Chương 353: Tự mình điều tra
“La Thánh Chủ ngươi nói giỡn, chúng ta là loại tiểu nhân đó sao?” Sất Diệu Thiên Tôn lúng túng nói.
“Nhưng lời ngươi nói ban nãy quả thật làm ta có cảm giác này.” La Mục nhún vai, vẻ rất bất đắc dĩ.
Sất Diệu Thiên Tôn tiếp tục cười khan nói: “Kỳ thực, chúng ta để La Thánh Chủ ngươi áp trận, dù sao nếu ngươi cũng trở nên kỳ quái như những tu sĩ kia, chúng ta không thể ngăn cản được ngươi, nhưng nếu chúng ta xảy ra vấn đề, ngươi chắc chắn có thể ngăn chúng ta lại, cho nên chúng ta mới để ngươi phòng bị một chút.”
“Thì ra là như thế.” La Mục gật đầu một cái.
Đương nhiên, hắn vừa rồi chỉ là nói đùa với Sất Diệu Thiên Tôn mà thôi.
Hắn đương nhiên biết mấy vị Thiên Tôn sẽ không làm chuyện khiến người ta chê trách như vậy.
Chỉ là chư vị Thiên Tôn lại muốn tự mình mạo hiểm, chỉ để hắn ở lại giữ hậu phương, cũng vượt ngoài dự liệu của La Mục.
Dù sao nếu đạo bạch quang kia thật sự quỷ dị như vậy, mấy vị Thiên Tôn tương đương đang cầm tính mệnh của mình đi mạo hiểm.
Phát hiện tình thế nghiêm trọng, La Mục cũng trở nên nghiêm túc, trầm giọng hỏi: “Phong hiểm quá lớn, Sất Diệu Thiên Tôn, hay là chúng ta suy nghĩ lại những biện pháp khác?”
“Chúng ta đã nghĩ qua rồi.” Sất Diệu Thiên Tôn lắc đầu nói: “Nếu như đạo bạch quang quỷ dị kia xuất hiện thật sự có liên quan đến khí vận phản phệ, không chừng sẽ ngày càng trở nên phiền phức, ta và Liệt Dương Thiên Tôn bọn hắn đã thương lượng, đều cảm thấy không thể trì hoãn thêm nữa, cho dù gặp nguy hiểm, cũng chỉ có thể mạo hiểm thử một lần.”
“Được, ta hiểu rồi.” La Mục tâm tình nặng trĩu gật gật đầu: “Vậy khi nào chúng ta lên đường?”
“Ngày kia đi.” Sất Diệu Thiên Tôn đáp: “Tình trạng của chúng ta vẫn chưa khôi phục lại trạng thái đỉnh phong, vẫn cần một chút thời gian, cho nên định vào ngày kia. Ta đến tìm La Thánh Chủ ngươi sớm, cũng chỉ là để ngươi chuẩn bị sẵn sàng mà thôi. Đương nhiên, trước đó, chúng ta cũng phải đề phòng đạo bạch quang kia xuất hiện dị biến.”
La Mục gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Sau khi trải qua sự kiện hắc động, cho dù là hắn, cũng rất lo lắng sẽ có chuyện tương tự tái diễn.
Đó là thiên tai đủ để hủy diệt cả một nền văn minh.
Cho dù là bọn họ nắm giữ chiến lực cấp Thiên Tôn, cũng phải vô cùng thận trọng.
Đồng thời, La Mục cũng biết vì sao Sất Diệu Thiên Tôn lại vội vã chữa lành thương thế của chính mình như vậy.
Sau khi tiễn Sất Diệu Thiên Tôn đi, La Mục chính mình cũng tăng tốc trị liệu thương thế.
Đến nước này, cho dù là hắn, cũng không thể lo tiết kiệm dược vật được nữa.
……
Ba ngày sau, trong tinh không mịt mờ.
La Mục cùng ba vị Thiên Tôn, bảy vị nhân tộc Thánh giả đều tụ tập ở một nơi, dừng lại phía trước đạo bạch quang quỷ dị kia.
Nhìn thấy bảy vị nhân tộc Thánh giả hiện thân, kỳ thực La Mục thật sự rất kinh ngạc.
“Các vị, các ngươi đây là còn chưa về nhà? Hay là quay lại giúp đỡ?” La Mục hỏi.
“Chúng ta vốn định ba hôm trước về nhà.” Một vị nhân tộc Thánh giả thần sắc ngưng trọng đáp: “Chỉ là nghe Liệt Dương Thiên Tôn nói bên này có dị thường, chúng ta liền quyết định ở lại xem tình hình rồi nói sau, bất kể nói thế nào, khí vận phản phệ cũng không thoát khỏi liên quan với chúng ta, cẩn thận một chút vẫn hơn.”
Một vị nhân tộc Thánh giả khác gật đầu nói: “Nếu như đạo bạch quang này thật sự liên quan đến khí vận phản phệ, chúng ta cũng sợ nó đi theo chúng ta về nhà, cho nên vẫn là điều tra rõ ràng thì tốt hơn. Nếu như thiên tai quy mô như hắc động lần trước xuất hiện trên địa bàn của chúng ta, chúng ta không gánh nổi đâu.”
Còn có một vị nhân tộc Thánh giả nói: “Kỳ thực chúng ta cũng muốn biết, rốt cuộc là sức mạnh gì có thể khiến một đám tu sĩ tinh thần khác thường đến mức giết chết người thân của chính mình, nếu cỗ lực lượng đó cũng hữu hiệu đối với Thiên Tôn, chúng ta ở lại ít nhất có thể giúp được một chút.”
La Mục nghe đến đây, liền hiểu ra.
Chư vị nhân tộc Thánh giả lựa chọn ở lại, tự nhiên là lo lắng cho tộc nhân của chính mình cũng gặp phải nguy hiểm, bị liên lụy.
Nhưng mà bọn họ muốn giúp một tay cũng là sự thật.
Nói xong, La Mục mới nhìn về phía đạo bạch quang quỷ dị kia.
Đạo bạch quang kia khi mới xuất hiện, giống như một quả cầu ánh sáng màu trắng.
Nhưng không biết vì sao, bây giờ nó đã biến thành hình dạng một cánh cửa, cũng không biết thông đến nơi nào.
Một cánh cửa ánh sáng quỷ dị như vậy xuất hiện trong tinh không mịt mờ, cho dù là kẻ ngốc cũng nhìn ra được sự kỳ lạ.
La Mục quan sát quang môn một lúc, thấy tạm thời không có phát hiện gì mới bèn nhìn về phía mấy người Liệt Dương Thiên Tôn.
“Liệt Dương Thiên Tôn, Sất Diệu Thiên Tôn, Phong Tiểu Thiên Tôn.” La Mục hỏi: “Các ngươi quyết định do ai đi vào điều tra?”
“Để ta đi.” Phong Tiểu Thiên Tôn đứng ra nói: “Liệt Dương Thiên Tôn và Sất Diệu Thiên Tôn lần trước đã mạo hiểm rồi, không thể cứ mãi để bọn hắn chịu thiệt được, hơn nữa Liệt Dương Thiên Tôn còn phải xử lý rất nhiều chuyện vặt vãnh, lần mạo hiểm này bất kể thế nào cũng là ta thích hợp nhất.”
Tiếng của Phong Tiểu Thiên Tôn vừa dứt, Sất Diệu Thiên Tôn và Liệt Dương Thiên Tôn đều lộ vẻ kinh ngạc.
Có thể thấy được, kết quả bọn họ thảo luận ban đầu hẳn không phải như vậy.
Bất quá cũng không sao.
La Mục gật đầu một cái nói: “Vậy ngươi đi vào đi, phát hiện tình huống không đúng thì lập tức lui ra.”
Phong Tiểu Thiên Tôn gật gật đầu, không nói hai lời liền bay vào trong quang môn.
Đợi thân ảnh của Phong Tiểu Thiên Tôn biến mất, La Mục mới nhìn về phía Liệt Dương Thiên Tôn và Sất Diệu Thiên Tôn, hỏi: “Kế hoạch ban đầu của các ngươi là thế nào?”
“Nguyên bản, chúng ta định cả ba cùng nhau đi vào.” Liệt Dương Thiên Tôn cười khổ một tiếng.