Chương 201: Gặp Lại Lý Tầm Hoan
Hắn vội quay đầu nhìn Lâm Uyển Nhi, chỉ thấy nàng cũng lộ ra vẻ mặt tương tự.
Hai người nhìn nhau một cái rồi lập tức hiểu ý đối phương – bọn hắn phải nhanh chóng kết thúc trận chiến này, sau đó đến nơi phát ra tiếng sáo để xem xét tình hình.
Thế là hai người lại một lần nữa liên thủ, đẩy lùi đám thám tử U Minh Giáo một khoảng rồi tức tốc tiến đến hướng phát ra tiếng sáo.
Khi bọn hắn đến nơi, chỉ thấy một nhóm đệ tử Long Ngâm Các đang vây quanh một nam tử trung niên, mà nam tử đó đang cầm một cây sáo dài, thổi lên những giai điệu du dương.
“Trưởng lão!” Sở Tinh Hà và Lâm Uyển Nhi lập tức nhận ra nam tử đó chính là trưởng lão Lý Thanh Phong của Long Ngâm Các.
Bọn hắn vội vàng tiến lên hành lễ.
Lý Thanh Phong cất cây sáo dài, mỉm cười nhìn hai người: “Các ngươi đến rồi à! Làm tốt lắm!
Ta đã dùng tiếng sáo tín hiệu triệu tập tất cả các đệ tử gần đây, bây giờ chúng ta có thể cùng nhau nghênh chiến với cuộc tấn công của U Minh Giáo rồi!”
Sở Tinh Hà và Lâm Uyển Nhi nghe vậy, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm, vội vàng đáp: “Vâng, trưởng lão! Chúng ta nhất định sẽ dốc toàn lực, cùng nhau chống lại ngoại địch!”
Lý Thanh Phong gật đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía xa, nơi lá cờ của U Minh Giáo thấp thoáng hiện ra, dường như đang ấp ủ một đợt tấn công dữ dội hơn.
“U Minh Giáo lần này đến thế hung hăng, rõ ràng là có mưu đồ. Nhưng Long Ngâm Các há lại là kẻ dễ bắt nạt?
Chúng ta không chỉ phải bảo vệ gia viên của mình, mà còn phải đảm bảo tình báo được truyền đi an toàn, để các phái trong giang hồ có thể liên hợp lại, cùng nhau chống lại thế lực tà ác này.”
“Trưởng lão nói rất phải!” Sở Tinh Hà và Lâm Uyển Nhi đồng thanh đáp, trong ánh mắt của bọn hắn tràn đầy sự kiên định và quyết liệt.
Ngay sau đó, Lý Thanh Phong bắt đầu bố trí chiến thuật, hắn dựa vào địa hình và tình hình địch, chia các đệ tử thành nhiều nhóm nhỏ, mỗi nhóm do một đệ tử kinh nghiệm phong phú dẫn đầu, lần lượt phụ trách phòng thủ, đột kích, truyền tin và các nhiệm vụ khác.
Sở Tinh Hà và Lâm Uyển Nhi thì làm tiên phong, dẫn đầu một đội tinh nhuệ, chuẩn bị giáng một đòn chí mạng vào đội tiên phong của U Minh Giáo.
Sở Tinh Hà và Lâm Uyển Nhi càng là người đi đầu, kiếm pháp của bọn hắn phối hợp không một kẽ hở, mỗi lần giao phong đều khiến thám tử U Minh Giáo phải chạy trối chết.
Tuy nhiên, U Minh Giáo cũng không phải là hạng tầm thường, võ công của bọn hắn tuy không tinh diệu tuyệt luân như đệ tử Long Ngâm Các, nhưng lại thắng ở số lượng đông đảo và thủ đoạn tàn nhẫn.
Trong chốc lát, trên chiến trường đao quang kiếm ảnh, mưa máu gió tanh, hai bên rơi vào cuộc giao tranh kịch liệt.
Ngay khi trận chiến bước vào giai đoạn giằng co, Lý Thanh Phong lại một lần nữa thổi sáo tín hiệu.
Lần này tiếng sáo càng thêm dồn dập và mạnh mẽ, như thể đang triệu hồi một sức mạnh bí ẩn nào đó.
Quả nhiên, cùng với tiếng sáo vang lên, trên bầu trời đột nhiên xuất hiện mấy luồng sáng, chúng rực rỡ như sao băng xẹt qua bầu trời đêm, cuối cùng rơi xuống bên cạnh các đệ tử Long Ngâm Các.
