Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
uc-lan-cuong-hoa-cung-do-van-toc-thanh-than.jpg

Ức Lần Cường Hóa Cung, Đồ Vạn Tộc Thành Thần

Tháng 2 6, 2026
Chương 439: Hỗn độn pháp tắc? ? ? Chương 438: Toàn bộ phương vị tăng lên điên cuồng
van-gioi-vo-than.jpg

Vạn Giới Võ Thần

Tháng 2 3, 2025
Chương 2857. Vạn giới Võ Thần Chương 2856. Một chút hi vọng sống
tren-nui-tien-ben-goi-vo.jpg

Trên Núi Tiên, Bên Gối Vợ

Tháng 2 1, 2025
Chương 252. Gặp nhau, hiểu nhau, yêu nhau Chương 251. Đại kết cục · mới gặp (4)
sau-khi-ly-hon-mot-ca-khuc-cua-ta-hoa-khap-ca-nuoc.jpg

Sau Khi Ly Hôn, Một Ca Khúc Của Ta Hoả Khắp Cả Nước

Tháng 1 22, 2025
Chương 612. Hồi cuối Chương 611. Thịnh huống chưa bao giờ có! Lăng Tuyết Nhu siêu cao nhân khí!
huyen-huyen-chi-ta-so-huu-ban-co-huyet.jpg

Huyền Huyễn Chi Ta Sở Hữu Bàn Cổ Huyết

Tháng 1 17, 2025
Chương 676. Đại kết cục!!! Chương 675. Đại Nhật Vô Thượng
theo-khai-chi-tan-diep-den-sang-lap-bat-hu-de-toc.jpg

Theo Khai Chi Tán Diệp Đến Sáng Lập Bất Hủ Đế Tộc

Tháng 1 30, 2026
Chương 198: Hỗn Độn quy nguyên, chư thiên vĩnh tự! Chương 197: Ngươi có biết, như thế nào Hỗn Độn?
tam-quoc-thanh-lap-manh-nhat-vo-tuong-tap-doan.jpg

Tam Quốc: Thành Lập Mạnh Nhất Võ Tướng Tập Đoàn

Tháng 12 1, 2025
Chương 966: Đại Chu thiên hạ (đại kết cục) Chương 965: Giang Nam quốc lão
tay-du-ngo-khong-phuong-thon-son-tu-biet-gan-day-tot-khong.jpg

Tây Du: Ngộ Không Phương Thốn Sơn Từ Biệt, Gần Đây Tốt Không

Tháng 1 11, 2026
Chương 214: dược sư: ta không phải làm cái này Chương 213: Quan Âm: vọng nghị Phật môn là muốn mất đầu, ngươi không muốn sống nữa?
  1. Muốn Trường Sinh Trước Hết Phải Đồng Vợ Đồng Chồng
  2. Chương 338: Đại điện bí ẩn
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 338: Đại điện bí ẩn

“Haha, giỡn quài, ta mà cần người bảo vệ sao, ta thuê các ngươi là để có thêm người cho ta bảo vệ đấy, nghỉ ngơi cho tốt đi, đừng chết sớm là được.”

Thường Nguyệt tươi cười đắc ý một cái liền quay lưng rời đi.

Thấy bóng lưng tiểu thư xa dần, Cảnh Bình càng thêm cảm thấy thất vọng về bản thân, hắn đã tìm được một người chủ tốt, nhưng bi ai thây chính hắn lại không đủ tốt.

“Ài…”

…

Tại một đỉnh núi.

Tử Lăng bình tĩnh đứng trên vách đá nhìn xuống thung lũng bên dưới, trên mặt hoàn toàn không có tí biểu cảm gì, nàng cứ tiếp tục đứng đó nhìn xuống hồi lâu cho đến khi một giọng nói quen thuộc vang lên.

“Quả nhiên là ngươi ở đây nha.”

Từ trong bụi rậm, Thường Nguyệt tươi cười đi ra.

“Tiểu thư đến rồi sao.”

“Ồ, ngươi nói như thể đã biết ta đã tìm ra ngươi vậy.”

“Ừm, khi tiểu thư đến dưới chân núi Tử Lăng đã biết ngài đã tìm thấy ta.”

“Hừ, biết ta tới còn cố ý đứng tận đây đợi, gan ngươi cũng to đấy, giá mà tâm hồn ngươi cũng to được như vậy liền tốt.”

“…”

Thường Nguyệt cười cợt đi tới rồi cũng nhìn xuống thử, thấy đó là một vực sâu thăm thẳm, nàng không khỏi nghi hoặc mà quay sang hỏi:

“Ngươi đứng ở đây định làm gì?”

“Tử Lăng thấy vực này khá sâu, tự hỏi nếu nhảy xuống không biết có nhặt được kỳ ngộ nào không.”

