Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
quang-minh.jpg

Quang Minh

Tháng 1 13, 2026
Chương 560: Chương cuối - chuyện xưa phần cuối Chương 559: Mệnh Định Chi Tử
tan-the-tho-san.jpg

Tận Thế Thợ Săn

Tháng 1 24, 2025
Chương 846. Tân thế giới chín Chương 845. Tân thế giới tám
nguoi-o-trinh-quan-khoa-hoc-pha-an.jpg

Người Ở Trinh Quan, Khoa Học Phá Án

Tháng 1 20, 2025
Chương 326. Chương kết! Chương 325. Công bố! Hết thảy đầu đuôi!
nguoi-tai-quy-di-hoan-my-sinh-hoat-he-thong-cai-quy-gi.jpg

Người Tại Quỷ Dị, Hoàn Mỹ Sinh Hoạt Hệ Thống Cái Quỷ Gì?

Tháng 2 3, 2026
Chương 308: Muốn linh (2) Chương 307: Muốn linh (1)
ta-co-mot-khoa-hac-dong.jpg

Ta Có Một Khỏa Hắc Động

Tháng 2 23, 2025
Chương 261. Dù sao chính là chơi thôi Chương 260. Chớ nóng vội muốn chết, lưu câu di ngôn đi
tu-bo-sss-cap-chuc-nghiep-ta-hoa-thanh-bug-toi-thuong

Từ Bỏ Sss Cấp Chức Nghiệp, Ta Hóa Thành Bug Tối Thượng

Tháng 12 14, 2025
Chương 582: Toàn văn hoàn Chương 581: Thay đổi
trinh-hoa-ben-duoi-tay-duong

Trịnh Hòa Bên Dưới Tây Dương

Tháng 10 24, 2025
Chương 433: Trở về. Chương 432: Huyết tinh chi hải.
truong-sinh-bat-tu-ta-co-the-hap-thu-vong-linh-ky-uc.jpg

Trường Sinh Bất Tử: Ta Có Thể Hấp Thụ Vong Linh Ký Ức

Tháng 2 26, 2025
Chương 128. Vũ Trụ chi tôn Chương 127. Thiên Yêu tộc Chí Cường Giả
  1. Muốn Trường Sinh Trước Hết Phải Đồng Vợ Đồng Chồng
  2. Chương 186: Tông chủ rất có khiếu hài hước
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 186: Tông chủ rất có khiếu hài hước

(Cảm ơn “villager2k4” đã đề cử và đẩy kim phiếu nha hehehe!)

“Ồ, đây là tên tiểu tử nhập phải ma chướng đấy sao, nếu không để ý chuyện thiếu mất vài chi thì nhìn vẫn rất hoạt bát nha.”

Trên đài cao, tông chủ đầy hứng thú mà nhìn lấy Trần Lâm đứng ở dưới khán đài, vẻ thú vị khó nén được mà tràn lan ra từ ánh mắt của hắn.

Ở bên cạnh, chư vị trưởng lão Kim Đan cũng cảm thấy vô cùng chấn kinh, bọn hắn đều là người trong tầng lớp tinh anh của tông môn, vì vậy những thứ bí ẩn như “Tâm ma” bọn hắn đều biết được.

Mà cũng bởi vì biết được “Tâm ma” đáng sợ và khó chơi cỡ nào, mọi người mới cảm thấy chấn kinh vì Trần Lâm có thể đứng ở đây tại thời khắc này.

Để mà nói ai là người bị ngạc nhiên nhất lúc này, vậy không ai qua được Chu Chỉ Ngọc.

Nàng đích thân kiểm tra toàn diện cho đối phương một lần rồi, vì vậy chỉ có Chu Chỉ Ngọc mới biết được vị đệ tử nam này nhập ma chướng sâu cỡ nào, khi ấy triệu chứng đã tới giai đoạn cuối chứng tỏ đối phương cũng không phải mới sinh ra “Tâm ma” ngày một ngày hai mà cơ hồ là đã trên một tháng.

Phải biết là cho dù là Kim Đan như nàng nếu phát hiện bản thân có dấu hiệu sinh ra tâm ma thì phải lập tức đi bẩm báo Phong chủ sư tôn ngay sau đó phải tiến vào Bí Địa nơi các thái thượng trưởng lão và lão tổ tọa trấn để dưới sự hộ pháp của bọn hắn để mà bế quan thanh trừ tâm ma.

Mà quá trình trên xây dựng ở trên điều kiện là nàng phải sớm phát hiện tâm ma, sớm ở đây là khoảng ba ngày đổ lại.

