Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Novel Info
vo-tan-sieu-duy-xam-lan.jpg

Vô Tận Siêu Duy Xâm Lấn

Tháng 2 4, 2025
Chương 910. Vĩnh Hằng Chi Thạch - đại kết cục! Chương 909. Vĩnh Hằng Chi Thạch (7)
mang-ta-lua-doi-lay-tieng-quy-di-diet-the-ta-mac-ke.jpg

Mắng Ta Lừa Đời Lấy Tiếng, Quỷ Dị Diệt Thế Ta Mặc Kệ

Tháng 1 18, 2025
Chương 75. Kết thúc Chương 74. Minh Tu Sạn Đạo, Ám Độ Trần Thương, Đăng Tháp Đế Quốc Đối Đầu Trương Phàm
mo-phong-tu-tien-ta-muoi-ngay-toc-thong-nguyen-anh.jpg

Mô Phỏng Tu Tiên, Ta Mười Ngày Tốc Thông Nguyên Anh!

Tháng 5 15, 2025
Chương 256. Đại kết cục Chương 255. Triều đình
trom-mo-live-stream-bat-dau-thu-duoc-ky-lan-huyet-mach.jpg

Trộm Mộ Live Stream: Bắt Đầu Thu Được Kỳ Lân Huyết Mạch

Tháng 2 1, 2025
Chương 176. Đại Kết Cục Chương 175. Thái A hồn mộ
tan-the-ba-dao-di.jpg

Tận Thế Bá Đao Đi

Tháng mười một 25, 2025
Chương 481: Cuối cùng yên tĩnh (kết thúc) Chương 480: Bảo hộ chi hỏa
cuu-chuyen-than-ma.jpg

Cửu Chuyển Thần Ma

Tháng 1 18, 2025
Chương 627. Quá khứ, hiện tại, tương lai Chương 626. Kết cục không cách nào sửa
hai-tac-chi-mau-sao-trat-tu.jpg

Hải Tặc Chi Mẫu Sào Trật Tự

Tháng 1 21, 2025
Chương 390. Mới đường Chương 389. Chương Yallin buông xuống
sau-khi-song-lai-moi-phat-hien-ta-co-thanh-mai

Sau Khi Sống Lại Mới Phát Hiện Ta Có Thanh Mai

Tháng mười một 24, 2025
Chương 529: Hề Mụ Mụ quà sinh nhật ( tân xuân phiên ngoại ) (2) (2) Chương 529: Hề Mụ Mụ quà sinh nhật ( tân xuân phiên ngoại ) (2) (1)
  1. Mạt Thế: Ta Kiến Thiết Tối Cường Căn Cứ Ngầm
  2. Chương 203: Hoàng Hôn Đang Bắt Đầu Cháy
Prev
Novel Info

Quên mật khẩu?

Chương 203: Hoàng Hôn Đang Bắt Đầu Cháy

Không khí trong phòng nhân sự Bộ phận Vận chuyển Tầng 4 đặc quánh mùi cà phê và sự hồi hộp.

Đội trưởng Duy, một người đàn ông trạc bốn mươi với khuôn mặt chữ điền in hằn những vết chân chim, đứng trước năm tân binh.

Dưới ánh đèn neon trắng hắt xuống, những bộ đồng phục xám mới cứng ngỡ như sáng lên giữa không gian im lìm.

Mùi vải mới hòa với mùi kim loại lạnh, khiến ai nấy đều đứng thẳng lưng hơn mức bình thường.

Tim đập gấp không phải vì sợ, mà vì chờ đợi.

Đội trưởng bước đến, ánh mắt quét qua từng người. Giọng hắn ta vang lên, không còn khô khốc như một mệnh lệnh mà là như nhát búa gõ vào thép, chắc nịch và nóng hổi.

“Mọi người nghe cho rõ đây. Mạng lưới vận chuyển của chúng ta… chính là dòng máu giữ cho cơ thể này sống.”

“Một thùng hàng đến chậm, một lỗi nhỏ trong khâu phân phối đôi khi không chỉ làm hỏng việc. Nó có thể giết chết hy vọng của cả một vùng đất.”

“Ở ngoài kia, người ta trông chờ từng hộp vật tư, từng gói hạt giống như nắm lấy sợi dây cuối cùng để sống sót.”

Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Mai, cô tân binh vừa chỉnh lại cúc áo rồi nhìn sang cả đội.

“Binh lính ngoài kia có thể là người gác cổng. Nhưng chúng ta…”

“Chúng ta là người giữ chìa khóa. Cơ thể họ có thể chịu đạn. Nhưng vai các cô các cậu phải gánh hàng trăm sinh mạng mà chẳng ai nhìn thấy.”

“Công việc này không ồn ào. Nhưng nếu chúng ta làm tốt… cả thế giới sẽ vận hành trơn tru như một cỗ máy hoàn hảo.”

Giọng hắn trầm xuống, nhưng sáng lên như có lửa.

“An toàn là lá chắn. Vệ sinh là danh dự. Và kỷ luật… là xương sống để chúng ta đứng vững.”

“Đừng bao giờ tò mò với những cánh cửa không phải của mình. Vì mỗi phút ngu ngốc ở đây có thể đổi bằng một mạng người hoặc nhiều hơn thế.”

Hắn hít một hơi, rồi nói to hơn, đầy khí thế.

“Nếu đã chọn ở lại… thì phải sống như một tế bào hồng cầu trong một cơ thể vĩ đại.”

“Làm việc không chỉ bằng tay, mà bằng lòng kiêu hãnh. Giờ thì… hãy đứng dậy.”

“ Căng mắt lên. Và chứng minh rằng các cô, các cậu xứng đáng mặc bộ đồng phục này!”

Năm giọng nói đồng thanh, lần này vang hơn, chắc hơn như đã tìm thấy nhịp đập chung.

“Rõ, thưa đội trưởng!”

Đám tân binh ùa ra kho hàng. Tiếng máy quét “rít… rít…” liên hồi, tiếng bước chân rầm rập và những lời trao đổi nhanh gọn vang lên.

“Ê Huy, mày cầm bảng hướng dẫn lộn của thằng Dũng rồi kìa!” Một thanh niên tóc cắt tém vỗ vai Huy.

“Chết thật, cảm ơn mày!” Huy vội đổi lại tấm bảng, mặt đỏ lên.

Đội trưởng của Huy, chị Lan một phụ nữ có đôi mắt tinh nhanh và giọng nói đanh thoắn bước tới.

“Này cậu kia, cẩn thận vào. Coi chừng một giây lơ đễnh, sai quy trình rồi làm lọt một bào tử nấm lạ vào là chúng ta thành tội đồ của cả khu Nông nghiệp đấy.”

Đoàn xe từ tính lăn bánh êm ru trên làn đường riêng màu xám. Hệ thống giao thông trong lòng ARK là một mê cung phức tạp.

Các loại thang máy, ống dẫn, cửa nối được quy định bằng mã màu chặt chẽ.

Xanh dương cho nhân sự, đỏ cho khẩn cấp và quân sự, vàng cho vật tư nguy hiểm, cuối cùng xám cho vận chuyển. Mỗi lần chuyển tầng, họ lại phải dừng trước một trạm kiểm soát.

Các drone tuần tra lặng lẽ lượn lờ trên cao, tia quét màu xanh lướt qua từng khuôn mặt. Nhưng thứ khiến không khí đóng băng thực sự là những binh sĩ Tuần tra Nova trong bộ giáp màu đen bóng, viền đỏ lạnh lùng.

Họ nghiêm trang mà, lạnh lùng.

Một binh sĩ giơ tay ra hiệu dừng. Hắn ta bước đến chiếc xe của Mai, súng cùng bộ độ cạ vào nhau phát ra tiếng lạch cạch nhẹ khi di chuyển.

“Giấy tờ.” Giọng nói qua bộ lọc âm thanh nghe vô cảm và xa lạ.

Mai vội đưa máy tính bảng lên.

Tia quét màu đỏ từ thiết bị của binh sĩ quét kỹ từng thùng hàng. Một khoảng lặng dài khiến Mai gần như nghe thấy tiếng tim mình đập. Cuối cùng, hắn ta gật đầu, trả lại máy tính bảng và ra hiệu đi tiếp.

Mai thở phào, lau mồ hôi trán. “Dù cho có bao nhiêu lần thì cũng khó quen được không khi ở trạm kiểm tra.”

Duy, đang ngồi cạnh, bật cười khà.

“Cô gái, đây mới chỉ là vòng ngoài thôi. Càng xuống sâu, mấy vị ‘Người Sắt’ kia còn khiến cô nghĩ mình đang xâm nhập vào kho vũ khí hạt nhân cơ. Cứ bình tĩnh, làm quen dần.”

Sau hàng loạt lần xác nhận danh tính, quét mã và kiểm tra an toàn sinh học, cánh cửa thép dày cộp dẫn vào Tầng 4.

Cánh cửa khẽ mở, và một thế giới hoàn toàn khác ập vào họ không phải bằng sự dữ dội, mà bằng một sự choáng ngợp mềm mại.

Bước ra khỏi thang máy, cả nhóm như vừa rời khỏi một hầm ngầm để bước vào một thiên đường sống. Không khí ập vào mặt họ không phải thứ khí lạnh, tái chế của tầng 1, tầng 2… mà là một bầu không khí ẩm ấm, tươi như mới vừa được sinh ra.

Hương đất ẩm, hương cỏ non, hương hoa chín… bao lấy họ như một cơn gió xuân bất ngờ.

Ánh sáng. Không còn thứ đèn neon trắng lạnh như ở hành lang nữa. Trên đầu họ là thứ ánh sáng vàng ấm, như mặt trời buổi sớm xuyên qua sương.

Nó không chỉ soi, mà còn vuốt ve làn da, đánh thức đôi mắt vừa quen với bóng tối.

Không khí. Mùi hương đầu tiên khiến tất cả phải khựng lại. Một làn không khí mát lành tràn vào phổi.

Mùi cỏ non, mùi hoa dại, hơi đất ẩm sau mưa, cả chút vị khoáng trong sương. Tất cả hòa vào nhau, tự nhiên đến mức khiến người ta quên rằng đây chỉ là… tầng bốn của một khu phức hợp dưới lòng đất.

Huy là người đầu tiên buông tiếng thở mạnh.

“Trời đất… thật sao? Đây là… thật sao?”

Trước mặt họ là một cảnh tượng vượt quá mọi tưởng tượng. Một bầu trời nhân tạo cao đến choáng ngợp, với các cụm mây trắng di chuyển chậm rãi như được thả trôi bởi gió.

Tầng ruộng bậc thang xanh mướt trải dài, từng dải thực vật được phân chia chuẩn xác đến từng centimet.

Mỗi luống rau đều có mã nhận diện riêng. Mỗi giọt nước tưới đều được tính toán bằng thuật toán tối ưu.

Xa hơn nữa là những khu nhà kính khổng lồ, lấp lánh dưới ánh đèn mô phỏng ánh nắng tự nhiên. Bên trong đó, các kỹ sư nông nghiệp và nhà khoa học trong bộ bảo hộ trắng đang tỉ mỉ kiểm tra từng cây giống.

Một số người đang cấy mô. Một số khác đang đo chỉ số lá bằng thiết bị cầm tay. Tất cả hoạt động nhịp nhàng như một bản nhạc không lời.

Nhưng có lẽ choáng nhất… là bầu trời trên đầu.

Hàng trăm drone bay tấp nập như đàn ong khổng lồ. Có loại chuyên cắt tỉa cây trồng Có loại kiểm tra nhiệt độ cây trồng. Có loại chỉ lấy mẫu lá rồi bay thẳng về phòng thí nghiệm ở góc phía Tây.

Mọi thứ đều đang sống, đang vận hành.

Thịnh hít một hơi sâu, ánh mắt sáng lên như trẻ con lần đầu ra đồng.

“Ê… có phải mùi dâu tây không?”

“Cả mùi… bạc hà nữa…” Mai thì thầm. Mắt cô mở to, tiếng nói nhỏ nhưng đầy ngạc nhiên, như sợ rằng nếu nói lớn quá… khung cảnh này sẽ biến mất.

Đội trưởng Duy đứng sau lưng họ, khoanh tay, chỉ mỉm cười.

“Cứ thoải mái mà ngạc nhiên đi.” Hắn nói nhỏ, giọng chậm rãi hơn thường lệ. “Lần đầu tôi tới đây, mặt tôi chắc còn ngố hơn các cậu nhiều. Ở đây… khoa học và nông nghiệp kết hợp với nhau. Nơi này không chỉ trồng cây.”

Hắn nhìn về phía xa, nơi một dòng sông nhân tạo chảy chậm dưới lớp sỏi tự lọc.

“Ở đây… người ta nuôi trồng hy vọng cho tương lai.”

…

Đi được một láy, trước mặt họ các “cánh đồng” đầu tiên xuất hiện. Nhưng không trải dài dưới chân, mà đứng sừng sững trên tường.

Những bức tường rau xanh mướt cao ngất, xếp tầng tầng lớp lớp như một thành phố thẳng đứng của thực vật.

Dưới ánh LED tím chuyên dụng, từng cây xà lách, thảo mộc, cải bó xôi… lớn lên trong hệ thống thủy canh không cần đất. Rễ được ngâm trong dung dịch dinh dưỡng, chạy qua từng ống dẫn trong suốt.

Những robot hình con nhện bám trên các ray dọc tường, len lỏi như đang thăm khám bệnh nhân. Cánh tay cảm biến của chúng đo pH, độ ẩm, khoáng chất… và tự động điều chỉnh chỉ trong vài giây.

“Drone đang báo khu vực A-7, cụm cà chua chín 95%. Dự kiến thu hoạch trong 4 giờ.”

“Rõ. Tăng đèn đỏ thêm 5%. Nhiệt độ giữ nguyên.”

Hai kỹ sư nông nghiệp trước bảng điều khiển hologram nhanh chóng thao tác. Mọi thứ gọn gàng, chính xác không một giây thừa thãi.

Nhóm tân binh vẫn trong bộ đồng phục xám lặng người đi vì khung cảnh này. Mai vô thức giơ tay, như muốn chạm vào bầu trời kia. Huy thì nhìn chằm chằm vào drone đang lượn như ong. Còn Kiên… gần như quên mất việc đang phải làm.

Chỉ có đội trưởng Duy giữ vẻ bình thản. Hắn quay đầu lại, nhắc nhẹ.

“Đẹp thì có đẹp… nhưng chúng ta không phải đến đây để ngắm cảnh. Hàng đâu rồi?”

Cả nhóm sực tỉnh. Ba thùng container chống sốc được lấy ra, cảm biến định vị nhấp nháy. Trong đó là thiết bị sinh học nâng cấp cho hệ thống chăm sóc cây giai đoạn hai.

Loại thiết bị mới được nghiên cứu sản xuất.

Nhân viên tiếp nhận đã chờ sẵn. Một người kỹ sư trẻ, mặc áo blouse xanh, vội vàng ký xác nhận rồi cùng Kiên mở khóa an toàn.

“Cẩn thận. Mấy module vi sinh này dễ vỡ lắm.”

Mai lập tức hỗ trợ kiểm hàng. Thịnh nhập dữ liệu vào bảng điện tử. Duy đứng quan sát, không nói gì, chỉ nhìn trình tự diễn ra như để đảm bảo… họ đang làm đúng vai trò của mình.

Tất cả mất chưa đến 4 phút.

Xác nhận được gửi lên hệ thống. Biên nhận xuất hiện trên màn hình đeo tay của từng người. Giao dịch hoàn tất.

Nhưng trước khi đi, họ được phép nhìn một vòng cuối để làm quen nơi này.

Những khu vườn ăn quả hiện ra phía xa táo đỏ, cam vàng, cây lai giống đang phát triển theo từng thông số đã định sẵn.

Drone lượn rì rì, tia laser chính xác cắt tỉa lá vàng. Ở một hướng khác một dòng sông nhân tạo chảy qua vùng thảo nguyên nhỏ, nước trong đến mức nhìn rõ cả đáy sỏi được lắp đặt để tự lọc.

Xa hơn nữa là khu chăn nuôi và module thủy canh mới đang xây dựng, tiếng máy khoan và hàn xì vang lên không ngừng.

Duy nhìn theo ánh mắt họ. Cười nhẹ.

Đèn báo thang máy sáng lên. Thời gian rời tầng 4 đã đến.

Cả nhóm im lặng bước vào thang máy, lòng vẫn còn vang tiếng drone rì rì… và màu xanh chưa hề nhạt đi trong mắt.

…

Gió thổi qua con phố đổ nát, mang theo mùi khói súng và rác thối. Những tòa nhà từng là khu dân cư, giờ chỉ còn những khung bê tông trơ trọi, giống những chiếc xương sườn nhô lên khỏi mặt đất sau cơn bệnh chết người.

Cửa sổ vỡ thành từng mảnh, rung lên lanh canh dưới sức gió. Không có tiếng xe, không có tiếng chim, chỉ có tiếng than khóc và tiếng gầm gào xa xăm của pháo kích.

Một đoàn người đi qua con phố, lặng lẽ như những cái bóng. Họ không nói chuyện nữa có lẽ đã quên mất việc nói chuyện để làm gì.

Gương mặt hốc hác, quần áo rách bươm. Có người đi chân đất. Có người ôm những chiếc ba lô trống rỗng, như thể trong đó vẫn còn chút hy vọng mỏng manh.

Tiếng khóc trẻ con vang lên từ một góc hẻm đổ nát. Khẽ thôi, nhưng đủ để làm không khí buốt lạnh hơn mấy phần. Một bé trai ngồi dựa vào bức tường ám khói, hai chân co chặt vào bụng như cố giữ chút hơi ấm sót lại.

Mái tóc bết lại vì bụi và mồ hôi, gương mặt nó lấm lem đến mức chẳng còn nhận ra được tuổi và màu da vốn có của nó. Nó không khóc như một đứa trẻ, mà khóc như thể… nó đã kiệt sức để sống.

Mỗi tiếng bật ra từ cổ họng đều đứt quãng, khàn đặc, như sợi dây cuối cùng đang sắp đứt.

Bên cạnh là chị nó, chừng bảy tuổi, nhưng đôi mắt đã không còn ánh nhìn của trẻ con nữa. Cô bé giữ lấy em mình, ánh mắt dõi ra con đường hoang tàn phía trước, nơi chẳng ai còn bước qua để quay lại.

Trên tấm bạc mỏng trải dưới đất, chỉ còn một hộp thiếc trống rỗng và một bình nước cạn đến giọt cuối cùng. Cái đói đã làm hai đứa trẻ run lên từng hồi, nhưng chúng vẫn ngồi chờ.

“Đợi thêm chút nữa thôi…”

Cô bé khẽ thì thầm, lay nhẹ vai em.

“Mẹ sẽ về thôi mà… mẹ hứa rồi mà…”

Giọng nói của cô run như sợi chỉ mỏng, như thể chỉ cần gió thổi mạnh thêm một chút… là sẽ đứt. Nhưng cô vẫn nói, như một thói quen bởi nếu ngừng lại… nghĩa là đã chấp nhận không còn hy vọng.

Một cơn gió mạnh lùa qua, mang theo mùi khói cháy từ khu chợ cũ. Ở đó, người ta từng bán bánh mì, trái cây, nước ép ấm mỗi buổi sáng. Nay chỉ còn những khung xe cháy đen, những mái tôn cong vênh, và tiếng kim loại gõ vào nhau mỗi khi gió thổi.

Không có ai sống sót. Cũng không ai dám đến gần.

Mẹ của chúng rời đi từ tối hôm trước. Cô quỳ xuống trước mặt hai đứa con, ôm chặt chúng vào lòng và dặn:

“Không được đi đâu. Không được gọi tên mẹ. Chỉ cần ở đây… mẹ sẽ quay lại trước khi trời sáng. Mẹ hứa.”

Rồi cô đi.

Nhưng bình minh đã trôi qua từ lâu. Trời đã đứng bóng. Bây giờ… hoàng hôn đang bắt đầu cháy lên phía xa.

Một người phụ nữ khác đi ngang qua, lẩm bẩm với giọng mệt mỏi.

“Có thể… cô ấy không thoát ra được khỏi khu phía tây. Người ta chặn đường rồi.”

Cô bé nghe được. Nhưng không phản ứng.

Chỉ ôm em mình chặt hơn.

Xa xa, tiếng nổ vang lên. Mặt đất khẽ rung. Một đàn quạ bay thốc lên từ mái nhà đổ nát. Người ta nói ở khu phía tây, lính có thể bắt bất kỳ ai.

Có người đi rồi, không bao giờ thấy trở về nữa. Không ai biết họ đã chết… hay vẫn còn sống mà không được sống như con người.

Prev
Novel Info

YOU MAY ALSO LIKE

tong-vo-ta-day-hoc-tien-sinh-hoc-tro-khap-thien-ha.jpg
Tổng Võ: Ta Dạy Học Tiên Sinh, Học Trò Khắp Thiên Hạ
Tháng 1 3, 2026
lua-chon-di-lam-cong-nguoi.jpg
Lựa Chọn Đi, Làm Công Người!
Tháng 1 18, 2025
tu-tien-lo-nhan-quan.jpg
Tu Tiên Lộ Nhân Quân
Tháng 2 3, 2025
ta-mot-cai-minh-tinh-moi-ngay-vao-cuc-canh-sat-khong-nen-a.jpg
Ta Một Cái Minh Tinh, Mỗi Ngày Vào Cục Cảnh Sát Không Nên A
Tháng 2 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved