Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
bat-dau-xo-so-cua-hang-tu-tien-gioi-cac-dai-lao-mua-dien-roi

Bắt Đầu Xổ Số Cửa Hàng, Tu Tiên Giới Các Đại Lão Mua Điên Rồi

Tháng 10 22, 2025
Chương 298: Mênh mông giới Chương 297: Đồ Yên Trương Dịch bị diệt
su-thuong-toi-cuong-than-the.jpg

Sử Thượng Tối Cường Thân Thể

Tháng 2 23, 2025
Chương 732. Trận chiến cuối cùng Chương 731. Tuyên cổ tinh ngọc
cao-vo-liem-cho-ngay-dau-tien-hon-don-chung-thanh-lien

Cao Võ: Liếm Chó Ngày Đầu Tiên, Hỗn Độn Chủng Thanh Liên

Tháng 1 13, 2026
Chương 777: Lão tổ bảo khố! Chương 776: Nhao nhao phó thác!
lam-ruong-tu-tien-ta-dua-vao-thang-cap-tong-mon-kien-truc-truong-sinh.jpg

Làm Ruộng Tu Tiên: Ta Dựa Vào Thăng Cấp Tông Môn Kiến Trúc Trường Sinh

Tháng 1 4, 2026
Chương 269: 3 người, một hòn đảo Chương 268: Kinh người, thi đấu đến
fairy-tail-ta-muon-trieu-hoan-baron-nashor

Fairy Tail: Ta Mới Không Muốn Làm Hội Trưởng

Tháng mười một 16, 2025
Chương 321: Không hổ là hội trưởng a Chương 320: Bạn rượu, say sóng Wendy
thai-co-than-ton

Thái Cổ Thần Tôn

Tháng 1 6, 2026
Chương 6509: Tử linh nội hạch Chương 6508: Vô tận bảo tàng
Chủ Thần Người Chế Tạo

Hương Mật Tựa Khói Sương

Tháng 1 22, 2025
Chương Phiên ngoại 4 — nhắm lại điếu Chương Phiên ngoại 3 —— thử Đan
vo-dao-tien-nong.jpg

Võ Đạo Tiên Nông

Tháng 2 4, 2025
Chương 236. Đại kết cục Chương 235. Tinh Hà viên mãn
  1. Mạt Thế: Ta Kiến Thiết Tối Cường Căn Cứ Ngầm
  2. Chương 192: Bóng Tối
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 192: Bóng Tối

Ánh sáng xanh lam phản chiếu từ hàng chục màn đang liên tục cập nhật dữ liệu.

Âm thanh từ bàn phím, những đoạn mã đang chạy, tiếng quét của cảm biến từ xa hòa quyện thành một bản nhạc điện tử căng thẳng. Không khí trong căn phòng đặc quánh như thể mỗi nhịp thở đều phải vượt qua áp suất của một cuộc chiến đang diễn ra từng giây.

Tại trung tâm, một bản đồ 3D của căn cứ Heimdall hiện rõ, đánh dấu các tuyến hành lang, mức an toàn, vùng nhiễu sóng và các vị trí hiện tại của đội Ghost Type-9 bằng các biểu tượng xám lặng lẽ.

Một nhân viên chỉ huy ngẩng đầu lên từ bảng điều khiển.

“Đội Lambda-3 đã rút lui an toàn khỏi hành lang Beta-4. Xác định: 1 tổn thất, 1 thương nặng. Dữ liệu trích xuất đạt 87% kế hoạch.”

Ở phía đối diện, một màn hình hiện lên hình ảnh làm mờ của con quái vật cơ bắp khi nó vẫn còn sống, đang điên cuồng phá hủy bất kì thứ gì động đây như một cỗ máy hủy diệt.

Những khung hình được trích xuất từ camera gắn trên giáp Ghost, mỗi góc quay đều làm người xem cảm thấy thật khó tin khi trên đời lại có một sinh vật như này.

