Chương 198: Sự xuất hiện của Lâm Chấn Vương
Âm nhạc trong khán phòng khẽ trầm xuống.
Rồi ngưng hẳn.
Không một lời thông báo. Không chuông cảnh báo. Không ánh đèn nhấp nháy báo hiệu.
Chỉ là… lặng đi. Một sự yên tĩnh như thể nơi này vừa bị hút sạch không khí.
Từ cánh cửa phía Tây, một nhóm binh sĩ bước vào. Khoát trên mình bộ đồng phục đen viền đỏ, bước chân không âm thanh, di chuyển như một khối thống nhất.
Họ chia đội hình thành hình cung như một mái vòm che chắn, như một thế trận giăng sẵn.
Rồi, giữa tâm cung, bóng dáng cao lớn trong bộ suit đen bước vào. Không nhanh, không chậm. Mỗi bước chân như đạp lên thớ không khí căng cứng, khiến nhiệt độ trong phòng tụt hẳn vài độ.
Lâm Chấn Vương.
Một cái tên không ai dám hô lên, nhưng mọi người đều nhận ra.
Tiếng ly chạm nhau im bặt.
Những cuộc trò chuyện dở dang bị bẻ gãy.
Một vài CEO khẽ thở gấp, cố che giấu bằng cách chỉnh lại cổ áo. Có người lùi hẳn nửa bước, ánh mắt cụp xuống như thể cái nhìn trực diện là một điều phạm thượng.
Không một ai ra lệnh họ phải làm vậy.
Họ chỉ… biết. Như thể tiềm thức đã được lập trình để phản ứng theo bản năng sinh tồn.
Một cái liếc mắt của hắn đủ khiến thị trường chao đảo. Một câu nói nhẹ như gió cũng có thể khiến cả chính phủ một quốc gia phải tái đàm phán chính sách công nghệ.
Thế nhưng, trái với không khí nén chặt xung quanh, Lâm Chấn Vương lại lịch sự đến gần như vô hại.
Ánh mắt sắc bén nhưng không khinh người.
Dáng đi ung dung như đang thưởng thức dạ tiệc hoàng gia.
Sau lưng là Elara Von Kronos, trong bộ đầm xanh thẫm, chiếc áo choàng mỏng lướt nhẹ sau vai.
Elara con gái của chủ tịch tập đoàn Kronos, người được cho là thiên tài, thần đồng về máy tính, nhưng lần này cô chỉ bước sau Lâm Chấn Vương nửa nhịp, như cái bóng được ban đặc quyền hiện diện bên quyền lực tối thượng.
…
Một giọng nam vang lên đều và cẩn trọng, như cố gắng không để run.
“Chào ngài Chấn Vương.”
Người lên tiếng là Émile. Dù nổi tiếng hoạt ngôn, lần này hắn cực kỳ nghiêm chỉnh, gương mặt không cười, lưng hơi cúi, tay đặt nhẹ trước ngực cung kính một cách chuẩn mực.
Lâm Chấn Vương khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lướt đến không lạnh, không áp lực nhưng cũng không quá thân thiết.
“A, Émile. Đã lâu không gặp. Ông của cậu vẫn khỏe chứ?”
“Vâng… vẫn khỏe ạ.” Hắn đáp nhanh như phản xạ sinh tồn, sống lưng cứng đờ, trong đầu hiện rõ mười hai quy tắc ứng xử với nhân vật cấp Omega.
“Ông vẫn luôn nhắc đến ngài với sự ngưỡng mộ tuyệt đối.”
Một thoáng tĩnh lặng. Không ai dám chen lời. Không ai dám di chuyển.
Lâm Chấn Vương không đáp, chỉ gật nhẹ như một dấu chấm, như một lời kết.
Nhìn thái độ của Chấn Vương Émile chỉ khẽ cười, nhưng là một nụ cười khác hẳn mọi khi không pha trò, không bỡn cợt.
Chỉ đơn giản là… hắn biết mình đang đứng ở vị trí nào.
Lâm Chấn Vương khẽ nói thêm.
“À đúng rồi, ta vẫn còn nhớ… cách đây mấy hôm, ông của cậu gửi cho ta một báo cáo về hệ thống quản lý nhân sự. Cậu từng viết phần phân tích cuối cùng, đúng chứ?”
“Dạ đúng thưa ngài… đó là vinh dự của tôi khi được đóng góp một chút.”
“Ừm. Làm tốt lắm, cố gắng phát huy. Tương lai là của những người trẻ như cậu.”
Lâm Chấn Vương chỉ ậm ừ, rồi không nói thêm. Đoạn hội thoại kết thúc ngắn gọn. Không ai dám chen lời.
Elara liếc nhìn Émile, như vừa định nói gì, rồi cũng chỉ mỉm cười mơ hồ.
Lâm Chấn Vương không nói gì thêm, nhưng ánh mắt chuyển sang nhóm bạn đứng bên cạnh Émile.
Kaito Moriyama, người thừa kế tập đoàn tài chính Moriyama, cúi đầu thấp hơn bình thường. Dù Moriyama Zaibatsu từng là niềm kiêu hãnh của Nhật Bản, gia tộc của hắn nay đã chọn “hầu hạ” Nova như một nhánh tài chính hải ngoại.
Và hắn hiểu rõ khi Nova hắt hơi, cả nhà hắn phải thay đổi chiến lược.
Minerva Alvaréz, với khí chất kiêu kỳ quen thuộc, lần đầu chào hỏi mà không xen vào bằng lời đùa hay lời sắc bén.
Cha mẹ cô, những “bậc thầy truyền thông” của thế giới, hiện là người chịu trách nhiệm cho toàn bộ hình ảnh của Nova. Nhưng trong ánh mắt Minerva lúc này, có một chút gì đó… dè dặt.
Khai Dương, người ít nói nhất nhóm, không thể hiện cảm xúc gì rõ ràng, nhưng ánh mắt hắn ánh lên sự đánh giá cẩn trọng. Dù gia đình hắn nắm giữ hàng chục nhà máy sản xuất cốt lõi, hắn thừa hiểu, họ chỉ là bánh răng trong một cỗ máy mà Lâm Chấn Vương có thể tháo ra bất cứ lúc nào.
…
Trong buổi tiệc Lâm Chấn Vương không hề uy hiếp ai bằng lời.
Nhưng từng người đều hiểu, trong nội bộ Nova, có những kẻ không cần chức danh mà vẫn nắm quyền sinh sát.
Người đàn ông trẻ tuổi này là một trong số đó.
Một lời nói của hắn có thể thay đổi dòng tiền giữa các lục địa. Một cái nhìn có thể chấm dứt sự nghiệp của bất kỳ một “ông lớn” nào.
Không phải bằng sự tàn nhẫn mà bằng sự tối ưu hóa lạnh lùng hư một cỗ máy.
…
Bầu không khí trong khán phòng dường như biến đổi.
Không phải do thay đổi ánh sáng hay âm nhạc.
Mà là vì… Lâm Chấn Vương đang tiến lại gần.
Các học viên Hành chính vốn luôn điềm đạm, từ tốn đồng loạt chỉnh lại tư thế, nét mặt nghiêm trang hơn thấy rõ. Một số người lùi nửa bước như nhường không gian, dẫu không ai ra hiệu.
Nhóm Quân sự thì từng bước đi nghiêm trang cũng bỗng chững lại như có dòng điện vô hình quét qua.
Không khí như bị “thiết lập lại” quanh người đàn ông này.
Bên phía Học viện Công nghệ, tình hình thậm chí còn… buồn cười hơn.
Mấy học viên vừa nãy còn đang chụm đầu bàn chuyện thiết kế robot, giờ lại co rúm như thể sắp bước vào vòng phỏng vấn tử thần.
Một đứa run tay làm đổ cả ly nước lên sàn. Một đứa khác thì liên tục kiểm tra AR trên kính, sửa đi sửa lại avatar giao tiếp mà không biết vì lý do gì.
“Bình tĩnh đi.” Trần Kiệt cười nhẹ, khuyên nhỏ.
“Bình tĩnh cái gì mà bình tĩnh! Ngươi có biết ngài ấy sắp đến đây không? Là huyền thoại sống đó!”
“Là người từng khiến cả Ủy ban châu Âu phải ra nghị quyết khẩn để xin Nova đừng cắt nguồn viện trợ!”
“Là người có thể nói một câu, và nguyên giám đốc viện nghiên cứu quốc phòng của Anh… mất chức sáng hôm sau!”
Trần Kiệt chớp mắt. Hắn không biết Lâm Chấn Vương đã làm những gì, hay được người ta đồn đại đến mức nào nhưng quả thực, phản ứng hiện tại khiến hắn hơi choáng.
Không có tiếng nhạc, không spotlight.
Nhưng khi Lâm Chấn Vương tiến lại gần cụm học viên Công nghệ, mọi cuộc trò chuyện đều khựng lại như bị ấn tạm dừng.
Hắn không đi nhanh, cũng không tỏ vẻ oai phong. Trái lại, vẻ ngoài điềm tĩnh đến mức dễ nhầm là một doanh nhân trẻ lịch thiệp cho đến khi nhìn vào ánh mắt.
Một ánh mắt khiến người ta tự đánh giá lại toàn bộ giá trị bản thân trong ba giây.
“Kiệt! Dạo này khỏe không em trai?”
Giọng nói ấy vang lên không cao, nhưng có độ trầm ấm khiến mọi âm thanh xung quanh như tự động nhường chỗ. Không khí trong khán phòng khựng lại một nhịp.
Trần Kiệt ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải một nụ cười quen thuộc.
