Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
than-ky-cua-hang-ren.jpg

Thần Kỳ Cửa Hàng Rèn

Tháng 1 25, 2025
Chương 452. Ngàn tỉ năm tuy lâu Chương 451. Hóa thân lao tù
su-cuong-dai-cua-ta-toan-bo-dua-vao-nguoi-tuong-tuong.jpg

Sự Cường Đại Của Ta Toàn Bộ Dựa Vào Ngươi Tưởng Tượng

Tháng 1 23, 2025
Chương 189. Phú quý trọn đời, bừa bãi tiêu sái Chương 188. Tại màn ảnh trước đón đánh Thiên Ma
di-gioi-khai-thac-mo-ta-mo-ra-mot-toa-thanh-duoi-dat

Dị Giới Khai Thác Mỏ, Ta Mở Ra Một Toà Thành Dưới Đất

Tháng 10 8, 2025
Chương 720: Về quyển sách kết thúc chuyện này (2) Chương 720: Về quyển sách kết thúc chuyện này (1)
ta-homelander-muon-lam-gi-thi-lam.jpg

Ta, Homelander, Muốn Làm Gì Thì Làm

Tháng 12 2, 2025
Chương 559: Thích làm gì thì làm (đại kết cục) Chương 558: Giám thị Homelander
cuu-long-doat-dich-tu-than-trong-hoang-tu-bat-dau-an-dua

Cửu Long Đoạt Đích, Từ Thận Trọng Hoàng Tử Bắt Đầu Ăn Dưa

Tháng 12 14, 2025
Chương 453: Vậy ta liền bồi ngươi điên một cái Chương 452: Ta đợi ngươi ngàn ngàn vạn vạn năm ( Cầu nguyệt phiếu cầu truy đọc
tien-hiep-the-gioi.jpg

Tiên Hiệp Thế Giới

Tháng 1 30, 2025
Chương 848. Tam giới hợp nhất Chương 847. Thiên Đế Hồng Ngột
trong-mong-can-ba-khap-cac-tong-thanh-nu-cac-nang-tro-tay-den-cua

Trong Mộng Cặn Bã Khắp Các Tông Thánh Nữ, Các Nàng Trở Tay Đến Cửa

Tháng mười một 10, 2025
Chương 239: Huyền âm (2) Chương 239: Huyền âm (1)
Đại Khí Tông

Đại Khí Tông

Tháng 4 6, 2025
Chương 1982. Khí đạo thời đại Chương 1981. Toàn diện áp chế!
  1. Nghịch Thiên Tà Thần
  2. Chương 2155: Vân Triệt, Mạt Tô-2
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 2155: Vân Triệt, Mạt Tô

Vân Triệt nhìn chăm chú vào sườn mặt Mạt Tô, giọng nói ẩn chứa đau thương: “Sư phụ nói, người không còn mặt mũi nào gặp ngài.”

“A…” Mạt Tô nghẹn lời trong giây lát, rồi chậm rãi lắc đầu, nhìn vào hư không, giọng nói gian nan dường như xuyên qua không gian và tuế nguyệt: “Nghịch Huyền đại ca, huynh hà tất phải như vậy. Đệ chưa từng trách huynh, cũng vĩnh viễn không thể nào trách huynh. Cho dù là kết quả ngày hôm nay, có thể được gần gũi với huynh, kết bái với huynh, vẫn là may mắn lớn nhất đời đệ.”

Vân Triệt âm thầm bình ổn nhịp tim đang hơi loạn, nhẹ giọng kể: “Sư phụ nói với ta, người đã giải quyết xong mọi chuyện hậu sự ở thế giới bên kia, lựa chọn nhảy xuống Vô Chi Thâm Uyên là để chuộc tội với ngài, bầu bạn cùng ngài, nhưng chưa từng nghĩ đến, dưới đáy vực sâu đã hình thành một thế giới, mà ngài vẫn còn sống, xưng là Uyên Hoàng.”

“Sư phụ nói, người khao khát được trùng phùng với ngài, nhưng người lại có quá nhiều lý do không thể gặp mặt ngài. Ngoài nỗi hổ thẹn quá sâu, người không cho phép bản thân can thiệp vào cuộc đời ngài thêm nữa, làm đảo lộn quỹ đạo đã định sẵn của ngài… bất luận sự lựa chọn đó là đúng hay sai, quỹ đạo đó đi về đâu.”