Một nhà phân tích dữ liệu sinh học nói lớn, giọng dứt khoát nhưng không giấu được sự nghi hoặc.

“Đây không phải là một dạng sống được sinh ra từ đột biến tự nhiên hay gen thao túng thông thường. Chúng tôi đang đối chiếu mẫu mô và số liệu va chạm từ cảm biến giáp.”

Hắn trượt tay trên giao diện, hình ảnh bộ xương của quái vật hiện ra dựng lại bằng cảm biến cộng hưởng từ. Hình ảnh mô phỏng cơ bắp dày đặc, gần như gấp 15 người bình thường, xương cốt được tăng mật độ bằng cấu trúc vi liên kết carbon-tủy hỗn hợp, thứ vốn chỉ tồn tại trong lý thuyết.

“Mật độ mô cơ: 398.2 kg/m³.”

“Mật độ xương thì tương đương hợp kim titan đen cấp công nghiệp. Độ đàn hồi mô xương cao hơn 67% so với cấu trúc tự nhiên.”

“Tốc độ di chuyển: 81 km/h – trong không gian hẹp, với trọng lượng 360kg.”

Một nhân viên kỹ thuật khác tiếp lời, giọng khô khốc nhưng dồn dập.

“Dựa trên tiêu thụ năng lượng ước lượng qua tỏa nhiệt, đơn vị này cần hấp thụ năng lượng tương đương 11.000 kcal mỗi giờ để duy trì cường độ như thế. Không cơ thể sinh học nào có thể làm được điều này mà không sụp đổ.”

“Chúng ta đang nói tới một dạng sống mà về lý thuyết không nên tồn tại.”

Toàn bộ phòng điều hành rơi vào vài giây im lặng trước khi một chỉ huy cấp cao, nữ, giọng sắc lạnh lên tiếng.

“Vậy chúng ta đang đối đầu với gì? Một quái vật sinh học… hay một vũ khí?”

Một vị phân tích viên chậm rãi đáp.

“Cả hai. Và điều tồi tệ nhất là chúng ta không biết nó là nguyên mẫu… hay sản phẩm hoàn chỉnh.”

Một biểu đồ hiện lên trên màn hình tần suất năng lượng dao động nội tại, tỷ lệ phân rã mô, cùng biến thiên hóa học trong máu, tất cả đều cho thấy sự bất ổn đang gia tăng.

Có lẽ, chính vì điều đó mà nhóm Ghost Type-9 mới giành được thắng lợi.

Một giọng khác từ đơn vị chiến thuật chen vào.

“Khả năng cao mẫu này chưa ổn định hoàn toàn. Biến động enzyme tăng nhanh trong giai đoạn cuối. Chúng tôi nghi nó tự phân hủy do phản ứng xung đột trong quá trình khuếch đại sức mạnh.”

Vị phân tích viên kia nhíu mày, ánh mắt vẫn dán chặt vào biểu đồ sinh học.

“Nếu vậy… Heimdall đang thử nghiệm một dạng ‘tăng cường sống’ thông qua năng lượng nguyên tử sinh học chưa được kiểm soát. Họ sẵn sàng đánh cược cả căn cứ cho một ‘bước nhảy tiến hóa’?”

“Thật điên rồ.”

Vì phân đội Beta vẫn chưa được tiếp xúc với những dữ liệu liên quan đến biến dị thạch, nên bọn họ cho thứ năng lượng đó là năng lượng nguyên tử sinh học.

Một loại hạt mang mức năng lượng khủng bố nhưng lại phù hợp với cơ thể sinh học.

Cả phòng rúng động khi một hình ảnh khác xuất hiện, các tín hiệu sinh học tương đồng với con quái vật vừa bị tiêu diệt… đang di chuyển ở các khu vực sâu hơn trong căn cứ Heimdall.

“Chúng ta chưa xong đâu,” Nữ chỉ huy siết chặt tay. “Lập kế hoạch tiếp cận mới. Ưu tiên: né tránh thực thể loại này.”

Một dòng lệnh hiện lên màn hình, ký hiệu đặc biệt.

[CLASSIFIED: Project VÔ-NHÂN]

Bên dưới, lệnh khẩn được đưa ra.

“Không đối đầu nếu không cần thiết.”

“Không để lại thi thể.”

“Mang về dữ liệu. Mọi giá.”

…

Cánh cửa thép của phòng chỉ huy mở ra với âm thanh trầm nặng và chậm rãi như thể muốn báo hiệu điều gì đó phi thường.

Hành lang phía ngoài bừng sáng, thứ ánh sáng không đến từ đèn điện, mà từ lối kiến trúc xa hoa hiếm có đối lập với căn phòng quân sự bên trong.

Sàn lát đá cẩm thạch đen, trần cao vòm gắn kính pha lê, hai hàng chân đèn bằng vàng thật.

Cảnh tượng tưởng chừng chỉ có trong các lâu đài quý tộc Anh quốc hiện ra như một giấc mộng siêu thực giữa sắt thép lạnh lẽo.

Và rồi, giữa khung cảnh đó, Victoria bước vào, như thể chính thế giới này phải tạm ngưng nhịp thở để dõi theo bước chân của cô.

Mái tóc vàng ngắn uốn gợn thả nhẹ sau vai, ánh mắt xanh đặc trưng của dòng dõi quý tộc Anh không giấu được sự cao ngạo và sắc lạnh.

Trên người cô là một chiếc đầm đen dài, viền bạc, thắt eo bằng đai da cứng, đôi găng tay đính đá obsidian, không phải để che giấu vẻ mềm yếu, mà là tuyên bố vị thế của cô.

Sự xuất hiện của cô giống như một mũi dao mảnh, đâm xuyên không gian ngột ngạt của căn phòng chỉ huy, khiến tất cả sĩ quan đang làm việc tại đó lập tức đứng nghiêm.

Nữ sĩ quan chỉ huy phó đội trưởng phân đội Beta thuộc tập đoàn Nova, Varga, một người dày dạn trận mạc, tiến lên, cúi đầu một cách chuẩn mực.

“Tiểu thư Victoria, chúng tôi đang kiểm soát tình hình. Chiến dịch… có chút biến số.”

Victoria hơi nghiêng đầu. Ánh mắt cô lướt qua các bảng số liệu, một ánh đỏ nhỏ lóe lên trong biểu đồ thương vong. Một vết nhăn thoáng hiện nơi chân mày khi cô nghe được điều không ngờ tới.

“Bộ giáp Ghost Type-9… thương vong?”

Giọng cô không cao, nhưng lạnh đến rợn người. Những kẻ từng phục vụ dưới quyền Victoria đều biết giọng càng nhẹ, hậu quả càng nặng.

Varga gật đầu.

“Một tử trận, một trọng thương. Đối phương là một dạng sinh vật cường hóa chưa từng gặp. Dữ liệu đang trong quá trình thống kê hoàn chỉnh…”

Victoria giơ tay. Không cần thêm lời, màn hình hologram trước mặt chuyển cảnh, hiện lên xác con quái vật.

Da xám, cơ bắp phình to phi lý, gân mạch đen nổi khắp người, khuôn mặt dị dạng pha trộn giữa Orc và người một cách dị hợm, nhưng vẫn thấp thoáng hình hài nhân loại.

Đôi mắt của Victoria ánh lên một tia sắc lẻm.

“Thứ này từng là con người?”

Một kỹ sư sinh học từ góc khuất của phòng điều khiển lên tiếng.

“Phải, thưa tiểu thư. Theo dữ liệu từ nhóm trinh sát vừa thu thập, thực thể này nằm trong một dự án có tên mã Einherjar, một nỗ lực tái tạo dòng máu ‘thuần chủng Đức’. Nhưng do thất bại trong việc đánh thức năng lực gen, Heimdall đã chuyển hướng…”

“Chuyển sang dùng… dị thể?” Victoria cắt lời, đôi mắt cô ánh lên tia cảnh giác.

