Chương 343: Cân nhắc
Việc đầu tiên Trần Lâm làm sau khi đột phá không phải là dùng thử sức mạnh của cảnh giới mới mà là mau chóng đi tìm cô vợ trẻ để trang bức một phen, chỉ là sau khi tìm khắp động phủ của bản thân lẫn của Thường Nguyệt cũng không thấy đối phương đâu, Trần Lâm mới không khỏi nghi hoặc.
Hắn sau đó thông qua “Đồng Khí Liên Chi” để cùng hưởng thị lực của Thường Nguyệt lúc này thì mới biết đối phương hiện tại thế mà đang luyện tập với sư tôn của nàng, Lưu Lăng Vân.
“Không tệ đâu nha đầu, chỉ mới ra ngoài một chuyến liền đã tiến bộ thế này, sư tôn thật sự rất là mừng cho ngươi nha.”
Vừa cười nói, Lưu Lăng Vân vừa đấm vào mồm cô vợ trẻ, hoàn toàn không có tí e dè nào.
Thường Nguyệt, người vừa sỡ hữu “Cảm quan thiên nhân” vừa học được khả năng đọc vị nhịp độ của “gợn sóng” nhưng vẫn bị giã cho ốm đòn.
“Mụ già chết tiệt… có bản lĩnh… thì đừng né… phụt!”
Chưa nói hết câu, một bàn tay chan chứa tình thầy trò đã đập tới.
Cô vợ trẻ sớm nhạy cảm phát giác được quỹ đạo công kích nên đã né tránh từ trước, nhưng Lưu Lăng Vân thì phát giác được chuyện Thường Nguyệt đã phát giác được công kích sẽ đánh vào đâu, vì vậy mà nàng đã thành công giúp đồ đệ đáng yêu chỉnh lại cơ hàm.
Mặc dù chỉ là mượn thị giác để xem ké, nhưng Trần Lâm cũng cảm thấy đau giùm Thường Nguyệt.
Không nỡ nhìn xem cô vợ trẻ nhà mình bị tẩn, vì vậy mà Trần Lâm chỉ có thể nghiêm nghị mà ngắt kết nối thị giác.
“Được rồi, bắt đầu lập kế hoạch cho đoạn thời gian tiếp theo nào.”
Trần Lâm vừa ung dung huýt sáo vừa sài bước hướng về động phủ của mình chuẩn bị kiếm cái gì đó để ăn cho no bụng, hoàn toàn làm như không biết có người hiện tại đang no đòn.
Sau khi kiểm tra một tí, Trần Lâm liền biết thời gian bế quan của bản thân là hơn một năm.
Mặc dù thời gian cũng không dài lắm nhưng nghĩ tới việc gần đây hắn và cô vợ trẻ tiếp xúc quá nhiều thứ ngoài tầm hiểu biết khiến cho Trần Lâm trong lòng không khỏi dâng lên một chút cảm giác cấp bách vì vậy mà hiện tại hắn rất là gấp rút đột phá đại cảnh giới.
“Chỉ là ta mới đột phá xong, tiếp tục tiến hành đột phá Trúc Cơ liệu có ổn chăng?”
Trần Lâm vừa liếc nhìn cánh tay của mình vừa tự hỏi.
Phải biết tu sĩ bình thường sau khi đột phá quá nhanh và quá liên tục thì sẽ xuất hiện dấu hiệu căn cơ phù phiếm, thân thể bất ổn.
Chỉ là, Trần Lâm cũng không phải là tu sĩ bình thường nha.
Chỉ thấy hắn hơi run người một cái thân thể chợt như bùn nhão tan chảy, sau đó lại cấp tốc ngưng tụ trở lại hình người.
Cảm nhận thân thể một lần nữa trở nên rắn chắc, linh lực không còn dấu hiệu muốn xông vỡ linh mạch vì thân thể chưa thích ứng kịp, Trần Lâm không khỏi đắc ý mà cười nhạt một cái.
Có hack chính là tốt như vậy đấy, với “Vô Vi Chuyển Biến” hắn gần như sở hữu khả năng thao túng 100% cơ thể xác thịt lẫn linh hồn.
Căn cơ bất ổn ư? Không tồn tại với hắn.
Với “Vô Vi Chuyển Biến” Trần Lâm thậm chí còn không thèm sử dụng “Trúc Cơ Đan” bởi tác dụng của “Trúc Cơ Đan” ngoài tăng một ít tỉ lệ đột phá thành công ra, tác dụng lớn nhất vẫn là giúp người sử dụng bảo vệ cơ thể không bị trọng thương nếu chẳng may gặp vấn đề trong lúc đột phá.
Mặc dù trong quá trình phá cảnh, thân thể hắn có thể nứt ra, có thể chảy máu, nhưng tuyệt đối khó mà trọng thương được, cho dù có trọng thương thì chỉ dựng lại cơ thể liền xong.
“Hiện tại ta có hai con đường, hoặc là đột phá Trúc Cơ như một tu sĩ bình thường, hoặc là đi con đường đột phá “Tiên Thiên Ràng Buộc” trước giống như Thường Nguyệt.”
Nếu như không có “Vô Vi Chuyển Biến” Trần Lâm chắc chắn sẽ đi con đường truyền thống, đột phá đại cảnh giới, sau đó tu luyện từ từ để đột phá tiểu cảnh giới.
Nhưng bởi vì sở hữu “Vô Vi Chuyển Biến” + “Thiên Dữ Chú Phược” linh hồn của hắn hiện tại đã trở thành một thứ vô cùng phi lý và không nên tồn tại.
Với nguồn hồn lực khổng lồ như thế, nếu không đem đi tận dụng để đánh phá “Tiên Thiên Ràng Buộc” Trần Lâm sợ bản thân sẽ bị thiên lôi đánh chết vì quá lãng phí mất.
Nhưng mà con đường đánh phá “Tiên Thiên Ràng Buộc” tuy tốt nhưng cũng không phải là chỉ có lợi mà không có hại.
Cái hại lớn nhất đó là con đường này không có khái niệm tiểu cảnh giới bởi vì vừa đột phá, tu sĩ liền đã sở hữu sức mạnh cực hạn của đại cảnh giới đó rồi.
Quá trình sau đó là không ngừng làm quen và thích nghi với lực lượng đó, đợi đến khi hoàn toàn nắm giữ liền có thể bắt đầu đột phá Kim Đan.
Vừa đột phá liền max cấp, nghe thì rất thích, nhưng mà chỉ có trải nghiệm qua thì mới biết, khống chế và sử dụng thứ lực lượng mà bản thân không quen thuộc nó khó khăn và trắc trở như nào.
Thiên phú kỳ tài như Thường Nguyệt cũng chỉ có thể làm chủ được lực lượng dưới ngưỡng 50% còn sau khi lực lượng vượt ngưỡng đó thì cô vợ trẻ liền sẽ như chiếc xe mất phanh, chỉ có thể điên cuồng lao tới trước cho tới khi tiêu thụ hết xăng hoặc là bằng một cách nào đó đem lực lượng giảm về lại dưới ngưỡng 50% ví dụ như mặc lên “Giáp Luyện Tập” chẳng hạn.
Mà đã đi con đường này thì không chiến đấu không được, bởi chỉ có trải qua từng trận chiến mài giũa, thân thể và linh hồn mới có thể dần dần quen thuộc với sức mạnh to lớn, đánh vững căn cơ để đột phá Kim Đan sau này.
Đối với Thường Nguyệt, chuyện này không những không có gì khó nhằn mà thậm chí còn rất hợp ý nàng, nhưng còn hắn thì ờm, mặc dù trải qua thuế biến khi tranh tài ở Ngoại Môn Thi Đấu, hắn không còn yếu đuối hèn nhát nữa, nhưng bản chất của hắn vẫn rất không thích sinh tử bác đấu lắm.
Nếu được thì hắn vẫn thích dĩ hòa vi quý hơn, dù sao cuộc sống của hắn cũng không giống với mấy nhân vật chính trong tiểu thuyết tiên hiệp huyền huyễn bình thường, phải cùng cả thế gian là địch nha.
“Nhưng mà lợi thế lớn như vậy nếu không đột phá thì quá lãng phí, vã lại ta cũng không thể mãi nấp sau lưng Thường Nguyệt được.”
Thật lòng mà nói, sâu thẩm trong thâm tâm hắn vẫn rất khao khát sức mạnh, không phải để đạt được trường sinh hay quyền lực ngập trời, mà là để khi cô vợ trẻ gặp được đối thủ không thể chiến thắng, hắn cũng có thể bước lên trước dùng thân mình thay nàng gánh chịu áp lực.
Mà để làm được điều đó, trước tiên hắn phải có thực lực vượt trội hơn, hoặc ít cũng phải xấp sỉ cô vợ trẻ mới được.
Vì thế nên đột phá “Tiên Thiên Ràng Buộc” giường như đã trở thành bắt buộc.
“Ding dong.”
Ngay lúc Trần Lâm đang trầm tư, tiếng chuông cửa đột ngột vang lên khiến hắn giật mình tưởng là Thường Nguyệt trở lại.
Nhưng khi hấp tấp ra ngoài xem, Trần Lâm lại chẳng thấy bóng dáng đối phương đâu, bước ra cửa, thứ duy nhất hắn thấy là một phong thư được treo trên cổng động phủ của hắn.
“Ai gửi thế này?”
Trần Lâm nghi hoặc mở phong thư ra xem lướt một lần, sau đó gương mặt hắn liền không khỏi lộ vẻ ngoài ý muốn.
Nội dung trên phong thư cũng không có gì quá đặc biệt, ngoại trừ vài câu xã giao chúc mừng hắn đột phá thì nội dung chính chủ yếu là mời chào hắn tới mua sắm, nơi đó dường như là khu vực tương đối cấp cao, chỉ dành cho Luyện Khí Hậu Kỳ trở lên.
Nhưng chân chính làm Trần Lâm ngạc nhiên không phải cái này mà là người viết bức thư này là người của Doãn gia, gia tộc của Doãn Thiên Kỳ và Trầm Linh Nhi.
“Nghĩ lại cũng không kỳ quái lắm, đặc sản của Doãn gia là các loại linh tơ cao cấp, thứ luôn là mặt hàng chiến lược, gia tộc bọn hắn mở phường thị cũng không có gì lạ, chỉ là ta mới đột phá thành công có một ngày mà thôi, bọn hắn làm sao lại biết được?”
Trần Lâm không khỏi suy đoán bản thân rất có thể bị theo dõi, nhưng mà tường tận nghĩ lại, hắn ngoại trừ từng có mối nghiệt duyên với Trầm Linh Nhi thì không có nhiều liên quan với Doãn gia lắm, vì vậy mà khả năng này tương đối thấp, nguyên nhân lớn nhất có thể là tình báo của đối phương tương đối mạnh đi.