Chương 201: Bóng Đen Từ Vũ Trụ
Hội trường Võ đạo của Học viện Nova rộng lớn, tràn ngập ánh sáng tự nhiên và không khí trong lành.
Đây không phải một lò luyện chiến binh khác máu, mà là một phần trong chương trình giáo dục toàn diện rèn luyện thể chất, kỷ luật và ý chí cho thế hệ tương lai.
Trên một sàn đấu, hai bóng người đang di chuyển linh hoạt. Một là cậu bé khoảng tám tuổi, mái tóc đen cắt ngắn, khuôn mặt còn non nớt nhưng đôi mắt sáng rực lên sự tập trung.
Đó là Hà Lâm. Đứa con trai duy nhất của Hà Tịnh.
Đối thủ của cậu là một thiếu niên lớn hơn, chắc chắn là học viên lớp trên.
Vút! Vút!
Những cú đá, thế né người của Hà Lâm nhanh nhẹn một cách đáng kinh ngạc so với tuổi.
Phản xạ của cậu bé khiến huấn luyện viên đứng bên cạnh không khỏi gật đầu tán thưởng. “Tốt lắm, Hà Lâm! Giữ khoảng cách, quan sát đối thủ!”
Không khí trong Hội trường Võ đạo như bị đun sôi. Tiếng hò hét, cổ vũ dậy sóng từ hàng chục học viên vây quanh sàn đấu trung tâm.
Tất cả ánh nhìn đều dán chặt vào hai bóng người đang lao vào nhau như hai viên đạn.
Vút! Đoàng!
Âm thanh chân tay va chạm liên tiếp vang lên dồn dập. Hà Lâm, cậu bé tám tuổi, di chuyển như một cơn gió lốc.
Những cú đá nhanh, hiểm liên tục phóng ra từ những góc độ khó ngờ, buộc đối thủ, một thiếu niên lớp trên tên Kaito phải liên tục lùi bước phòng ngự.
“Chớp thời cơ! Đừng cho anh ấy thở Lâm!” Một học viên hét lên.
“Kaito, phản công đi!” Một người khác gào thét.
Giữa tâm bão âm thanh đó, huấn luyện viên Zane, một cựu quân nhân với thân hình vạm vỡ vẫn giữ được sự điềm tĩnh.
Giọng nói trầm ấm của ông vang lên, lấn át mọi tiếng ồn, vừa khen ngợi vừa chỉ dẫn cả hai.
“Tốt lắm, Hà Lâm! Tốc độ xuất thần! Nhưng đừng tham công! Kaito, tỉnh táo lên! Nhìn vào thế trụ của nó!”
Kaito, mồ hôi ướt đẫm trán, nở một nụ cười gượng gạo khi đỡ liên tiếp hai cú đá xoáy của Hà Lâm.
“Không hổ danh là quỷ cước a! Đòn thế của nhóc mạnh thật đấy!”
Hà Lâm cười tươi, không chút ngừng nghỉ, cơ thể như một cái lò xo.
“Cảm ơn đàn anh! Nhưng vẫn chưa hạ được anh mà!”
Cậu bé hét lên, rồi bất ngờ đổi thế, một cú lao tới thấp người như muốn ôm chân lật đổ đối thủ.
“Thằng nhóc này!” Kaito thầm khen trong lòng, thân hình hắn lập tức bật lùi nửa bước, tay phải như móng vuốt đại bàng chụp xuống vai Hà Lâm, định khóa chặt cậu bé.
Nhưng Hà Lâm như đoán trước được ý đồ, cơ thể cậu bất ngờ xoay tròn, thoát khỏi thế khóa, tay trái vung ra một cú đấm móc vào sườn Kaito.
Bốp!
Một tiếng vỗ nhẹ vì cả hai đều mang đồ bảo hộ và kiểm soát lực nhưng nó đủ khiến Kaito hơi nhăn mặt. Ánh mắt hắn nghiêm túc hẳn lên.
“Được lắm! Vậy thì đừng trách anh!”
Lời vừa dứt, Kaito như biến người, tốc độ bỗng tăng vọt. Một loạt các đòn chân liên hoàn, nhanh như chớp giật, áp đảo hoàn toàn Hà Lâm.
Cậu bé cố gắng đỡ đòn, nhưng sự chênh lệch về kinh nghiệm và thể lực là quá rõ.
Uỳnh!
Một đòn đá mạnh vào chân trụ khiến Hà Lâm mất thăng bằng. Chớp lấy cơ hội ngàn vàng, Kaito xông vào, một tay khóa cổ nhẹ, một tay ghì chặt eo, nâng bổng cậu bé lên rồi ấn nhẹ xuống sàn.
“Kết thúc!” Huấn luyện viên Zane ra hiệu, khóe miệng thoáng nụ cười hài lòng.
Cả hội trường bùng nổ. Tiếng vỗ tay, tiếng reo hò vang dội như phá vỡ mọi giới hạn.
Hà Lâm nằm phịch trên sàn, ngực phập phồng thở gấp như cái máy, toàn thân ướt đẫm mồ hôi.
Nhưng thay vì thất vọng, một nụ cười rạng rỡ, đầy phấn khích nở trên môi cậu.
“Đòn cuối của anh tuyệt thật!”
Kaito cũng thở hồng hộc, đưa tay ra kéo Hà Lâm dậy.
“Nhóc mới thật đáng sợ! Suýt chút nữa là anh phải nhận liền hai quả đấm rồi.”
Ánh mắt hắn nhìn cậu bé đầy vẻ trân trọng.
“Lớn thêm chút nữa, chắc anh không đỡ nổi nhóc đâu.”
Huấn luyện viên Zane bước đến, vỗ nhẹ lên vai cả hai.
“Một trận đấu xuất sắc! Kaito, em đã thể hiện được sự điềm tĩnh và kinh nghiệm. Còn Hà Lâm…”
Ông cúi xuống nhìn cậu bé, ánh mắt đầy khích lệ.
“Tốc độ và phản xạ của em thật đáng kinh ngạc. Cứ luyện tập chăm chỉ như vậy, tương lai của em không thể đo lường được.”
“Em xin cảm ơn.”
“Đánh hay lắm Lâm.”
Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên. Linh, một cô bé trông nhỏ nhắn hơn so với tuổi mười một của mình, bước đến bên Hà Lâm. Trên tay cô là một chai nước và chiếc khăn mặt sạch sẽ.
Hà Lâm ngồi dậy, cười hớn hở đón lấy. “Cảm ơn chị!”
Dù không cùng huyết thống, chỉ là do mẹ cậu nhận nuôi, nhưng Hà Lâm chưa bao giờ xem Linh là người ngoài.
Tình cảm tự nhiên, chân thành khiến cậu gọi “chị” một cách rất tự nhiên. Linh cũng vậy, cô khẽ mỉm cười, dùng khăn lau nhẹ những giọt mồ hôi trên trán cậu bé.
“Hôm nay em đánh giỏi lắm,” Linh khen.
“Vẫn thua mà.” Hà Lâm cười lớn, uống một ngụm nước. “Nhưng vui ghê! Lần sau em sẽ thắng!”
Không khí xung quanh hai đứa trẻ thật rộn rã. Những đứa trẻ khác cũng tụm năm tụm ba, kể về trận đấu của mình, cười nói vui vẻ.
Trên những khuôn mặt non nớt ấy, không có sự đố kỵ hay căng thẳng, chỉ có niềm hạnh phúc thuần khiết của tuổi thơ được sống trọn vẹn trong một môi trường an toàn và đầy đủ.
Từ một hành lang kính trên cao, khuất tầm nhìn của đám đông, hai bóng người lặng lẽ quan sát.
Hà Tịnh, khuôn mặt người mẹ rạng rỡ một niềm hạnh phúc khó tả. Đôi mắt cô đỏ hoe khi nhìn thấy Hà Lâm, đứa con trai từng bị chuẩn đoán mắc chứng loạn dưỡng cơ Duchenne và bị tước đoạt quyền được chạy nhảy.
Giờ đây như một phép màu, thằng bé lại có thể vận động, thi đấu và cười đùa một cách vô tư. Mọi đau khổ, tuyệt vọng ngày xưa như tan biến.
Đứng cạnh cô là Phan Duy Khánh, hay KAI-1. Thân hình cường tráng nhưng cân đối, hắn diện bộ trang phục đơn giản, ánh mắt phức tạp dõi theo hình bóng cô em gái Linh đang cười nói với Hà Lâm.
“Cậu không xuống gặp Linh sao?” Hà Tịnh khẽ hỏi.
Duy Khánh lắc đầu, giọng trầm ấm nhưng dứt khoát.
“Không cần thiết… Đây là lần đầu tiên tôi thấy em ấy cười một cách hạnh phúc như vậy.” Hắn dừng lại, như nuốt một cảm xúc nghẹn lại.
“Chỉ cần nhìn thấy em ấy như thế này… mọi sự hy sinh, mọi nỗ lực của tôi đều trở nên đáng giá.”
Hắn quay sang Hà Tịnh, cái nhìn sắc lạnh thường ngày giờ dịu dàng hơn bao giờ hết.
“Cảm ơn cô. Và… sau này, xin hãy tiếp tục chăm sóc Linh thay tôi.”
Hà Tịnh gật đầu, không cần nhiều lời hứa hẹn. “Tất nhiên rồi.”
Không nói thêm gì, Duy Khánh quay lưng, bước những bước chân vững chãi rời khỏi hành lang, hướng về lại khu nghiên cứu trung tâm.
Hắn không muốn gặp Linh, ít nhất là lúc này. Sự hiện diện của hắn, với thân phận mới và quá khứ không trọn vẹn, có thể chỉ làm vẩn đục sự ngây thơ và hạnh phúc mà em gái hắn vừa tìm lại được.
Ở dưới sân, Linh đang nghe Hà Lâm kể chuyện, bỗng khẽ giật mình.
Như có một sự thôi thúc vô hình, cô quay đầu nhìn về phía hành lang kính trên cao. Nhưng nơi đó chỉ còn lại khoảng không vắng lặng, ánh sáng xuyên qua những ô kính trống trải, chẳng có một bóng người.
Một cảm giác thoáng qua, quen thuộc và xa lạ, như một hơi ấm vụt tắt.
Linh khẽ chớp mắt, rồi quay lại với tiếng cười nói của Hà Lâm, để cảm giác kia chìm vào tiềm thức, như một ký ức mơ hồ chưa bao giờ hiện hữu.
…
Sự yên tĩnh tưởng chừng vĩnh cửu của vũ trụ bị phá vỡ bởi một tín hiệu yếu ớt, lúc đầu bị bỏ qua như một nhiễu động vô hại.
Nhưng rồi, nó lặp lại. Ngày càng rõ. Ngày càng gần. Các trạm quan sát không gian trên khắp thế giới, từ kính viễn vọng Không gian Hubble đến dàn vệ tinh bí mật của các cường quốc, đồng loạt dội lên những báo động đỏ.
Một khối thiên thạch. Khổng lồ. Với kích thước ước tính khiến bất kỳ ai nhìn thấy dữ liệu cũng phải đông cứng máu. Nó không phải là một tiểu hành tinh nhỏ sẽ cháy rụi trong khí quyển.
Đây là một kẻ hủy diệt hành tinh, một thứ mà lịch sử Trái Đất từng chứng kiến và hậu quả là sự tuyệt chủng của loài khủng long. Và giờ, nó đang lao thẳng về phía họ, với tốc độ không tưởng.
Nhà Trắng, Hoa Kỳ…
“Đường đi? Xác suất va chạm? Lại! Tính toán lại ngay bây giờ!” Tổng thống Mỹ, người đàn ông thường tỏ ra bình tĩnh trước mọi khủng hoảng, giờ giọng nói đã vỡ ra thành những âm sắc the thé, không giấu nổi sự hoảng loạn.
Căn phòng Bầu Dục bỗng chật hẹp, ngột ngạt.
“NASA nói gì? Họ đảm bảo hệ thống phòng thủ của chúng ta có thể làm gì đó chứ?”
Một viên tướng mặt cắt không còn hột máu lắc đầu, giọng nặng trĩu.
“Thưa Tổng thống, với kích thước và tốc độ này… Tất cả chỉ là muối bỏ biển. Nó sẽ nghiền nát mọi thứ.”
Sự im lặng chết chóc bao trùm.
“Vĩ đại” giờ chỉ là hai từ trống rỗng, nực cười. Sức mạnh quân sự, nền kinh tế hàng đầu thế giới… tất cả đều vô nghĩa trước một thảm họa vũ trụ.
Điện Kremlin, Nga – Bắc Kinh, Trung Quốc và Các Trung Tâm Quyền Lực Khác.
Cùng một kịch bản hoảng loạn diễn ra, dù được che giấu dưới những bức tường kín mít và khuôn mặt poker.
Các nhà lãnh đạo, những người vốn quen kiểm soát mọi thứ, giờ đây cảm thấy bất lực đến tột cùng.
Các cuộc gọi khẩn cấp xuyên lục địa được thiết lập, những mối thù truyền kiếp tạm thời bị gác lại. Kẻ thù chung giờ đã rõ.
Và rồi, mọi con mắt, mọi sự chú ý, đều đổ dồn về một điểm chung “Tập đoàn Nova”.
Một thực thể kỳ lạ, bùng nổ trong thời gian ngắn với tốc độ bành trướng không tưởng.
Những công nghệ đột phá tưởng chỉ có trong phim, những dự án xây dựng căn cứ ngầm quy mô lớn bí ẩn, những chương trình “hỗ trợ sự sống sau tận thế” mà trước đây họ cho là trò lừa bịp hoặc dự án khoa học viễn tưởng.
Giờ, tất cả được ghép lại thành một bức tranh rùng rợn.
“Chắc chắn là bọn họ đã biết trước rồi.”
Sự thật đó như một gáo nước lạnh dội vào mặt họ. Nova không chỉ biết, mà còn đang âm thầm chuẩn bị, trong khi phần còn lại của thế giới vẫn đang mải mê với những xung đột chính trị và lợi ích kinh tế nhỏ nhen.
Sự Hỗn Loạn và Những Tâm Tư Thầm Kín.
Một cuộc họp khẩn cấp của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc biến thành một nhà hát của sự điên cuồng và tuyệt vọng.
“Thật ích kỷ! Tại sao họ không cảnh báo chúng ta? Họ định bỏ mặc nhân loại chết sao?” Một đại diện Châu Âu gầm lên, mặt đỏ tía.
“Và nếu là ông, ông có cảnh báo không?” Một đại diện khác lạnh lùng cắt ngang.
“Hay ông sẽ tận dụng nó để củng cố quyền lực, tích trữ tài nguyên và chờ ngày tái sinh? Chúng ta đều biết bản chất của nhau mà.”
Sự thật phũ phàng đó khiến nhiều người im bặt. Trong thâm tâm, họ biết mình cũng sẽ hành xử như vậy.
Giận dữ, trách cứ, nhưng rồi tất cả đều dẫn đến một kết luận duy nhất.
Họ cần Nova.
Họ cần những căn cứ ngầm đó, những công nghệ sinh tồn đó. Danh nghĩa “cứu nhân loại” nghe thật cao đẹp, nhưng động cơ thực sự là sự sống còn, thuần túy và đơn giản.
Vài nhà lãnh đạo, với ánh mắt láo liên, đã bắt đầu tính toán khác.
Làm sao để được Nova chấp nhận? Đổi bằng cái gì? Kho báu quốc gia? Công nghệ mật? Hay toàn bộ sự trung thành của một quốc gia?
Họ sẵn sàng trở thành chư hầu, thành những kẻ đi dưới trướng Nova, miễn là được một chỗ trên con tàu cứu sinh ấy.
Cuối cùng, một cuộc họp mặt kín chưa từng có tiền lệ được tổ chức, nơi những người đứng đầu các cường quốc và đại diện của Nova do Lâm Chấn Vương dẫn đầu ngồi lại với nhau.
Không có máy quay, không có công chúng.
Sự thật về thiên thạch được giữ kín như lệnh thiết quân luật, để tránh một sự hỗn loạn toàn cầu không thể kiểm soát.
Bầu không khí trong phòng họp nặng trĩu. Những bộ vest đắt tiền, những bộ quân phục đầy huân chương, giờ đây dường như chỉ là lớp vỏ mỏng manh che đậy cho sự run rẩy bên trong.
Họ nhìn về phía Lâm Chấn Vương, người ngồi đó với vẻ bình thản khó hiểu, như thể thảm họa sắp tới chỉ là một sự kiện trong lịch trình bận rộn của hắn.
“Ngài Chấn Vương!”
Tổng thống Mỹ đập tay xuống bàn, giọng đầy phẫn nộ được dàn dựng kỹ lưỡng.
“Sự ích kỷ của Nova là không thể chấp nhận được! Các người đã biết trước thảm họa này từ bao lâu, nhưng chỉ âm thầm lo cho bản thân? Đây là tội ác chống lại nhân loại!”
Một nguyên thủ khác, mặt đỏ tía, hùa theo ngay.
“Đúng vậy! Nếu Nova không ngay lập tức chia sẻ toàn bộ công nghệ, dữ liệu và mở cửa mọi căn cứ ngầm, chúng tôi sẽ không ngần ngại nữa.”
“Tất cả tài sản của Nova trên toàn cầu sẽ bị đóng băng! Và nếu cần, một lực lượng liên quân sẽ được thành lập để đảm bảo rằng những nguồn lực cứu sinh đó được phân phối công bằng!”
Áp lực được đẩy lên cao trào. Những lời đe dọa chiến tranh và trừng phạt kinh tế lơ lửng trong không khí.
Họ cố gắng lấy thế thượng phong, dùng sức mặng của các quốc gia để ép Nova phải khuất phục, phải mở kho tàng công nghệ vì “lợi ích chung”.
Lâm Chấn Vương vẫn ngồi đó, thần sắc bình thản như không. Hắn thậm chí còn nhấp một ngụm nước, hành động chậm rãi như một sự coi thường.
Khi những tiếng hò hét dần lắng xuống, hắn mới khẽ đặt ly nước xuống.
“Đóng băng tài sản? Chiến tranh?” Giọng hắn nhẹ nhàng, nhưng mỗi từ như một tảng băng rơi vào lò sưởi.
“Các người thực sự nghĩ rằng những thứ đó có ý nghĩa gì vào lúc này sao?”
“Chia sẻ? Hợp tác?” Giọng hắn lại vang lên, nhẹ nhàng nhưng cắt ngang mọi suy nghĩ.
“Các người nghĩ rằng đây là một cuộc đàm phán bình đẳng sao?”
Hắn từ từ đứng dậy, dáng vẻ thong thả như đang đi dạo trong công viên của chính mình.
“Hãy để tôi vẽ cho các người thấy bức tranh thực sự.”
Hắn vung tay, một hình chiếu hologram hiện ra giữa phòng, cho thấy một mạng lưới các căn cứ ngầm khổng lồ, phức tạp, sâu hàng kilomet dưới lòng đất, hoàn toàn tách biệt với thế giới bên trên.
“Đây là ARK. Một hệ sinh thái khép kín hoàn hảo, có thể tự duy trì vĩnh viễn. Nova không cần bầu khí quyển đang ô nhiễm ngoài kia. Nova không cần những nguồn tài nguyên sắp cạn kiệt. “
“Và chắc chắn, Nova không cần… sự ‘hợp tác’ từ những chính phủ đang trên bờ vực sụp đổ.”
Lời nói của hắn như những nhát búa đập thẳng vào sự tự cao của họ.
Hắn đứng dậy, không cần hologram, chỉ cần ánh mắt của hắn cũng đủ khiến cả phòng im bặt.
“Về vấn đề thiên thạch, Nova đã có giải pháp. Một mạng lưới các vụ nổ hạt nhân dày đặc chuẩn xác, hoàn toàn có khả năng phá vỡ khối thiên thạch thành trăm mảnh ngay từ ngoài quỹ đạo.”
“Chúng tôi sẵn sàng cung cấp bản thiết kế vũ khí hủy diệt đó cho quý vị.”
Một chút hy vọng lóe lên trong mắt nhiều người. Nhưng Lâm Chấn Vương lập tức dập tắt nó.
“Tuy nhiên, các mảnh vỡ, với kích thước và khối lượng khổng lồ, vẫn sẽ trút xuống Trái Đất.”
“Theo tính toán của chúng tôi, dù có phá vỡ, ít nhất một phần tư bề mặt thế giới các người đang sống vẫn sẽ bị tàn phá hoàn toàn. Các thành phố lớn, những vùng đất nông nghiệp trù phú, sẽ biến thành địa ngục.”
“Hàng tỷ người sẽ chết. Và điều đó, tất nhiên, sẽ không xảy ra với các căn cứ ngầm của Nova.”
Hắn dừng lại, để sự thật kinh hoàng đó thấm vào từng tế bào của họ.
“Vậy nên, các người định chiến tranh với chúng tôi? Trong khi chúng tôi nắm trong tay giải pháp duy nhất, dù không hoàn hảo.”
“Và nơi trú ẩn an toàn duy nhất? Hay các người định đóng băng tài sản của một thực thể mà công nghệ của họ có thể xây dựng lại mọi thứ từ đống tro tàn, trong khi chính các người sắp mất tất cả?”
Lâm Chấn Vương bật cười, một âm thanh lạnh lẽo.
“Danh nghĩa ‘lợi ích chung’ mà các người vừa rêu rao, nghe thật nực cười. Các người đến đây không phải để cứu nhân loại.”
“Các người đến đây để cầu xin một cơ hội sống sót cho chính bản thân và những đặc quyền của mình. Các người là những kẻ ăn xin, nhưng lại cố tỏ ra như những nhà từ thiện.”
Hắn nhìn quanh căn phòng, nơi những bộ mặt quyền lực giờ đã tái nhợt, không còn một chút hơi sức nào để phản kháng.
“Vì vậy, hãy quên đi những lời đe dọa ngớ ngẩn đó. Bàn đàm phán giờ mới thực sự bắt đầu. Và nó sẽ không dựa trên cái gọi là ‘sức mạnh quốc gia’ của các người, mà dựa trên giá trị mà các người có thể mang lại cho Nova trong kỷ nguyên mới.”
“Cơ hội đã được đưa ra. Nhưng chỉ cho những ai đủ thông minh để nhận ra mình đang đứng ở vị trí nào.”