“Là pháp khí bí truyền của Long Ngâm Các!”
Sở Tinh Hà và Lâm Uyển Nhi liếc mắt một cái liền nhận ra bộ mặt thật của những luồng sáng này.
Những pháp khí này không chỉ uy lực cực lớn, mà còn có thể khuếch đại thực lực của người sử dụng, khiến sức chiến đấu của bọn hắn được nâng lên một tầm cao mới.
Dưới sự gia trì của pháp khí, nhuệ khí của các đệ tử Long Ngâm Các bỗng chốc tăng vọt. Bọn hắn đồng loạt thi triển các tuyệt kỹ sở trường, triển khai đợt tấn công dữ dội hơn nhằm vào đám thám tử U Minh Giáo.
Đám ám vệ U Minh Giáo vốn dĩ chỉ là đám ô hợp, dưới thế công như vũ bão của Long Ngâm Các, rốt cuộc cũng không chống cự nổi, đành phải phân tán tháo chạy.
Sở Tinh Hà khẽ nhíu mày, ánh mắt như đuốc, quan sát nam tử trẻ tuổi trước mặt, giọng điệu của hắn trầm ổn mà mang theo một tia không thể nghi ngờ: “Ta là Sở Tinh Hà, một tán nhân giang hồ, cùng với bằng hữu Hoàng Dung đi ngang qua nơi này, tình cờ gặp phong cảnh hữu tình, nên nghỉ chân một lát. Các hạ là ai? Tại sao lại vội vã như vậy?”
Nam tử trẻ tuổi nghe vậy, vẻ mặt hơi dịu lại, nhưng vẫn giữ thái độ cảnh giác, hắn ôm quyền hành lễ, nói: “Tại hạ Tạ Hiểu Phong, là thiếu trang chủ của Lưu Vân Sơn Trang, gần đây sơn trang gặp biến cố, gia phụ bị người ta ám toán, tính mạng nguy kịch, ta chính là vì việc này mà vội vã trở về sơn trang. Vừa rồi thấy hai vị ở đây, sợ có hiểu lầm, nên mới hỏi.”
Hoàng Dung nghe vậy, mày liễu khẽ nhíu lại. Nàng vốn nghe nói Lưu Vân Sơn Trang là danh môn chính phái trong võ lâm, nổi tiếng với kiếm pháp độc bá giang hồ, không ngờ lại gặp phải chuyện bất hạnh như vậy, thế nên nàng nhẹ giọng hỏi: “Tạ công tử, không biết lệnh tôn trúng phải độc gì, có lẽ chúng ta có thể trợ giúp được đôi chút chăng?”
Tạ Hiểu Phong nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia hy vọng, nhưng rồi lại nhanh chóng ảm đạm, hắn lắc đầu, thở dài nói: “Đa tạ hảo ý của hai vị, nhưng độc này không phải tầm thường, tên là ‘U Minh Hàn Sương’ là kỳ độc của Tây Vực, người trúng độc trong cơ thể hàn khí ngưng tụ, ngũ tạng lục phủ đều bị đóng băng, không ai có thể giải. Ta lần này là muốn đến Thiếu Lâm, cầu kiến phương trượng đại sư, xem có thể có cách cứu chữa hay không.”
Sở Tinh Hà nghe vậy, trong mắt tinh quang lóe lên, hắn từng đọc được ghi chép về ‘U Minh Hàn Sương’ trong cổ tịch, độc này tuy mạnh, nhưng cũng có một tia hy vọng, thế là hắn trầm giọng nói: “Tạ công tử, nếu tin được tại hạ, có lẽ ta có thể thử một lần. Ta tuy bất tài, nhưng cũng có chút hiểu biết về y thuật, có lẽ có thể tìm được cách giải độc.”
Tạ Hiểu Phong nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, rồi lại chuyển thành vẻ cảm kích, hắn lại một lần nữa ôm quyền hành lễ, nói: “Nếu thật sự có thể cứu được gia phụ, Tạ Hiểu Phong nguyện lấy cả Lưu Vân Sơn Trang để báo đáp! Xin Sở huynh mau theo ta về sơn trang!”
Sở Tinh Hà gật đầu, nhìn sang Hoàng Dung, Hoàng Dung mỉm cười, nói: “Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, ta tự nhiên sẽ đi cùng.”
Ba người lập tức lên đường, Tạ Hiểu Phong thi triển khinh công, dẫn đường phía trước, Sở Tinh Hà và Hoàng Dung theo sát phía sau.
Trên đường, Tạ Hiểu Phong kể vắn tắt về biến cố của Lưu Vân Sơn Trang, hóa ra gần đây trong giang hồ xuất hiện một thế lực bí ẩn, chuyên dùng độc thuật và ám khí để hại người, Lưu Vân Sơn Trang chính là một trong những mục tiêu của bọn hắn.
Càng đi sâu vào rừng núi, trời cũng dần tối lại, xung quanh gió thổi hạc kêu, như có vô số cặp mắt đang rình rập trong bóng tối. Sở Tinh Hà âm thầm đề phòng, nhắc nhở mọi người cẩn thận.
Đúng lúc này, một tiếng cười lạnh lẽo đột nhiên vang lên, mấy tên hắc y nhân từ trong rừng cây xung quanh vọt ra, bọn hắn tay cầm những con dao găm sáng loáng, chĩa thẳng vào ba người.
“Tạ Hiểu Phong, hôm nay là ngày chết của ngươi!” Tên hắc y nhân cầm đầu lạnh lùng nói.
Tạ Hiểu Phong sắc mặt lạnh đi, rút ra thanh trường kiếm đeo bên hông, giận dữ quát: “Lũ tiểu nhân hèn hạ các ngươi, đừng hòng đắc ý!”
Nói xong, hắn thân hình lóe lên, kiếm quang như rồng, chém thẳng vào đầu tên hắc y nhân. Sở Tinh Hà và Hoàng Dung cũng không chịu thua kém, đồng loạt thi triển thân pháp, gia nhập chiến đoàn.
Trong chốc lát, trong rừng kiếm ảnh bay lượn, hàn quang tứ phía. Hắc y nhân tuy đông người, nhưng đối mặt với ba người liên thủ, cũng không chiếm được chút lợi thế nào.
Nhưng ngay lúc cuộc kịch chiến đang diễn ra, một tên Hắc Y nhân đột nhiên thò tay vào trong lòng, móc ra một quả cầu màu đen, rồi phóng mạnh lên không trung.
“Không hay rồi! Là bom khói độc!” Sở Tinh Hà mắt nhanh tay lẹ, một tay đẩy Tạ Hiểu Phong và Hoàng Dung ra, đồng thời vận nội lực, hình thành một bức tường khí, ngăn cách khói độc bên ngoài.
Tuy nhiên, dù vậy, ba người vẫn bị kịch độc trong khói độc xâm nhập, cảm thấy một trận chóng mặt, chân khí trong cơ thể cũng bắt đầu rối loạn.
Ngay trong lúc nguy cấp này, trong đầu Sở Tinh Hà đột nhiên lóe lên một tia linh quang, hắn nhớ lại một phương pháp giải độc được ghi trong cổ tịch, cần phải mượn linh khí của cỏ cây trong tự nhiên.
Hắn nhanh chóng nhìn quanh, phát hiện không xa có một cây thảo dược kỳ lạ, trong đêm tối tỏa ra ánh huỳnh quang nhàn nhạt.
“Dung nhi, Tạ công tử, các ngươi cố gắng lên! Ta tìm thấy vật giải độc rồi!”
Sở Tinh Hà hét lớn một tiếng, cố nén cơn đau trong cơ thể, xông về phía cây thảo dược đó.
Sau một hồi nỗ lực, hắn cuối cùng cũng hái được cây thảo dược, và lập tức giã nát, cho Tạ Hiểu Phong và Hoàng Dung uống.
Không lâu sau, độc tố trong cơ thể ba người bắt đầu dần tan biến, thể lực cũng dần hồi phục.
“Đa tạ Sở huynh cứu mạng!” Tạ Hiểu Phong cảm kích đến rơi nước mắt nói.
Sở Tinh Hà xua tay, sắc mặt tuy có chút tái nhợt, nhưng ánh mắt kiên định: “Tạ công tử nói quá lời rồi, thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ, là bổn phận của người trong giang hồ.
Chỉ là khói độc này quá âm độc, nếu không có cây thảo dược này, e rằng chúng ta cũng khó thoát thân.”
Hoàng Dung mỉm cười, tán thưởng nhìn Sở Tinh Hà: “Sở ca ca không chỉ võ nghệ cao cường, mà còn tinh thông y thuật, thật là nhân tài hiếm có. Nhưng mà, nơi này không nên ở lâu, chúng ta vẫn nên mau chóng rời đi thì hơn.”