Tử Lăng điềm tĩnh đáp.

Nghe vậy, đầy đầu Thường Nguyệt đều là hỏi chấm:

“Ngươi đùa đấy à?”

“Ừm, Tử Lăng đùa đấy.”

“…”

Khóe miệng Thường Nguyệt hơi giật giật, nhìn gương mặt đối phương từ đầu tới cuối đều chưa từng biến đổi, Thường Nguyệt cũng không biết rốt cuộc là đối phương đang nói thật hay nói đùa.

“Còn sư muội ta đâu rồi, ngươi có thấy không?”

Nghe vậy, Tử Lăng liền đưa tay chỉ xuống vực rồi bình tĩnh nói:

“Dấu vết kết thúc ở đây, đối phương rất có thể đã nhảy xuống.”

“Sư muội ta chủ động nhảy xuống? Ngươi thấy rồi á?”

“Không có, nhưng Tử Lăng thông qua kỹ thuật truy tung của “Thiên Nhân Yểm” thì chỉ tới được đây, dấu vết sau đó đã hoàn toàn đứt đoạn.”

Nghe tới đây, Thường Nguyệt mới chợt hiểu thì ra Tử Lăng cũng có ý định giống nàng cũng có ý định đi tìm Hồng Nghê.

Nhìn vực sâu thăm thẩm trước mắt, trầm tư vài giây Thường Nguyệt liền quyết định từ bỏ.

“Đi về thôi, Hồng Nghê sư muội có lẽ cũng biết ngươi truy tung nên mới lựa chọn nơi này để cắt đuôi, có lẽ là có việc riêng cần làm chúng ta cũng không cần can thiệp, cùng trở về đi.”

“Vâng.”

Tử Lăng liếc nhìn vực sâu một cái liền lạnh nhạt đáp sau đó cũng quay lưng rời đi cùng Thường Nguyệt.

…

Ở dưới vực thẩm, Hồng Nghê cảm nhận được hai người kia rời đi liền không khỏi thở phào một phen, bởi nếu bọn họ tiếp tục tìm nàng thì sẽ rất phiền, dù sao hiện tại còn có việc cần làm ở Tiêu gia nàng cũng chưa định trở về.

“Và cũng may mắn sư tỷ tốt của ta không xuống theo, nếu không thì phần cơ duyên này cũng phải chia rồi.”

Hồng Nghê dùng “Chân Ngã Thuật” quét qua một lần liền phát hiện đáy vực này có điểm khác thường, đây có lẽ sẽ chính thức là cơ duyên lớn đầu tiên của nàng ở giới này để quật khởi.

Nghĩ như vậy, Hồng Nghê liền bình thản tiếp tục đi sâu vào trong thung lũng âm u.

Khi đi một đoạn nhất định, một mảnh đá vỡ nát nằm trơ trọi trên đường đi thu hút sự chú ý của nàng bởi trên mảnh đá kia có khắc một chữ.

“Minh.”

…

Sau khi tập hợp mọi người quay lại nơi phi chu rơi, Thường Nguyệt nhìn ra chiếc phi chu này đã vô phương cứu chữa rồi, hoàn toàn không thể tiếp tục sử dụng được nữa, vì vậy nên cân nhắc trong giây lát, nàng liền lập tức lấy ra một tấm phù truyền tin, viết nhanh vài dòng thông báo về tình hình hiện tại và gửi về tông môn để xin hỗ trợ.

“Nơi này cũng cách phân đà của tông môn không xa, đợi một lát đi tông môn sẽ gửi phi chu mới đến đón chúng ta.”

Thường Nguyệt nói với Cảnh Bình và Hạ Hi, vừa an ủi vừa trấn an mọi người.

Cảnh Bình gật đầu, dù vẫn còn đau nhói bởi thương tích, trên trán rịn đầy mồ hôi, hắn vẫn quật cường không rên một tiếng, Hạ Hi thì thì thở phào một hơi đồng thời giúp Cảnh Bình xử lý vết thương ngoài da, Tử Lăng thì trầm mặc không nói gì, ánh mắt thẩn thơ nhìn .

Trong khi đó, tại tông môn, Trần Lâm đang nằm bất tỉnh trên sàn vì tinh thần hao tổn quá độ khi giúp Thường Nguyệt vượt ải trong Thiên Võ Cổ Động.

Hắn đã hôn mê được một khoảng thời gian, ngay cả nhiệm vụ phát động khi Thường Nguyệt đối đầu với Minh Lão và thông báo nhận phần thưởng sau khi nhiệm vụ kết thúc cũng không làm Trần Lâm tỉnh lại, bởi hắn lúc này đang mắc kẹt trong giấc mơ của chính mình.

Đứng giữa màn đêm vô tận, Trần Lâm cảm thấy bản thân hiện tại tựa như một chiếc bè trôi nổi giữa hư không tĩnh mịch, không gian xung quanh tối đen như mực, không có điểm bắt đầu cũng không có điểm kết thúc.

Tại nơi này, ý thức bị hạn chế tới cực điểm, tư duy bị sương mù mờ mịt che phủ khiến Trần Lâm không thể tự ý thức được, hắn cứ thế mà trôi dạt giữa hư không như một bộ thi thể đã chết từ lâu.

Nhưng rồi đột nhiên, Trần Lâm cảm giác chính mình như vừa đụng phải gì đó, hắn vô thức nghiêng đầu sang, đập vào mắt là một luồng ánh sáng rực rỡ chiếu rọi thẳng vào mắt khiến cho Trần Lâm không khỏi nheo mắt lại.

Thứ ánh sáng trắng kia rực rỡ như mặt trời, xua tan đi mọi sự mờ mịt bất định, ý thức của Trần Lâm cũng dần được gột rữa khiến hắn dần dần tỉnh táo lại.

Đợi cho dần thích nghi với ánh sáng mãnh liệt kia, Trần Lâm mới thấy được cảnh tượng phía trước, một đại điện trắng xóa nguy nga mà tráng lệ, lờ mờ hiện ra trong tiên khí mờ ảo.

Từ đại điện đó, Trần Lâm dường cảm thấy một sức hút kỳ lạ, như thể nó đang mời gọi hắn trở lại, như thể đó vốn là nơi hắn thuộc về. Trần Lâm cất bước tiến về phía tiên điện, nhưng chưa đi được mấy bước, hắn liền cảm nhận được bước chân của hắn dần trở nên trì trệ và nặng nề, càng lại gần tiên điện, Trần Lâm càng khó khăn để nhấc chân.

Để rồi đến cuối cùng, hắn chỉ có thể miễn cưỡng bước tới trước cổng tiên điện trắng xóa liền vô lực bước thêm, giờ đây Trần Lâm chỉ có thể bất đắc dĩ mà nhìn cánh cổng nguy nga trước mắt mà hoàn toàn không thể làm gì được.

“Tại sao… lại không thể tiến thêm nữa?”

Trần Lâm cố gắng hết sức, nhưng rồi hắn chỉ có thể thở hổn hển, cảm giác bất lực dâng trào.

Ngay lúc này, đột nhiên một giọng nói mờ mịt như có như không từ phía sau cánh cổng chợt nổi lên: “Thiên cơ… chưa tới.”

Ngay lúc Trần Lâm còn ngỡ ngàng, đột nhiên một lực đẩy mạnh mẽ thổi bay hắn ra xa khỏi tiên điện, đem hắn ném ngược trở lại vô tận hư không.

Nhìn tòa tiên điện trắng xóa kia càng lúc càng xa bản thân, Trần Lâm sau khi thử giãy dụa nhưng không có hiệu quả, hắn chỉ có thể bất lực nhìn lấy.

Khi bản thân đang bị tung bay giữa hư không và không thể tự kiềm chế, Trần Lâm cảm giác như hắn đang bị ai đó nắm lấy hai vai và lắc mạnh liên tục khiến đầu óc hắn hơi choáng váng, đồng thời, bên tai còn vang lên mấy lời nỉ non tựa như đang nói gì đó, chỉ khi cố gắng nghe kỹ thì Trần Lâm mới biết đó là đang gọi hắn.

Khi mà Trần Lâm cuối cùng cũng khó khăn mở mắt ra, Trần Lâm mới biết trải nghiệm vừa rồi không phải mơ vì giờ đây Thường Nguyệt quả thật đang nắm lấy hai vai hắn và rung lắc dữ dội.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

toan-cau-mat-nhat-ta-tien-hoa-thanh-hanh-tinh-cap-cu-thu.jpg
Toàn Cầu Mạt Nhật, Ta Tiến Hóa Thành Hành Tinh Cấp Cự Thú
Tháng 2 1, 2025
noi-xong-pho-thong-anh-linh-vi-sao-doc-doan-van-co.jpg
Nói Xong Phổ Thông Anh Linh, Vì Sao Độc Đoán Vạn Cổ?
Tháng 12 6, 2025
ca3e674ac885c783caa845988c375377
Ta Có Thể Vô Hạn Hợp Thành Siêu Phàm Gien
Tháng 1 16, 2025
ta-mot-phao-hoi-that-giao-hoa-lai-tham-men-ta.jpg
Ta Một Pháo Hôi, Thật Giáo Hoa Lại Thầm Mến Ta?
Tháng mười một 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP