Chương 191: Bóng Ma Trên Đỉnh Harz
Sâu hàng trăm mét dưới lòng đất, giữa lớp đá granit cổ xưa của dãy núi Harz, một trong những căn cứ ngầm kiên cố bậc nhất châu Âu đang rung chuyển.
Căn cứ Heimdall, niềm kiêu hãnh còn sót lại từ kỷ nguyên đẫm máu của Đế Quốc Xã nay bị nhấn chìm trong sắc đỏ báo động.
Âm thanh kèn cảnh báo vang lên như tiếng rú cuối cùng của một con thú già bị dồn vào đường cùng. Trên các hành lang thép lạnh, hàng loạt quân lính vận giáp dày, vũ trang đến tận răng đang chạy xuyên qua hành lang, thiết lập tuyến phòng thủ quanh các trạm trọng yếu.
Một cú đập bàn vang lên như sấm trong phòng chỉ huy ngầm. Mặt bàn điều khiển rung lên dưới tay một vị thống đốc già, khuôn mặt ông bị xẻ dọc bởi một vết sẹo dài từ trán tới gò má, như thể cả cuộc đời ông đã bị chia đôi bởi chính trận chiến của mình.
“Không phải là công nghệ tàng hình thông thường. Đây là… một cấp độ khác. Gần như phi vật lý.”Giọng ông trầm và đầy tức giận, từng chữ như cắt vào không khí.
Một người phụ tá trẻ hơn, mặc quân phục tối màu, nghiêng người về phía trước, lặng lẽ lên tiếng.
“Thật khó tin. Tổ chức nào có thể làm được chuyên này?”
Vị thống đốc nhếch mép, vết sẹo kéo theo một nụ cười khinh bạc.
“Nova. Còn ai vào đây nữa?”
Một giọng khác chen vào, đầy cay độc.
“Nova? Chúng ta có làm gì họ à, đây là ngẫu nhiên tìm ra chúng ta?”
“Chúng không chọn ngẫu nhiên.” Một chuyên gia an ninh trong góc phòng, từ nãy vẫn trầm ngâm quan sát, lúc này lên tiếng
“Muốn đột nhập vào đây, chúng phải có thông tin nội bộ. Rất có thể… có kẻ phản bội trong hàng ngũ của chúng ta.”
Sự im lặng phủ xuống căn phòng, dày đặc như khói thuốc súng. Vị thống đốc gật đầu chậm rãi.
“Và với lượng dữ liệu chúng vừa lấy đi, ta dám cá Nova không chỉ muốn dừng lại ở đây.”
“Những vụ tấn công gần đây, các cơ sở nghiên cứu bị xóa sổ ở Phần Lan, Kyoto, Johannesburg… Tất cả đều có điểm chung.”
“Công nghệ sinh học cấp cao và dữ liệu quân sự thế hệ mới.”
“Ý ngài là… tất cả đều do Nova đứng sau?” Người phụ tá trẻ hơi hoảng hốt.
“Khả năng là sai.” Vị thống đốc nhấn mạnh từng chữ.
“Nhưng nếu đúng… thì bức tranh toàn cầu này còn đen tối hơn nhiều.”
Người an ninh lại thêm vào, giọng nhỏ nhưng sắc như dao nói lên sự thật phũ phàng.
“Đúng là đen tối thật, vì dù chúng ta có biết sự thật đi chăng nữa… thì ai sẽ tin?”
“Nova hiện tại được xem như vị anh hùng của thế giới, là thế lực thúc đẩy sự phát triển loài người.”
“Một khi chúng ta tố cáo công khai, đó cũng chính là lúc chúng ta lấy đá tự đập nát chân mình.”
Một khoảnh khắc yên lặng. Rồi vị thống đốc nói, mắt nhìn về màn hình giám sát đang chạy dòng dữ liệu bị phá hoại.
“Sẽ đến lúc máu phải trả bằng máu. Nhưng không phải là bây giờ.”
“Chúng đang ở tầng -4!” Ngay lúc này một sĩ quan hét vào bộ đàm. “Chúng ta đang mất kiểm soát khu kỹ thuật phía Tây!”
Tuy nhiên, không ai biết chúng là gì.
Tất cả camera giám sát chỉ ghi lại những cái chết. Đột ngột. Dứt khoát. Không tiếng súng. Không bóng người.
Chỉ là một lính gác đang đứng, rồi bị xé toạc như giấy mỏng. Hay một nhóm tuần tra đang bước đi, và trong chớp mắt chỉ còn từng mảnh thịt văng trên trần và sàn.
“Chúng ta bị xâm nhập bởi công nghệ tàng hình!” Một giọng run rẩy vang lên trong phòng chỉ huy.
Ngay lúc ấy, một vụ nổ dữ dội thổi tung cánh cổng tầng -4. Cả căn cứ rung chuyển. Hàng chục lính canh bị cuốn đi như xác rối.
Khói bụi còn chưa tan thì một bóng đen bước ra.
Cơ thể nó như bị nuốt chửng bởi không gian, chỉ hiện lên khi ánh đèn chớp nhá. Lớp giáp đen bóng, sắc cạnh như được rèn từ nỗi kinh hoàng của chính đêm tối.
Không ai thấy rõ mặt. Chỉ thấy mỗi bước chân của nó là sàn sắt lõm xuống, ánh lửa phản chiếu trên giáp như một nụ cười chết chóc.
Nova Ghost Type-9.
Bộ giáp tấn công tàng hình thế hệ mới nhất.Sở hữu một thứ sức mạnh mà không có bất kì đội quân nào có thể cản được.
“Khai hỏa!” Trung úy Hölzer hét lên. Một hàng dài súng tự động, pháo, thậm chí cả pháo năng lượng từ khẩu súng thử nghiệm cũng bắt đầu rít gào.
Tất cả bắn về phía hình thể lờ mờ kia.
Kết quả?
Vô hiệu.
Lớp giáp đen không vỡ, không mẻ, chỉ hắt lại ánh sáng như một mặt gương ma quái. Đạn pháo bay chệch hướng, hoặc bị tán xạ bởi một lớp từ trường cực mạnh bao quanh cơ thể kẻ xâm nhập.
Một lính cố áp sát từ bên hông với lưỡi dao plasma đặc biệt, nhưng hắn còn chưa kịp chạm vào, người đã bị chém đôi ngang bụng, nội tạng bắn tung lên trần như vụn thủy tinh.
Và rồi “chúng” xuất hiện nhiều hơn.
Không chỉ một, mà là bảy. Mười. Rồi hai mươi. Từ khói, từ góc khuất, như thể không khí đang sinh ra chúng.
Mỗi kẻ trong số đó là một đơn vị hủy diệt, di chuyển bằng những bước chân vô thanh, nhưng để lại cái chết ầm ầm phía sau.
Chúng không giao tiếp. Không ra hiệu. Không có tín hiệu điện tử nào.
Chúng chỉ giết.
Bằng tốc độ phi lý. Bằng cường lực nghiền ép. Bằng những cú đấm có thể xuyên vách tường bê tông vũ trụ dày 4 lớp.
Cảnh tượng trở thành một cuộc tàn sát.
Quân Heimdall những kẻ đã từng sở hữu sức mạnh có thể nghiền nát cả một quốc gia, giờ bị ép lui từng centimet, như một bầy thú đang bị mổ xẻ trong lồng.
…
Phòng chỉ huy.
Thống đốc già cau mày, miệng rít qua hàm răng thép.
“Hãy thả bọn quái vật đó ra.”
Không khí đông cứng.
Một thống đốc khác đứng bật dậy.
“Ông điên rồi! Chúng ta chưa ổn định được chúng! Thả chúng ra là tự sát!”
“Và đứng nhìn căn cứ này bị băm nát dưới chân đám quái đó thì không phải sao?”
Thống đốc già không đợi thêm. Hắn ra lệnh mở các Module, nơi giam giữ các sinh thể lai.
“Ta không cần thắng. Ta chỉ cần câu giờ. Cho đến khi vận chuyển hết các nhà khoa học… và mẫu vật thí nghiệm.”
…
Hành lang thép tầng -4 nhuốm đầy máu và khói thuốc súng. Những xác lính Heimdall bị xé nát nằm rải rác như lá rụng mùa thu, im lìm dưới ánh đèn chớp nhá giật loạn của hệ thống khẩn cấp.
Bóng đen lặng lẽ của những chiến binh Nova Ghost Type-9 vẫn tiến bước, từng đơn vị di chuyển đồng bộ, thu thập dữ liệu từ các trạm máy chủ, mang theo các chip ghi nhớ nhúng sâu vào ổ dữ liệu chiến lược của Heimdall.
Không một lời nói. Không một cái gật đầu. Không biểu cảm.
Cho đến khi…
ẦM!!!
Một cánh cửa sắt nặng hơn một tấn ở hành lang phía Đông bị đạp văng như một tờ giấy, bay xoáy như đĩa thép và lao thẳng về phía một chiến binh Nova đang trích xuất dữ liệu.
Gã chỉ hơi nghiêng người, một tay chụp lấy tấm kim loại giữa không trung, rồi để nó rơi xuống sàn như một mảnh giấy vô nghĩa.
Nhưng một thứ gì đó xé không khí, lao tới với vận tốc kinh hoàng.
Một bóng hình cao gần 3 mét, to như một khối bê tông sống, cơ bắp cuồn cuộn, làn da xám tro nổi gân tím đậm, những ống dịch lớn nhỏ cắm khắp người đang bơm chất lỏng lạ vào tĩnh mạch.
ẦM!!!
Chiến binh Nova kia bị đập dính vào tường, phần bê tông rạn nứt như vỏ trứng, bộ giáp méo mó, lõm sâu nơi bị đập trúng.
Máu bắt đầu rỉ ra từ khe giáp, người chiến binh đó gục xuống, không còn nhúc nhích.
Không ai tiến lại. Không ai thốt lên một tiếng.
Bốn Ghost Type-9 còn lại lặng lẽ quay đầu nhìn con quái vật.
Không hề ra hiệu. Tất cả lao lên. Cùng lúc.
Con quái vật gầm lên, âm thanh như tiếng kim loại nghiến vào đá, tàn bạo và thô bạo. Hai cánh tay to như thân người của nó vung ra, mỗi cú đấm mang sức nặng nghiền nát cả xe tăng.
Một chiến binh Nova bị tóm cổ, bị đập thẳng xuống sàn.
Người thứ hai lao tới, dùng lưỡi cắt năng lượng cắt sâu vào lưng con quái, nhưng chỉ đến lớp thịt dày, máu bắn tung tóe, con quái thậm chí không cảm thấy đau.
Người thứ ba tiếp cận từ trên cao, nhảy khỏi vách, phóng lao xuyên thẳng qua ngực nó. Một tiếng rống xé cả hành lang.
Nhưng con quái vật vẫn sống.
Nó nắm lấy một chiến binh, ném văng như rác, xuyên qua bức tường hai lớp giáp thép, mất hút trong đống đổ nát.
Một giây im lặng.
Rồi một chiến binh khác kích hoạt chế độ quá tải.
Cả cơ thể hắn phát sáng, năng lượng từ bộ giáp tích tụ tại hai tay, đấm thẳng vào ngực con quái vật, kèm theo một cú kích nổ cực nhỏ.
BÙM!!
Một lỗ thủng khổng lồ xuất hiện ở bụng con quái, máu và dịch thể đen đặc phun ra như vòi rồng. Các ống truyền trên người nó bắt đầu co giật, vỡ tung.
Cơ thể khổng lồ gục xuống, quằn quại như bị rút tủy sống.
Một chiến binh Nova bước tới.
Không một lời.
Bước qua xác chiến hữu, đặt một quả mìn vào giữa ngực con quái vật đang co giật.
Kết thúc.
Cơ thể quái vật nổ tung thành từng mảnh thịt bốc mùi cháy khét. Một đường óng khổng lồ rơi văng ra, dập mạnh trên sàn thép rồi lăn vào bóng tối.
Chiến binh Nova đứng im.
Ánh mắt không lộ qua mặt nạ.
Họ quay lại nhìn nhau.
Không nói. Không gật. Nhưng có thứ gì đó trong tư thế của họ thay đổi.
Xác định. Nhận thức. Cảnh giác.
Những “thí nghiệm” ở đây không còn ổn định.
Và nếu còn một con như vậy nữa… mạng sống của họ không còn là điều chắc chắn.
Cả nhóm đồng loạt kích hoạt chế độ rút lui.
Các thiết bị được gỡ sạch. Toàn bộ dữ liệu được truyền mã hóa về chỉ huy. Một người ngồi lại tìm đồng đội đã ngã xuống dưới đống đổ nát, rồi mang theo trở về không để lại bất kì mảnh vở thiết bị nào.
Cuộc rút lui diễn ra trong yên lặng.
Chỉ còn lại hành lang đầy máu, những thi thể tan nát… và một mùi gì đó quái đản đang lan dần.