Tạ Hiểu Phong gật đầu đồng ý, ba người nghỉ ngơi một lát, rồi tiếp tục đi đến Lưu Vân Sơn Trang.
Trên đường, Sở Tinh Hà chia sẻ với Tạ Hiểu Phong những hiểu biết của mình về độc tính của “U Minh Hàn Sương” cũng như những suy đoán về phương pháp giải độc, Tạ Hiểu Phong nghe xong vô cùng phấn chấn, càng thêm khâm phục tài năng của Sở Tinh Hà.
Trời tối đen như mực, gió thổi mạnh, ba người vội vã đi, cuối cùng khi trời vừa hửng sáng, đã đến được Lưu Vân Sơn Trang.
Bên trong sơn trang, không khí túc sát bao trùm. Chúng đệ tử canh gác ai nấy đều mang vẻ mặt lo âu. Vừa thấy Tạ Hiểu Phong trở về, bọn hắn liền nhao nhao tiến lên hỏi thăm tình hình.
Tạ Hiểu Phong nói qua loa vài câu, rồi dẫn Sở Tinh Hà và Hoàng Dung đi thẳng đến phòng của trang chủ.
Trong phòng ánh nến lay lắt, không khí ngưng trọng, trang chủ Phong Vân Thiên nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch như giấy, hơi thở yếu ớt, rõ ràng đã đến ngưỡng cửa sinh tử.
Sở Tinh Hà tiến lên xem xét kỹ lưỡng, mày nhíu chặt.
Hắn biết rõ sự lợi hại của độc “U Minh Hàn Sương” cho dù có thảo dược giải độc, cũng cần phải có nội lực cao thâm dẫn dắt, mới có thể loại bỏ hàn khí trong cơ thể, phục hồi sinh khí.
“Tạ công tử, ta cần ngươi giúp.” Sở Tinh Hà trầm giọng nói, “Xin ngươi ở bên cạnh vận công bảo vệ tâm mạch của trang chủ, ta và Hoàng Dung cô nương sẽ thử dùng nội lực dẫn dắt dược lực, hóa giải hàn độc.”
Tạ Hiểu Phong nghe vậy, không chút do dự gật đầu đồng ý, lập tức ngồi xếp bằng bên cạnh Phong Vân Thiên, hai tay đặt lên lưng cha mình, bắt đầu vận công.
Sở Tinh Hà và Hoàng Dung thì mỗi người nắm một tay của Phong Vân Thiên, nhắm mắt ngưng thần, vận dụng toàn bộ nội lực, từ từ truyền vào cơ thể hắn.
Thời gian trôi qua, trên người ba người bắt đầu tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, đó là biểu hiện của việc nội lực vận chuyển đến cực điểm.
Trong phòng, từng luồng ấm khí và hàn khí kịch liệt giao thoa va chạm, phát ra những tiếng tí tách giòn tai, tựa hồ như một hồi sinh tử tranh đấu.
Không biết đã qua bao lâu, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua tầng mây, chiếu vào phòng, sắc mặt của Phong Vân Thiên cuối cùng cũng có một chút huyết sắc, hơi thở cũng dần ổn định lại.
Sở Tinh Hà ba người đồng thời thu công, nhìn nhau cười, đều biết bọn hắn đã thành công.
“Đa tạ ba vị ân công!”
Phong Vân Thiên gắng gượng ngồi dậy, lòng cảm kích không lời nào tả xiết, “Phong mỗ vốn tưởng đời này không còn hy vọng, không ngờ lại gặp được quý nhân tương trợ, thật là trời không tuyệt đường Lưu Vân Sơn Trang!”
Sở Tinh Hà lắc đầu, khiêm tốn nói: “Trang chủ nói quá lời rồi, chúng ta chỉ là góp chút sức mọn mà thôi.
Chỉ là kẻ chủ mưu sau lưng vẫn chưa bị trừng trị, Lưu Vân Sơn Trang vẫn cần phải đề phòng nhiều hơn.”
Phong Vân Thiên nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia sắc bén: “Sở huynh yên tâm, Phong mỗ nhất định sẽ điều tra kỹ việc này, trả lại sự trong sạch cho giang hồ!”
Trong những ngày tiếp theo, Lưu Vân Sơn Trang trên dưới bận rộn mà có trật tự, một mặt chuẩn bị cho việc hồi phục của trang chủ, một mặt âm thầm điều tra lai lịch của thế lực bí ẩn kia.
