Chương 354: Thiên Tôn trở về
“Các ngươi vốn định cả ba cùng đi vào sao? Vì sao?” La Mục có chút kinh ngạc hỏi: “Lần trước nghe Sất Diệu Thiên Tôn nói, các ngươi không phải đã biết sự nguy hiểm bên trong cánh cửa ánh sáng này rồi sao? Bên trong dường như có lực lượng quỷ dị có thể khiến người ta tính tình đại biến, vạn nhất cả ba các ngươi đều xem ta là kẻ địch, thì phải làm sao?”
La Mục thiếu chút nữa thì phun ra một ngụm lão huyết.
Vạn nhất cả ba vị Thiên Tôn đều trở mặt, dù hắn có mạnh đến đâu, ứng phó cũng rất phí sức.
Dù sao hắn không phải chỉ cần đánh bại ba vị Thiên Tôn là được.
Hắn còn cần bảo hộ Xích Loan Tịnh Thổ khỏi tay ba vị Thiên Tôn.
Loại nhiệm vụ này chỉ cần nghĩ thôi, cũng biết độ khó cao đến mức nào.
“Tình huống ngươi nói, chúng ta đương nhiên đều biết.” Liệt Dương Thiên Tôn nói: “Chỉ là chúng ta cảm thấy, tất nhiên ngay cả cái hắc động cực lớn xưa nay chưa từng có kia đều không làm gì được chúng ta, thì lực lượng quỷ dị bên trong cánh cửa ánh sáng trắng cũng không thể ảnh hưởng đến chúng ta thân là Thiên Tôn.”
Sất Diệu Thiên Tôn gật đầu nói: “Đúng vậy, hơn nữa chúng ta cảm thấy, vạn nhất bên trong có nguy hiểm gì, ba người chúng ta liên thủ, ứng phó cũng nhẹ nhàng hơn nhiều, tệ nhất thì, thoát thân hẳn là không có vấn đề. Chỉ một mình đi vào, quá mạo hiểm.”
Chư vị nhân tộc Thánh Giả hoàn toàn không tán đồng thái độ của hai vị Thiên Tôn.
Một vị nhân tộc Thánh Giả nói: “Các ngươi quên chuyện lần trước bị nhốt trong hắc động rồi sao?”
“Nếu như cánh cửa ánh sáng trắng kỳ quái này là thiên tai cùng cấp bậc với hắc động lần trước, ta cũng không cho rằng có thể dựa vào ưu thế số người mà thoát thân,” một vị nhân tộc Thánh Giả khác nói: “Phong Tiểu Thiên Tôn hẳn cũng cho là như vậy, nhưng hắn biết chính mình không thuyết phục được các ngươi, cho nên mới tự ý hành động.”
Còn có một vị nhân tộc Thánh Giả nói: “Bất luận thế nào, chúng ta vẫn nên làm tốt chuẩn bị chiến đấu trước đi.”
La Mục cũng tỏ vẻ tán đồng với điều này.
Vạn nhất Phong Tiểu Thiên Tôn thật sự trở thành kẻ địch của bọn họ, bọn họ chuẩn bị sẵn sàng từ sớm, ứng phó cũng đơn giản hơn nhiều.
Dần dần, nửa canh giờ trôi qua.
La Mục và mọi người canh giữ bên ngoài cánh cửa ánh sáng trắng, từ đầu đến cuối không chờ được Phong Tiểu Thiên Tôn trở về.
Thời gian chờ đợi rất dài còn khiến bọn họ càng ngày càng cảm thấy nhàm chán.
Có mấy vị nhân tộc Thánh Giả thậm chí không nhịn được ngáp, buồn ngủ rũ rượi.
Ngay cả bản thân La Mục cũng có chút không chịu nổi.
“Chán quá.” La Mục bất đắc dĩ hỏi: “Nói đến, Liệt Dương Thiên Tôn, Sất Diệu Thiên Tôn, lần trước người các ngươi phái đi điều tra cánh cửa ánh sáng trắng, đại khái mất bao lâu mới trở về? Các ngươi ít nhất cho chúng ta một khoảng thời gian đại khái, nếu không chờ đợi thật quá nhàm chán.”
Liệt Dương Thiên Tôn cau mày nói: “Cũng chưa tới một khắc đồng hồ đã trở về.”
Sất Diệu Thiên Tôn gật đầu nói: “Đúng vậy, lúc đó cả ba nhóm người đều trở về rất nhanh.”
“Lần trước ta không để ý đến một vấn đề.” La Mục hỏi: “Sất Diệu Thiên Tôn lần trước không phải nói, những tu sĩ đến đây điều tra trước đó tổng cộng có mười lăm người, mặc dù có sáu người vì tính tình đại biến mà bị giết, nhưng vẫn còn chín người bị khống chế lại sao? Chín tu sĩ đó cuối cùng thế nào?”
“Chết rồi.” Liệt Dương Thiên Tôn cùng Sất Diệu Thiên Tôn đồng thời mặt đen lại trả lời.
“Chết? Người bị các ngươi khống chế rồi mà vẫn có thể chết sao?” La Mục gần như không dám tin vào tai chính mình.
“Ta biết La Thánh Chủ ngươi cảm thấy rất khó tin, nhưng đây chính là sự thật.” Liệt Dương Thiên Tôn lúng túng nói: “Chín người đó bị chúng ta phong ấn toàn bộ tu vi, giam giữ lại, theo lý mà nói là không có năng lực làm hại người khác, đương nhiên, cũng không có năng lực tự hại mình, nhưng bọn họ đúng là đã chết.”
“Kỳ lạ hơn chính là, chúng ta không hề phát hiện bất kỳ ngoại thương nào trên người mấy vị tu sĩ đó.” Sất Diệu Thiên Tôn nhíu mày nói: “Cứ như thể, cái chết của mấy vị tu sĩ đó là do linh hồn của bọn họ khô kiệt vậy, chúng ta đến nay vẫn không biết vì sao.”
“. Sau khi bước lên con đường tu luyện, vẫn là lần đầu tiên nghe được chuyện ly kỳ như vậy.” Sắc mặt La Mục rất khó coi.
Hắn quay lại nhìn về phía cánh cửa ánh sáng màu trắng nói: “Phong Tiểu Thiên Tôn có lẽ cũng cảm thấy sự việc quá khác thường, mới nhận ra để chính mình đi mạo hiểm, tránh có quá nhiều hy sinh. Ai, hy vọng hắn có thể an toàn trở về, nếu không thì cho dù là ta, lương tâm cũng thật khó mà yên ổn.”
Mấy vị Thiên Tôn cùng Thánh Giả đều giữ im lặng, lặng lẽ nhìn cánh cửa ánh sáng trắng.
Sau khi biết Phong Tiểu Thiên Tôn là vì bảo hộ Liệt Dương Thiên Tôn và Sất Diệu Thiên Tôn mới lấy thân mạo hiểm, tâm tình của bọn họ chẳng lẽ không giống như La Mục sao?
“Các ngươi nhìn kìa!”
Đột nhiên, một vị nhân tộc Thánh Giả kinh hô một tiếng, chỉ về phía cánh cửa ánh sáng màu trắng.
Thực ra chư vị ở đây đều đang nhìn chằm chằm vào cánh cửa ánh sáng trắng, cho nên khi cánh cửa ánh sáng trắng xuất hiện dị thường, tất cả mọi người đều phát hiện.
Bọn họ thấy rõ ràng, một bóng người màu đen xuất hiện trong cánh cửa ánh sáng, trông càng thêm bắt mắt giữa bạch quang.
“Là Phong Tiểu Thiên Tôn! Hắn trở về rồi!”
“Xem ra, ít nhất người cũng đã an toàn trở về, không biết hắn có bị tính tình đại biến hay không nữa.”
“Bất luận thế nào, đại gia cẩn thận một chút.”
Chư vị Thiên Tôn cùng Thánh Giả lập tức nhận ra bóng người màu đen chính là Phong Tiểu Thiên Tôn.
Để phòng vạn nhất, bọn họ âm thầm đề phòng.
“La Thánh Chủ, và các vị, ta trở về rồi.” Phong Tiểu Thiên Tôn bước ra từ cánh cửa ánh sáng trắng vừa cười vừa nói.