Chương 26: Phương pháp rời đi
“ĐáNg chết!”
“Giang Thiên tên đó chẳng phải nói tới là sẽ thấy người sao?”
ĐúNg lúc Giả Chính Cảnh nghiến răng chửi thầm, bỗng nhiên từ xa truyền tới một tiếng khóc mơ hồ kèm theo tiếng kèn ai oán đứt quãng, từng tờ tiền giấy nhuốm máu từ bầu trời bị quỷ vụ bao phủ rơi xuống bên chân.
ÁNh mắt Giả Chính Cảnh khựng lại, sắc mặt hơi tái đi mà ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trong làn quỷ vụ Lam Hắc Sắc, từng tờ từng tờ tiền giấy nhuốm máu như tuyết rơi lả tả xuống.
Ngay sau đó hắn đột ngột xoay người nhìn lại, chỉ thấy hai hàng đội đưa tang vừa khóc vừa khiêng một cỗ hỉ quan tài đỏ thẫm khổng lồ từ trong quỷ vụ đi tới, mà trong số đó có một bóng dáng khiêng quan tài đặc biệt cao lớn, chính là…
“Chu… Chu Hải Long?!”
Giả Chính Cảnh lập tức sợ tới hồn bay phách lạc, hai chân run rẩy lùi lại hai bước, sau đó… Rầm!
Lưng hắn đụng phải ngực một người, một luồng lạnh lẽo khó mà hình dung được chui thẳng vào lỗ chân lông, mùi thi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi…
Toàn thân hắn như bị điện giật mà run lên một cái, gương mặt đầy sợ hãi chậm rãi quay đầu lại nhìn, chỉ thấy con 【Khốc Tang Quỷ】 khoác áo tang, đội mũ hiếu đang đứng thẳng đơ phía sau hắn…
“Giang Thiên! Ngươi lừa ta!”
Quỷ vụ sền sệt như bùn lầy từ bốn phía bao trùm tới, trong nháy mắt Giả Chính Cảnh đã bị quỷ vụ nuốt chửng.
“Á——!”
Từng tờ tiền giấy nhuốm máu như đại tuyết rơi xuống, chỉ còn lại một tiếng kêu thảm thiết và những tiếng khóc dài của đám quỷ nô, vang vọng thật lâu trong Âm Khư kinh khủng của khuôn viên trường…
——
Quỷ vụ Lam Hắc Sắc cuộn trào trong rừng quỷ cây đa, đôi chân đen kịt của 【Tiễn Đao Quỷ】 giống như một chiếc kéo lớn kinh khủng, mỗi lần xuyên qua thân thể Quỷ Tân Nương, nó lại mỏng nhạt đi một phần, giọng nói của nó trong đầu Giang Thiên điên cuồng gào thét… [Không thể giết]!
Trong lòng sinh ra kinh hãi, Giang Thiên bỗng nhiên phát hiện những u bướu hình mặt người kết trên thân cây xung quanh, trong chớp mắt toàn bộ đều biến thành khuôn mặt dưới khăn trùm của 【Quỷ Tân Nương】… Cũng chính là dáng vẻ đôi mắt và miệng của hắn bị khâu kín!
Mỗi một gương mặt “chính mình” kết trên thân cây đều đau đớn giãy giụa vặn vẹo, tựa như tất cả đều đang cùng với giọng nói “chính mình” trong đầu hắn phát ra tiếng gào thét…
[Không thể giết!]
[Không thể giết!]
[Không thể giết!]
Hàng trăm hàng nghìn tiếng gào sắc nhọn hội tụ thành một xu thế không thể ngăn cản, dễ dàng phá vỡ phòng tuyến tâm lý mà hắn dựng lên, cuối cùng đột ngột vặn vẹo rồi gào thét ra từ chính miệng hắn: “Không thể giết——!”
Nhận được mệnh lệnh, 【Tiễn Đao Quỷ】 lập tức dừng công kích…
[Ta không thể giết nó!]
[Ta rất rõ Chu Hải Long đã chết rồi, vừa rồi ta lừa Giả Chính Cảnh, trên thực tế chúng ta bị nhốt trong ngôi trường này sẽ không có bất kỳ ai tiến vào cứu viện cả!]
[Cho dù ta dựa vào thiên phú miễn dịch quỷ vụ mà không bị quỷ vụ đồng hóa, nhưng ta cũng không có cách nào thoát khỏi 【Khốc Tang Quỷ】 cuối cùng ta vẫn sẽ bị nó tìm tới rồi chết ở đây, biện pháp duy nhất của ta bây giờ chính là tin con quỷ trước mặt này…]
Lúc này đầu óc Giang Thiên từ cú xung kích kinh khủng ban nãy dần dần tỉnh táo lại một chút, hắn mồ hôi đầm đìa mà thở gấp, nghe giọng nói trong đầu vang lên, hắn sa sầm mặt đáp lại, “Nói thẳng cho ta phương pháp, nếu không ta vẫn sẽ giết ngươi!”
【Quỷ Tân Nương】 vẫn đang bị 【Tiễn Đao Quỷ】 uy hiếp, có lẽ nó cảm nhận được quyết tâm của Giang Thiên, trầm mặc một lát rồi lại vang lên trong não hắn mà nói,
[Ta bị nhốt trong Âm Khư của một con quỷ kinh khủng, ta thử nhớ lại nội dung Ngụy Sinh Lộc giảng bài: ÂM Khư giả, quỷ trị chi bang! Hiện tại Trường số 2 bị Âm Khư của 【Khốc Tang Quỷ】 bao phủ, giống như một cái nắp kín úp xuống toàn bộ ngôi trường, ta muốn ra ngoài… Có lẽ… Chỉ có đi giải quyết 【Khốc Tang Quỷ】 Âm Khư của nó mới có thể tiêu tán…]
Hơi thở của Giang Thiên dần dần ổn định lại, hắn nghe xong lời trong đầu liền mất kiên nhẫn nói, “Bảo ta đi giải quyết Khốc Tang Quỷ, ngươi không bằng bảo ta đi khế ước nó! Xem ra lời của ngươi đúng là không thể tin một chữ nào, ngươi vẫn nên ngoan ngoãn biến thành điểm quỷ thần của ta đi…”
Còn chưa đợi Giang Thiên nói xong, giọng nói quỷ dị kia đã lập tức vang lên trong đầu hắn,
[Hôm nay ta mới thức tỉnh ra linh quan tài, tuy rằng may mắn khế ước được một con 【Tiễn Đao Quỷ】 nhưng thực lực của ta còn xa mới đủ để đối kháng với con 【Khốc Tang Quỷ】 đó, ta muốn đi giải quyết nó là điều không thể…]
“Nói thẳng phương pháp! Ta không có tâm trạng ở đây lãng phí thời gian với ngươi!”
Giang Thiên lạnh giọng nói.
[Ta bỗng nhiên nhớ tới một con quỷ trong tòa nhà giảng dạy… 【Quỷ bão đăng】 nó khiến ta nắm được một chút manh mối… Con quỷ này có nguồn gốc từ nghề “thủ âm đăng” ở vùng đông Tứ Xuyên cuối đời Thanh. Khi đó người ta chọn những người đàn ông góa vợ mệnh cứng làm “thủ âm nhân” xách đèn lồng tang y, sau giờ Tý đêm đầu thất của người chết đi tới nghĩa địa nơi âm khí nặng nhất, đốt sinh canh bát tự của người chết, gọi hồn âm của người chết bò lên lưng mình, dẫn hồn cho nó…]
[Mà khi đó cũng có một số quả phụ mệnh cứng dính líu tới nghề này, xử lý những tình huống đặc biệt hơn, chỉ là việc các nàng làm lại hoàn toàn trái ngược với đàn ông góa vợ. ĐàN ông góa vợ phải cõng con quỷ bò lên lưng mình, trước khi gà gáy lần lượt cõng nó tới nơi nó chết, nơi nó từng ở lúc còn sống và nơi cuối cùng nó được chôn, trong quá trình đó đèn lồng phải luôn không tắt mới tính là dẫn hồn thành công, còn quả phụ thì lại là tự mình bò lên lưng quỷ để dẫn đường cho nó…]
[Sau này các nàng diễn biến thành một loại quỷ hoàn toàn khác với 【Quỷ bão đăng】… 【ĐăNg hoa quỷ bà】 cây đèn trong tay các nàng dường như có năng lực phá vỡ Âm Khư!]
“Cụ thể phải làm thế nào?”
ÁNh mắt Giang Thiên lóe lên, hô hấp trở nên gấp gáp hơn.
[Ta rất rõ trong Âm Khư này không có 【Đăng hoa quỷ bà】 nhưng con 【Quỷ Tân Nương】 trước mặt ta dường như có biện pháp giải quyết vấn đề này? Chỉ cần… Ta nguyện ý cung cấp cho nàng một người sống, hơn nữa nhất định phải là phụ nữ…]
Nghe tới đây, ánh mắt Giang Thiên nhìn về phía 【Quỷ Tân Nương】 lập tức trở nên cảnh giác, “Cái giá là bảo ta hại chết một người sao? Hay là ngươi vốn đang dụ ta tìm cho ngươi một thân thể mới…”
[Ta vẫn không thể hoàn toàn tin tưởng con quỷ này, dù sao nó thực sự quá tà môn vượt khỏi tầm khống chế của ta. Nó nói cho ta một phương pháp có thể rời khỏi Âm Khư này, nhưng nó lại đòi ta một người sống, hơn nữa còn bắt buộc phải là phụ nữ, ta không rõ nó muốn làm gì, ta chỉ có thể cảnh giác mục đích thật sự của nó đối với người phụ nữ đó…]
“Bớt diễn giải suy nghĩ của ta đi, nói không rõ thì khỏi cần nói nữa, cho dù ta chết trong Âm Khư này, trước khi chết ta cũng nhất định diệt ngươi trước!”
Giang Thiên mắt mang sát ý nói.
Trong đầu trầm mặc một lát, giọng nói quỷ dị kia lại vang lên,
[Ta nghĩ… Ta có thể thử để người phụ nữ đó dùng máu của chính mình… Máu… Viết tên mình và sinh canh bát tự lên một tờ giấy… Sau đó để nàng mang tới nghĩa địa… Nơi âm khí nặng nhất… Tự tay đốt đi… ĐốT đi… ĐăNg hoa quỷ bà… Hiện…]