Sở Tinh Hà, Hoàng Dung và Tạ Hiểu Phong ba người thì trở thành khách quý trong sơn trang, không chỉ vì ơn cứu mạng của bọn hắn, mà còn vì võ nghệ và trí tuệ siêu phàm mà bọn hắn đã thể hiện.
Một buổi chiều, ánh nắng xuyên qua những đám mây thưa thớt, rải xuống sân luyện võ của sơn trang.
Sở Tinh Hà và Tạ Hiểu Phong đang tỷ thí kiếm pháp, kiếm quang như dệt, mỗi chiêu mỗi thức đều ẩn chứa nội lực thâm hậu và kiếm lý tinh diệu.
Hoàng Dung thì đứng bên cạnh quan sát, thỉnh thoảng bình luận vài câu, đều là những lời nhận xét xác đáng, khiến hai người được lợi không ít.
“Kiếm pháp của Sở huynh, vừa có sự hào sảng của phương Bắc, lại không mất đi sự linh động của Giang Nam, thật sự là độc đáo.” Tạ Hiểu Phong thu kiếm đứng lại, tán thưởng nói.
Sở Tinh Hà mỉm cười, nói: “Tạ huynh quá khen rồi, tại hạ học tạp, chỉ là học hỏi từ nhiều nơi mà thôi.
Ngược lại, Lưu Vân kiếm pháp của Tạ huynh, kiếm đi đường hiểm, nhanh như chớp, khiến người ta không kịp phòng bị.”
Hai người nhìn nhau cười, tình bạn giữa bọn hắn lại thêm sâu đậm.
Lúc này, Hoàng Dung đi tới, tay cầm một phong mật thư, vẻ mặt ngưng trọng nói: “Vừa nhận được tin, thế lực bí ẩn kia dường như có liên quan đến ‘U Minh Giáo’ của Tây Vực.”
Tạ Hiểu Phong nghe vậy, mày nhíu chặt: “U Minh Giáo? Đó là một tà giáo khét tiếng, sao bọn hắn lại đột nhiên ra tay với Lưu Vân Sơn Trang?”
Sở Tinh Hà trầm ngâm một lát, nói: “Có lẽ, bọn hắn nhắm vào một thứ gì đó của Lưu Vân Sơn Trang.
Trong giang hồ, thường vì lợi mà nảy sinh tranh chấp, Lưu Vân Sơn Trang gia nghiệp lớn, khó tránh khỏi bị người ta thèm muốn.”
Hoàng Dung gật đầu đồng ý: “Sở huynh nói rất phải. Chúng ta cần nhanh chóng điều tra rõ sự thật, để phòng bất trắc.”
Ba người bàn bạc một hồi, quyết định chia nhau hành động. Sở Tinh Hà phụ trách đến Tây Vực điều tra động tĩnh của U Minh Giáo, Hoàng Dung thì lợi dụng mạng lưới tình báo của Cái Bang để thu thập thêm thông tin về thế lực bí ẩn, còn Tạ Hiểu Phong thì ở lại sơn trang, bảo vệ trang chủ và tăng cường phòng thủ của sơn trang.
Sở Tinh Hà lên đường đến Tây Vực, trên đường ăn gió nằm sương, trải qua nhiều gian khổ.
Hắn biết rõ chuyến đi này vô cùng nguy hiểm, nhưng để vạch trần sự thật, cứu giúp người vô tội, hắn không hề do dự.
Tại một vùng đất hoang lương của Tây Vực, Sở Tinh Hà cuối cùng cũng tìm thấy tung tích của U Minh Giáo.
Hắn ẩn nấp trong bóng tối, quan sát từng hành động của giáo chúng, cố gắng tìm ra manh mối.
Tuy nhiên, sự phòng bị của U Minh Giáo vô cùng nghiêm ngặt, hắn mấy lần thử tiếp cận đều không thành công.
Ngay khi Sở Tinh Hà đang đau đầu, một người không ngờ tới đã xuất hiện – bằng hữu của hắn, kiếm khách Lý Tầm Hoan cũng đến từ Trung Nguyên.
Lý Tầm Hoan vì truy tìm một vụ ân oán giang hồ mà đến Tây Vực, tình cờ gặp lại Sở Tinh Hà.
“Sở huynh, sao ngươi lại ở đây?” Lý Tầm Hoan kinh ngạc hỏi.