Mạt Tô vẫn ngẩn ngơ nhìn về phía trước, giọng nói xa xăm vô tận: “Nghịch Huyền đại ca, huynh rõ ràng là người… tiêu sái bất kham như vậy…”

Giọng Vân Triệt tiếp nối lời hắn: “Sư phụ từng nói, người từng là kẻ tiêu sái bất kham nhất thế gian. Nhưng duy chỉ việc liên quan đến ngài, người đã phạm sai lầm, hơn nữa là sai lầm lớn không thể tha thứ. Nếu năm đó lựa chọn không phải là dung túng và cổ vũ, mà là ngăn cản, thì năm đó ngài đã không bị chính Phụ Thần của mình đích thân xử quyết tại Vô Chi Thâm Uyên, giờ đây cũng sẽ không phải tự giam mình trong nỗi đau khổ vô tận.”

Những lời này chứng tỏ “sư phụ” đã kể cho hắn nghe rất nhiều chuyện năm xưa.

“Cũng vì sai lầm lớn này, Phụ Thần của ngài sớm thọ tận, Thần tộc và Ma tộc cũng nổ ra ác chiến, dẫn đến sự kết thúc của thời đại đó… Cho nên sư phụ tự nhận người đã không xứng với danh xưng ‘Sáng Thế Thần’ tự đổi thành ‘Tà Thần’ từ đó lánh đời, quãng đời còn lại đều tự giam mình trong hối hận và đau khổ, cho đến khi tiên thệ.”

Mạt Tô chậm rãi xoay người, nhìn lại Vân Triệt. Ánh mắt của hắn cũng đã âm thầm thay đổi, không còn là cái nhìn từ trên cao xuống vốn đã ăn sâu bén rễ hàng triệu năm nay, gần như trở thành bản năng.

“Huynh ấy… đã nói cho ngươi rất nhiều.”

“Phải. Hơn nữa, cũng ban cho ta rất nhiều.”

Vân Triệt giơ tay lên, năm ngón tay lướt động, hỏa diễm, băng sương, lôi điện, gió lốc lần lượt xuất hiện trong lòng bàn tay: “Sư phụ ban cho ta huyền mạch của người, để ta có thể tương thích với các loại nguyên tố huyền lực, còn cho ta Phượng Hoàng viêm lực, Kim Ô viêm lực, Băng Hoàng chi lực… và để cường hóa thân thể ta, người còn cho ta Long Thần chi huyết cùng Long Thần chi tủy.”

Đó là Nghịch Huyền, từng là Nguyên Tố Sáng Thế Thần. Những di vật viễn cổ không tồn tại ở Thâm Uyên này, đối với ông ta mà nói, đều là hợp lý.

Năm ngón tay khép lại, lân quang màu vàng đất lấp lánh trong lòng bàn tay: “Trước khi sư phụ tiên thệ, lại chỉ dẫn phương hướng cho ta, tìm về hạt giống nguyên tố thất lạc kia, để huyền mạch vốn khiếm khuyết được trở về trọn vẹn.”

“Thảo nào, bí cảnh đó sụp đổ dị thường như vậy.” Mạt Tô khẽ nói: “Hóa ra, là nó gặp được truyền nhân của huynh ấy, nên vui mừng khôn xiết mà quay về.”

Thủ thế Vân Triệt lại biến đổi, ảnh ảo của một tòa tháp tỏa ra kim mang nhàn nhạt hiện nơi lòng bàn tay: “Đây là sư phụ vì muốn tôi luyện thân thể ta, đã truyền thụ cho ta Đại Đạo Phù Đồ Quyết. Đợi khi ta có chút thành tựu, sư phụ nói cho ta biết, thần quyết này, là do ngài sáng tạo.”

“Không,” Mạt Tô lại đưa ra lời phủ nhận nằm ngoài dự đoán của Vân Triệt: “Một nửa là ta, một nửa là huynh ấy.”

Vân Triệt: “…?”

Hắn nhìn Vân Triệt, ánh mắt nhuốm màu cảm hoài: “Năm đó, ta từng cùng huynh ấy ngao du chư thế, tận mắt chứng kiến chúng sinh trong đại thiên thế giới, chứng kiến thiện lương và âm ác chân chính, bỗng một ngày, dưới một tòa tháp phù đồ ở phàm thế mà có chỗ đốn ngộ.”

“Và tia đốn ngộ này, là huynh ấy giải ngộ cho ta, chỉ dẫn cho ta, đưa ta lĩnh hội thế nào là phàm sinh nhân quả, thế nào là thiên địa đại đạo… Ngay cả tổng quyết của Đại Đạo Phù Đồ Quyết, cũng là do huynh ấy đặt nền móng, mới có mười hai tầng Phù Đồ cảnh giới về sau.”

Điểm này, Vân Triệt đúng là không biết thật.

Hắn vốn nghĩ rằng, Đại Đạo Phù Đồ Quyết đã có thể lưu truyền từ thời xa xưa đến đương thế, thì Tà Thần biết đến thần quyết này cũng không có gì quá mâu thuẫn.

Không ngờ, Đại Đạo Phù Đồ Quyết lại là do Nghịch Huyền và Mạt Tô cùng sáng tạo. Chỉ có điều, Nghịch Huyền sở hữu thân thể Sáng Thế Thần căn bản không cần tu luyện Đại Đạo Phù Đồ Quyết, sự tham gia của Nghịch Huyền, chỉ là vì Mạt Tô.

“Hóa ra là vậy.” Vân Triệt gật đầu cảm thán… lần này không chút giả tạo.

Khi những lời nói thật tồn tại trong lĩnh vực đã biết được kẹp lẫn với những lời nói dối trong lĩnh vực chưa biết, thì lời nói dối cũng sẽ trở thành sự thật.

Mỗi một chữ Vân Triệt thốt ra, đều không nghi ngờ gì là đang đi trên lưỡi dao.

“Là huynh ấy bảo ngươi đến tìm ta sao?” Hắn hỏi.

“Không,” Vân Triệt lắc đầu không chút do dự: “Sư phụ tuy cứu mạng ta, thu ta làm đệ tử, ban cho ta tất cả ngày hôm nay, nhưng người không chỉ một lần dạy bảo ta, cuộc đời ta chỉ thuộc về chính mình, thuận theo con tim, bất kham với đời, không bị ý chí của bất kỳ ai khác chi phối trói buộc.”

“Nếu ta có thể gặp ngài, đó là duyên phận chỉ dẫn. Nếu không thể gặp, cũng không cần cưỡng cầu. Di nguyện duy nhất để lại, là nếu ta có thể gặp ngài, thì hãy đem tất cả nói cho ngài biết, thẳng thắn không giấu giếm… như vậy, hoặc có thể giải tỏa đôi chút nỗi cô quạnh của ngài.”

“Có điều không ngờ tới, xuất thân của ta lại là Chức Mộng Thần Quốc, một trong sáu đại Thần Quốc. Cũng nhờ xuất thân này, ta mới gặp được ngài nhanh đến thế. Có lẽ, đây cũng là một loại chỉ dẫn của ý trời, để ta có thể sớm hoàn thành di nguyện của sư phụ.”

“Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại…”

Trước mặt Uyên Hoàng đang nhìn xuống thế gian, Vân Triệt lại khoanh hai tay trước ngực, ánh mắt rõ ràng hiện lên vài phần trêu chọc và vẻ bất bình nửa thật nửa giả: “Ta và sư phụ gặp nhau, nói cho cùng, vẫn là do ngài một tay thúc đẩy.”

“Ồ?” Mạt Tô lộ vẻ nghi hoặc.

“Haiz.” Vân Triệt thở dài u oán: “Trăm năm trước, sở dĩ ta biến mất tăm hơi tại hạch tâm Thần Vực của Chức Mộng Thần Quốc dưới tầng tầng lớp lớp bảo vệ, sống không thấy người chết không thấy xác, đều là nhờ ơn ‘Phá Hư Thần Ngọc’ ngài ban cho Chức Mộng Thần Quốc đấy.”

Mạt Tô: “…”

“Miếng Phá Hư Thần Ngọc này không để lại chút dấu vết nào truyền tống ta đến tận sâu trong Sương Hải, nếu không gặp được sư phụ, ta đã sớm bị uyên thực ăn mòn đến cặn cũng chẳng còn. Cho nên…”

Hắn nghiêng đầu, cười một cách bất kính: “Thứ gọi là ý trời này, quả thực diệu kỳ không thể tả.”

Thâm Uyên bao năm qua, chưa từng có ai dám thể hiện tư thái như vậy trước mặt Uyên Hoàng, cũng chưa từng có ai khiến hắn cảm nhận được rõ ràng những cảm xúc ngoài chữ “bi” như thế.

Nam tử trong tầm mắt, thần thái của hắn, ánh mắt của hắn, dáng vẻ khi hắn nói chuyện… càng lúc càng giống Nghịch Huyền đại ca trong ký ức, càng lúc càng chồng khít lên nhau, cũng dấy lên trong lòng hắn một nỗi rung động lặng lẽ nổi lên, rồi dần dần sâu sắc.

Hắn mở miệng, bỗng nhiên khẽ niệm tên Vân Triệt:

“Vân Triệt… ý miểu như vân, hồn triệt như thủy (ý mờ ảo như mây, hồn trong veo như nước) quả nhiên là cái tên mà huynh ấy sẽ đặt.”

“Vân Triệt.” Hắn gọi nhẹ một lần nữa, sau đó, là một câu nói đủ để kinh thiên hãi thế: “Ngươi có nguyện ý cùng ta, kết bái làm huynh đệ?”

“…!” Trái tim Vân Triệt đập mạnh một cái, những lời hoàng sợ gần như theo bản năng trào lên cổ họng.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, hắn đã buông thõng hai tay, ánh mắt rạng rỡ, mặt nở nụ cười, sảng khoái đáp: “Được!”

Mạt Tô ngẩn ra.

Sau đó, hắn cười lớn: “Ha ha ha ha, ha ha ha ha ha!”

Sau tiếng cười, lại là một tràng cười sảng khoái hơn nữa.

Trong nhận thức của người đời, Uyên Hoàng hiếm khi có biểu cảm, thi thoảng cười nhạt cũng tuyệt nhiên không cảm nhận được dù chỉ một tia cảm xúc dao động.

Thâm Uyên Kỵ Sĩ cũng được, Thần Tôn cũng thế, chưa từng thấy một Uyên Hoàng như vậy bao giờ.

“Không hổ là truyền nhân của Nghịch Huyền đại ca, quả nhiên là truyền nhân của Nghịch Huyền đại ca, ha ha ha ha!”

“Đổi lại là người khác, sẽ kinh sợ thất thố, sẽ hoảng hốt lo âu, bọn hắn sẽ để ý địa vị, để ý bối phận, để ý chủng tộc, để ý tôn ti, duy chỉ có Nghịch Huyền đại ca… duy chỉ có truyền nhân của Nghịch Huyền đại ca…”

Đã không biết bao nhiêu năm, hắn mới có thể sảng khoái trút bỏ buồn vui trước mặt một người như thế. Tầm mắt hắn bất giác nhòe đi, dường như lại nhìn thấy hình ảnh năm xưa, nghe thấy giọng nói năm xưa…

…

『 Lời dạy bảo đầu tiên của ta chính là… ngươi không cần bái ta làm thầy, sau này cũng đừng gọi ta là tiền bối nữa, gọi ta là đại ca là được. 』

『 Cái… hả? Không không… không thể không thể, vạn lần không thể! 』

『 Sao hả? Đây mới là chuyện đầu tiên, ngươi đã không nghe rồi? 』

『 Không, không dám. Nhưng trưởng ấu có thứ tự, tôn ti có khác biệt, ngài lại là tiền bối ta kính trọng nhất, sao ta có thể dùng xưng hô đại bất kính như vậy với tiền bối. 』

『 Ây da, cái gì mà trưởng ấu tôn ti. Ngay cả cái gông xiềng ‘bối phận’ này ngươi cũng không chịu tháo xuống, vậy thì ngươi dù ở bên cạnh ta, cũng có khác gì ngày trước đâu. Ngươi đi đi, không cần đi theo ta nữa. 』

『 Đại… đại ca… 』

『 Thế mới phải chứ! Ngươi và ta từ hôm nay bắt đầu cùng nhau ngao du thế gian, huynh đệ tương xưng, không gì không nói, tùy ý vui vẻ! Cái gì mà tiền bối với sư phụ, nghĩ đến là thấy mất hứng rồi. 』

…

Giờ khắc này, Vân Triệt trong mắt Mạt Tô, đã thực sự mang theo bóng dáng của Nghịch Huyền.

————

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cung-phung-chinh-minh-thanh-than-de-tu-vay-ma-tat-ca-deu-la-dai-yeu.jpg
Cung Phụng Chính Mình Thành Thần, Đệ Tử Vậy Mà Tất Cả Đều Là Đại Yêu
Tháng 4 22, 2025
lao-ba-noi-co-ta-loai-nay-phan-quoc-truong-phu-that-mat-mat.jpg
Lão Bà Nói, Có Ta Loại Này Phản Quốc Trượng Phu Thật Mất Mặt
Tháng 1 17, 2025
ngu-thu-tu-tuan-son-khuyen-bat-dau
Ngự Thú: Từ Tuần Sơn Khuyển Bắt Đầu
Tháng mười một 28, 2025
hong-hoang-nguoi-tai-quan-giang-khau-cuoi-tam-thanh-mau.jpg
Hồng Hoang: Người Tại Quán Giang Khẩu, Cưới Tam Thánh Mẫu
Tháng 1 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved