Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
tram-than-tran-hon-dem-sau-lung-deu-la-dai-ha-anh-linh

Trảm Thần: Trấn Hồn Đem, Sau Lưng Đều Là Đại Hạ Anh Linh

Tháng 10 8, 2025
Chương 608: Phiên ngoại Chương 607: Xuyên qua toàn cục một đao
c38146bed0c076080fd181e7208b8988

Ta Có Một Trương Võ Học Bảng

Tháng 1 15, 2025
Chương 369. Kết cục Chương 368. Thời không loạn lưu bên trong giao chiến
phat-song-truc-tiep-noi-tieng-tu-liem-cau-den-than-hao-nghich-tap

Phát Sóng Trực Tiếp Nổi Tiếng! Từ Liếm Cẩu Đến Thần Hào Nghịch Tập

Tháng mười một 23, 2025
Chương 478: Đoàn tụ! Chương 477: Thành tựu thần chí cao
su-huynh-noi-dung.jpg

Sư Huynh Nói Đúng

Tháng 1 7, 2026
Chương 515: Thân tại địa ngục, người tại tiên cảnh Chương 514: Còn có càng thêm tà
hoang-toc.jpg

Hoàng Tộc

Tháng 4 29, 2025
Chương 493. Đàm phán cuối cùng Chương 492. Tề Phượng Vũ sinh con
sieu-cap-van-den-he-thong.jpg

Siêu Cấp Vận Đen Hệ Thống

Tháng 1 23, 2025
Chương 1259. Nhân gian không đáng Chương 1258. Kết thúc
sieu-nang-ta-co-mot-mat-phuc-khac-kinh.jpg

Siêu Năng: Ta Có Một Mặt Phục Khắc Kính

Tháng 1 23, 2025
Chương 727. Hoan Nghênh Trở Về Chương 726. Ta Chứa
duong-nhien-muon-lam-sieu-dang-yeu-my-thieu-nu-a

Đương Nhiên Muốn Làm Siêu Đáng Yêu Mỹ Thiếu Nữ A

Tháng 10 19, 2025
Chương 302: Viên mãn (bên dưới) Chương 301: Viên mãn (bên trên)
  1. Nghịch Thiên Tà Thần
  2. Chương 2155: Vân Triệt, Mạt Tô
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 2155: Vân Triệt, Mạt Tô

Giờ khắc này, nếu đổi lại là bất kỳ ai khi đối mặt với Uyên Hoàng, nhất định sẽ kinh sợ đến mức quỳ rạp xuống đất, đầu cúi thấp, linh hồn run rẩy không nói nên lời.

Nhưng, Vân Triệt trong tầm mắt hắn lại không hề lộ ra mảy may kinh hãi hay hoảng loạn, mà cứ thế nhìn thẳng vào mắt hắn. Ánh mắt ấy bình tĩnh và thâm sâu đến mức chưa từng xuất hiện ở bất kỳ kẻ bệ kiến nào.

“Dám hỏi,” hắn không trả lời, không tranh biện, mà ngược lại đặt câu hỏi cho tồn tại chí cao vô thượng nhất giữa thiên địa: “Nếu đổi lại là ngài, liệu có nguyện ý vì người mình yêu thương nhất, mà bất chấp thủ đoạn trước mọi trở lực ngập trời?”

Không khí ngưng trệ, không gian đóng băng, ngay cả tầm mắt cũng bị một luồng vô hình chi lực đông cứng.

Trong khoảnh khắc, thần mang trong mắt Uyên Hoàng bỗng nhiên đậm lên vài phần, luồng thần áp độc nhất vô nhị thuộc về Uyên Hoàng, thứ đủ khiến thiên địa run rẩy, vạn linh quỳ rạp, ầm ầm đổ ập xuống người Vân Triệt:

“Chỉ là một tên tiểu tử, tư cách đâu mà chất vấn Cô.”

Tựa như bầu trời sụp đổ đè lên thân thể, xương cốt toàn thân muốn vỡ vụn, dây đàn linh hồn chực chờ đứt đoạn, nhưng đôi mắt Vân Triệt vẫn trong veo, hồn hải vẫn thanh minh. Hắn trước sau vẫn nhìn thẳng vào mắt Uyên Hoàng, không kinh, không sợ, không kính, chỉ có sự u thâm huyền bí khó tả vẫn luôn hiện hữu.

Đó là một loại nhìn ngang hàng mà đã hàng triệu năm qua Uyên Hoàng chưa từng đối mặt.

Vân Triệt mở miệng, thần tình, ngữ điệu đều như nhiễm một tầng mông lung khó đoán: “Kẻ ta hỏi, không phải là Uyên Hoàng, mà là…”

“Mạt Tô.”