Còn nếu mà để tới một tháng mới phát hiện tâm ma thì khi ấy nàng chỉ có thể đi làm hai chuyện.

Bàn giao hậu sự và thanh lý nhân quả.

Vì vậy nên Chu Chỉ Ngọc mới thật sự hiếu kì tên tiểu tử này là làm sao vượt qua ma chướng được.

Lưu Lăng Vân ở bên cạnh thì không có suy nghĩ nhiều như Chu Chỉ Ngọc, thấy Trần Lâm lúc này thế mà xuất hiện, sắc mặt của nàng lập tức liền như là thấy ma, nàng vội hỏi tông chủ.

“Tông chủ, hắn làm sao lại có thể vượt qua ma chướng được, chẳng phải hắn chỉ mới Luyện Khí thôi sao? Ma chướng dễ vượt qua như thế thì chư vị lão tổ và thái thượng trưởng lão cần gì chết nhiều như vậy?”

Nghe thấy câu hỏi của Lưu Lăng Vân, ba người Lý Tinh Thần, Tư Cát Vân Trung và Vu Thiên Bảo đều đồng loạt biến sắc, Chu Chỉ Ngọc thì vô cùng bất đắc dĩ với cái mỏ của Lưu Lăng Vân.

Đấy là chuyện ngươi nên hỏi ư? Hỏi thế khác gì bảo chư vị thái thượng trưởng lão và các lão tổ đã gục trước tâm ma dù sống qua ngàn năm nhưng đều là sống trên thân chó, ngay cả một thằng nhóc chưa tròn ba mươi cũng không bằng đâu.

Mọi ánh mắt chợt đổ ập lên người tông chủ.

Nhưng trái ngược với tưởng tượng của mọi người, đối phương cũng không hề tức giận trước câu hỏi vô tri của Lưu Lăng Vân mà ngược lại còn cười lên sau đó nói:

“Cũng không phải là chuyện to tát gì, ma chướng nói thật đáng sợ nhưng bản chất thì tâm ma cũng là tâm của ngươi mà thôi, trên đời làm gì còn có ai hiểu ngươi hơn bản thân các ngươi chứ? Nếu đã hiểu rõ đối thủ của mình đến thế thì việc chiến thắng có gì to tát, mà thật ra cũng không cần chiến thắng, thất bại cũng được, dù sao chiến thắng bản thân và tự thua chính mình đều giống nhau thôi haha.”

Mọi người bên cạnh nghe thấy tông chủ nói thế, tất cả đều chợt há hốc mồm.

Chiến thắng bản thân cũng giống tự thua chính mình?

Này sao mà nghe hơi ẩu rồi đấy.

Nhưng đồng thời cũng rất có lý, trong phút chốc năm người cũng không biết phải làm sao để phản bác.

Không để mọi người thôi chấn kinh, lời nói tiếp theo của tông chủ càng khiến mọi ngươi kinh hãi hơn.

“À còn về đám lão già đã ngã xuống trong ma chướng á, phải nói thế nào đây, đám người này sống lâu như thế nhưng đều sống đến trên thân chó rồi, có thể đánh bại mọi đối thủ trong thiên hạ nhưng lại không thể đánh bại bản thân, phế vật thế ngã xuống cũng đáng đấy, không cần bận tâm đâu, ta tin năm người các ngươi đều là tinh anh của tông môn, hẵn sẽ không phế vật như thế đâu haha.”

Thấy tông chủ tươi cười nhìn bọn hắn, năm người ở đây đều cười không nổi.

Đến cả người tùy tiện và mỏ hỗn nhất như Lưu Lăng Vân cũng không dám nói ra lời đại nghịch bất đạo như vừa rồi.

Trong lòng năm người giờ khắc này chỉ có một nghi vấn mà thôi.

Là ai, là ai để cái cử này lên làm tông chủ vậy?

…

“Tình trạng của ngươi… cũng tệ quá đi.”

Thay Thường Nguyệt tu bổ tổn thương, Trần Lâm không khỏi bị chấn kinh bởi tình trạng hỏng bét của thể nội Thường Nguyệt.

Toàn bộ nội tạng không có một bộ phận nào là lành lặn cả, không chỉ rách nát tùm lum, ngay cả vị trí cũng sai lệch so với ban đầu.

Thường Nguyệt có thể còn đứng và cử động được vào lúc này quả thật đúng là kỳ tích, nếu là ở kiếp trước sợ rằng có thể lập tức kinh động toàn bộ ngành y học.

