Chương 356: Phong hồi lộ chuyển
Phát hiện Phong Tiểu Thiên Tôn tình huống không ổn, chư vị Thiên Tôn cùng Thánh Giả đều nhìn về La Mục.
Ý kia đã rất rõ ràng.
Bọn họ bất lực giải quyết vấn đề này, cho nên đều trông cậy vào La Mục nghĩ ra biện pháp.
Mà La Mục phát giác được cử động của bọn họ, sắc mặt trở nên càng thêm khó coi.
Phong Tiểu Thiên Tôn đột nhiên nhảy phản, nhận thức bị sửa đổi, vốn là đã quá đáng ghét, những vị Thiên Tôn và Thánh Giả này không giúp nghĩ biện pháp thì thôi, lại còn đem hy vọng giải quyết vấn đề mấu chốt đều ký thác vào trên người hắn, để cho áp lực của hắn còn muốn lớn hơn mấy lần.
Hắn đột nhiên có loại cảm giác mệt mỏi như một chọi chín.
Mà theo sắc mặt La Mục âm trầm xuống, chư vị Thiên Tôn cùng Thánh Giả cũng nhìn ra La Mục đang khó xử.
Một vị Thánh Giả nhân tộc nói: “Mặc kệ như thế nào, trước tiên chế phục Phong Tiểu Thiên Tôn đã, mấy người chúng ta hợp lực, muốn làm loại chuyện này vẫn là rất dễ dàng. Tuy nói phía trước phái tới điều tra cánh cửa ánh sáng màu trắng tu sĩ đều đã chết, nhưng mà Phong Tiểu Thiên Tôn thân là Thiên Tôn, nghĩ đến không dễ dàng chết đi như vậy.”
“Vậy chúng ta cùng nhau xuất thủ đi.” Một vị Thánh Giả nhân tộc khác nói: “Mặc kệ là chúng ta bị thương, vẫn là Phong Tiểu Thiên Tôn bị thương, đây đều không phải là điều chúng ta muốn thấy, chỉ có mọi người cùng nhau ra tay, mới có chắc chắn dùng cái giá thấp nhất để khống chế Phong Tiểu Thiên Tôn lại.”
“Nói tóm lại, trước tiên đem Phong Tiểu Thiên Tôn cầm xuống đã.” Còn có một vị Thánh Giả nhân tộc nói: “Mặc dù không biết chín vị tu sĩ bị bắt sống phía trước vì sao lại chết một cách kỳ lạ, nguy cơ tử vong tương tự có khả năng xuất hiện trên người Phong Tiểu Thiên Tôn, nhưng mà chúng ta chỉ có thể trước cầm xuống Phong Tiểu Thiên Tôn rồi từ từ điều tra.”
Gặp chư vị Thiên Tôn cùng Thánh Giả không phải hoàn toàn buông xuôi, sắc mặt La Mục lúc này mới khá hơn một điểm.
Hắn gật gật đầu, cùng chư vị Thiên Tôn Thánh Giả cấp tốc đạt tới nhận thức chung, tiếp đó đồng loạt ra tay.
Nhiều vị Thiên Tôn Thánh Giả như vậy đồng loạt ra tay, muốn cầm xuống Phong Tiểu Thiên Tôn hẳn là dễ như trở bàn tay.
Bao gồm cả La Mục ở bên trong, chư vị tại chỗ cũng đều nghĩ như vậy.
Có thể, tình hình phát triển lại vượt xa khỏi dự đoán của mọi người.
Khi La Mục và những người khác sắp đánh trúng Phong Tiểu Thiên Tôn, Phong Tiểu Thiên Tôn đột nhiên dùng sức đập mạnh vào đầu của chính mình.
Tư thế kia giống như là muốn đem đầu của chính mình đập nát.
Đồng thời, trong miệng hắn phát ra từng đợt gào thét thống khổ, khiến cho không gian bốn phía đều gợn lên sóng gợn.
Phản ứng khoa trương như thế của Phong Tiểu Thiên Tôn, quả thực đã dọa La Mục cùng chư vị Thiên Tôn Thánh Giả một phen.
“Phong Tiểu Thiên Tôn đây là làm sao vậy?”
“Những tu sĩ chết phía trước không phải đều linh hồn tiêu tan sao? Phong Tiểu Thiên Tôn hắn sẽ không phải……”
“Không thể nào? Đây không phải là ngay cả thời gian nghĩ biện pháp cũng không cho chúng ta sao?”
……
Chư vị Thiên Tôn cùng Thánh Giả bàn tán xôn xao, sắc mặt đều vô cùng khó coi.
Mà tâm tình của La Mục cũng vô cùng nặng nề.
Sự tình thực sự quá đột ngột.
Cho dù là hắn, nhất thời cũng không biết nên ứng đối như thế nào.
Tiếp tục tiến công sao?
Nếu như Phong Tiểu Thiên Tôn thật sự tiến vào giai đoạn linh hồn tiêu tan, chính mình tùy tiện công kích có thể hay không gia tốc cái chết của hắn?
Nhưng nếu như không tiến công, chính mình lại có thể làm cái gì?
La Mục đang không biết nên ứng đối như thế nào, Phong Tiểu Thiên Tôn đột nhiên ngửa mặt lên trời thét dài.
Một cỗ sóng xung kích đáng sợ lấy hắn làm trung tâm phóng tới bốn phương tám hướng, đẩy lui La Mục và những người khác.
Mặc dù La Mục và những người khác không có phòng bị, nhưng mà cũng đủ để chứng minh cỗ sức mạnh này đáng sợ đến mức nào.
Đang lúc La Mục và những người khác do dự có nên ra tay hay không, Phong Tiểu Thiên Tôn lại thở hổn hển bình tĩnh trở lại.
“Các vị, đã gây thêm phiền phức cho các ngươi rồi.” Phong Tiểu Thiên Tôn mặt đầy mồ hôi nói: “Không ngờ sức mạnh bên trong cánh cửa ánh sáng màu trắng vậy mà có thể ảnh hưởng đến nhận thức của người khác, ta rốt cuộc biết vì sao những tu sĩ được phái tới điều tra phía trước lại tính tình đại biến. Bất quá, cỗ lực lượng kia đối với chúng ta thân là Thiên Tôn mà nói, tựa hồ có thời gian giới hạn, ít nhất, ảnh hưởng của nó đối với ta đã mất hiệu lực.”
A, Phong Tiểu Thiên Tôn đã khôi phục bình thường?
Sự thống khổ vừa rồi của hắn, là bởi vì nhận thức của bản tôn đang khôi phục, đang tiến hành cuộc đối kháng cuối cùng với sức mạnh ảnh hưởng nhận thức?
Nghe thì đúng là có vẻ như vậy.
Nhưng bất kỳ một vị Thiên Tôn Thánh Giả nào ở đây, bao gồm cả La Mục, cũng không dám dễ dàng tin tưởng.
“Mặc dù ta rất muốn tin tưởng lời của ngươi……” Sất Diệu Thiên Tôn cảnh giác nói: “Nhưng mà ta làm sao biết ngươi nói có phải là thật không? Vạn nhất ngươi là phát hiện chính mình đánh không lại nhiều người như chúng ta, cho nên lựa chọn diễn kịch thì sao? Ngươi muốn chứng minh ngươi đã khôi phục bình thường, tốt nhất hãy lấy ra chút chứng cứ thật sự.”
“Sất Diệu Thiên Tôn nói rất có lý.” Một vị Thánh Giả nhân tộc nói: “Phong Tiểu Thiên Tôn, không phải chúng ta không muốn tin tưởng ngươi, mà là tình trạng bây giờ của ngươi quá nguy hiểm, vạn nhất chúng ta tin tưởng ngươi, ngươi lại tìm cơ hội đánh lén chúng ta, cái giá đó không ai có thể chịu nổi.”
“Hay là, ngươi trước tiên ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói, chờ chúng ta xác định ngươi bình thường rồi, lại thả ngươi?” Còn có một vị Thánh Giả nhân tộc đề nghị: “Ngươi hẳn là rõ ràng, làm như vậy bất luận đối với ngươi hay đối với chúng ta, đều là có trách nhiệm nhất, nếu là ngươi ở trạng thái bình thường, hẳn là có thể lý giải chúng ta.”
Phong Tiểu Thiên Tôn một mặt rối rắm, cầu cứu nhìn về phía La Mục.
“Ngươi không đồng ý?” La Mục lập tức đọc hiểu ý của hắn.
“Đây không phải là chuyện đương nhiên sao? Ta dù sao cũng là một vị Thiên Tôn, thật muốn bị các ngươi cầm xuống, mặt mũi của ta để nơi nào?” Phong Tiểu Thiên Tôn thần sắc phức tạp trả lời.