Chương 18: Việt nhi quỷ
“Thiên…”
“Không sao chứ?” Thiên trần trụi phần thân trên cân xứng đi tới trước mặt Đàm Tĩnh, định vươn tay kéo nàng một cái, nàng sững ra một chút rồi tự mình mạnh mẽ lật người bò dậy, ba bước hai bước trực tiếp xông tới trước mặt Tôn Cường, đầy mặt phẫn nộ trừng hắn chất vấn: “Ta chỗ nào đắc tội ngươi sao Tôn Cường? Ta có lòng tốt nhắc ngươi, ngươi lại muốn hại chết ta!”
Ánh mắt Tôn Cường né tránh, nhưng ngữ khí lại vô cùng cứng rắn nói: “Ta lại không phải cố ý đẩy ngươi, ngươi gào với ta cái gì? Con quỷ kia xông tới ta đều sợ đến hoảng thần, ngươi muốn trách thì trách con quỷ đó đi!”
“Ngươi rõ ràng là cố ý!” Đàm Tĩnh giận dữ trừng Tôn Cường, bộ ngực đầy đặn gấp đôi Tô Tiểu Cần kịch liệt phập phồng, ánh mắt Tôn Cường bị hấp dẫn rơi lên trên đó, nuốt nước bọt một cái rồi dùng ngữ khí không sao cả nói: “Dù sao ngươi cũng đâu có thiếu tay thiếu chân, kích động mù quáng cái gì…”
“Cũng chỉ ức hiếp người hiền lành như ngươi Đàm Tĩnh thôi, hắn đều suýt nữa chỉnh chết ngươi rồi, ngươi dù có cho hắn một bạt tai cũng được a! Đổi lại là ta, hôm nay tên rùa con đó còn có thể đứng đây nói chuyện với ta lý trực khí tráng như vậy sao, ta Hồ Soái trực tiếp ăn luôn con quỷ này!”
Hồ Soái từ trong quỷ vụ dày đặc bên cạnh đi ra, sau khi thấy Giang Thiên liền lập tức mừng rỡ nói: “Ngươi chưa chết à Giang ca? Bất quá sắc mặt ngươi sao thế? Trông còn hư hơn cả ta một đêm đánh bảy ván…”
“Suýt nữa thì mạng cũng giao ra rồi, không hư sao được?”
Giang Thiên đáp lại một câu, ánh mắt rơi xuống thi thể quỷ đồng trên đất, ngoài nhắc nhở quỷ thần điểm vừa rồi vào sổ, thông tin liên quan tới con quỷ này cũng nhanh chóng hiện ra trong đầu hắn.
《Tân Biên Quỷ Điển》 ghi chép:
“Thời chiến nước Việt phía đông, có một vị đại phu mê muội vu tế, ‘lấy thai đầu tế địa mẫu’. Phàm nữ tử trong tộc sinh thai đầu chỉ cần là con trai, liền đem đứa trẻ này cùng với thai y thai huyết trộn chung, hòa với kê thử cung cho tông thân phân thực, hắn tin rằng như vậy có thể sinh ra càng nhiều con trai.”
Con Việt nhi quỷ đầu tiên chính là do đó mà sinh ra, khi nó xuất hiện luôn kèm theo tiếng khóc chói tai, tràn đầy oán hận, sẽ xé bụng người sống, chui vào ăn nội tạng……
Lúc này những người khác thấy nguy hiểm giải trừ, cũng lục tục đi tới bên này, trên mặt mỗi người đều mang theo dư sợ cùng kinh hồn chưa định, có người sau khi thấy 【Tiễn Đao Quỷ】 bên cạnh Giang Thiên, lập tức kinh hô: “Đây là con quỷ của hiệu trưởng sao? Trâu bò thật a Giang ca, ngươi vậy mà khế ước được nó!”
“Đúng vậy, nhờ phúc của Giả Chính Cảnh và Tô Tiểu Cần.” Giang Thiên thu ánh mắt từ thi thể 【Việt nhi quỷ】 lại, quét một vòng những người tụ lại, trầm giọng hỏi: “Hai người bọn họ đâu?”
“Hai thằng ngu đó cầm Thi La Hương chạy rồi!” Hồ Soái tức giận nói, “Chạy nhanh thật mẹ nó, bọn ta trước sau chân đuổi xuống liền mất bóng, ở đây xoay nửa ngày cũng không ra được, sau đó liền đụng phải con tiểu quỷ này, nếu không phải Giang ca ngươi kịp thời xuất hiện, ước chừng bụng bọn ta đều phải bị nó khoét lỗ…”
Lời của Hồ Soái vừa dứt, lập tức có càng nhiều người phụ họa theo: “Đúng vậy đúng vậy, thật là đa tạ ngươi Giang Thiên…”
“Giả Chính Cảnh cùng Tô Tiểu Cần thật không phải đồ vật, cùng là bạn học bọn chúng vậy mà muốn đẩy ngươi vào chỗ chết!”
“Ta đã sớm nói Giả Chính Cảnh cái thứ chó đó không đáng tin, thời khắc mấu chốt vẫn phải dựa vào Giang ca…”
Hiện tại Giang Thiên khế ước được một con quỷ sủng cường lực, hắn không nghi ngờ gì trở thành cái đùi trong mắt mọi người, nhất là sau khi thấy năng lực vừa rồi hắn nhẹ nhàng giải quyết 【Việt nhi quỷ】 càng làm những người này trong Âm Khư khủng bố này nhìn thấy hy vọng, vì vậy ai nấy đều ngươi một lời ta một lời nói đủ loại lời tốt của Giang Thiên, đều muốn ôm chặt cái đùi này.
Nhưng trào phúng là, ngay mười phút trước, trong số bọn họ vẫn có người đang mắng chửi Giang Thiên đủ điều, thậm chí còn giúp Giả Chính Cảnh đi cướp Thi La Hương của hắn.
Đối với điều này, Giang Thiên chỉ lạnh lùng cười một tiếng nói: “Đừng gọi thân thiết như vậy, chúng ta cũng chưa quen tới mức đó.”
Một câu nhẹ bẫng chặn hết toàn bộ âm thanh lại, ánh mắt sắc bén của Giang Thiên lần lượt quét qua mấy người khi trước giúp Giả Chính Cảnh gào to nhất: “Dù sao ta là kẻ ích kỷ thù dai, các ngươi nói đúng không?”
Mấy người này sắc mặt trong nháy mắt nóng rát, từng kẻ một đều ngậm miệng cúi đầu xuống, trong lòng sinh ra một cỗ hối hận mãnh liệt……
“Ca, vừa rồi đều là Giả Chính Cảnh mê hoặc chúng ta, ngươi dọc đường chăm sóc chúng ta như vậy, chúng ta sao có thể không nhìn thấy chỗ tốt của ngươi chứ?”
“Đúng vậy đúng vậy Giang ca, ngươi đại nhân không chấp tiểu nhân, đừng so đo với chúng ta, mọi người đều phải dựa vào ngươi dẫn ra ngoài a!”
“Giả Chính Cảnh hắn là thứ gì? Cũng dám cướp Thi La Hương của Giang ca, đó chính là hiệu trưởng tự tay giao cho Giang…… Ê? Giang ca, vì sao ngươi không bị quỷ vụ xâm thực vậy?”
Có người đang nói bỗng nhiên chuyển giọng, ánh mắt của tất cả mọi người ở đây đều theo đó rơi lên thân trên trần trụi của Giang Thiên, cơ bắp đường nét cân xứng nhưng không khoa trương, thân hình thẳng tắp…… Đây không phải trọng điểm!
Trọng điểm là quỷ vụ bao phủ toàn bộ trường học, sau khi mất đi sự che chở của Thi La Hương, mỗi người ở đây đều đang bị quỷ vụ xâm thực, trên người đều xuất hiện những mảng thi ban quỷ dị màu chàm, tóc cũng dần dần khô héo rụng xuống, nướu răng từ từ rịn ra vết máu……
Nhưng Giang Thiên lại không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.
“Chúng ta đều đang bị quỷ vụ dần dần đồng hóa, vì sao Giang ca ngươi lại không sao?” Một nam sinh nghi hoặc nói.
Giang Thiên vừa rồi mải xem thông tin của 【Việt nhi quỷ】 còn chưa chú ý tới, lúc này nghe mọi người nói đối chiếu nhìn một cái, quả nhiên chênh lệch rõ rệt: “Ta cũng không rõ…”
Lời hắn vừa dứt, Tôn Cường lập tức dùng ngữ khí hoài nghi nói: “Ca, hiệu trưởng có phải lén đưa cho ngươi thêm thứ gì không? Việc này ngươi làm không được dày đạo…”
“Tôn Cường ngươi mẹ nó có thể im miệng không!” Hồ Soái trực tiếp mắng lại, “Ca thức tỉnh chính là linh quan cấm kỵ cấp, ngươi có hiểu cấm kỵ cấp linh quan là khái niệm gì không? Nói không chừng thiên phú linh quan của Giang ca có thể miễn dịch quỷ vụ thì sao?”
“ĐúNg vậy a Tôn Cường, ngươi trong lòng bẩn nhìn cái gì cũng bẩn, ta tin Giang ca không phải loại người đó…”
“Tôn Cường ngươi không phải là gián điệp Giả Chính Cảnh để lại chứ? Trước đó Giả Chính Cảnh suýt nữa hại chết Giang ca, vừa rồi ngươi cũng suýt nữa hại chết Đàm Tĩnh…”
“ĐậU má! Mọi người mau tránh xa Tôn Cường ra…”
ĐốI mặt với sự cô lập đột ngột của mọi người, hai nắm tay của Tôn Cường siết chặt lại, hắn nghiến răng nói: “Ta coi như đã nhìn rõ bộ mặt của đám người này, ai có sữa thì nhận người đó làm mẹ, ta Tôn Cường khinh thường đi cùng các ngươi, ta không cần ai dẫn!”
Nói xong hắn lại xoay đầu hướng về phía Giang Thiên nói: “Ca, ta thừa nhận ngươi lợi hại hơn ta một chút, nhưng ta Tôn Cường không dựa vào ngươi cũng một dạng có thể đi ra ngoài, bất quá ta phải nhắc ngươi một câu, đừng quên đám cỏ đầu tường này trước đó đã đối xử với ngươi thế nào…”
Vứt lại một câu châm ngòi ly gián như vậy, Tôn Cường trực tiếp xoay người một mình đi vào quỷ vụ dày đặc, mấy kẻ vừa rồi còn tranh nhau nịnh bợ Giang Thiên nhìn bóng lưng hắn đi xa, hận không thể hắn lập tức bị quỷ làm chết.