“Dạ em vẫn khỏe ạ.”
Lâm Chấn Vương vội tiến đến gần, không phải với dáng vẻ của một nhân vật quyền lực, mà như một người anh lớn vừa gặp lại cậu em lâu ngày.
“Thế nào? Cuộc sống ở Học viện đã quen chưa? Có ai bắt nạt em không?”
Giọng hắn vẫn mang chất bình thản, nhưng ánh mắt thì thật lòng.
Một cái vỗ vai nhẹ, một cái nghiêng đầu đầy quan tâm như thể đang ở một buổi họp mặt gia đình.
Trần Kiệt khẽ bật cười.
“Cũng tạm ổn ạ. Có hơi bị choáng lúc mới vào nhưng giờ ổn rồi. Thức ăn hơi lạ thôi.”
“Ừ, đám kỹ sư ẩm thực đó thích làm màu. Để anh nói với họ xem có thể đưa thêm vài món bình dân vô không. Mấy thứ quen miệng vẫn dễ ăn hơn.”
Lâm Chấn Vương cười khẽ, gật gù như thể sẽ thật sự làm vậy.
Cả nhóm học viên đứng xung quanh giờ thì câm nín toàn tập. Không còn là ngạc nhiên nữa. Là hoang mang, là khủng hoảng, là không thể định nghĩa được… rốt cuộc Trần Kiệt là ai!?
“À mà… Ba mẹ em dạo này sao rồi?” Lâm Chấn Vương hỏi, ánh mắt dịu lại như người thân ruột thịt.
“Dạ, cha mẹ em vẫn khỏe. Vẫn như mọi khi ạ.”
Một khoảng dừng ngắn. Rồi chính Trần Kiệt lên tiếng hỏi lại.
“Còn… anh An? Em nghe nói dạo này anh ấy cũng đang ở trong hệ thống Nova.”
Nụ cười của Lâm Chấn Vương khẽ nhạt đi, nhưng ánh mắt thì sáng lên một cách kỳ lạ.
“An a…Cậu ấy dạo này bận lắm. Toàn ở trong khu nghiên cứu, hiếm khi lộ diện. Làm việc với tần suất như robot ấy.”
“Mấy cái đồ ăn mà chú chê là do hắn phổ biến đấy, cái gì mà tiết kiệm thời gian, nhiều năng lương bla bla.”
“Nhưng nuốt còn không nổi thì lấy đâu ra năng lượng chứ. Đúng là mấy người làm nghiên cứu thì đều như thằng điên.”
“Nghĩ cho cố rồi lại chớt quớt.”
Câu nói đùa nhẹ nhàng khiến Trần Kiệt cười, nhưng chỉ những người thật sự hiểu mới cảm nhận được ẩn ý sâu xa bên dưới.
Bởi lẽ người đang chỉ đạo toàn bộ vận hành của Nova chính là Trần An.
Và Lâm Chấn Vương dù quyền lực đến đâu, cũng là người thực thi dưới định hướng của Trần An.
Sau một hồi nói chuyện của Lâm Chấn Vương với Trần Kiệt khiến cả khán phòng như vỡ òa.
Những lời trò chuyện ấy không có bất kỳ tuyên bố công khai nào, không nêu chức danh, không gọi chức vụ.
Nhưng chỉ cần cách họ nói chuyện đã khiến cả khán phòng bất giác vỡ vụn thành từng đợt sóng thì thầm.
“…Rốt cuộc Trần Kiệt là ai?”
“Cậu ta gọi Lâm Chấn Vương là anh… mà không ai thấy có gì sai?”
“Tiểu thư Elara đang cười với cậu ta kìa!”
“Cô ấy thậm chí gật đầu nhẹ… kiểu như đang chào một người ngang hàng?”
“Không thể nào…”
Đúng vậy. Elara Von Kronos, lúc này đang mỉm cười với Trần Kiệt.
Một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đúng mực, mang nét quý tộc và… có phần thiện cảm thật sự.
“Rất vui được gặp lại em, Trần Kiệt.”
“Sáng sủa, đẹp trai. Em đúng là thừa hưởng gene trội của ngài Dương và cô Nguyệt đấy.”
Trần Kiệt hơi bối rối, khẽ cúi đầu cảm ơn.
…
Sau một hồi trò chuyện nhỏ Chấn Vương cùng Elara rời đi. Không khí bỗng dưng… vỡ vụn bởi tiếng xì xào nhỏ nhưng như mưa rào râm ran quanh khán phòng.
“Trần Kiệt quen Lâm Chấn Vương?”
“Không phải quen. Họ… là thân thích!”
“Bảo sao SILVA lại ưu ái hắn đến thế!”
“Không thể tin được…”
…
Kkk Trần Kiệt sắp làm bố ở học viện rồi. Gia thế này đó thằng nào dám hẹn ra ngoài cổng nói chuyện