Không khí, không gian, tầm mắt lại một lần nữa ngưng kết. Chỉ là lần này, không còn luồng thần áp như biển cả nghiêng trời đổ xuống, nhưng sự ngưng kết lại kéo dài vô tận, dường như ngay cả thời gian cũng đã lặng lẽ đứng yên.

Không biết qua bao lâu, thế giới bị ngưng đọng dường như bắt đầu vận chuyển trở lại, nhưng lại giống như đang đi ngược dòng thời gian, nương theo ánh mắt vẫn luôn giao nhau của hai người mà xuyên không về thời viễn cổ xa xăm.

“Sẽ…”

Giọng nói của hắn, câu trả lời của hắn, dường như vọng về từ thời không vô cùng xa xôi:

“Ta chỉ sợ, ngay cả cơ hội để bất chấp thủ đoạn cũng không có.”

Hắn tự xưng là “ta” chứ không phải “Cô”.

Khóe môi Vân Triệt khẽ nhếch, lộ ra một nụ cười nhạt.

Hắn đã nhận được câu trả lời, bởi vì kẻ đang đứng trước mặt hắn lúc này, đã không còn là Uyên Hoàng vô thượng thuần túy, mà là một người đã “nhớ” lại thân phận ngày xưa, cái tên ngày xưa của mình —— Mạt Tô.

Khi đối mặt với Uyên Hoàng nên thể hiện tư thái và ngôn từ như thế nào, Vân Triệt vốn đã cân nhắc và diễn tập vô số lần đến mức gần như hoàn hảo. Nhưng mảnh ký ức cuối cùng của Tà Thần Nghịch Huyền mãi đến khi hắn đặt chân vào Tịnh Thổ mới chịu hé lộ, khiến cho mọi nỗ lực trước đó của hắn hoàn toàn sụp đổ.

Cũng chính khoảnh khắc đó, hắn hoàn toàn nghĩ thông suốt, khi bản thân độc lập đối mặt với Uyên Hoàng, hắn cần phải… và cũng chỉ có thể thể hiện một loại tư thái.

Đó chính là bình đẳng!

Không còn sự lựa chọn thứ hai.

Chỉ là, thân đã ở Tịnh Thổ, định sẵn ngay lập tức phải một mình đối diện Uyên Hoàng, hắn căn bản không còn thời gian để ấp ủ, diễn tập làm sao thể hiện ra tư thái bình đẳng hoàn mỹ nhất. Vì vậy, hắn chỉ có thể trong khoảng thời gian cực ngắn này, liên tục thi triển lên chính mình từng tầng từng lớp ám thị tinh thần…

Ta sở hữu huyền mạch của Tà Thần, ta là truyền nhân của Nghịch Huyền…

Cho nên, ta chính là Nghịch Huyền, ta chính là Tà Thần!

Trong mắt Nghịch Huyền, trong mắt ta, Mạt Tô năm xưa chỉ là một đứa trẻ mang trong lòng đầy mờ mịt…

Mà Mạt Tô của hiện tại, lột bỏ lớp áo Uyên Hoàng, trong lòng nào có khác gì, vẫn là sự mờ mịt còn thâm trầm hơn…

Thế nên, cuộc “trùng phùng” hôm nay, ta vui sướng, ta nhìn thẳng, ta cảm thán, ta lo lắng… và ngưng tụ những tình cảm quá đỗi phức tạp, khó thốt nên lời vào trong ánh mắt nhìn hắn.

“Quả nhiên, nếu là ngài, nhất định sẽ trả lời như vậy.”

Trong mắt Vân Triệt, Uyên Hoàng sớm đã đưa ra câu trả lời. Nếu không phải Uyên Hoàng cố ý ban cho Hoang Phệ chi hình, thì trở ngại phía trước hắn và Họa Thải Ly sẽ không dễ dàng bị quét sạch như thế, còn khiến ánh mắt thế nhân từ khinh bỉ chuyển thẳng sang kính phục.

Ông ta muốn tận mắt chứng kiến tình nghĩa của Vân Triệt đối với Họa Thải Ly sâu đậm bao nhiêu, xem xét hắn có tư cách trở thành truyền nhân của “người kia” hay không.

Giọng nói Vân Triệt lúc này cũng dần chậm lại, mang theo tình cảm khó kìm nén: “Mạt Tô, cuối cùng ta cũng gặp được ngài… mang theo di nguyện duy nhất của sư phụ.”

Thần tình Uyên Hoàng vẫn giữ vẻ u đạm như vạn cổ bất biến, nhưng không ai biết, từng chữ Vân Triệt nói ra đều đang dẫn dắt cảm xúc của hắn biến động, dấy lên sóng to gió lớn trong hồn hải hắn.

Càng không ai có thể tưởng tượng, câu nói cuối cùng của Vân Triệt mang lại sự xung kích to lớn nhường nào đối với thần hồn hắn.

Nó khiến sự đạm mạc vĩnh hằng của một vị Uyên Hoàng xuất hiện vết rạn nứt rõ rệt.

“Sư phụ ngươi… hiện đang ở đâu?” Trong khe hở lời nói của hắn, kẹp theo một khoảnh khắc run rẩy.

Vân Triệt thu lại ý cười, hạ thấp giọng: “Năm năm trước, sư phụ đã… tiên thệ tại Vĩnh Hằng.”

Mạt Tô nghiêng người đi, chậm rãi ngẩng đầu. Một lát sau, hắn lại hỏi: “Những năm nay sư phụ ngươi ở nơi nào, và đến đây từ bao giờ?”

“Sương Hải.” Vân Triệt trả lời, sau đó khẽ thở dài: “Mãi đến ngày người tiên thệ, mới nói cho ta biết, người đã dừng chân tại Sương Hải… sáu mươi bảy vạn năm.”

Khoảnh khắc ấy, một Uyên Hoàng dù trời sập cũng không chút động lòng… không, lúc này hắn là Mạt Tô, thân thể bỗng run rẩy cực nhẹ, dường như con số này đã đánh tan lớp ngụy trang của tháng năm đằng đẵng mấy triệu năm qua.

“Hóa ra… thật sự là huynh ấy… thật sự là huynh ấy…”

Hắn nhìn về phía trước, lẩm bẩm một mình, cảm xúc dần mất đi vẻ đạm mạc, giọng nói dần nhuốm màu bi thương.

“Ta sớm nên nghĩ đến… ta sớm nên nghĩ đến…”

Con số “sáu mươi bảy vạn năm” này tuyệt đối không phải do Vân Triệt bịa đặt dựa theo thời điểm Tà Thần ngã xuống, mà là… đến từ hạt giống nguyên tố của Lân Thần kia. Tàn hồn lưu lại trên đó đã nói cho hắn biết rõ ràng nó đã rơi xuống thế giới Thâm Uyên sáu mươi bảy vạn năm.

Và thời gian này, quả nhiên khiến cảm xúc Uyên Hoàng kích động kịch liệt.

Tâm tư hắn ngổn ngang trăm mối, thất thần nói: “Sáu mươi bảy vạn năm trước, ta tình cờ cảm nhận được khí tức của huynh ấy, vui mừng như điên. Nhưng khi tìm được, lại chỉ là một hạt giống nguyên tố của huynh ấy, hơn nữa đã bị một con Lân Thần nuốt vào bụng, gắn vào hồn tinh.”

“Ta đã thử tìm kiếm mấy trăm năm, không còn thấy bất kỳ khí tức nào của huynh ấy nữa, bèn giữ con Lân Thần đó bên cạnh để giải nỗi nhớ mong… Sau này nó phạm sai lầm lớn, nhưng niệm tình trên người nó còn lưu lại khí tức của huynh ấy, ta không nỡ giết, bèn lưu đày nó.”

“Ta cứ ngỡ, chỉ là một hạt giống nguyên tố của huynh ấy vì nguyên nhân nào đó mà rơi xuống Thâm Uyên, hóa ra, lại thật sự là huynh ấy… thật sự là huynh ấy… Ta vậy mà trước sau không biết, ta vậy mà lại từ bỏ tìm kiếm sớm đến thế.”

Vân Triệt khẽ nói: “Bởi vì, sư phụ không muốn bị ngài tìm thấy, chỉ đành ẩn mình mãi trong Sương Hải.”

“Tại… sao?” Hắn hỏi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dinh-luyen-than-ma.jpg
Đỉnh Luyện Thần Ma
Tháng 12 9, 2025
nhuong-nguoi-mo-phong-nhan-sinh-nguoi-nhieu-lan-nghich-thien-cai-menh.jpg
Nhường Ngươi Mô Phỏng Nhân Sinh, Ngươi Nhiều Lần Nghịch Thiên Cải Mệnh?
Tháng 12 3, 2025
hai-tac-dinh-phong-tu-roger-doan-thuc-tap-sinh-bat-dau
Hải Tặc Đỉnh Phong! Từ Roger Đoàn Thực Tập Sinh Bắt Đầu
Tháng 1 14, 2026
van-hon-phien-ben-trong-thieu-hon-phach-nguoi-cam-muoi-den-gop-du-so.jpg
Vạn Hồn Phiên Bên Trong Thiếu Hồn Phách, Ngươi Cầm Muỗi Đến Góp Đủ Số
Tháng mười một 28, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved