Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
tu-hop-vien-ket-hon-bay-nam-khong-cho-dung-ta-di-nguoi-khoc-cai-gi

Tứ Hợp Viện: Kết Hôn Bảy Năm Không Cho Đụng, Ta Đi Ngươi Khóc Cái Gì

Tháng 10 7, 2025
Chương 605: Có lỗi với chư vị, quyển sách này vội vàng đại kết cục Chương 604: Vừa ra ổ sói, lại vào hang hổ
thang-gia-vi-vuong.jpg

Thắng Giả Vi Vương

Tháng 1 25, 2025
Chương Chương: Lời cuối sách mới mười năm, mới hành trình, chúng ta tái xuất phát! Chương Chương kết: Khâu cuối cùng sinh nhật vui vẻ
ta-muon-lam-ca-uop-muoi.jpg

Ta Muốn Làm Cá Ướp Muối

Tháng 2 24, 2025
Chương 442. Mặn sinh, tịch mịch nha! Chương 441. Diệt ma hoàng!
ao-gai-hanh-gia

Áo Gai Hành Giả

Tháng 1 4, 2026
Chương 871: khởi hành tiến về Chương 870: kéo dài thời gian
hoa-vu-khong-nhat-khoi-du-long-chau.jpg

Hòa Vũ Không Nhất Khởi Du Long Châu

Tháng 1 23, 2025
Chương 280. Đại kết cục Chương 279. Mạnh nhất cùng vô địch
bat-dau-tu-so-khong-de-quoc-thoi-dai.jpg

Bắt Đầu Từ Số Không Đế Quốc Thời Đại

Tháng 1 17, 2025
Chương 584. Bắt đầu cũng là chung kết Chương 583. Glamorgan một nhà
nhung-nay-yeu-quai-lam-sao-deu-co-thanh-mau

Những Này Yêu Quái Làm Sao Đều Có Thanh Máu

Tháng mười một 13, 2025
Chương 769: Ngàn năm về sau, Thần Quốc Ác Mộng (2) Chương 769: Ngàn năm về sau, Thần Quốc Ác Mộng (1)
dia-thu-chi-chu.jpg

Địa Thư Chi Chủ

Tháng 1 21, 2025
Chương 199. Vô Hạn thế giới Chương 198. Bạch Ngọc Kinh
  1. Mạt Thế: Ta Kiến Thiết Tối Cường Căn Cứ Ngầm
  2. Chương 200: KAI-1
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 200: KAI-1

Cánh cửa hợp kim của Phòng Thí Nghiệm Trung Tâm Nova mở ra mà không một tiếng động. Không khí lạnh lẽo, tinh khiết và mùi ozone đặc trưng của các thiết bị cao cấp ùa ra ngoài.

Bên trong, Trần An đang đứng trước một màn hình dữ liệu khổng lồ, những dòng mã màu xanh lướt qua trong đôi mắt tập trung cao độ.

Hắn không mặc suit hay đồng phục chỉnh tề, mà chỉ một bộ đồ giản dị, thoải mái, trông chẳng khác gì một nghiên cứu sinh bình thường nếu không muốn nói là hơi thiếu ngủ.

Đó là chủ nhân thực sự của tập đoàn Nova, bộ não đứng sau mọi đột phá công nghệ.

Lâm Chấn Vương bước vào, dáng vẻ uy nghi thường ngày được hắn thu lại. Ở đây, trước mặt Trần An, hắn không còn là vị Đại Cố Vấn khiến cả thế giới khiếp sợ, mà là một người bạn, một cánh tay phải tận tụy.

“An.” Chấn Vương lên tiếng, giọng trầm ấm, phá vỡ sự tĩnh lặng.

Trần An quay lại, ánh mắt hơi mệt mỏi nhưng sáng rõ.

“Chấn Vương à. Mau vào đi.”

“Tôi đã nhận được báo cáo từ chiến dịch ‘Thu hoạch’.” Lâm Chấn Vương đi thẳng vào vấn đề, không vòng vo.

“Năm bộ NGT9 bị phá hủy. Và dữ liệu về trận chiến đó… bị mã hóa ở tầng Omega.”

Hắn dừng lại, quan sát phản ứng của Trần An.

Trần An nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc.

“Mã hóa Omega? Không phải do tôi phê duyệt.”

“Vậy là…” Chấn Vương hỏi.

“Có lẽ là cơ chế tự bảo vệ của chính hệ thống cốt lõi,” Trần An thở dài, xoa sống mũi.

“Chấn Vương, có nhiều chuyện ngay cả tôi cũng không hoàn toàn nắm rõ. Hiện giờ tôi chỉ chú tâm vào nghiên cứu, những thông tin cơ mật, những dự án tối… tôi không mấy khi đụng đến.”

“Có những lớp bảo mật được thiết lập từ rất lâu, hoặc thậm chí là… tự nó phát sinh.”

Hắn nhìn thẳng vào mắt Lâm Chấn Vương.

“Nhưng đừng lo. Đợi Victoria và đội ngũ trở về, tôi sẽ trực tiếp kiểm tra các mẫu vật và tài liệu họ mang về. Chân tướng của vụ việc, thứ gì đã phá hủy NGT9, sẽ sớm được tiết lộ thôi.”

Thực ra hắn có thể biết được ngay, nhưng việc truy cập vào mã hóa Omega khá rườm rà nên hắn cũng lười làm bây giờ.

Sự thành thật của Trần An khiến Lâm Chấn Vương gật đầu, lòng tin cậy chưa bao giờ lung lay.

“Tôi hiểu.”

Nhân cơ hội này, Trần An chuyển chủ đề.

“Thôi, chuyện đó để sau.”

“Công việc bên cậu như thế nào, về kế hoạch đào tạo thế hệ tương lai cho các căn cứ ngầm. Và cả những kế hoạch sắp tới của tập đoàn.”

“Dù tôi chỉ muốn cắm đầu vào phòng thí nghiệm, nhưng rõ ràng là không thể được.”

Nụ cười nhẹ của Lâm Chấn Vương lộ ra vẻ trân trọng.

“Tất nhiên. Mọi thứ đang tiến triển tốt.” Hắn chợt nhớ ra điều gì đó.

“À, em trai cậu, Trần Kiệt, thằng bé đã chính thức gia nhập Học viện Công nghệ Nova rồi.”

Trần An khẽ gật đầu, không ngạc nhiên.

“Tôi biết. Cậu cũng đừng quá thiên vị nó. Hãy để nó tự lập và phấn đấu.”

“Tôi hiểu.” Lâm Chấn Vương cười khẽ. “Nhưng bản thân nó cũng rất xuất sắc.”

Sau khi nói một vài thông tin liên quan đến ba học viện, thì không khí trở nên nghiêm túc hơn. Cả hai tập trung vào những vấn đề cốt lõi.

“Hai mục tiêu lớn nhất hiện nay,” Lâm Chấn Vương nói, “chính là tìm kiếm những đồng minh đáng tin cậy cho Nova, và đẩy mạnh tiến độ tập trung tài nguyên, nhân lực.”

Hắn vung tay, một hình chiếu Hologram hiện lên giữa phòng.

Một mạng lưới các căn cứ ngầm phức tạp, hệ sinh thái khép kín, vườn gen, trung tâm lưu trữ ý thức, kho tri thức nhân loại đồ sộ và hệ thống phòng thủ tối tân đang dần được hình thành, như một hành tinh thu nhỏ dưới lòng đất.

Song song với đó, là những hình ảnh hỗn loạn từ thế giới bên ngoài: biểu tình, cướp bóc, hỏa hoạn… xã hội đang dần rã rời.

Thấy Trần An hơi chau mày, Lâm Chấn Vương lên tiếng trấn an.

