Chương 342: Đột phá
Trần Lâm ngồi xếp bằng, hai mắt khép hờ, toàn thân trần trụi, làn da nhuốm một vầng hào quang nhàn nhạt, phảng phất ngọc thạch.
Xung quanh hắn, từng đám Linh khí nồng đậm đến hóa thành sương mù trắng muốt, không ngừng cuồn cuộn, tràn ngập cả tòa động phủ. Những sương mù Linh khí này tựa như có linh tính, theo từng nhịp thở cực kỳ nhịp nhàng của hắn mà khi tràn vào, khi phun ra, tạo thành một vòng tuần hoàn vi diệu.
Từ sau khi liên tục đột phá để đạt đến Luyện Khí tầng chín viên mãn, hắn liền cảm nhận được một tầng bình chướng vô hình như ẩn như hiện, cứng cáp vô cùng khiến Trần Lâm nhiều lần thử xung kích bình cảnh ấy đều bất thành. Chỉ là những nổ lực trước đó cũng không uổng công, xung kích càng nhiều, bình cảnh càng trở nên mỏng manh, hắn đã quyết tâm, nếu không đột phá bình cảnh cuối cùng của Luyện Khí Kỳ này thì hắn tuyệt đối không xuất quan!
“Luyện Khí, Luyện Khí… “Hỏa” luyện hóa linh khí, “Thủy” tẩy sạch cốt tủy, “Thổ” tẩy tinh luyện thể, “Mộc” ôn dưỡng sinh cơ, “Kim”…”
Khẩu quyết công pháp “Ngũ Khí Triều Nguyên Quyết” từng câu từng chữ hiện lên trong lòng Trần Lâm. Đây là tâm pháp nát đường cái mặc dù uy lực không tệ linh khí luyện ra vượt xa công pháp phổ thông, nhưng khuyết điểm cũng to lớn vô cùng đó là tu luyện cực kỳ chậm, không có đại nghị lực, đại cơ duyên, có thể dùng “Ngũ Khí Triều Nguyên Quyết” để luyện tới cảnh giới Luyện Khí Đại Viên Mãn tuyệt đối chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
“Đại Viên Mãn… Viên Mãn không phải là cực hạn, mà là một loại trạng thái cân bằng hoàn mỹ, là sự hài hòa viên mãn giữa thân thể, linh khí và thần hồn!”
Một tia minh ngộ bỗng nhiên lóe lên trong lòng cũng là lúc Trần Lâm thấy được cơ hội đột phá.
Oanh——!
Đúng lúc này, toàn thân hắn chấn động mạnh. Những đám sương mù Linh khí quanh thân đột nhiên cuồng bạo, hình thành một cơn lốc xoáy nhỏ, ào ạt tràn vào cơ thể hắn theo các lỗ chân lông!
Đau! Cực kỳ đau đớn!
Tựa như vô số mũi kim sắc bén đang đồng thời đâm vào kinh mạch, cường đại đến mức kinh người, Linh khí cuồng bạo kia gần như muốn xé nát thân thể hắn! Da thịt nứt ra, máu tươi thấm ra, nhưng ngay lập tức bị lượng Linh khí khổng lồ kia đẩy về, khôi phục như cũ, rồi lại nứt ra… Cứ lặp đi lặp lại như vậy, thống khổ không gì sánh nổi.
Trần Lâm nghiến răng, gân xanh trên trán nổi bật, toàn thân run rẩy, nhưng vẫn kiên trì vận chuyển “Ngũ Khí Triều Nguyên Quyết” dẫn dắt dòng Linh khí cuồng bạo kia, không ngừng xung kích vào bình chướng vô hình.
Ầm ầm ầm!
Trong cơ thể hắn vang lên những tiếng nổ đinh tai nhức óc, tựa như sấm rền mùa xuân, kinh động đại địa.
Rồi đột nhiên, một tiếng rống giận vang lên từ nơi thâm sâu nhất trong cơ thể hắn, thanh âm đó tràn đầy uy nghiêm cùng vui sướng, phảng phất có một con thú cổ xưa đang ngủ say bỗng tỉnh giấc!
Một cỗ khí tức cực kỳ hùng hồn, tinh khiết bỗng nhiên bùng nổ từ đan điền của hắn, trong nháy mắt quét sạch mọi thống khổ, mang đến một loại cảm giác ấm áp và thông thuận vô cùng.
Bình chướng khó khăn cuối cùng kia rốt cuộc bị đột phá!
Oanh——!
Cả tòa động phủ run lên. Linh khí trong động phủ trong khoảnh khắc bị hắn hút cạn khô, thậm chí Linh khí bên ngoài động phủ cũng bị lực hút khủng khiếp kéo tới, hình thành một cột sáng Linh khí khổng lồ hướng thẳng lên trời, xuyên qua vách núi, trực tiếp xông lên chín tầng trời… Hoặc có lẽ là Trần Lâm nghĩ thế.
Cả tòa Linh Sơn chợt chấn động nhẹ!
Một vài đệ tử gần đó như có cảm nhận được là lạ liền quay đầu nhìn lại liền thấy được một cột linh khí năm màu mờ nhạt, cùng với khí tức có chút áp bách kia đang không ngừng lan tỏa, trên mặt lộ bọn hắn liền không khỏi lộ ra vẻ hơi kinh ngạc.
“Một, hai, ba, bốn, năm. Ách, làm sao cột sáng linh khí này có chút lạ, đây không phải là đột phá đại viên mãn đấy chứ?”
“Không đúng! Cảm giác áp bách này… rõ ràng chỉ là Luyện Khí kỳ! Làm sao có thể chấn động tới tận chân núi thế này?”
Ngoại trừ đệ tử tầm thường, một vài người có nhãn lực cũng bị cảnh tượng đột phá của Trần Lâm thu hút sự chú ý.
Khi thấy được cột linh khí trên đỉnh núi có tận năm màu, có vài người không khỏi chợt ngơ ngác, một người trong đó liền chợt thầm mắng.
“Má, dùng “Ngũ Khí Triều Nguyên Quyết” để luyện đến cảnh giới Đại Viên Mãn, phải đầu heo tới mức nào mới làm được chuyện ăn tàn phá hoại như này?”
Những người khác mặc dù không nói ra, nhưng trong lòng cũng nổi lên ý nghĩ tương tự.
Cũng phải thôi, dù sao đột phá đến Luyện Khí Đại Viên Mãn cũng không dễ, không có thiên phú lẫn tài nguyên liền khó mà có thể làm được.
Nhưng mà chỉ cần là người có một trong hai thứ, hoặc là thiên phú hoặc là tài nguyên liền sẽ không đi luyện thứ gọi là “Ngũ Khí Triều Nguyên Quyết” thứ công pháp mà khuyết điểm thì là tu luyện cực chậm, còn ưu điểm là rất tốn tài nguyên.
Chỉ là đối với những lời gièm pha ngoài kia Trần Lâm cũng không biết, mà dù có biết thì hắn tuyệt đối cũng sẽ không bỏ qua đâu, dám nói hắn đầu heo, Trần Lâm chắc chắn phải hỏi thăm mẫu thân đối phương vài câu mới được.
Trong động phủ.
Trần Lâm chậm rãi mở hai mắt ra.
Trong mắt như có tinh thần lấp lánh, một đạo thần quang màu tím lóe lên, xuyên thủng hư không, kéo dài hơn một trượng mới dần dần tiêu tán.
Hắn đứng dậy, toàn thân khớp xương phát ra một trận âm thanh “răng rắc” giòn vang, tràn đầy sức mạnh.
Nội thị trong cơ thể.
Đan điền khí hải so với trước đây mở rộng gấp mười lần không ngừng! Linh khí giờ đây như sương mù lấp kín hoàn toàn đan điền khiến cho Trần Lâm cảm thấy có chút đầy hơi.
Toàn bộ kinh mạch hắn càng trở nên rộng rãi, kiên cố, sáng chói giống như được rèn bằng hoàng kim, ẩn chứa lực lượng kinh khủng.
Trần Lâm cảm thấy bản thân bây giờ tràn đây sức mạnh, hắn thậm chí có tự tin dám đơn đấu một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ miễn là đối phương không đánh trả là được.
Đây chính là Luyện Khí Đại Viên Mãn! Mục tiêu hằng ao ước của biết bao tu sĩ Luyện Khí bởi nếu một người nếu không có thiên phú thì tuyệt đối khó mà chạm đến được, trừ khi kẻ đó cắn thuốc.
Không chỉ đơn thuần là tích lũy Linh lực, mà còn là một lần rửa sạch hoàn toàn căn cơ, khiến cho thân thể, linh khí và thần hồn đạt đến trạng thái cân bằng hoàn mỹ nhất, vì bước tiếp theo đặt nền móng vững chắc nhất!
Trần Lâm nắm chặt bàn tay, cảm nhận sức mạnh tràn trề trong cơ thể, trong lòng dâng lên một cỗ tự tin ngập trời.
“Rốt cuộc… thành công rồi!”
Hắn nhẹ nhàng thở ra một hơi hóa thành một đạo bạch liên hư ảo rồi tiêu tán trong hư không.
Nhẹ nhàng dạo bước ra khỏi động phủ, nhìn ánh nắng chan hòa bên ngoài, Trần Lâm nheo mắt lại, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười.
Thế giới rộng lớn này, ta rốt cuộc cũng có tư cách ngắm nhìn rồi.
Đó sẽ là suy nghĩ của Trần Lâm lẫn đại đa số tu sĩ khác khi đột phá Luyện Khí Đại Viên Mãn và có tư cách thử đột phá Trúc Cơ để trở thành đại năng trong mắt người khác.
Chỉ là sớm chứng kiến những thứ mà Luyện Khí Kỳ khó tiếp xúc được như tiên nhân, ma đạo trưởng lão, ma đạo Kim Đan, võ đạo di tích… Một tia đắc ý nhàn nhạt kia của Trần Lâm liền tan biến thành mây khói