuyên ngơ ngác, ngoài cửa truyền đến một trận tiếng bước chân hỗn loạn.
Còn nghe thấy thiếu niên vừa rồi không ngừng la lớn.
“Các ngươi không thể vào!”
“Lão đường chủ mới vừa chết, các ngươi vậy mà đã to gan như vậy!”
Lại có một âm thanh vô cùng hống hách vang lên.
“Cái thằng chết nhát kia tránh ra cho ta, lão tử hôm nay phải tra tội phạm triều đình, ngươi dám cản ta bắt luôn cả ngươi.”
“Triệu Quý ngươi thật quá đáng rồi.”
“Ngươi mới vừa làm người đứng đầu Lục Đạo Đường, vậy mà đã không coi lão đường chủ ra gì rồi.”
Sau đó một đám người xông vào.
Thiếu niên chính là Nguyên Lộc nhìn Triệu Quý dẫn người đi vào.
Vội vàng nhưng lại chẳng có cách nào.
Chỉ đành tiến lên kéo Triệu Quý lại.
Nguyên Lộc vừa chạm vào Triệu Quý.
Liền bị một tay đẩy ngã xuống đất.
Đợi hắn bò dậy Triệu Quý đã đi vào rồi.
Vương Tuyên quay đầu lại liền thấy một nam tử mặc áo gấm đen đi vào.
Nam tử này một thân áo đen, trên vai như có khắc giáp mây lành, đội một chiếc mũ cao.
Thắt lưng đeo một thanh đao lớn, chân đi một đôi ủng.
Bước đi như không nhìn ai.
Trông cũng có chút tuấn tú.
Chỉ là vẻ hống hách giữa đôi lông mày khiến người ta bỏ qua vẻ ngoài của hắn.
Nghe thấy động tĩnh, mọi người cũng đi ra.
Vương Tuyên lúc này mới biết khách khứa đều đã ra sân sau.
Lúc này nam tử kiêu ngạo kia hướng về thuộc hạ mình mà quát.
“Cho ta bao vây hết lại, không được để một người nào thoát!”