Chương 196:
Ánh sáng trong khán phòng khẽ đổi màu.
Từ những dải đèn trần ẩn sau lớp lá cây nhân tạo, ánh sáng dịu dàng lan tỏa như ánh nắng xuyên qua kẽ rừng, khiến cả không gian nơi đây giống một khu vườn nhiệt đới trong mơ.
Vừa hiện đại, vừa mộc mạc đến khó tin.
Lữ Cha ngẩng đầu. Những tán cây xanh biếc giăng kín khung trần, đung đưa theo làn gió nhân tạo được điều chỉnh hoàn hảo.
Dưới chân, sàn đá bán trong suốt lấp lánh ánh sáng nhè nhẹ như ánh nắng rọi qua sương mai.
Khu vườn… không, khán phòng này được tổ chức theo kiểu tự do, không có bàn tiệc tròn truyền thống. Thay vào đó là những cụm bàn dài bằng gỗ óc chó đen bóng, ghép lệch tầng giữa những hồ cá nhỏ và những thảm cỏ trang trí.
Robot phục vụ di chuyển nhịp nhàng như một dàn nhạc, mỗi chiếc đều mang phong thái trang nhã, dù không có mặt người.
Drone bay thấp trên cao, kiểm soát không khí, nhiệt độ, ánh sáng và tất nhiên là cả an ninh.
Khách mời ở đây toàn là những nhân vật tầm cỡ quốc tế từ cố vấn chính phủ, lãnh đạo tập đoàn công nghệ đến các nhà tài phiệt và tướng lĩnh lừng danh. Nhưng có một điều thú vị là… dù cao sang đến đâu, trên bàn ăn của họ vẫn có những món ăn rất “Việt”.
Rất nhiều món là đằng khác.
Bún chả nướng. Phở bò tái. Cơm tấm sườn bì trứng. Và… bún đậu mắm tôm.
Lữ Cha đứng lặng vài giây trước quầy thức ăn. Nhìn cái khay đậu hũ rán vàng ươm nằm kế bên một chén mắm tôm đặc sệt, được đánh bọt kỹ lưỡng, hắn cảm thấy cả não mình khựng lại một nhịp.
“…Mắm tôm?” Hắn thì thầm.
Bên cạnh hắn, Émile vừa gắp một miếng nem rán vừa cười tủm tỉm.
“Trông như kiểu lặn lội đến tận hành tinh khác để đi du lịch, rồi đến nơi lại thấy người ta bán món ăn quê mình phải không.”
Lữ Cha khẽ cười, lắc đầu.
“Sao Nova lại chọn bày mấy món này ở một buổi lễ trang trọng như vậy chứ…”
“Để nhắc cho thiên hạ nhớ.” Émile nháy mắt. “Là đế chế này bắt đầu từ đâu.”
“Có lẽ là vậy.”
…
Trong tiếng nhạc nền trầm ấm vang lên như một dàn giao hưởng điện tử, cánh cửa khán phòng bất ngờ hé mở, và ánh sáng nhẹ hắt lên từ dãy đèn dẫn lối khiến cả hành lang dài trở nên huyền ảo như một con đường bước ra từ tương lai.
Những học viên đại diện cho Học viện Công nghệ Nova đang tiến vào.
Họ không đi theo đội hình quân sự nghiêm ngặt, cũng không khoác lên mình những bộ đồng phục đồng bộ.
Trái lại, mỗi người mang một phong cách rất riêng, như thể họ là những mảnh ghép lạ thường của cùng một phương trình siêu phức tạp, nhưng lại ghép vừa một cách kỳ diệu.
Dáng người cao gầy, áo khoác dài, một vài người đeo tai nghe AR đang phát giao diện lập trình thời gian thực.
Có kẻ còn mang theo cỗ drone cá nhân nhỏ như con chim ruồi bay vòng quanh vai, phát ra ánh sáng nhấp nháy xanh dương theo từng nhịp thở.
Tiếng nói chuyện rôm rả vang lên, không to, nhưng ngôn ngữ thì đủ mọi loại.
Tiếng Anh, tiếng Nhật, tiếng Đức và cả tiếng Việt.
