Người Tại Võ Đang , Ăn Dưa Thành Thánh!
- Chương 218 Vương Tiên Chi khiêu chiến Vương Tuyên, uy áp của Võ Thánh!
Chương 218 Vương Tiên Chi khiêu chiến Vương Tuyên, uy áp của Võ Thánh!
Từ Phong Niên nhìn Vượng Tài ăn thanh kiếm kia.
Chính là kiếm của lão Hoàng.
Hắn trợn mắt muốn nứt.
Từ Phong Niên liếc mắt một cái liền nhận ra cái tiểu gia hỏa thoạt nhìn vô hại này là kiếm linh của Vương Tuyên.
Giờ hắn mới hiểu vì sao kiếm trong kiếm hạp lại không cánh mà bay.
Là do kiếm linh Vương Tuyên này làm!
Từ Phong Niên phổi muốn nổ tung.
Hắn đột nhiên hét lớn một tiếng.
“Vương Tuyên!”
Thanh âm chấn thiên, làm mọi người ở đây giật mình.
Rồi lại tứ phía tìm kiếm thân ảnh Vương Tuyên.
Vương Tiên Chi và Đặng Thái A hiển nhiên đều đã nghe qua sự tích của Vương Tuyên.
Cũng tìm kiếm, muốn tận mắt chứng kiến thực lực của Vương Tuyên.
Vương Tuyên dưới lầu chỉ muốn che mặt bỏ chạy.
Cái Vượng Tài này làm cái trò gì vậy.
Cứ nhằm mỗi Từ Phong Niên mà xơi.
Nghe thanh âm này sợ là tức chết mất.
Thật sự là nói không rõ nữa rồi.
Đều là Vượng Tài làm chuyện tốt a.
Vương Tuyên chỉ suy nghĩ một lát liền xuất hiện bên cạnh Vượng Tài.
Hắn cúi đầu nhìn thì thấy Vượng Tài đã gặm kiếm gần hết rồi.
Từ Phong Niên lại là một trận tức giận.
Cảm giác ngực hắn từng trận từng trận đau.
Muốn bóp chết cái tiểu gia hỏa kia.
Nhưng nhìn khuôn mặt thanh tuấn lạnh nhạt của Vương Tuyên.
Từ Phong Niên lại nhớ tới mình đánh không lại người ta a.
Hắn nhất thời khí muộn.
Nhưng muốn nổi giận cũng không biết trút vào ai.
Mặt Từ Phong Niên nghẹn đến đỏ bừng.
Ngay khi Vương Tuyên cho rằng Từ Phong Niên sẽ nhào lên đánh hắn.
Hắn ngay cả chiêu thức đối phó Từ Phong Niên cũng đã nghĩ xong rồi.
Từ Phong Niên đột nhiên gào khóc lên.
“Vương Tuyên ngươi có thể đừng tìm mỗi mình ta mà gây họa được không, ngươi đi tìm người khác đi!”
“A a a!”
“Ta không chịu đựng nổi nữa rồi!”
“Vương Tuyên ngươi tha cho ta đi.”
Hắn vừa khóc vừa kêu.
Một nam tử tám thước ngồi trên xe lăn.
Một tay lau nước mắt một tay lau nước mũi mà khóc kêu.
Mặt còn dài không tệ.
Còn chỉ có một chân và một tay.
Nhìn thế nào cũng thấy đáng thương.
Mọi người đều đồng tình nhìn Từ Phong Niên.
Vương Tuyên cũng bị một màn khóc lóc này của Từ Phong Niên làm cho không biết làm sao.
Một màn này là hắn không nghĩ tới.
Nhất thời liền ngây ngốc tại chỗ.
Từ Phong Niên giống như muốn khóc hết tất cả bất hạnh gặp phải sau khi gặp Vương Tuyên vậy.
Hắn cũng không sợ mất mặt.
Khóc một tiếng so với một tiếng lớn hơn.
Vượng Tài cũng bị một phen thao tác này của Từ Phong Niên làm cho ngây người.
Nàng nhìn nhìn thanh kiếm đã bị ăn đến chỉ còn lại một cái chuôi.
Nhất thời chột dạ đem chuôi kiếm ném trên mặt đất.
Từ Phong Niên thật khéo lại nhìn thấy động tác của Vượng Tài.
Khóc càng thêm lớn tiếng.
Vượng Tài sợ tới mức trốn ở sau cổ Vương Tuyên.
“Chủ nhân làm sao bây giờ…”
Vương Tuyên không tốt bụng mà động động cổ.
“Ta làm sao biết!”
Vượng Tài ôm lấy lỗ tai Vương Tuyên.
Thỉnh thoảng lại nhìn thoáng qua Từ Phong Niên đang khóc hăng say.
Nhìn thấy cả bọt khí mũi của hắn cũng khóc ra.
Có thể thấy không phải là giả khóc.
Nàng duỗi ngón tay chọc chọc cổ Vương Tuyên.
“Chủ nhân, hắn khóc thật xấu!”
Một câu nói này của Vượng Tài vừa vặn là lúc Từ Phong Niên nghỉ lấy hơi mà nói ra.
Giờ thì mọi người ở đây đều nghe được.
Tiếng khóc của Từ Phong Niên đột nhiên dừng lại.
Hắn run rẩy ngón tay chỉ vào Vượng Tài.
“Ngươi…ngươi…”
Ngươi nửa ngày cũng không nói ra được cái gì.
Hắn chỉ là xoay người đi quay lưng về phía mọi người.
Cũng không khóc nữa.
Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Vượng Tài cũng vội vàng chạy vào hương nang trốn đi.
Vương Tuyên nhịn không được ngoáy ngoáy lỗ tai.
Đúng lúc này âm thanh hệ thống vang lên.
Vương Tuyên nhất thời cảm giác được cái tiếng nhắc nhở này hôm nay là đặc biệt êm tai.
“Đinh!”
“Chúc mừng ký chủ ăn dưa thành công! Nhận được phần thưởng ba trăm năm công lực!”
Vương Tuyên hơi kinh ngạc.
Lần này phần thưởng của hệ thống sao lại trực tiếp như vậy.
Không còn là cái thẻ gì đó nữa.
Vương Tiên Chi một bên nhìn thiếu niên trước mắt.
Tuổi còn trẻ nhưng đã có địa vị rất cao trong giang hồ rồi.
Đối với võ công quỷ quyệt tinh diệu của Vương Tuyên hắn đã sớm nghe thấy.
Vẫn là người duy nhất trong giang hồ có kiếm linh.
Vương Tiên Chi tiến lên một bước.
“Vương tiểu huynh đệ, đại danh của ngươi lão phu ta đã sớm nghe thấy.”
“Hôm nay vừa thấy quả nhiên danh bất hư truyền, cho nên lão phu có một thỉnh cầu, thiếu hiệp có thể đáp ứng không?”
Vương Tuyên liếc nhìn Vương Tiên Chi một cái.
“Chúng ta chỉ là cùng họ, cũng không phải người một nhà, ta dựa vào cái gì mà đáp ứng thỉnh cầu của ngươi.”
Vương Tiên Chi bị lời nói không khách khí của Vương Tuyên làm cho ngẩn người.
Hắn không tức giận.
Ngược lại nụ cười trên mặt càng thêm chân thành hơn.
“Lão phu không có ý gì khác, chỉ là muốn cùng ngươi so tài một chút.”
“Thiếu hiệp có thể ứng hạ lời khiêu chiến của ta không?”
“Không ứng, không muốn so.”
Lý Thuần Cương một bên nhưng là biết rõ sự lợi hại của Vương Tuyên.
Lấy thực lực của Vương Tiên Chi đánh đánh hắn còn được.
Nếu như cùng Vương Tuyên đối đầu, ai thua ai thắng vậy thì không nhất định.
Lý Thuần Cương cũng không khuyên hắn.
Chỉ lẳng lặng nhìn Vương Tiên Chi tự tìm đường chết.
Lúc này Vương Tiên Chi còn muốn nói thêm gì đó, nhưng nhìn thấy thái độ kiên quyết của Vương Tuyên.
Hắn nhất thời không khuyên Vương Tuyên nữa.
Hắn suy nghĩ một lát.
Nếu Vương Tuyên không muốn cùng hắn ra tay so tài.
Vậy thì hắn bức hắn ra tay.
Rồi sau đó Vương Tiên Chi trực tiếp hướng về phía Vương Tuyên đánh tới.
Vương Tuyên nhíu mày.
Người này cũng quá không thức thời đi.
Suốt ngày khiêu chiến tới khiêu chiến lui.
Có ý tứ sao?
Vương Tuyên lười động thủ.
Trực tiếp phóng thích ra uy áp của cao thủ Võ Thánh.
Bỗng nhiên mọi người chỉ cảm thấy một trận uy áp cường đại hướng về phía bọn họ ép tới.
Võ công thấp kém trực tiếp bị ép quỳ trên mặt đất.
Mà Từ Phong Niên trực tiếp bị ép nằm sấp trên mặt đất.
Hắn nhất thời hối hận vừa rồi nên nhìn thấy Vương Tuyên là phải chạy mới đúng.
Uổng công vô cớ lại bị ngược một phen.
Chỉ có Vương Tiên Chi và Lý Thuần Cương còn đang gắng gượng chống đỡ.
Hạt mồ hôi trên mặt hắn lớn chừng hạt đậu rơi xuống.
Uy áp cường đại trên người còn xa mới bằng sự chấn kinh trong lòng hắn.
Vương Tuyên lại còn trẻ mà đã là Võ Thánh rồi!
Lúc này Vương Tuyên lại gia tăng uy áp.
Lý Thuần Cương và Vương Tiên Chi hai người ‘Bịch! Bịch!’ hai tiếng quỳ trên mặt đất.
Mà những người khác đầu đều đã không ngẩng lên được rồi.
Lại là ‘Ầm ầm!’ một tiếng vang thật lớn.
Toàn bộ Võ Đế Thành lại trực tiếp bị ép sụp!
Mọi người kinh hoàng vạn trạng.
Vương Tuyên xem cũng không thèm xem mấy người liền xoay người rời đi.
Hắn vừa mới rời đi.
Si Mộng, Nữ Đế và Diễm Linh Cơ liền đuổi tới.
Ba người nhìn Võ Đế Thành một mảnh phế tích.
Còn tưởng rằng là động đất.
Cho đến khi nhìn thấy Vương Tiên Chi đang nằm trên mặt đất thở hồng hộc.
Ba người nhất thời biết trong này khẳng định là có chuyện khác.
Si Mộng vẫn là bộ dáng khả ái đáng yêu kia.
Tiến lên liền quan tâm nói:
“Võ Đế Thành chủ, các ngươi đây là làm sao vậy?”
“Sao lại đều nằm trên mặt đất thế này?”
Vương Tiên Chi nhờ vào lực đạo của Si Mộng lúc này mới đứng dậy.
Nghe vậy trong lòng vẫn là không thể bình tĩnh.
Vương Tuyên tuổi còn nhỏ mà lại đã là cảnh giới Võ Thánh rồi!
Si Mộng thấy hắn không nói lời nào lại chuyển dời đến mục tiêu kế tiếp.
Nàng nhìn Lý Thuần Cương đang nằm trên mặt đất.
Lại đỡ người.
“Đây không phải là Lý Thuần Cương Lý tiền bối sao?”
“Ngài đây cũng là làm sao vậy?”
“Nơi này là làm sao vậy, nhìn giống như là động đất, lại không giống lắm.”
Còn chưa đợi Lý Thuần Cương trả lời.
Từ Phong Niên một bên phun ra một ngụm máu.
Hắn không để ý mà sờ sờ miệng.
Tựa hồ đã không còn để ý đến hình tượng của mình nữa.
Giống như là triệt để buông xuôi rồi.
“Đây là Vương Tuyên ép sụp đấy!”
Nghe vậy Diễm Linh Cơ ba người nghi hoặc nhìn nhìn Võ Đế Thành đầy đất phế tích.