Người kỹ sư gật đầu.

“Vâng đúng là vậy thưa tiểu thư.”

“Theo thông tin thu thập được, bọn họ dùng xác của một thực thể không rõ danh tính tại Greenland… một dị thể sở hữu cấu trúc sinh học lạ thường, để làm nền tảng cho dự án.”

“Mục tiêu được thay đổi thành kết hợp dị thể với gen người, tạo ra siêu chiến binh người Đức.”

Cô tiến gần hơn, nhìn vào xác quái vật, tay đưa lên chạm nhẹ phần màn hình mô phỏng như đang đánh giá một tác phẩm nghệ thuật dị dạng.

“Và rồi… chúng thất bại.”

Không ai dám nói gì.

Rồi như thể trời ban, một nhóm sĩ quan hậu cần lao vào trên tay là báo cáo chiến lợi phẩm. Những khay chứa đầy tinh thể lấp lánh trong suốt, đỏ, lam, tím… mỗi viên đều tỏa ra năng lượng xanh nhiễu loạn cực nhỏ, dấu hiệu không thể nhầm lẫn của biến dị thạch.

Victoria nheo mắt. Trái tim cô bất giác hụt một nhịp. Cô liếc qua bảng kiểm kê.

“Số lượng đá nhiều như thế này, hẳn là bọn họ có mỏ khai thác.”

Victoria mỉm cười. Đôi môi đỏ thẫm khẽ nhếch.

“Trùng hợp như vậy?”

Cô biết Trần An sẽ rất quan tâm đến thông tin này. Đội thí nghiệm của Trần An đang than thở và hay hỏi cô có tìm thêm được viên đá nào nữa không.

Bây giờ thì vui rồi. Ngủ gật có người đưa gối a.

“Một món quà nhỏ khi trở về Việt Nam…” Cô nghĩ, tay đeo găng vuốt nhẹ qua viền ghế bọc kim loại.

Varga khẽ cau mày.

“Tiểu thư… nếu chúng ta tiếp tục đẩy sâu vào, khả năng đối đầu với thực thể cấp độ tương đương hoặc cao hơn là rất lớn. Tổn thất sẽ không nhỏ.”

Victoria không trả lời ngay. Rồi cô quay đầu, đôi mắt lạnh lẽo như thép lỏng.

“Thương vong là thứ… đã được định giá. Còn biến dị thạch?” Cô nâng hình chiếu 3D một viên sáng tím lên .

“Thứ này… đáng giá hơn hàng trăm bộ giáp như Ghost Type-9. Cầu phú quý trong nguy hiểm.”

Cô nhìn quanh.

“Triệu tập toàn bộ nhân lực còn lại. Huy động phi cơ hạng nặng. Hút cạn nơi này như thể ngày mai trái đất nổ tung.”

Dừng lại một nhịp, cô rút từ thắt lưng ra một con dấu kim loại mạ bạc biểu tượng ủy quyền trực tiếp từ nội bộ tập đoàn Nova.

“Khiến nơi này trở thành ký ức. Nhưng là ký ức thuộc về chúng ta.”

Varga chỉ biết cúi đầu.

“Rõ, tiểu thư.”

…

Dãy hành lang cấp ba – Căn cứ Heimdall, Khu vực Nam.

Mùi khói cháy nhựa và kim loại tanh tưởi trộn lẫn trong không khí ngột ngạt. Dưới ánh đèn đỏ nhấp nháy không ngừng của hệ thống báo động, đám người vận áo blouse trắng hối hả di chuyển.

Tiếng giày nện gấp gáp, tiếng la hét của sĩ quan chỉ huy, tiếng dữ liệu nổ ra từ những chiếc máy tính bảng được giật phăng khỏi máy chủ, tất cả hòa thành một bản hợp xướng tuyệt vọng.

Ema chạy trong dòng người đó, khuôn mặt căng cứng dưới ánh sáng lập lòe. Tóc cô rối bời, hai mắt thâm quầng nhưng vẫn sáng rực.

Trên tay là một hộp nhôm dày được niêm phong bằng lớp khóa sinh trắc học, trong đó là bản sao của toàn bộ nghiên cứu của cô.

Bên cạnh Ema là những nhà khoa học cao cấp nhất còn sống sót của Heimdall, hộ tống bởi một tiểu đội lính đặc nhiệm. Các quân nhân mang giáp tác chiến nặng, tay lăm lăm súng ngắn, mắt quét liên tục qua từng ngách tối.

“Nhanh lên! Chúng ta có chưa tới tám phút trước khi tuyến hành lang Đông sụp hoàn toàn!” Một sĩ quan hét to, giọng căng thẳng đến nghẹt thở.

Một nhà nghiên cứu già vấp ngã, va mạnh xuống sàn. Máu rỉ ra từ trán ông, nhưng chẳng ai dừng lại.

Ema quay đầu, định đỡ lấy ông, nhưng người lính bên cạnh giữ chặt vai cô.

“Bỏ đi! Tài liệu mới quan trọng!”

Cô cắn chặt răng nhưng rồi cũng gật đầu, tiếp tục chạy.

Mỗi bước chân như chạy đua với tiếng gầm xa xa, không phải tiếng gầm của quái vật, mà là của chính căn cứ đang hấp hối.

Rầm…

Một tiếng nổ dữ dội vang lên, từ phía trên trần hành lang. Cả hành lang rung chuyển. Tường bê tông nứt toác, những khối đá vôi và ống thép khổng lồ từ tầng kỹ thuật rơi như mưa đạn xuống đoàn người bên dưới.

Mắt Ema mở lớn. Cô chỉ kịp hét lên.

“Cẩn thận!!”

ẦM!!!

Một cột trụ chính đổ ập xuống, va trúng tường bên, kéo theo một chuỗi phản ứng dây chuyền. Trần nhà sập xuống như một hàm cá mập khổng lồ, nuốt trọn cả hành lang.

Cô cảm thấy một luồng áp lực cực mạnh đẩy văng cơ thể mình sang bên, rồi đầu đập mạnh vào một mảnh bê tông. Thế giới mờ dần…

Âm thanh cuối cùng cô nghe được là tiếng vật nặng đổ sụp, tiếng ai đó hét tên cô, và tiếng lửa bắt đầu liếm vào dây dẫn điện.

Bóng tối.

Ema nằm bất động dưới đống đổ nát, nửa người bị kẹt bên dưới một dầm thép cháy sém. Mái tóc dính máu. Mặt nạ dưỡng khí vỡ một nửa. Từ ngực cô, hộp chứa dữ liệu vẫn sáng xanh chưa bị phá hủy.

Cùng một âm thanh vì đó đang chầm chậm đào bới đến vị trí của cô.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tam-quoc-da-tu-da-phuc-bat-dau-yen-van-thap-bat-ky
Tam Quốc: Đa Tử Đa Phúc, Bắt Đầu Yến Vân Thập Bát Kỵ
Tháng mười một 11, 2025
quy-ngheo-can-thi-tuong-cuc-thanh-pho-muoi-muoi-quy-cau-bai-su.jpg
Quỷ Nghèo Cản Thi Tượng, Cục Thành Phố Muội Muội Quỳ Cầu Bái Sư
Tháng mười một 27, 2025
xuyen-qua-truong-vi-bat-dau-bi-nhac-mau-cham-duoi
Xuyên Qua Trương Vĩ, Bắt Đầu Bị Nhạc Mẫu Chạm Đuôi
Tháng 10 12, 2025
ta-tai-the-gioi-pokemon-lam-chan-nuoi-phong-lao-ban
Ta Tại Thế Giới Pokemon Làm Chăn Nuôi Phòng Lão Bản
Tháng 12 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved