Chương 193: Border Collie-Mẫu vật 235
Âm thanh mà Ema nghe được… không phải tiếng súng, cũng không phải tiếng la hét, mà là tiếng cào.
Một nhịp… rồi hai. Tiếng đất đá dần bị dời ra, lặp đi lặp lại, chậm rãi mà kiên định, như thể một thứ gì đó đang đào xuyên qua bóng tối để tìm đến cô.
Cô không thể cử động, nhưng cổ họng thì vẫn còn chút sức.
“Ở đây… tôi ở đây…” Ema thì thào, không rõ là nói ra miệng hay chỉ nghĩ trong đầu. Hơi thở nghẹn lại dưới đống tro bụi, phổi cô cháy rát vì khói.
Chỉ cần còn sống, là còn có giá trị… Dù là bên nào cũng được. Là nhà khoa học, cô vẫn là một loại tài sản mà bất kì bên nào cũng cần.
Ý nghĩ đó như một chiếc phao cứu sinh trong biển tuyệt vọng. Ema cố giơ tay ra, nhưng mọi cơ bắp đều từ chối. Cô cắn răng, dồn hết sức gào lên lần cuối .
“TÔI Ở ĐÂY!!!”
Rồi… bóng tối lại kéo đến, và hình ảnh cuối cùng trong tâm trí cô là khuôn mặt người mẹ bệnh tật nằm lặng lẽ trong căn phòng y tế, nhợt nhạt và nhỏ bé hơn bao giờ hết.
…
…
Lạnh.
Lạnh và đau. Cảm giác đầu tiên khi Ema mở mắt.
Cô không còn bị kẹt dưới đống đổ nát, mà đang nằm nghiêng bên cạnh một vách tường nứt vỡ. Bụi bê tông bám đầy trên da thịt. Ánh sáng lờ mờ từ những đường ống điện bị đứt chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt của cô.
Ema cử động rồi cơn đau đánh úp như sét đánh vào hệ thần kinh.
“ARRR!!”
Cô ngã vật ra, tay ôm lấy đùi trái. Cơn đau nhói từ chân lan khắp người, khiến cô không thể thở được. Khi ánh mắt nhìn xuống, cô gần như muốn nôn ra.
Cẳng chân trái của Ema bị gãy hở. Xương ống chân nhô ra khỏi da, lẫn với máu đỏ thẫm và đất cát. Da rách toạc. Một mảnh kim loại dài khoảng 12 cm ghim chéo qua cơ bắp, giữ chặt xương như một cái đinh ghim đau đớn.
Cô rùng mình, mắt mờ đi vì máu và nước mắt. Nhưng không khóc.
“Không được chết… Mình không thể chết như này ở đây được…”
Răng nghiến chặt, Ema trườn đến bên chiếc hộp dữ liệu thứ duy nhất còn nguyên vẹn bên cạnh cô.
Ema quỳ rạp bên sàn bê bết bụi và máu, hơi thở đứt đoạn.
Một phần chiếc áo blouse trắng cô mặc, giờ đã nhuộm nâu đỏ và rách bươm. Nó bị xé toạc không thương tiếc.
Cô kéo phần vải ra, quấn chặt thành một dải vải, tay lóng ngóng mà dứt khoát.
Không rõ là bản năng sinh tồn hay một ý chí lạnh lùng nào đó đang dẫn dắt cô. Chỉ biết rằng… cô không thể chết ở đây.
Một tuýp kháng sinh dạng gel không biết vì trùng hợp, hay cố ý mà nằm lăn lóc gần đó, như thể số phận vẫn còn thương hại. Cô nén đau với lấy, bàn tay đầy máu khiến nó trượt ra khỏi tay một lần.
Lần hai, cô siết chặt được.
Nhưng… thế vẫn chưa đủ.
Cô nhìn xuống chân mình… vết gãy bị hở, xương lộ ra khỏi lớp da rách toạc. Máu vẫn rỉ ra từng giọt như kim loại tan chảy. Đây không phải là một vết thương đơn giản có thể băng bó qua loa.
Dạ dày cô quặn thắt, nhưng không phải vì sợ. Mà vì đau.
Đau đến mức tim đập hỗn loạn như muốn nổ tung trong lồng ngực, đau đến mức cả cơ thể co giật từng hồi. Nhưng tay cô vẫn cố giữ bình tĩnh, dù từng ngón run rẩy như sắp rời khỏi xương.
Lần đầu tiên trong đời, Ema phải thực hiện một thủ thuật trên chính thân thể mình khiến tim cô có phần lo lắng.
Cô đã từng mổ xẻ trên động vật, khâu da người, cấy ghép mô sống… tất cả đều trong những phòng thí nghiệm lạnh lẽo, vô trùng. Khi đó, cơ thể trước mặt cô chỉ là một đối tượng một phép thử, một hệ biến số cần phân tích. Cô là người quan sát, không phải người chịu đựng.
Nhưng giờ đây… chính cơ thể cô là đối tượng.
Khi cô đặt tuýp thuốc lên miệng vết thương, gel kháng sinh trào ra, đặc sệt, trong suốt. Ngay khi nó chạm vào phần thịt hở, cơn đau bùng nổ như có hàng trăm con kiến lửa đục khoét từng dây thần kinh.
Cô cắn chặt răng đến nỗi máu rỉ ra ở khóe miệng, nhưng vẫn không rên một tiếng.
Và rồi, hành động khó nhất, kinh khủng nhất bắt đầu.
Cô nắm lấy thanh kim loại đang găm vào chân cô, nén đau rút ra.
“Ưuuuu!!!”Nước mắt rơi lã chã, hai hàm răng nghiến vào nhau.
Sau một hồi toát mồ hôi, thanh kim loại cũng được rút ra. Tiếp đó tay cô tìm đến phần xương lệch… rồi bắt đầu nắn.
Tiếng rắc vang lên, rõ ràng đến mức cô có thể nghe được. Không chỉ là tiếng xương, mà là tiếng da bị xé, dây thần kinh bật căng, cơ thịt oằn mình chống cự.
Cô ngã vật ra sau, mắt mở to, mồ hôi lạnh túa ra như nước. Trong một khoảnh khắc, cô không chắc mình còn sống hay đã lịm đi.
Nhưng cô vẫn tỉnh.
Vì cô không cho phép bản thân bất tỉnh.
Chết vì mất máu là một khả năng, nhưng chết vì bỏ cuộc thì không nằm trong từ điển của cô.
Dù tay run rẩy, dù trái tim như vỡ vụn, Ema vẫn cột chặt dải băng quanh vết thương, từng vòng, từng vòng như một sợi dây kéo cô ra khỏi bờ vực.
Từng lớp, từng lớp, xiết chặt, cho đến khi máu ngừng rỉ ra.
Cô nằm gục xuống sàn lạnh, thở như một con thú hoang vừa thoát khỏi bẫy.
…
Khoang hầm phụ – Dãy C-7
Một lúc sau, khi adrenaline bắt đầu rút đi và cơ thể cô tê liệt vì mệt, Ema mới dời mắt nhìn quanh.
Đây là một đường hầm cấp phụ, nơi không ai từng nghĩ sẽ còn sử dụng lại. Ánh sáng từ đèn sự cố mờ nhạt chiếu qua các rãnh nứt trên trần. Không có ai. Không có tiếng bước chân. Không có giọng nói.
Không thể nào bản thân cô lại tự chui ra khỏi đống đỏ nát đó được.
Cô lặng người. Một khoảng trống lạ lùng tràn lên trong ngực. Đó không phải là nỗi sợ, mà là sự bất hợp lý.
Hẳn là ai đó… đã kéo cô ra.
Nhưng không có dấu chân, không có tiếng động nào nữa. Mọi thứ chỉ như một giấc mơ. Ema cau mày.
“Không phải ảo giác. Mình đã nghe… rõ ràng có ai đó đang đào.”
Cô nhích người lại gần vách tường, tựa lưng, giữ hộp dữ liệu trong tay như báu vật. Máu vẫn rỉ ra dưới lớp băng. Người cô run vì lạnh, vì mất máu, vì cô đơn. Nhưng mắt… vẫn mở to.
Vẫn sống. Và còn câu hỏi chưa có lời giải.
Ai đã cứu cô… và tại sao lại biến mất?
…
Cơn đau chưa bao giờ nguôi ngoai, nhưng Ema đã quen với việc nó luôn hiện diện như một tiếng thì thầm tàn nhẫn kéo cô qua lại giữa sự tỉnh táo và lịm đi.
Cô đã băng bó tạm vết thương, nhưng điều đó chẳng thay đổi được sự thật rằng cô đang chảy máu, mất nước, và hoàn toàn cô lập trong một hệ thống cơ sở ngầm bị sụp đổ một phần.
Cô biết rõ nếu không rời khỏi đây để tìm thêm dụng cụ y tế, thức ăn, nước uống… hoặc ít nhất là một lối thoát.
Cô sẽ chết.
Không phải chỉ vì vết thương. Mà còn vì đói, khát, hoặc tệ hơn… là bị chôn vùi thêm một lần nữa khi trần hầm tiếp tục sụp.
Vấn đề là… cô không thể đi.
Mỗi cử động là một cơn địa chấn bên trong cơ thể. Cô chỉ có thể lê lết dùng tay đẩy thân mình từng đoạn ngắn trên sàn bê tông bụi bặm.
Không còn chỗ nào cho sự kiêu hãnh của một nhà khoa học ưu tú. Bây giờ chỉ có bản năng sinh tồn trần trụi, nhục nhã.
Một âm thanh vang lên đằng sau cô.
Không phải tiếng gạch vụn rơi hay tiếng kim loại lăn, những thứ cô đã nghe quá nhiều.
Âm thanh này… khác.
Nó có nhịp, có trọng lượng. Nhưng lại không phải tiếng bước chân người.
Một nỗi sợ nguyên thủy dội lên từ trong tim cô. Thứ gì đó đang tiến lại gần.
Ema lập tức nắm lấy thanh kim loại gãy mà cô vẫn giữ làm vũ khí tạm thời. Bàn tay run rẩy siết chặt nó, mặc dù cô biết rõ rằng nếu thứ đang đến là một trong những thí nghiệm không kiểm soát được.
Thứ vũ khí sinh học mà nơi này từng tạo ra thì khúc sắt này chẳng khác gì một cái nĩa nhựa trước miệng cọp.
…
Một bóng hình dần dần nhô lên từ đống đổ nát.
Ema nín thở.
Trong bóng tối chỉ còn sót lại chút ánh sáng mờ đục từ trần hầm bị vỡ, cô chỉ nhìn thấy một đôi mắt xanh biển dạ quang, long lanh nhưng bất động, ánh nhìn từ một loài săn mồi.
Cô giơ vũ khí lên theo phản xạ. Sống lưng lạnh toát.
Nhưng rồi… bóng hình đó nhảy xuống. Nhẹ nhàng.
Và quẫy đuôi!
Một con Border Collie. Miệng ngậm một chai nước, ướt sũng bùn đất và máu khô. Bộ lông đen trắng của nó nham nhở, trên chân sau có vết xước sâu, nhưng nó vẫn vui vẻ lao về phía cô như gặp lại chủ nhân sau bao năm lưu lạc.
Tim Ema thắt lại.
“…235?” Cô gọi khẽ, gần như không tin vào mắt mình.
Con chó rít lên một tiếng mừng rỡ, tiến lại gần, bỏ chai nước xuống rồi dụi đầu vào vai cô. Cô không kiềm được, bật cười yếu ớt trong nước mắt.
“Là mày thật à… 235…”
Cô nhớ con chó này. Một mẫu thí nghiệm thất bại ít nhất là theo tiêu chuẩn của phòng nghiên cứu.
Nó không phát triển sức mạnh phi thường, cũng không có khả năng biến đổi gen như các mẫu khác. Nhưng nó lại ổn định.
Khả năng nhận biết ngôn ngữ, tiếp xúc cảm xúc có vẻ tốt hơn bình thường.
Cô vuốt nhẹ lên đầu nó, ngón tay dính máu bết lại trong lớp lông rối.
“Này…” Cô thở “Mày mang nước về cho tao thật à?”
235 vẫy đuôi mạnh hơn như xác nhận. Nó thở phì phò, rồi nằm xuống bên cạnh cô, thân mình áp vào sườn cô như thể muốn chia sẻ chút hơi ấm còn sót lại.
Cô nhìn chai nước, rồi… sững người.
Tuýp gel kháng sinh. Cô nhớ rõ, nó không nằm cạnh cô lúc cô tỉnh lại.
Nhưng giờ cô nhận ra những vết cắn trên tuýp thuốc, và cả dấu chân gần nơi này.
Khả năng chính 235 đã mang nó về. Chính nó đã đào bới, lục tìm, kéo từng vật dụng cứu cô khỏi cõi chết.
Giả thuyết điên rồ này… lại có vẻ là sự thật duy nhất còn lại cô có thể tin vào.
“…Mày đã cứu tao à?”Cô hỏi, giọng khản đặc.
235 nhìn cô, gật gù nhẹ rồi liếm tay cô như câu trả lời.
Một hơi thở sâu chậm trôi trong lồng ngực Ema. Không phải vì đau. Mà vì xúc động.
Trong nơi bị thế giới bỏ quên này, cô đã tìm thấy một đồng đội. Một sinh vật bị xem là “thất bại” giờ đây lại là sợi dây mong manh giữ cô lại với sự sống.
Khi tiếng kim loại va đập lại vang lên từ xa lần này rõ ràng hơn, ầm ầm hơn.
235 co rúm, rít lên khe khẽ và lập tức trốn ra sau lưng cô.
Ema nhìn vào bóng tối. Đúng như cô nghĩ, nơi này vẫn còn thứ gì đó đang di chuyển.
Cô siết chặt tay lại. Một người, một chó. Không hoàn hảo. Không mạnh mẽ. Nhưng vẫn còn sống.
Cô chạm nhẹ lên đầu 235.
“Đi với tao nào nhóc.” Giọng cô không còn run nữa. “Chúng ta sẽ ra khỏi đây. Cả hai.”
235 kêu khẽ một tiếng, như trả lời. Nó đứng dậy, đôi mắt sáng lên, và quay đầu nhìn về phía con đường đổ nát phía trước.
Hai thân ảnh, một người quấn băng vải, lết từng bước. Một chó bị thương, cụp hai tai lại, cố nép vào cạnh Ema vì sợ.
Tuy có vẻ cả hai đều bất ổn, nhưng ít nhất họ không còn đơn độc.