“Hắc hắc, chút chuyện cỏn con, ta… khụ khụ!”

Thường Nguyệt chưa nói hết câu nàng liền chợt ho khan không thể ngừng lại được.

“Khụ khụ đợi ta một tí khụ khụ…”

Vừa nói, Thường Nguyệt vừa vổ vào ngực tựa như muốn đem thứ gì đó tống ra ngoài.

“Bành bành bành…”

Từng đợt âm thanh như búa gõ khiến cho người trên khán đài còn nghe được vô cùng rõ ràng huống chi là Trần Lâm và Vu Thiên Sơn đều ở trên sân đấu lúc này.

Trái ngược với Vu Thiên Sơn mặt không biểu tình trước cảnh tượng kì lạ này, Trần Lâm thì tê cả da đầu khi nhìn thấy cô vợ trẻ vỗ ngực như đang gõ thép như thế.

Này chắc sẽ không đem chúng cho vỗ thành mặt phẳng đâu nhỉ?

Ngay lúc Trần Lâm có một chút tưởng tượng kỳ quặc, Thường Nguyệt cuối cùng cũng nôn ra được một búng máu đặc.

Lờ mờ trong đó Trần Lâm dường như còn nhìn thấy một chút dị vật tựa như mảnh vỡ nội tạng.

Điều này làm cho cả hai đều vô cùng im lặng không biết nên nói sao.

“Quả nhiên là tình trạng đã hỏng bét tới cực độ.”

Trần Lâm tự nhủ như thế.

“Không sao không sao, chỉ là một đoạn ruột thôi mà, vừa hay ta cũng muốn giảm cân, cứ như vậy sau này ta liền có thể ăn ít lại nha hắc hắc.”

Đối với lời bao biện của Thường Nguyệt, Trần Lâm cũng không vạch phá mà chỉ trầm ngâm một lát rồi hắn nói:

“Ta đổi ý rồi, hiện tại ngươi thở dốc một chút đi, khoan tiến công vội, ta thay ngươi xử lý sơ một tí.”

“Ách, như thế được không, nói trước là thương thế của ta nặng hơn đối phương nhiều lắm, đợi ngươi khắc phục được một phần đối phương sợ là cũng hồi sức được ba phần rồi.”

Nghe vậy, Trần Lâm cũng biết Thường Nguyệt toan tính điều gì.

Cơ bản cũng là muốn liều đến hơi thở cuối cùng để đối phương không thể thở dốc.

Mặc dù làm thế có thể sẽ rất có hiệu quả, nhưng trong mắt Trần Lâm như thế hoàn toàn là thua thiệt lớn.

Trong mắt hắn, cô vợ trẻ quý giá biết bao nhiêu, sao có thể tùy ý để bị vùi dập như thế được

Với cả, khi nhìn trạng thái của Vu Thiên Sơn lúc này, Trần Lâm hơi ước lượng một chút, hắn liền đầy tự tin nói:

“Tin ta, lợi thế vẫn là của ngươi, ta biết cách khắc chế át chủ bài của đối phương rồi.”

Đồng bộ ký ức với Thường Nguyệt, Trần Lâm nhớ lại tất cả những gì diễn ra trong trận đấu này, kết hợp với những thứ kỳ lạ còn sót lại trong thân thể Thường Nguyệt, Trần Lâm lúc này cũng biết nên làm gì rồi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

de-cho-nguoi-mo-trai-nuoi-ga-lam-sao-thanh-vuon-bach-thu.jpg
Để Cho Ngươi Mở Trại Nuôi Gà, Làm Sao Thành Vườn Bách Thú
Tháng 1 20, 2025
dau-pha-ngo-tinh-nghich-thien-xuat-sinh-tuc-dau-hoang.jpg
Đấu Phá: Ngộ Tính Nghịch Thiên, Xuất Sinh Tức Đấu Hoàng!
Tháng 2 8, 2025
dem-bat-chinh-chi-phong-thoi-huong-tu-tien-gioi.jpg
Đem Bất Chính Chi Phong Thổi Hướng Tu Tiên Giới
Tháng 1 10, 2026
ngheo-nhat-dinh-luu-chan-tuong-lo-ra-anh-sang-sau-toan-bo-mang-le-muc
Nghèo Nhất Đỉnh Lưu, Chân Tướng Lộ Ra Ánh Sáng Sau Toàn Bộ Mạng Lệ Mục!
Tháng 1 7, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP