Chương 194: Mệt Hết Cả Chó
“Được rồi, nhóc… tới lượt mày.”
Ema thở hổn hển, bàn tay lấm máu nhẹ nhàng nâng chân sau của 235 lên. Con Collie run bần bật vì đau, nhưng không phát ra một tiếng tru hay rên nào. Chỉ khẽ cụp tai, cúi đầu, đôi mắt đen láy nhìn cô như thể sợ rằng tiếng kêu của nó sẽ khiến cô thêm mệt.
Dù gương mặt loang máu và đất cát, ánh mắt nó vẫn sáng một cách kỳ lạ ánh sáng của sự tin tưởng, của điều gì đó gần như… người.
Ema cắn răng, lấy phần vải còn sạch trên áo blouse rách nát để băng vết thương – một vết cào sâu, có lẽ do mảnh kính hoặc kim loại khi 235 bới tìm đường trong đống đổ nát.
“Không có kháng sinh cho mày rồi.”
Cô lẩm bẩm, mắt không rời vết thương đang rỉ máu.
“Tao dùng hết cho chính mình rồi… nhưng ít nhất là băng lại. Được chứ?”
235 cúi đầu, liếm mu bàn tay cô nhẹ, ngắn, như một lời “cảm ơn”. Không hề vội vã.
Ema bật cười, giọng cạn kiệt hơi thở.
“Ừ, tao xem như này là đồng ý vậy.”
Khi xong xuôi, cô chống tay vào tường, cố gắng đứng lên. Động tác chậm và vụng về như một con rối rách. Mỗi bước đi là một trận địa mới, nơi cơn đau từ chân phải bị nẹp tạm dội lên như những đợt sóng âm ỉ hành xác.
235 đi cạnh cô, lặng lẽ nhưng không rời. Có lúc nó bước lên trước vài nhịp, ngoái đầu lại như muốn kiểm tra cô còn theo kịp không. Đôi tai cụp về phía sau, như đang nghe cả âm thanh của cô thở.
Ở một ngã ba tối tăm, nó dừng lại. Quay đầu nhìn cô, rồi ngậm lấy tay áo cô, kéo nhẹ, hướng về phía trái.
“Bên đó à?”
235 gật đầu. Một cái gật thực sự không phải phản xạ, mà là một hành vi có ý thức. Có vẻ nó biết mình đang làm gì.
Ema cau mày, nhìn theo hướng nó chỉ. “Mày nhớ lối này sao?”
Con Collie lại liếc cô cái nhìn sâu thẳm, sắc sảo một cách bất ngờ. Rồi nó quay đầu đi tiếp, từng bước cẩn trọng.
Cô chợt nhớ lại những lần thử nghiệm trước đây. Những bài kiểm tra hành vi với mê cung và tín hiệu. 235 từng là con số vô nghĩa giữa hàng trăm mẫu thử.
Vậy mà giờ đây, trong mê cung đổ nát này, chính nó lại là bản đồ sống. Phải chăng nó đủ thông minh để nhận ra, việc hoàn thành bài kiểm tra cũng đồng nghĩa với việc phải tiếp nhận thí nghiệm tiếp theo?
Đang lan man với vài xuy đoán thì từ xa, một âm thanh kim loại loảng xoảng vang lên.
Cả hai lập tức khựng lại.
235 quay ngoắt, rúc sát vào chân cô, toàn thân căng cứng. Tai cụp sát đầu, mắt mở to không chớp, cổ họng phát ra một tiếng gầm nhỏ không phải để đe dọa, mà để cảnh báo.
Ema cũng dần nghe thấy tiếng kéo lê chậm rãi, nặng nề… và một âm rít khẽ, như hơi thở tràn qua kẽ răng nứt.
Không phải người.
Cô siết chặt thanh sắt. Tay run không vì sợ, mà vì máu đã mất quá nhiều.
235 cúi đầu sát đất, lưng cong lại, không động đậy. Mắt dõi theo ngã rẽ, như một lính trinh sát.
Một sinh vật lướt ngang qua. Lưng gù, da cháy xém và nứt nẻ, thân thể loang lổ những mảng kim loại cấy ghép. Nó dừng lại, ngửi không khí.
Ema siết chặt miệng 235, cơ thể cô đông cứng như đá. Cô cảm thấy nhịp tim con Collie đập rộn trong lòng bàn tay nhanh nhưng không loạn. Nó cũng đang kiểm soát nỗi sợ ?
Vài giây sau, sinh vật bỏ đi. Tiếng kéo lê tan dần vào hành lang sâu hun hút.
Ema thả tay, thở hắt ra như sụp đổ, nước mắt trào ra không kiểm soát được.
“…Suýt nữa.”
235 liếm nhẹ má cô, một cử chỉ đầy ân cần. Không có tiếng sủa, không náo loạn nó chỉ ở đó, như thể hiểu cả hai vừa bước một bước sát ranh giới sống chết.
Sau đó, hành trình tiếp tục.
Có lúc 235 dừng lại trước một cánh cửa thép, ngửi ngửi không khí rồi quay ngoắt, rít khẽ và lùi lại. Ema chậm hiểu, cho đến khi cô nhận ra mùi gas rò rỉ. Lẽ ra cô đã bước vào và ngạt khí trong đó nếu không có nó.
Một lần khác, nó cẩn thận ngậm lấy dây điện đứt lòng thòng dưới nước, đặt gọn lên một giá sắt cao trước khi cô vô tình giẫm lên.
Cô không biết bằng cách nào nó nhận ra được những nguy hiểm ấy. Bản năng sinh tồn? Trí nhớ? Hay là thứ gì đó hơn thế?
Có lẽ nào 235 đã là thí nghiệm thành công, nhưng vì quá thông minh mà nó đã chọn cách ẩn giấu, ngụy trang để tránh bị bắt làm thí nghiệm.
Nghĩ lại thì tại sao 235 lại là mẫu vật duy nhất cô thấy lúc này, hẳn là phải có những mẫu vật khác chứ.
Mãi suy nghĩ đến vấn đề này, khiến cô vô tình cắm mặt vào vũng nước bẩn, không gượng dậy nổi.
Mắt nhoè đi. Tay run. Cô đã nghĩ, mình không thể tiếp tục nữa.
Và khi đó… 235 tiến lại cắn vào vai áo cô, kéo.
Không quá mạnh. Không giật. Chỉ vừa đủ như thể nhắn rằng“Đứng dậy. Đừng có chết tại đây.”
Cô gào lên. Không phải vì đau mà vì nghẹn ngào.
“Đúng vậy, mình phải sống… phải ra khỏi đây…”
Câu nói như một lời thề, một thần chú, một lời hứa với người mẹ vẫn còn nằm chờ cô ngoài kia. Cô không được phép chết.
…
Cánh cửa thép kẽo kẹt mở ra như cái miệng của địa ngục cũ kỹ. Cái mùi tấn công ngay lập tức.
Đó là cái mùi hỗn hợp giữa hóa chất rỉ sét, cồn loãng, máu khô và nhựa cháy. Nó xộc thẳng vào mũi khiến 235 khựng lại như bị đấm vào mặt.
Nếu nó có thể nói, có lẽ câu đầu tiên sẽ là.
“Ema quay xe.”
Phòng thí nghiệm số 4.
Cái tên nghe thôi nó đã muốn nổi mẩn toàn thân.
Cái nơi khiến nó mất đi khái niệm “bình thường”.
Nơi từng trói chặt nó vào bệ thép như con cá chờ lên thớt, nơi ánh sáng đèn trần là tra tấn và mỗi lần kim tiêm chạm vào là một lần da thịt réo gọi tổ tiên. Vậy mà bây giờ, nó lại đứng ở đây, trước ngưỡng cửa, vì…
Vì nhân loại ngu đần này.
Ema. Người sống sót duy nhất mà nó vớ được sau cả hành trình đào bới đẫm máu.
Phải rồi, nó đã có cả một kế hoạch tẩu thoát hoàn chỉnh.
Ẩn thân, quan sát lũ lính gác, canh thời điểm, khoan tường, trốn trong ống thông gió, phân tích bản đồ… gần như thiên tài. Mọi thứ gần như hoàn hảo cho đến khi căn cứ bị đánh bom nổ tung nóc.
Thế là vỡ kế hoạch.
Ngắn gọn, súc tích, đau như chó bị đá.
235 đã dành cả tháng trời lên kế hoạch. Phân tích đường đi. Thăm dò chu kỳ tuần tra. Đánh dấu camera. Tính toán cửa ngầm, trạm cấp điện, cả độ tuổi của đám bảo vệ có khả năng bị đau khớp gối trong lúc đuổi theo.
Mọi thứ gần như hoàn hảo. GẦN NHƯ.
Cho đến khi căn cứ bị đập banh xác bởi một vụ tấn công khủng bố mà đến giờ nó vẫn không hiểu.
’Tổ chức khủng bố ngầm… bị khủng bố? Đùa nhau à.’
Đến chó còn thấy mâu thuẫn.
Vậy là vỡ mẹ nó kế hoạch.
Toàn bộ lối thoát sụp đổ, cầu thang chắn ngang bởi đống đổ nát, và những gì còn lại chỉ là mùi khói, tiếng thét và đám quái vật quờ quạng như lũ côn trùng phóng xạ.
Nó biết mình không thể đơn độc đi tiếp được.
Không phải vì thiếu can đảm.
Không phải vì thiếu trí tuệ.
Mà là vì… nó không có ngón cái.
Nó là chó.
Dù đầu óc có nhạy bén đến mấy, nó vẫn không thể gõ mã truy cập, kết nối bảng điều khiển, hay kích hoạt hệ thống khóa sinh học nằm rải rác trong căn cứ.
Toàn bộ hệ thống an ninh đời cổ này vẫn yêu cầu xác nhận sinh trắc người, vân tay, hoặc chí ít là giọng nói bằng tiếng người.
Và đáng tiếc thay, sủa gấp ba lần không kích hoạt được cửa thoát hiểm. Tin chó đi, chó đã thử và không thành công.
Vậy nên, nó cần một người.
Không cần giỏi.
Không cần là lính đặc nhiệm.
Chỉ cần không vừa gặp liền giết chết nó hoặc bị điên là được.
Thế nên nó hì hục đào bới. Lật tung các ngóc ngách, tìm một người, bất kỳ ai có thể cùng nó thoát ra khỏi cái hố địa ngục này.
Và rồi…
Nó đào được.
Một Ema.
Gầy nhẳng. Máu me be bét. Thần sắc như thể đang tranh giải “Người Sắp Chết của Năm”.
Định mệnh.
Nó nhìn mà suýt tru lên. Không phải vì cảm động. Mà là sốc.
Sốc vì sao mình xui đến vậy?
Đang yên đang lành làm chó nhà giàu, được ăn thịt sạch, ngủ giường mềm, có cẩu quyền đầy đủ, thì bị bắt cóc mang đi làm vật thí nghiệm.
Rồi vừa thoát được khỏi phòng xiềng xích thì lại rơi ngay vào thời điểm căn cứ bị đập tanh bành.
Còn số thì khốn nữa. Trong hàng trăm người bao nhiêu gã to khỏe, bao nhiêu cô nàng xinh đẹp, bao nhiêu tên kỹ sư lập trình máy móc…
Nó không vớ được ai trong số đó.
Nó lại vớ được một… Ema.
Một phế nhân có xu hướng đi đứng như sắp lao vào máy xay sinh tố.
Một “nữ hoàng té ngã” từng vấp ngã ba lần trên cùng một đoạn hành lang dài đúng bốn mét.
Một con người đang trôi trong làn sương mù của chấn thương tâm lý và thiếu máu não?
Ai bảo làm chó là sướng nào, mẹ kiếp.
Nhân loại này thậm chí còn có thể đi vào một căn phòng khí gas chết người… chỉ vì cái bảng cảnh báo bị rớt xuống.
Thậm chí nó từng phải lao ra cản nhân loại ngu ngốc này giẫm vào dây điện to tổ chảng trước mặt.
Nhiều lúc nó chỉ muốn nói ra.
“Tôi có được phép đổi bạn đồng hành không?”
Nhưng… nó lại không thể ghét Ema.
Vì dù ngốc nghếch, hậu đậu, thần kinh hơi lệch thì… cô nàng là người duy nhất từng đối tốt với nó.
Không quát, không chửi. Không đập nó.
Cô nhìn nó như một đồng loại. Một người bạn.
Nên thôi thì…
Ngốc còn hơn ác.
Vậy nên nó đi theo. Chống lưng. Trông coi. Cứu nguy.
Dù mệt hết cả chó.
Dù thỉnh thoảng chỉ muốn từ bỏ human này.
Nhưng nó cuối cùng vẫn chọn đi cùng cô.
Vì nếu muốn thoát khỏi nơi này, nó không còn lựa chọn nào khác.
Và giờ, phế nhân loại này lại dẫn nó quay về nơi khủng khiếp nhất từng tồn tại trong ký ức nó với một câu nhẹ như gió.
“Không sao đâu. Tao biết… nơi này từng khiến mày đau. Nhưng tin tao đi…”
Tin cô? Tin một người từng chọc kim ngược chiều mạch máu? Tin một người vừa bước qua cửa đã đụng đầu vào ống dẫn khí?
Cái miệng thì nói hay. Nhưng cái thân thể thì rách rưới như cái bị vải lau sàn.
Nó đứng đó, mặt cứng như tượng, đuôi cụp xuống vì bản năng. Nhưng rồi, lại hít sâu, gồng vai, lết từng bước vào trong.
“Giỏi lắm, 235. Mày tốt hơn bất kỳ ai tao từng biết.”
Tốt hơn ai?
Căn phòng này hiện tại như một nhà kho bị thời gian nguyền rủa. Nhưng nó vẫn lục được vài thứ ăn được. Đây là một dạng thức ăn hỗn hợp dành cho mấy mẫu vật thí nghiệm.
Mùi vị rất kinh, nhưng được cái chống đói.
Ema cười, nói gì đó đại loại như.
“Hôm nay tao ăn bất cứ thứ gì còn ăn được.”
235 vẫn im lặng làm “chó đa năng” chả thèm quan tâm.
Nó vừa canh gác, vừa nhặt đồ, vừa dò nguy hiểm.
Ema thì lại mừng rỡ vì kiếm được bộ dụng cụ phẫu thuật còn mới cùng với morphine.
Một khoảnh khắc khá là yên bình.
Thế nên theo lẽ thường là nó không kéo dài được.
Tai 235 dựng lên vì nó nghe thấy.
Một tiếng rất nhỏ, như tiếng một linh hồn đang cào móng tay vào trần nhà. Áp lực không khí chùng xuống. Mùi ozone khét lẹt luồn vào mũi.
235 khựng lại đánh giá tình hình. Vì trực giác của nó đang nhảy loạn.
Đối phưởng không phải quái vật. Không phải người. Cái này là…
Nó quay đầu về phía cửa. Cảm giác như thể thứ gì đó đang trườn trên trần, dõi theo từng cử động.
“Gì thế?” Ema hỏi.
Nó rên khẽ, rồi run rẩy khi nhìn về khoảng không trước mặt. Ema cũng nhìn theo hướng của 235 nhưng không thấy gì cả.
“Không có ai… chỉ là mày hoảng thôi, đúng không?”
Không, cô hiểu sai rồi. Tôi không hoảng. Tôi đang cầu nguyện.
Rồi chuyện gì đến cũng đến.
Đèn trần chớp một phát.
Một tiếng “xẹt” như trời nện roi.
Luồng điện trắng-xanh từ trần lao xuống như sét giáng.
“?!”
Ema chưa kịp thốt lên lời nào thì đã đổ sập như bao gạo mục. Mắt trợn, miệng nấc rồi liệm đi.
235 nhìn cách Ema ngã xuống, nó chỉ biết nhắm mắt căn răng chấp nhận số phận.
Rồi nó cũng bị giật điện và mất ý thức.