Chương 197: Im Lặng
“Họ không giấu chúng ta một lời nói dối…
Họ giấu sự thật, và để chúng ta chết dần trong im lặng.”
— Phát ngôn của một nhà báo tự do, vài giờ trước khi bị mất tích bí ẩn gần vành đai thi công của Nova.
…
Không còi báo động.
Không tuyên bố nào được phát ra.
Chỉ là… máy móc rầm rầm chuyển vận.
Ban đầu mơ hồ như tiếng ồn của công trình nào đó ở xa, rồi dần trở nên sắc bén, đều đặn, thọc sâu vào lòng đất như thể đang đào lên một thứ gì đó chưa từng nên thấy ánh sáng mặt trời.
Mỗi ngày, âm thanh ấy lại vang lên sớm hơn, lớn hơn, gần hơn.
Nó không còn là tiếng máy móc. Mà như tiếng rên rỉ của một sinh vật khổng lồ đang cựa mình tỉnh dậy sau giấc ngủ dài cả thế kỷ.
Một con quái vật không phải bằng máu thịt, mà bằng sắt thép, bí mật, và tham vọng.
Nova Sanctum chưa từng công bố thêm bất kỳ một thông tin nào về thành phố ngầm.
Chưa có bản thiết kế nào rò rỉ. Chưa có bài báo nào được phép đăng.
Nhưng ai cũng biết, dưới những lớp đất đá kia, có điều gì đó đang được xây. Một điều gì đó rất lớn. Và rất nguy hiểm.
Công trường bị che kín bằng tường năng lượng mờ đục. Thứ ánh sáng nhấp nháy đó như lớp sương dày, ngăn cách thực tại bên ngoài với những bí mật bên trong.
Từ xa nhìn lại, cả khu vực giống như một miệng hố tối, nơi ánh sáng bị bẻ cong và lý trí bị nuốt chửng.
Người dân không được phép tới gần. Báo chí không được phép đưa tin.
Chỉ có những đoàn xe bọc thép màu xám không biển số, không biểu tượng âm thầm đưa người vào trong.
Những “công nhân xây dựng”.
Không ai biết họ là ai. Không ai thấy họ quay lại.
Họ biến mất như thể chưa từng tồn tại.
PMC.
Private Military Company công ty quân sự tư nhân.
Không cờ, không quốc ca, không tổ quốc.
Chỉ có hợp đồng.
Khác với quân đội chính quy, PMC không tuyên thệ danh dự.
Họ không chiến đấu vì quốc gia, mà vì con số được in trong tài khoản. Họ trung thành tuyệt đối nhưng không với lý tưởng, mà với người đã trả giá cao nhất.
Tại các công trường của Nova Sanctum, đội quân PMC này không giống bất kỳ lực lượng nào từng tồn tại.
Họ được tuyển chọn gắt gao, huấn luyện theo giáo trình riêng.
Có tin đồn rằng họ không còn là người bình thường gene đã bị tái cấu trúc, cơ thể được bơm hormone và thuốc điều biến, giác quan được nâng cấp bằng cảm biến nano.
Áo giáp đeo ngoài chỉ là lớp vỏ, thứ thật sự khiến họ trở nên nguy hiểm là những nâng cấp mà người thường không thể nhìn thấy.
Trong bóng đêm nơi cổng công trường, một người lính PMC đứng yên như tượng, khẩu súng nặng trong tay hắn không hề rung rinh.
Dưới lớp mặt nạ gương phản chiếu, không ai biết hắn đang nhìn gì nhưng cảm giác bị theo dõi khiến cả đám phóng viên bên ngoài phải rút lui từng bước.
Đây không còn là công trường xây dựng.
Đây là vùng cấm.
Và bất kỳ ai dám xâm phạm, dù chỉ một bước sẽ biết chính xác tại sao cái tên Nova Sanctum khiến cả thế giới vừa tò mò… vừa sợ hãi.
…
Biến đổi khí hậu, chiến tranh cục bộ, sụp đổ kinh tế chuỗi, dịch bệnh không rõ nguồn gốc.
Tất cả thông tin trên như những nhát dao lặng lẽ cứa vào cổ họng của nhân loại. Đáng sợ nhất không phải là những điều đó. Mà là im lặng.
Im lặng từ chính phủ.
Im lặng từ những tổ chức từng được gọi là “đại diện nhân loại” “Vì nhân loại”.
Im lặng từ những tập đoàn công nghệ những đế chế kiểm soát thông tin, thực phẩm, tài nguyên và cả sự sống.
Và rồi, giữa tất cả sự im lặng ấy… Nova Sanctum bắt đầu xây.
Không báo trước. Không lời giải thích. Không minh bạch.
Chỉ có hàng trăm công trường bí mật mọc lên, bao bọc bởi lớp tường điện, drone, robot và hàng ngàn lính PMC.
Còn phần còn lại của thế giới thì sao?
Còn 99% còn lại đang vật vã sống qua ngày giữa đống đổ nát này thì sao?
Tại các quảng trường lớn, từ Berlin đến Buenos Aires, từ Tokyo đến Johannesburg, những đám đông tràn xuống đường. Tay cầm biểu ngữ, miệng hô vang khẩu hiệu.
“Chúng tôi cũng là con người!”
“Ai quyết định ai được sống?”
“Nova không phải là Chúa!”
Trên bục gỗ tạm thời dựng giữa đại lộ Champs-Élysées bị đốt phá, một phụ nữ trung niên tóc rối bù, gương mặt khét nắng, đứng cầm loa.
“Họ đang chọn lọc! Các người không thấy sao? Chúng ta không được chọn, không phải vì chúng ta kém cỏi mà vì chúng ta không còn giá trị trong mắt họ! Chúng ta là số dư!”
”Họ không muốn cứu nhân loại họ chỉ muốn đem nhân loại của riêng họ đi chỗ khác!”
Tiếng vỗ tay, tiếng hò hét, tiếng chai lọ va vào khiên chắn. Cảnh sát chống bạo động bao vây, nhưng tiếng giận dữ của người dân đã vượt ngoài vòng kiểm soát.
…
Ở Nam Mỹ, một nhà hoạt động trẻ tuổi livestream giữa một quảng trường đỏ lửa.
“Chúng ta đòi một lời giải thích! Chúng ta đòi quyền được sống!”
”Họ xây thành phố dưới lòng đất tại sao không ai được vào?”
”Tại sao chỉ có bác sĩ, kỹ sư, người của họ mới được đi?”
”Họ biết gì mà chúng ta không biết? Một cơn đại họa sắp tới à? Một vụ tận thế ẩn giấu?”
”Họ đang bỏ lại phần còn lại của nhân loại để chết!
Tại một cuộc họp khẩn của Liên Hợp Quốc, ghế của đại diện Nova Sanctum vẫn trống trơn. Các quốc gia trách móc lẫn nhau, đổ lỗi, tung ra các tài liệu tuyệt mật, đòi truy trách nhiệm. Nhưng tất cả chỉ là vở kịch rách nát. Không ai thật sự có câu trả lời.
Trên mạng xã hội, các hashtag lan rộng như cháy rừng.
#RightToSurvive
#WeAreLeftBehind
#NovaKnows
…
Một tuần trước, tại thủ đô Caracas, một vụ nổ lớn làm sập toàn bộ khu dân cư, nguyên nhân được cho là từ một thiết bị năng lượng sinh học “rò rỉ” bị đánh cắp từ một phòng nghiên cứu của Nova ở châu Á.
Ở Lagos, một drone chiến thuật cỡ nhỏ của Nova “được cho là nguyên mẫu thử nghiệm” bị nhóm vũ trang địa phương sử dụng để tấn công trụ sở cảnh sát.
Tại Ba Lan, người dân truyền tay nhau đoạn video mờ mịt. Một sinh thể giống người, không có biểu cảm, bước ra từ chiếc container vận chuyển y tế trên tay còn dán logo Nova.
Không ai xác thực. Nhưng toàn thế giới đã tin.
Chính phủ? Không thể làm gì ngoài việc lặp đi lặp lại thông cáo trấn an mơ hồ.
Tập đoàn? Họ im lặng.
Còn người dân? Họ đã quá quen với lời nói dối.
Mạng xã hội tràn ngập các thuyết âm mưu, từ nực cười đến rợn gáy.
“Nova chuẩn bị cho ngày tận thế. Họ đã biết trước một ‘sự kiện tận diệt’ sẽ xảy ra.”
“Tầng lớp giàu đang chạy trốn xuống lòng đất, để lại mặt đất cho chúng ta chết dần trong bạo loạn.”
“Các căn cứ ngầm là nơi nhân bản vô tính đang thay thế loài người. Bản gốc sẽ bị bỏ lại trên mặt đất.”
“Siêu AI của Nova đã kiểm soát hậu trường. Các chính phủ chỉ là bù nhìn. Những gì chúng ta thấy chỉ là sân khấu.”
“Ngày xưa, các tôn giáo nói về phán xét. Giờ đây, AI quyết định ai đủ giá trị để tồn tại.”
Các quốc gia từng ngạo nghễ với chủ quyền giờ bắt đầu sao chép Nova. Dự án căn cứ ngầm xuất hiện ở từng châu lục không hẳn để sống sót, mà là để… không bị bỏ lại.
Không ai muốn là kẻ cuối cùng, dù họ không biết Nova đang làm gì. Nhưng đây là một làn sóng giẫm đạp, nếu không muốn bị giẫm chết bạn phải tiếp tục đi theo dòng chảy.
Dù không biết đang đi đâu và về đâu.
Đồng tiền lao dốc, các hệ thống ngân hàng sụp đổ như hiệu ứng domino.
An ninh xã hội xuống cấp trầm trọng, các thành phố lớn lần lượt áp dụng chế độ điểm tín dụng.
Từ số lần mua sắm thực phẩm đến mức độ “tích cực trên mạng xã hội” đều bị đánh giá và phân loại.
AI giám sát hành vi xuất hiện trên mọi góc phố. Một nụ cười gượng gạo trong siêu thị cũng có thể là “dấu hiệu chống đối”.
Một bài viết vô danh lan truyền có câu.
“Chúng ta không sống nữa. Chúng ta đang bị lập trình để tiếp tục thở.”
…
Đoàn xe lặng lẽ lăn bánh giữa thành phố rực ánh đèn xanh.
Trên kính chắn gió, những vệt sáng bị bẻ cong bởi lớp chống đạn đa lớp phản chiếu lấp lánh như ảo ảnh.
Bên ngoài, những hàng người vô danh đứng nhìn đoàn xe bọc thép lướt qua, ánh mắt trống rỗng, lặng câm và một chút gì đó căm hận.
Lâm Chấn Vương ngồi ở ghế bên phải, tay đặt hờ trên đầu gối, mắt nhìn xuyên qua cửa kính tối màu. Hắn không nói gì suốt nửa giờ di chuyển… như thường lệ.
Nhưng rồi, bất chợt, hắn khẽ nghiêng đầu, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi đám đông ngoài kia.
Elara Von Kronos duỗi chân, tay đan vào nhau đặt trên đùi, đôi mắt xanh ánh lên sự chờ đợi tinh quái.
“Anh lại đang nghĩ đến gì đó thú vị, đúng không, Vương?”
Hắn khẽ nghiêng đầu, không nhìn cô, giọng như thể đang kể lại một giấc mơ xa xưa mà hắn từng chứng kiến, nhưng chưa bao giờ có.
“Cô có từng nghe về một thí nghiệm xã hội chưa, Elara?” Hắn hỏi, giọng trầm và nhẹ, như một câu chuyện kể trước giờ hành quyết.
Cô gái ngồi đối diện hắn Elara Von Kronos, mắt xanh như băng tuyết Đức Quốc, đôi môi đỏ như lời hứa nguy hiểm, khẽ nhướn mày.
“Tôi từng đọc qua vài ngàn báo cáo nghiên cứu. Anh định kể tôi cái nào trong số đó?” Cô nàng cười đáp, như thể cả câu chuyện là trò tán tỉnh vô hại.
Chấn Vương không cười. Hắn chỉ chậm rãi nhắm mắt một nhịp rồi mở ra, như thể đang tua lại một ký ức.
Elara nhíu mày nhẹ. Chấn Vương tiếp tục, giọng chậm rãi, như thôi miên.
“Trong một mô hình khép kín, người ta thả vào đó một nhóm sinh vật nhỏ.”
”Mỗi con đại diện cho một tính cách cơ bản”
”Kẻ vị tha.”
”Kẻ mạnh mẽ.”
”Kẻ thông minh”.
”Và một kẻ… ích kỷ.”
“Ban đầu, mọi thứ diễn ra như trong sách giáo khoa đạo đức. Kẻ vị tha giúp đỡ, chia sẻ tài nguyên, cảnh báo nguy hiểm. Cộng đồng phát triển ổn định, cân bằng như một bài hát ru yên bình.”
”Nhưng rồi… một ngày, hiểm họa ập đến.”
“Khi nguy hiểm xuất hiện, những con vị tha phát tín hiệu cảnh báo đồng loại. Chúng chịu phần rủi ro đầu tiên, đôi khi không kịp chạy, hoặc quay lại kéo đồng bọn.”
”Tỷ lệ tử vong của chúng… luôn là 50%.”
“Ngược lại, kẻ ích kỷ thì bỏ chạy đầu tiên. Không cảnh báo. Không nhìn lại.”
”Nó sống.”
“Qua từng thế hệ, những cá thể vị tha giảm dần.Không phải vì kẻ khác giết chúng.”
”Mà vì chúng tự chọn cái chết để cứu những kẻ sẽ không làm điều tương tự.”
Elara siết tay lại khẽ, môi mím. Câu chuyện không còn là thí nghiệm nữa nó giống như sự thật đã được diễn tập lại cả ngàn lần trong lịch sử nhân loại.
“Cuối cùng, hệ sinh thái chỉ còn lại ba loại”
”Kẻ mạnh sống nhờ vượt trội về thể chất.”
”Kẻ thông minh sống bằng cách tính toán và lẩn tránh.”
”Và kẻ ích kỷ sống nhờ biết lúc nào phải bỏ mặc tất cả.”
“Kẻ vị tha thì tuyệt chủng.”
Im lặng trong xe như đông lại.
Elara khẽ nói, giọng như cắt ngang sợi dây treo lơ lửng giữa cổ họng cả hai.
“Vậy… lòng tốt không có chỗ trong tự nhiên?”
Chấn Vương nở một nụ cười rất nhẹ không có niềm vui, chỉ có thấu hiểu và khinh bỉ.
“Không phải vậy.Tự nhiên không ghét lòng tốt.”
”Chỉ là… nó không ưu tiên. Nếu lòng tốt muốn tồn tại, nó phải tiến hóa. Học cách sinh tồn trước khi học cách hy sinh.”
Bên ngoài, cổng chính của khu biệt lập thuộc tập đoàn Nova Sanctum hiện ra, rực sáng như lối vào của một đền thờ hiện đại. Xe chậm lại.
Elara chỉnh lại tóc, liếc nhìn hắn.
“Và đó là lý do… Nova không chọn người tốt?”
Chấn Vương cài lại khuy áo, ánh mắt sáng như kim loại.
“Nói đúng thì Nova chọn người có khả năng thích nghi cao.”
”Còn tốt hay xấu?… Đó chỉ là biến số phụ.”