“Đừng lo, xã hội càng hỗn loạn, chúng ta càng dễ dàng thu thập tài nguyên và nhân lực theo cách… ít tốn kém nhất. Sự sụp đổ của trật tự cũ chính là cơ hội để Nova xây dựng một trật tự mới.”

“Tôi hiểu.” Trần An gật đầu. “Nhưng có những điểm cần chú ý. Thế giới đang xuất hiện những thế lực mà trước nay chưa từng lộ diện. Và… những ‘dị nhân’ những ‘người thức tỉnh’ cũng đang dần lộ diện.”

Ánh mắt Lâm Chấn Vương tối lại.

“Đúng vậy. Điều này khiến tôi không khỏi lo ngại. Dù chúng ta sở hữu lực lượng chiến đấu vượt trội, nhưng sau hai sự cố liên quan đến người thức tỉnh vừa qua, tôi buộc phải cảnh giác. Thứ nhất, họ sở hữu những năng lực khó lường. Thứ hai, địch trong tối, ta ngoài sáng, khó mà phòng bị toàn diện.”

Trần An lại tỏ ra bình tĩnh hơn.

“Theo phân tích của tôi, hiện tại, đôi bên khó lòng xảy ra chiến tranh tổng lực. Thứ nhất, họ cũng sợ ta, sợ thứ sức mạnh công nghệ mà Nova đang thể hiện.”

“Thứ hai, giống như chúng ta, họ cũng đang bận rộn tích trữ lực lượng và tài nguyên cho tương lai. Vì vậy, đây có lẽ là khoảng thời gian yên ổn nhất, cũng là giai đoạn then chốt để chúng ta chuẩn bị.”

Lâm Chấn Vương gật đầu, tâm tư thông suốt.

“Vậy thì hiện tại, chúng ta chỉ cần chú ý theo dõi các thế lực đang đẩy mạnh tích trữ, và tập trung lo cho bản thân mình trước là được.”

Hai người sau đó bàn thêm về kế hoạch sắp tới tại Mỹ, một chiến trường phức tạp cả về chính trị và công nghệ.

Sau khi báo cáo công việc xong xuôi, Lâm Chấn Vương hỏi thăm về các nghiên cứu.

“Dạo này cậu có đột phá gì mới không?”

Là nhân sự cấp cao nhất, hắn đã biết phần lớn, nên Trần An chỉ tập trung vào những dự án tối mật.

“Có một vài thứ. Nghiên cứu ‘Thức tỉnh nhân tạo’… đã thành công và đang chuẩn bị giai đoạn hoàn thiện cùng sản xuất hàng loạt người thức tỉnh.”

Lâm Chấn Vương hơi giật mình. Đây là tin tức cực kỳ trọng đại.

Trần An mỉm cười, nụ cười hiếm hoi lộ ra vẻ hài lòng.

“Thật trùng hợp, những tư liệu và mẫu vật chúng ta mang về từ Trung Quốc lần trước hóa ra lại vô cùng hữu ích. Chúng đã cung cấp những manh mối then chốt cho quá trình ổn định thức tỉnh.”

“Hóa ra khí và năng lượng mà bọn họ nói đến chính là Hạt năng lượng biến dị, tiếc là bọn họ chưa thể hoàn thiện nó trước sự kiện tận thế.”

Hắn tiếp tục.

“Ngoài ra, công nghệ lõi năng lượng dựa trên dự án “Mặt trời mới” của Trung cũng đã có bước tiến triển lớn. Nếu thành công, nó sẽ cung cấp nguồn năng lượng gần như vô tận và ổn định cho toàn bộ hệ thống căn cứ ngầm, thậm chí là… cho những ứng dụng khác.”

Lâm Chấn Vương lắng nghe, trong lòng tràn đầy phấn khích và an tâm.

Dù bên ngoài có hỗn loạn, có những mối đe dọa tiềm tàng, nhưng ở nơi đây, trong căn phòng này, trái tim và bộ não của Nova vẫn đang không ngừng đập, tiến về phía trước.

Hắn biết, với Trần An và những đột phá này, Nova đang nắm giữ chìa khóa cho tương lai, dù tương lai đó có đen tối đến đâu.

“Rất tốt.” Lâm Chấn Vương cuối cùng cũng nở một nụ cười thật lòng.

“Cậu cứ tập trung nghiên cứu. Những chuyện bên ngoài, đã có tôi.”

Ánh sáng xanh từ màn hình hologram phản chiếu lên hai khuôn mặt, một của nhà khoa học kiệt xuất, một của nhà chiến lược tàn nhẫn, nhưng cùng chung một mục đích.

Đưa Nova vượt qua tận thế, và thống lĩnh kỷ nguyên mới.

…

Ý thức của Ema quay trở lại một cách chậm rãi, nặng nề.

Đầu tiên là cảm giác êm ái của tấm nệm và sự sạch sẽ khác hẳn mùi bụi, máu và khét cháy mà cô đã quen. Một mùi hương nhẹ, thoang thoảng của chất khử trùng và không khí được lọc sạch.

Cô chớp mắt, cố gắng điều tiết cho mắt quen với ánh sáng dịu nhẹ trong phòng.

Đây không phải là đống đổ nát, cũng chẳng phải hành lang tối tăm nào. Đây là một căn phòng y tế sáng sủa, các bức tường trắng tinh, thiết bị theo dõi sinh hiện âm thầm nhấp nháy những con số xanh đỏ.

Trên người cô là một bộ đồ bệnh nhân bằng vải mềm mại.

Cô ngồi bật dậy, hơi thở gấp gáp. Cô nhìn quanh.

Trên những chiếc giường khác trong căn phòng rộng rãi này, là những khuôn mặt quen thuộc, những đồng nghiệp, những nhà khoa học của Heimdall.

Họ cũng đang trong trạng thái hồi tỉnh hoặc đã tỉnh táo, với vẻ mặt hoang mang không kém.

Ký ức ùa về như một cơn lũ. Cuộc tấn công chớp nhoáng, tiếng nổ, trần nhà sập xuống, sự phản bội từ chính hệ thống của họ… Một thế lực nào đó đã san bằng căn cứ Heimdall.

Và bây giờ, họ ở đây. Họ đã bị bắt. Nhưng… tại sao họ lại được đối xử như những bệnh nhân? Không có xiềng xích, không có buồng giam tối tăm. Sự tử tế này càng khiến Ema thấy nghi hoặc.

Rồi cô sực nhớ.

“235!”

Trước khi bất tỉnh, cô đã nhìn thấy nó bên cạnh. Giờ nó ở đâu? Lo lắng thúc giục cô vội vàng định rời khỏi giường, dù cơ thể vẫn còn đau nhức và chân được băng bó cẩn thận.

Bỗng cánh cửa phòng mở ra.

Một người phụ nữ bước vào. Chỉ một cái nhìn đầu tiên, Ema đã biết đây không phải người thường.

Vẻ đẹp của cô ta sắc sảo, lạnh lùng, được tôn lên bởi bộ trang phục tối màu, đắt giá, từng đường cắt tỉ mỉ.

Mái tóc vàng được chải gọn gàng, đôi mắt sắc như dao quét qua căn phòng, và dừng lại ở Ema.

Nhưng điều khiến Ema choáng váng là nụ cười trên môi cô ta. Một nụ cười thân thiện, hòa nhã đến lạ thường, hoàn toàn đối lập với khí chất đế vương toát ra từ người cô.

Nó khiến người ta không khỏi cảm mến, nhưng đồng thời cũng dấy lên một sự dè chừng bản năng.

Đó là Victoria.

Phía sau cô là một nhóm nhân viên y tế mặc áo blouse trắng tinh, và những hộ vệ mặc đồng phục đen viền đỏ.

Những hộ vệ này không nói một lời, ánh mắt họ sắc lạnh, tư thái đứng im như tượng, nhưng toát ra một sức ép vô hình.

Ema có thể cảm nhận được, họ không phải là những tay vệ sĩ thông thường. Cơ thể họ được rèn luyện đến mức tối ưu, từng cử động đều hiệu quả và chính xác.

Họ chính là thế hệ lính chiến đấu đặc biệt của Nova, những người đã trải qua các chương trình đào tạo mô phỏng khắc nghiệt và các đợt cường hóa, sẵn sàng cho việc nâng cấp thành Thế hệ 3 một khi dự án Thức tỉnh Nhân tạo hoàn tất.

Và rồi, bóng dáng dưới chân Victoria khiến trái tim Ema thắt lại.

“235!”

Chú chó Border Collie với bộ lông đen trắng giờ đây đã sạch sẽ, không một vết bụi. Nó đang ngoan ngoãn đi bên cạnh Victoria, cái đuôi vẫy nhanh như chong chóng.

“235, lại đây!” Ema gọi, giọng đầy vui mừng và mong đợi.

Nhưng 235 chỉ liếc nhìn cô một cái, rồi lại quay sang cọ cái mõm của nó vào chân Victoria, dụi dụi đầu vào tay cô ta, tỏ ra vô cùng thân thiết và quấn quýt.

Nó thậm chí còn rên ư ử một cách hài lòng khi Victoria đưa tay xuống xoa nhẹ lên đầu nó.

Một cảm giác hụt hẫng, chua xót lan tỏa trong lòng Ema.

Sao có thể? Nó đã từng cứu cô, đồng hành cùng cô suốt quãng đường đầy nguy hiểm…

Victoria khẽ cười, âm thanh du dương nhưng đầy quyền uy.

“235… quả là một cái tên kỳ lạ.” Cô ta nói, tay vẫn vuốt ve chú chó.

“Nhưng nó thật sự rất thông minh.”

Cô ta ngước nhìn Ema, nụ cười không tì vết. “Cô cảm thấy người thế nào rồi, Tiến sĩ Ema?”

Các bác sĩ y tế lập tức tiến lên, bắt đầu kiểm tra các chỉ số và vết thương cho Ema một cách chuyên nghiệp.

Ema khép chặt người lại, ánh mắt đầy cảnh giác với Victoria. Dù được đối xử tử tế, cô vẫn không quên thân phận “tù binh” của mình.

Victoria dường như thấu hiểu ngay lập tức. Ánh mắt cô ta vẫn dịu dàng, nhưng ẩn chứa bên trong là sự nắm thóp hoàn toàn.

“Đừng lo lắng. Tâm lý phòng bị của cô là điều dễ hiểu. Bất kỳ ai vừa trải qua một biến cố lớn và thức dậy ở một nơi xa lạ cũng sẽ như vậy.”

Cô ta bước vài bước lại gần giường, dáng đi uyển chuyển đầy quyền lực.

“Ema, 24 tuổi, thiên tài trong lĩnh vực nhân thể học và di truyền học. Những nghiên cứu của cô về cấu trúc gen biến dị, dù còn non trẻ, nhưng đã cho thấy những tiềm năng đáng kinh ngạc.”

Victoria nhẹ nhàng đọc ra những thành tựu của Ema như đang đọc một bản báo cáo quen thuộc. “Quả là một hạt giống khoa học xuất chúng. Thật đáng tiếc…”

Cô ta dừng lại, ánh mắt đột ngột trở nên sắc lạnh.

“…lại gia nhập phải một tổ chức phản nhân loại như Heimdall. Một tàn dư của chế độ Phát xít cũ, đang âm thầm thực hiện những thí nghiệm điên rồ, coi mạng sống con người như cỏ rác.”

Ema giật mình, định mở miệng phản bác, nhưng những gì cô chứng kiến với dự án Einherjar và những con quái vật khiến lời nói nghẹn lại trong cổ họng.

“Tập đoàn Nova của chúng tôi,” Victoria tiếp tục, giọng nói lại trở nên ôn hòa.

“Rấy ngưỡng mộ tài năng của cô. Chúng tôi có thể cung cấp cho cô môi trường nghiên cứu tốt nhất, nguồn tài nguyên vô hạn, và một mục đích cao cả hơn ‘bảo vệ nhân loại khỏi những thảm họa sắp tới’ .”

Ema ban đầu vẫn im lặng, sự kiêu hãnh của một nhà khoa học và nỗi nghi ngờ khiến cô không dễ dàng xiêu lòng.

Nhưng Victoria, như một người chơi cờ đã nắm chắc phần thắng, nhẹ nhàng hạ xuống nước cờ cuối cùng.

“Và… chúng tôi biết về tình trạng của mẹ cô. Căn bệnh hiểm nghèo đó, với nền y học thông thường, coi như vô phương. Nhưng với Nova…” Cô ta mỉm cười, một nụ cười đầy quyền năng.

“…chúng tôi có đầy đủ khả năng để chữa trị dứt điểm cho bà.”

Thình Thịch… Tim của Emma vội đập.

Mọi sự phòng bị, do dự trong lòng Ema như một bức tường thủy tinh bị đập vỡ. Đôi mắt cô mở to, ngập tràn sự kinh ngạc và hy vọng mà cô đã vùi lấp từ lâu.

Mẹ cô… người thân duy nhất của cô. Mọi nỗ lực của cô ở Heimdall, phần lớn cũng là để kiếm cơ hội chữa trị cho mẹ.

Giọng nói của Ema khẽ run. “Các người… thật sự có thể?”

“Đương nhiên.” Victoria gật đầu, giọng điệu khẳng định chắc nịch, không chút nghi ngờ.

“Đó chỉ là một vấn đề kỹ thuật nhỏ. Nova nắm giữ những công nghệ vượt xa hiểu biết của thế giới bên ngoài. Sự sống và cái chết, đôi khi chỉ là một lựa chọn.”

Sự im lặng của Ema lúc này là câu trả lời rõ ràng nhất.

Victoria hài lòng nhìn thấy ánh mắt đầu hàng và cam chịu trong mắt cô gái trẻ. Cô ta ra hiệu, một nhân viên y tế bước tới, đưa cho Ema một tấm tablet với một bản hợp đồng lao động đặc biệt.

“Chào mừng đến với Nova, Tiến sĩ Ema.” Victoria nói, giọng như mật ngọt, nhưng ẩn chứa đầy sự thao túng.

“Nơi mà tài năng của cô sẽ được trân trọng, và những hy vọng của cô sẽ thành hiện thực.”

Trong khi Ema còn đang choáng váng trước sự thay đổi quá nhanh chóng, 235 vẫn ngoan ngoãn nằm dưới chân Victoria, liếm nhẹ vào tay cô ta, như một sự phụ họa hoàn hảo cho màn chiêu mộ thành công này.

Có lẽ, đối với một sinh vật thông minh và thực dụng như nó, việc tìm được một “chủ nhân” mới quyền lực và có khả năng bảo vệ nó tốt hơn, là một lựa chọn hợp lý. Và Victoria, rõ ràng, là lựa chọn đó.

…

Khu vực Nghiên cứu Trọng yếu Cấp 8 của Nova chìm trong một bầu không khí căng thẳng tột độ. Ánh sáng trắng xanh lạnh lẽo từ các màn hình và hình ảnh hologram phản chiếu lên những khuôn mặt nghiêm nghị.

Tất cả đều hướng về trung tâm của căn phòng bốn “chiếc kén” công nghệ cao khổng lồ làm bằng hợp kim trong suốt và ống dẫn sáng.

Ba chiếc vẫn im lìm, ánh sáng bên trong mờ nhạt, duy trì trạng thái ngủ đông. Nhưng chiếc kén thứ tư đang hoạt động.

Bên trong nó, ngâm trong dung dịch dinh dưỡng lấp lánh ánh xanh, là một cơ thể hoàn chỉnh.

Đó không phải một cơ thể được tạo ra bởi tự nhiên, mà là một kiệt tác của khoa học không tưởng và kỹ thuật cải tiến nhân thể.

Thức Tỉnh Giả Nhân Tạo đầu tiên của Nova, mã hiệu KAI-1.

Ừng ực… Ừng ực…

Âm thanh nhịp nhàng từ hệ thống bơm tuần hoàn dường như là nhịp đập duy nhất trong không gian tĩnh lặng. Rồi, một tiếng bíp dài vang lên từ hệ thống theo dõi sinh trắc.

“Bắt đầu quá trình giải phóng! Mức năng lượng tuần hoàn đang tăng! Hoạt động sóng não vượt ngưỡng kích hoạt!”

Một kỹ sư hô to, giọng đầy phấn khích lẫn lo lắng.

Chiếc kén từ từ rung lên. Những ống dẫn chất lỏng tự động tháo rời, rút ra. Dung dịch dinh dưỡng màu xanh bắt đầu rút cạn, để lộ ra hình hài bên trong một cách rõ nét hơn.

Đó là một cơ thể cường tráng, hoàn hảo đến từng chi tiết, với làn da được cấy ghép các vi mạch quang học lấp lánh ánh bạc.

“Chuẩn bị chào đón Thức Tỉnh Giả đầu tiên!” Trần An đứng sau kính chống đạn quan sát, ánh mắt vừa hồi hộp vừa lạnh lùng của một nhà khoa học.

Mọi sự chuẩn bị lý thuyết của hàng trăm nhà khoa học, cả tương lai lẫn hiện tại sắp được kiểm chứng vào giây phút này.

Nhưng sự phấn khích không thể xóa nhòa sự thận trọng tối đa.

Xoẹt! Xoẹt!

Một lực lượng bước vào. Họ là những binh lính trang bị bộ giáp NGT9 tối tân, lớp vỏ làm bằng hợp kim đen đặc biệt hút sạch mọi ánh sáng.

Dù đã mất năm bộ trong chiến dịch ở Đức, Nova vẫn còn một lực lượng đáng kể tại cơ sở nghiên cứu và nhiều nơi khác.

Họ chiếm giữ các vị trí chiến lược, các thiết bị khống chế luôn sẵn sàng.

Tiến sĩ Viktor, đứng cạnh Trần An. Gương mặt ông lạnh như tiền, ánh mắt sắc lẹm quét qua từng binh lính NGT9.

Dù sự hào hứng với thành quả nghiên cứu có lớn, nhưng ông cũng không khỏi lo sợ chuyện người thức tỉnh mất kiểm soát.

“Mọi thứ đã sẵn sàng,” ông nói khẽ, giọng khô khan. “Hy vọng chúng ta không cần dùng đến chúng.”

Trong chiếc kén, những ngón tay của KAI-1 khẽ run lên. Một cái giật mình nhẹ chạy dọc theo cánh tay. Rồi, đôi mắt nhắm nghiền của hắn bỗng mở ra.

Đó không phải là đôi mắt của một đứa trẻ sơ sinh ngơ ngác. Đó là một đôi mắt hoàn toàn tỉnh táo, sắc sảo, và đầy vẻ mệt mỏi, thậm chí là… như tỉnh ngộ ra điều gì đó.

Tròng mắt có màu nâu sẫm, nhưng ẩn sâu bên trong là những tia sáng năng lượng thoáng qua.

Ánh mắt hắn quét nhanh qua môi trường xung quanh, không phải để phân tích mà như để xác nhận một điều gì đó.

Hắn từ từ ngồi dậy, những giọt dung dịch dinh dưỡng còn sót lại chảy dọc theo các đường cơ rắn chắc. Hơi thở đầu tiên của hắn phát ra một tiếng thở dài nhẹ, như thể vừa thoát khỏi một cơn ác mộng kéo dài.

“Hắn đang ổn định nhận thức! Quá trình chuyển đổi từ thế giới mô phỏng hoàn tất!” Một nhà nghiên cứu thốt lên.

KAI-1 đưa tay lên, xoa mặt, một cử chỉ rất… con người. Rồi, ánh mắt hắn dừng lại ở nhóm người đứng sau tấm kính chống đạn, nơi Trần An và Tiến sĩ Viktor đang đứng.

Hắn mở miệng. Giọng nói đầu tiên vang lên, trầm ấm, khàn khàn, và đầy vẻ chấp nhận.

“Vậy là… đây là thực tại.”

Một sự im lặng chết người bao trùm. Tất cả các nhà nghiên cứu đều nín thở. Các binh lính NGT9 siết chặt tay trên vũ khí.

Trần An hít một hơi thật sâu, rồi bước về phía trước, bỏ lại lớp kính bảo vệ. Tiến sĩ Viktor khẽ nhíu mày, nhưng không ngăn cản, chỉ ra hiệu cho lực lượng NGT9 sẵn sàng ở mức cao nhất.

“Chào mừng trở về, Phan Duy Khánh,” Trần An lên tiếng, giọng điệu bình tĩnh. “Hay ta nên gọi ngươi là… KAI-1?”

KAI-1 – Phan Duy Khánh – quay đầu, ánh mắt phức tạp nhìn Trần An.

Một khoảng lặng ngắn. Rồi, hắn từ từ đứng dậy, cơ thể hoàn hảo không một chút run rẩy. Thay vì tấn công hay hỏi han, hắn cúi người xuống, một cái cúi chào đầy tôn kính và quy phục.

“Tôi là KAI-1. Thức tỉnh giả đầu tiên, và là cận vệ trung thành của tập đoàn Nova.” Giọng hắn vang lên rõ ràng, dứt khoát.

“Từ thực tại này trở đi, tôi nguyện phục vụ ngài, thống lĩnh tối cao, và tập đoàn, bằng toàn bộ sức mạnh và linh hồn này.”

Lời tuyên thệ đó vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Ánh mắt Trần An lóe lên một tia hài lòng.

Đây chính là lý do hắn quyết định đánh thức KAI-1 đầu tiên, không chỉ vì sự ổn định vượt trội, mà còn vì lòng trung thành đã được thử thách và ghi khắc trong thế giới mô phỏng.

Ba chiếc kén còn lại vẫn im lìm, như những quả bom hẹn giờ chưa biết sẽ nổ hay không. Nhưng với KAI-1, Nova đã có được một binh khí tối thượng.

Nghe vậy, tiến sĩ Viktor cùng mọi mới thở ra nhẹ nhóm, rồi ông ra hiệu cho các binh lính NGT9 hạ vũ khí.

Cả phòng bắt đầu hò reo cho thành quả này của họ, các nhân viên kiểm tra nghiên cứu cũng bắt đầu vào việc đo lường khả năng của KAI-1.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hong-hoang-tu-mot-hat-tuc-nhuong-den-van-dao-chi-to.jpg
Hồng Hoang: Từ Một Hạt Tức Nhưỡng Đến Vạn Đạo Chi Tổ
Tháng 1 7, 2026
comic-tu-dat-cau-hoi-iron-man-bat-dau
Comic Từ Đặt Câu Hỏi Iron Man Bắt Đầu
Tháng 10 30, 2025
tinh-vuc-bien-doi-lon-toan-dan-khai-hoang-truoc-cho-ta-phat-duc
Tinh Vực Biến Đổi Lớn, Toàn Dân Khai Hoang, Trước Hết Cho Phép Ta Phát Triển
Tháng 1 10, 2026
tan-the-giang-lam-ta-tai-tro-choi-trong-pho-ban-don-hang.jpg
Tận Thế Giáng Lâm, Ta Tại Trò Chơi Trong Phó Bản Độn Hàng
Tháng 1 7, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved