Chương 2171: Ly quy
Trong hạm các, Vân Triệt nhắm mắt tĩnh tâm, tỉ mỉ hồi tưởng chải vuốt lại hết thảy những gì đã trải qua trên Tịnh Thổ.
Trong hồn hải vang lên thanh âm của Lê Sa: “Tinh thần của ngươi khó được buông lỏng như thế, xem ra chuyến đi Tịnh Thổ đạt được thu hoạch vượt quá dự kiến?”
“Cũng không phải.” Vân Triệt không nhanh không chậm nói: “Ta nhất định phải sớm khôi phục hồn lực, để xác định cảm giác bị nhìn trộm lúc có lúc không kia rốt cuộc có phải là ảo giác hay không.”
Lê Sa nói: “Mộng Không Thiền đã cho ngươi đáp án. Sự nhìn trộm mà ngươi có thể cảm giác được, hắn không có lý do gì lại không hề phát giác.”
Vân Triệt chậm rãi nói: “Ta chỉ tin chính mình.”
Lê Sa suy tư hồi lâu, nhẹ giọng nói: “Ngươi dường như rất để ý đến loại dị cảm cực có khả năng là ảo giác này, nhưng… ta lại không cảm nhận được sự lo lắng của ngươi đối với nó, vì sao?”
“Câu hỏi hay.” Đuôi lông mày Vân Triệt khẽ động, dường như chính hắn cũng có chút khốn hoặc: “Ta chỉ là mạc danh cảm thấy, đối phương cũng không có bất kỳ ác ý nào, ngược lại…”
Hắn nhất thời không tìm được từ ngữ thích hợp để giải thích loại cảm giác vi diệu đó, cuối cùng nói: “Ta cũng thà tin rằng đó là dị cảm ngẫu nhiên sinh ra dưới hồn thương. Nhưng vạn nhất không phải…”
“Đối phương có thể tránh đi cảm giác của Mộng Không Thiền để nhìn trộm ta, lại ngược lại có thể bị ta phát giác. Ta là thông qua Phá Hư đại lục vãng lai giữa Tịnh Thổ và Thần Miên Cấm Vực, đối phương lại có thể từ Thần Miên Cấm Vực đuổi theo ta đến Tịnh Thổ… Nếu thế gian quả thật có tồn tại như vậy, còn mạc danh để mắt tới ta, vậy thì thật sự quá đáng sợ.”
“Chẳng lẽ là vị Thâm Uyên Chi Chủ trong truyền thuyết kia sao?” Vân Triệt dùng giọng điệu trêu chọc nói: “Chẳng lẽ hắn tỉnh lại sớm, sau đó biết được ta lại dám giả trang hắn, cho nên… Ồ, cũng không đúng, Vị Tô từng nói, hắn không cách nào xuất hiện ở nơi Uyên Trần loãng, càng không khả năng xuất hiện ở Tịnh Thổ.”
Lê Sa ngẫm nghĩ lời Vân Triệt, sau đó từ từ nói: “Quả thật. Khi tất cả khả năng đều không tồn tại, vậy thì chỉ có thể là dị cảm do hồn thương của ngươi. Ngươi chống cự hai trăm hơi thở Hoang Phệ chi hình, tổng cộng lưu lại hơn ba ngàn chỗ hồn thương, đến nay vẫn còn một nửa chưa lành, chớ nên suy nghĩ nhiều, tốt nhất một tháng tiếp theo, đều tận lực tĩnh tâm dưỡng thần.”
Vân Triệt nghĩ một chút, tán đồng nói: “Được rồi được rồi. Dù nghĩ thế nào… Mộng Không Thiền không phát giác được mà ta lại có thể phát giác, có thể vô gian từ Thần Miên Cấm Vực đi theo đến Tịnh Thổ… cũng xác thực quá mức trái ngược lẽ thường, cũng không thể nào là do chính ta nhìn trộm…”
Thanh âm của hắn im bặt, hồn huyền đột nhiên căng thẳng.
“!?” Thanh âm Lê Sa lập tức dồn dập: “Xảy ra chuyện gì?”
“…” Vân Triệt khẽ mở mắt, hồn huyền đang căng thẳng cũng dần buông lỏng, khóe miệng nở một nụ cười tự nhiên, rất nhẹ nhàng nói: “Không có việc gì, đại khái là hồn thương phát tác, nhói đau một chút. Quả nhiên vẫn là không nên suy nghĩ nhiều thì tốt hơn.”
Lê Sa dù sao cũng cùng Vân Triệt linh hồn tương phụ, nàng có thể phát giác được Vân Triệt nói một đằng nghĩ một nẻo, nhưng hắn đã như thế, nàng cũng không truy hỏi, mà là chủ động chuyển đề tài: “Chuyến đi Tịnh Thổ, cảm xúc lớn nhất là gì?”
Câu trả lời của Vân Triệt chỉ có hai chữ ngắn gọn: “Cát liệt.”
“Cát… liệt?” Lê Sa khẽ đọc hai chữ này: “Ý gì?”
Vân Triệt thả chậm thanh âm: “Vĩnh Hằng Tịnh Thổ, tại Thâm Uyên chi thế là nơi truyền thuyết tựa như tiên cảnh xa vời, bây giờ gần ngay trước mắt, Thần Quốc kích động lộ rõ trên mặt, nhưng tứ đại Thần Quan…”
“Đại Thần Quan vui buồn không lộ ra mặt, ta không cách nào kết luận. Ba vị Thần Quan khác… Lục Tiếu Thần Quan say mê trù đạo, tự đoạn tạp niệm; Vạn Đạo Thần Quan tự xưng vạn đạo giai phẩm, dường như là một kẻ cùng xa cực dục; Linh Tiên Thần Quan vạn niệm giai huyễn, tử chí lớn hơn sinh niệm; ít nhất trong lúc ta tiếp xúc gần với bọn họ, không cảm giác được chút khát vọng cùng hưng phấn nào đối với Vĩnh Hằng Tịnh Thổ.”
“Vậy… Uyên Hoàng thì sao?”
Vân Triệt khẽ nheo mắt, âm điệu cũng trở nên hơi trầm trọng: “Lời Lân Thần nói năm đó, khiến ta đã có dự đoán cực cao về sự nặng nề trong ‘chấp niệm’ của hắn, nhưng… khi hắn thản nhiên nói nhẹ về sự sống chết của thế gian này, vẫn không thể tránh khỏi có cảm giác hít thở không thông trong vài hơi thở. Hơn nữa…”
“‘Sinh Mệnh Thần Tích’ mà ta vốn trù tính trong lòng bị hắn hờ hững. Như thế, tiếp theo, để đảm bảo khi ám lôi bị dẫn nổ hắn sẽ không ra tay can thiệp, ta không thể không chuẩn bị phương pháp khác.”
Lê Sa nói: “Nhưng… Uyên Hoàng chưa bao giờ ra tay can thiệp chuyện Thần Quốc. Sự chuẩn bị này của ngươi, liệu có khả năng rất lớn là dư thừa hay không?”
Thanh âm của Vân Triệt lại vô cùng kiên quyết: “Thứ ta muốn, là hắn ‘tuyệt đối’ sẽ không ra tay can thiệp, vô luận như thế nào, đều không thể giao quyền chủ động cho ý chí của chính hắn. Mà muốn cam đoan hắn hờ hững với hết thảy, chỉ có việc liên quan tới… Bàn Kiêu Điệp!”
Oanh ông ——
Một luồng khí tức hạo hãn nhanh chóng tới gần, nương theo không gian vù vù càng ngày càng gần, Vân Triệt đứng dậy, còn chưa bước ra, giọng thiếu nữ không linh đã xa xa truyền đến: “Vân ca ca!”
Hai đại huyền hạm Chiết Thiên và Chức Mộng chậm rãi tới gần, còn chưa tiếp xúc, thân ảnh Họa Thải Ly đã vội lướt qua, nhanh chóng đến gần khí tức của Vân Triệt… sau lưng là Họa Phù Trầm đầy mặt bất đắc dĩ.
Vân Triệt nghênh đón, xa xa hô một tiếng “Tiền bối” liền đã bị Họa Thải Ly ôm lấy cánh tay, đáy mắt nàng mang theo ba phần thẹn thùng, bảy phần kỳ vọng, nhảy cẫng lên nói: “Vân ca ca, muội muốn theo huynh đi Chức Mộng Thần Quốc, hảo hảo nhìn xem nơi huynh sinh ra và sinh hoạt.”
Họa Phù Trầm vừa muốn chào hỏi Mộng Không Thiền chợt nghe lời này, bỗng nhiên trừng mắt quát: “Nói bậy bạ gì đó, không được!!”
Họa Thải Ly lại không hề để ý, đứng sát bên người Vân Triệt, cười hì hì nói: “Dù sao con đã quyết định rồi, Phụ Thần phản đối cũng vô dụng.”
“Làm càn!” Họa Phù Trầm đưa tay muốn kéo nàng về, nhưng đưa đến một nửa liền thu trở về, ngữ khí không có chút hòa hoãn nào: “Giữa con và Vân Triệt tuy đã không còn trở ngại, nhưng cũng không có nghĩa là có thể tùy hứng làm bậy!!”