“Cái hệ thống cảm biến trong phòng lab đúng là điên rồ thật. Nó tự động chỉnh điều kiện môi trường theo đồng hồ sinh học của từng người.”
“Nhiêu đó thì có là gì, thử đi tham quan phòng thí nghiệm đi.”
“Ở đó có nhiều thứ hay ho lắm.”
Họ vừa đi vừa thảo luận, bằng ánh mắt rực sáng như thể vừa đặt chân lên mảnh đất hứa, nơi mọi điều bất khả đều đang dần bị phá vỡ.
Dù có sự khác biệt rõ rệt về giới tính, màu da, xuất thân, nhưng có một thứ nối kết tất cả.
Niềm đam mê tuyệt đối với khoa học.
Với họ, Nova không phải là nơi để tìm việc làm hay danh vọng. Nova là giấc mơ được số hóa, là bản thiết kế tương lai của nhân loại. Là thánh địa.
“Hmmm, không biết mọi người có nhận ra không…”
Một thanh niên da ngăm, mặc hoodie in mã QR nháy sáng lên tiếng, vừa đi vừa liếc mắt.
“Cái gì?”
“Phó viện trưởng, tôi nghĩ bà ấy thật sự thiên vị Trần Kiệt đấy.”
Ngay lập tức, những ánh mắt như tia quét đồng loạt chuyển hướng sang phía Trần Kiệt. một chàng trai dáng vẻ thư sinh, tóc hơi rối, tay đút túi áo khoác dài kiểu cổ điển, trông không có gì nổi bật… cho đến khi hắn cười gượng.
“Chắc là do cô SILVA… tối ưu thuật toán tương tác theo từng cá nhân thôi.”
Trần Kiệt nhún vai, giọng cười nhẹ như chẳng có gì quan trọng.
“Không đâu!”Một cô nàng học bá lên tiếng, giọng sắc bén như cắt.
Cô nàng đeo một chiếc kính dày đến mức tưởng như gắn thấu kính thiên văn vào hai mắt.
“Chuyện cô SILVA tương tác thân thiện, tôi còn tạm tin. Nhưng tại sao các AI khác, cả robot quản lý, cả máy bay tự hành trong khuôn viên, tụi nó cũng chào ngươi với giọng khác mọi người?”
Một người khác chen vào, nửa đùa nửa thật.
“Tụi nó chào mình bằng âm thanh báo hệ thống. Chào Trần Kiệt bằng giọng nữ, nhỏ nhẹ, còn kèm nhạc nền.”
“Chắc chắn là có sự phân biệt gì đó ở đây.”
“Có thể do tôi chỉnh cấu hình riêng?” Trần Kiệt nói, nhưng chính hắn cũng đang chau mày.
Thật ra, bọn họ không hề ghen tị. Những bộ óc yêu khoa học như họ không bị hấp dẫn bởi địa vị, mà bởi bí ẩn.
Trần Kiệt trong mắt bọn họ không khác gì một… ẩn số.
Một số bắt đầu âm thầm đánh giá lại mối liên hệ giữa Trần Kiệt và SILVA – hệ thống trí tuệ nhân tạo đang vận hành toàn bộ Học viện Công nghệ.
SILVA — Synthetic Intelligence for Learning, Vigilance and Advancement.
Một AI cấp cao, có cảm xúc, không có thiên vị, và đặc biệt… không bị con người giám sát hoàn toàn.
Nova từng tuyên bố.
“SILVA không có lãnh đạo. Nó là chính nó.”
Học viện Công nghệ không có viện trưởng. Không có ban giám hiệu.
Chỉ có SILVA.
Một hệ thống điều hành hoàn toàn tự trị, tự học, tự phát triển. Và nếu SILVA thực sự đang “ưu ái” Trần Kiệt thì đây đúng là thứ đáng để bọn họ tìm hiểu.
Đúng lúc bầu không khí đang dần chuyển từ vui vẻ sang “rất tò mò” một giọng nói vang lên từ bên cạnh.
“Làm phiền. Các bạn hiện đang chắn lối vào khán phòng.”
Âm thanh rõ ràng, cứng rắn, mang chất quân lệnh.
Cả nhóm học viên Công nghệ quay lại.
Đứng đó là bốn người mặc đồng phục đen xám với biểu tượng hình thanh kiếm và tấm khiên cách điệu.
Đây là huy hiệu của học viên thuộc Học viện Quân sự Nova.
Dáng đứng thẳng tắp. Mắt sắc lạnh. Lưng thẳng như dây cung. Trông họ khác biệt hoàn toàn, không phải là những bộ óc thiên tài trong phòng thí nghiệm, mà là những cỗ máy sinh học được rèn luyện để chỉ huy và chiến đấu.
Một trong số họ lùi lại nửa bước, nghiêng đầu như thể cho phép nhóm Công nghệ đi tiếp.
Bầu không khí lập tức thay đổi. Không còn rôm rả. Không còn đùa cợt.
Cả hành lang bỗng chốc trở nên nghiêm nghị lạ thường, như thể chính sự hiện diện của nhóm Quân sự đã thiết lập lại giao thức hành xử mặc định của khu vực.
Không ai trong nhóm Công nghệ để ý rằng, từ hành lang phía bên kia nơi ánh sáng ít hơn, một nhóm học viên khác đã lặng lẽ xuất hiện.
Không tiếng giày vang, không tiếng nói cười. Chỉ là sự hiện diện âm thầm, đúng lúc.
Học viên của Học viện Hành chính.
Họ đã có mặt từ lúc nào chẳng rõ, và rõ ràng họ đã nghe toàn bộ cuộc trò chuyện giữa hai học viện vừa rồi.
Nhưng không ai tỏ vẻ gì. Ánh mắt họ điềm tĩnh, biểu cảm nhã nhặn, không ai lên tiếng cắt ngang, không ai cố chen vào cuộc trò chuyện vốn chẳng liên quan đến mình.
Họ đứng thành nhóm nhỏ, trật tự, không rối loạn, nhưng cũng không có sự ép buộc. Giữa một khung cảnh mà nhóm Công nghệ thì đang sôi nổi, nhóm Quân sự thì lạnh lùng, thì nhóm này giống như một làn khói mỏng, không hiện rõ, nhưng chắc chắn đang ở đó.
Không người dẫn đầu theo kiểu mệnh lệnh như Quân sự.
Không tụ tập ngẫu hứng như Công nghệ.
Dáng người gọn gàng. Phong cách ăn mặc tối giản nhưng được cắt may tinh tế, không phô trương nhưng từng nếp gấp đều có chủ đích.
Biểu cảm điềm đạm, từng cái gật đầu, từng câu “chào buổi sáng” đều mang cảm giác như thể đã được luyện tập qua cả trăm lần trong gương.
Không ai trong số họ nói to.
Không cần giới thiệu.
Họ đã nghe toàn bộ cuộc trò chuyện vừa nãy, về Trần Kiệt, về SILVA, về phản ứng của robot, nhưng không ai tỏ ý tham gia.
Họ chỉ… lặng lẽ quan sát.
Dù không ai nói, nhưng rõ ràng cả nhóm đang đi theo một người, một chàng trai với phong thái quý tộc hiện đại, cử chỉ tao nhã đến mức khiến người ta cảm giác như đang xem một buổi dạ tiệc chính trị thay vì lễ nhập học.
Hắn mang quốc tịch nước ngoài, mái tóc sáng màu được chải gọn ra sau, chiếc áo khoác dài màu be nhạt đậm chất châu Âu cũ, và trên cổ áo là huy hiệu nhỏ của Học viện Hành chính, ba vòng tròn lồng vào nhau như mô hình hệ thống quản trị.
“Xin thứ lỗi vì đã chen ngang.” Hắn cất giọng, nhẹ như gió xuân nhưng không thiếu trọng lượng.
“Tôi là Brain Laurent, được các bạn trong học viện tin tưởng để làm người đại diện tạm thời trong các hoạt động chính thức. Một lời chào đến cả hai bên.”
Hắn cúi nhẹ người, một cái cúi vừa đủ lịch thiệp nhưng không quá khiêm nhường. Đôi mắt xám tro quét qua từng người với ánh nhìn như đang đọc hồ sơ, nhưng không ai cảm thấy bị xâm phạm.
“Có vẻ như mỗi học viện đều đã sẵn sàng. Vậy, chúng ta cùng tiến vào chứ?”
Không ai phản đối. Giọng nói ấy, nụ cười ấy không áp đặt, nhưng có trọng lượng.
Brain quay sang nhóm Quân sự, gật đầu với một nam sinh to lớn mang biểu tượng đội trưởng trên vai.
Họ nhìn nhau như hai người chơi cờ đang chào trước ván đấu, đầy tôn trọng, nhưng tuyệt đối không dễ dãi.
Cả nhóm Công nghệ lẫn Quân sự đều khẽ gật đầu. Kể cả những người quen ra lệnh, cũng không thấy lý do gì để chống lại lời mời ấy.
Nhưng rồi… ánh mắt của hắn khẽ chuyển hướng.
Chỉ một tích tắc, Brain liếc nhìn về phía Trần Kiệt.
Không dài. Không rõ ràng. Nhưng trong giây phút ấy, nụ cười của hắn khẽ thay đổi.
Một chút… tinh nghịch? Hay giễu cợt? Hay biết nhiều hơn mức cần thiết?
Không ai hiểu ý nghĩa của nó là gì.
Chỉ thấy Trần Kiệt hơi nhướng mày. Và trong khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, có gì đó rất giống một “lời chào giữa hai kẻ cùng biết một bí mật”
Nhưng không ai muốn nhắc ra.
Brain chỉ nhẹ nhàng gật đầu rồi quay đi, tiếp tục dẫn đoàn của mình tiến vào trong khán phòng không vội, không chậm chuẩn tác phong của một đoàn đội.
Bầu không khí trong khán phòng giờ đây đã đủ đầy. Ba học viện, ba luồng khí chất khác nhau, nhưng đều mang một điểm chung không thể chối cãi.
Đây không phải học sinh bình thường.
Đây là những người sẽ đứng trong trung tâm quyền lực mới.
Những người sẽ không chỉ học, mà sẽ định hình lại tương lai.
…
Âm nhạc trong khán phòng dần chuyển từ giai điệu trang trọng sang nhạc nền nhẹ nhàng. Cả không gian như được “lập trình” lại cho phù hợp với trạng thái tiếp khách.
Không khí ấm lên. Ly rượu vang lấp lánh dưới ánh đèn chùm pha lê. Những khay thức ăn được robot phục vụ.
Lữ Cha đang cầm một đĩa nhỏ với thứ gì đó không rõ tên, nhìn như mousse trứng nhưng vị thì như thể có đang cố bắt chước món phở bò.
“Vị kỳ lạ quá.” Hắn nhăn mặt. “Cứ như súp pha cà phê, giờ thì tôi hiểu cảm giác của mấy anh người Ý rồi.”
“Ít nhất là vẫn còn ăn được.” Émile nhún vai, miệng đang nhai thứ gì đó nhè nhẹ.
“Tôi từng ăn một món mà đầu bếp nói là cảm xúc được tổng hợp từ giấc mơ.”
“Nhìn thì đẹp, ngửi thì hương mà lại chả ăn được. Thế mà nó vẫn được gọi là món ăn.”
“Lạ kỳ ha.”
Lữ Cha im lặng. Tưởng như cạn lời, nhưng rồi lại bật cười.
Bọn họ đang ngồi tại khu vực tiếp khách bên hông khán phòng, nơi những người “thân quen” được ưu tiên chỗ ngồi sát viền để dễ quan sát toàn cảnh.
Trên bàn là đồ ăn, nhưng chủ đề chính thì không phải là ẩm thực.
“Thực ra.” Émile vừa nhấp rượu vừa nói “Buổi tiệc này không chỉ là lễ khánh thành ba học viện.”
“Ừ?” Lữ Cha nhướng mày.
“Là… buổi ra mắt.”
“Ra mắt?” Lữ Cha lặp lại.
“Phải.” Émile gật đầu, mắt nhìn về phía nhóm học viên đang đứng dàn hàng trước bục lễ.
“Một màn chào hỏi chính thức. Các học viên này không chỉ là học trò. Họ là đại diện tinh hoa, là bộ mặt tương lai mà Nova đang ‘chọn’ để giới thiệu với hệ sinh thái của nó.”
Lữ Cha nhíu mày.
“Ý là…”
Émile mỉm cười, nghiêng đầu như thể đang thưởng thức phản ứng chậm trễ của bạn mình.
“Tất cả những người trong khán phòng này từ các nhân vật lớn tuổi, chính khách, lãnh đạo công ty công nghệ… cho đến đám thiếu niên đang bưng rượu đứng nói chuyện bên góc kia đều không phải khách mời ngẫu nhiên.”
“Bọn họ là thành viên.”
“Hoặc là cổ đông.”
“Hoặc là người đứng đầu các công ty con, các chi nhánh trực thuộc Nova.”
Lữ Cha bất giác ngừng nhai.
Ánh mắt hắn quét một vòng khán phòng. Bỗng nhiên, mỗi bộ vest, mỗi nụ cười, mỗi chiếc huy hiệu nhỏ trên ve áo… đều trở nên đáng ngờ.
Hắn khẽ nghiêng đầu nhìn nhóm bạn bên cạnh. Cassandra, với ánh mắt kiêu sa không giống “người chơi bình thường”.
Kaito, dù tính cách rộn ràng nhưng cách hắn ăn uống thì trông như được giáo dục rất đàng hoàng.
Minerva, giọng điệu tự tin như thể từng thuyết trình trước Quốc hội. Khai Dương, ít nói nhưng ánh mắt không ngừng quan sát, phân tích từng cử động của người khác.
Họ… không đơn giản như hắn từng nghĩ.
“Nhận ra hơi nhanh đấy.” Émile bật cười.
“Chắc tại chơi game giỏi nên não cũng nhạy.”
Hắn cười có phần thích thú.
…
Một tràng pháo tay vang lên từ bục lễ.
Ba nhóm học viên đã chính thức bước vào.
Ánh đèn chiếu rọi. Mỗi bước chân của họ được hàng chục máy quay tự hành ghi lại, truyền hình trực tiếp trong hệ thống nội bộ của Nova trên toàn cầu.
Và rồi, khi nhóm Quân sự bước lên bậc thềm, một dáng hình khiến Lữ Cha giật mình.
Một cô gái tóc đen buộc cao gọn gàng, bước chân vững như thép, ánh mắt lạnh lùng không có một chút dao động.
Aiko Kamishiro.
Trong đầu hắn lập tức hiện lên hình ảnh quen thuộc, cô gái ấy trong bộ đồng phục đấu tập của game giả lập, vừa bón hành cho hắn vừa nói chuyện như đang chỉ dạy.
“Không phải cứ mạnh là thắng. Phải biết đúng lúc.”
Chưa kịp mở miệng, thì Émile bên cạnh đã há hốc mồm.
“Ơ đậu xanh… Là Aiko thật kìa!?”
Hắn quay sang Lữ Cha, mắt trợn tròn.
“Cô ấy là học viên Học viện Quân sự á? Thảo nào… Trong game đánh nhau như bật hack!”
Lữ Cha nuốt khan.
Hắn nhìn Aiko không phải qua không gian ảo, mà bằng mắt thật. Cô bước đi giữa hàng ngũ học viên Quân sự, ánh mắt hướng thẳng về phía trước, không nhìn ai, không mỉm cười.
Lạnh. Sắc. Chuẩn.
“Thảo nào thân thủ của cô ta… bất thường đến vậy.” Lữ Cha lẩm bẩm.
Và trong thoáng chốc, ánh mắt Aiko lướt ngang qua dãy ghế khán phòng và chạm trúng ánh mắt Lữ Cha.
Không cười.
Không gật đầu.
Chỉ là một giây dừng lại rồi cô quay đi.
Nhưng chỉ một khoảnh khắc đó thôi, đã khiến tim Lữ Cha đập lệch một nhịp.
“Chuyện này.” Hắn khẽ lẩm bẩm.