Chương 188: Tuyển Dụng Trá Hình.
Ánh sáng trắng lấp lánh tắt dần. Khi thị giác của Lữ Cha trở lại, hắn đã đứng giữa một đại sảnh bằng kim loại, rộng lớn và lạnh lẽo.
Trần nhà cao chót vót với hệ thống đèn trắng nhạt kéo dài như vô tận. Âm thanh đầu tiên hắn nghe thấy là tiếng bước chân dồn dập và âm vang của loa nội bộ vang vọng qua các hành lang.
“Chào mừng các tân binh đến với Căn Cứ Ngầm 014.”
Bên cạnh hắn là Émile và nhóm bạn tất cả đều đã thay đổi diện mạo thành các avatar được thiết kế theo phong cách sinh tồn.
Áo giáp nhẹ, găng tay chiến thuật, và các phụ kiện như kính thực tế tăng cường và đồng hồ sinh tồn đeo tay.
Xung quanh họ là hàng trăm người chơi khác đến từ khắp nơi trên thế giới. Người da trắng, da đen, da vàng.
Tiếng Anh, Pháp, Nhật, Việt lẫn lộn.
Nhưng tất cả đều bị hút vào một điểm chung: thế giới này quá thật.
Từ cảm giác áp lạnh khi bước lên nền kim loại, cho đến hơi thở có thể thấy rõ khi đi qua hành lang thông gió, không một chi tiết nào bị làm qua loa.
Ngay cả biểu cảm của NPC đứng gác hai bên, ánh mắt sắc bén, cái gật đầu khẽ khi người chơi đi ngang đều sống động đến rợn người.
Lữ Cha chợt thốt lên.
“Trò chơi này đúng là không đùa được.”
Bỗng một tiếng quát vang lên, chặn đứng lời thì thầm của hắn.
“HÀNG NGŨ IM LẶNG!”
Một người đàn ông cao lớn, mặc quân phục đen với huy hiệu cảnh vệ bạc sáng rực trên ngực, bước lên bục phía trước. Ánh đèn hội trường đổ xuống khiến khuôn mặt góc cạnh của ông hiện rõ, đầy uy nghiêm.
“Tôi là Giáo quan Kellen, chỉ huy đội cảnh vệ căn cứ 014. Tất cả các vị đứng ở đây đều là những cá nhân trẻ xuất sắc nhất được chọn từ hàng ngàn ứng viên sống sót dưới lòng đất.”
“Nhưng…” Ông nhấn giọng, ánh mắt quét qua toàn bộ người chơi “…chỉ những ai vượt qua kỳ sát hạch mới đủ điều kiện đặt chân lên mặt đất.”
[Chào mừng đến với Hồi Một: Thử Lửa và Kỷ Luật.]
Màn hình thông báo hiện lên trước mặt các người chơi, báo hiệu hồi đầu của trò chơi đã mở ra.
Sau đó àn hình hologram bật lên ngay trên tay từng người chơi. Một loạt nhiệm vụ hiện ra.
[Rèn luyện thể lực tại khu huấn luyện cấp 1.]
[Tham gia lớp học kiến thức sinh tồn cơ bản.]
[Thử thách phản xạ mô phỏng tấn công bất ngờ.]
[Đấu tập cá nhân tại võ đài chiến thuật.]
[Tìm hiểu thông tin về bề mặt qua trung tâm dữ liệu.]
[Thu thập vật phẩm thiết yếu trong khu vực ngụy trang.]
“Quá dữ.” Émile huýt sáo tính quay sang nói chuyện với bạn, nhưng sau khi thấy ánh mắt của giáo quan, thì hắn không dám lầm bầm thêm lần nữa.
…
Căn cứ 014 không chỉ là một khu vực huấn luyện nó là một thành phố nhỏ dưới lòng đất. Có đường ống vận chuyển riêng, phòng ăn tập thể, thư viện, khu kỹ thuật, và cả phòng y tế mô phỏng.
Tại khu thể lực, Lữ Cha và nhóm phải leo dây thừng, vượt chướng ngại vật mô phỏng địa hình đổ nát, và đeo ba lô ảo 30kg chạy trên băng chuyền.
Dù là game, nhưng cảm giác mỏi cơ, nhịp tim dồn dập và mồ hôi chảy trên trán… tất cả đều thật đến đáng sợ.
Tại lớp học sinh tồn, họ được AI huấn luyện viên mô phỏng dạy cách lọc nước, phân biệt nấm độc và cách định vị bằng bản đồ sao.
Tất nhiên là có hệ thống kè kè bên cạnh giúp bọn họ sao lưu nhanh chóng, nói là học nhưng thực tế là đang đi lựa chọn chuyên ngành.
NPC giảng viên một người đàn ông hói đầu với giọng mỉa mai khó chịu, khiến ai cũng phải tập trung cao độ.
Ông đặc biệt khó chịu với những ai gặp gì cũng sao lưu, hoàn toàn dựa vào máy móc.
Khu đấu tập…
Tiếng còi báo hiệu trận đấu vang lên. Trong một khuôn viên rộng như nhà thi đấu quân sự, Lữ Cha đứng đối diện với một cô gái người Nhật dáng người thanh thoát, tóc đen cột gọn thành búi thấp phía sau.
Trên ngực áo cô hiển thị cái tên “Aiko Kamishiro” đơn giản, gọn gàng, lạnh lùng.
Khán đài bên ngoài lác đác tiếng reo hò. Émile ngồi cùng nhóm bạn Lara, Kaito, Dương và Minerva mỗi người một phong cách, nhưng đều cười khúc khích nhìn trận đấu đang chuẩn bị bắt đầu.
“Này, cô nàng đó có đúng là người mới không vậy?” Lara hỏi, ánh mắt nheo lại, đầy thích thú.
“Không chắc, cách cô ta di chuyển đúng là khó chịu.”Minerva nhún vai.
“Hy vọng Lữ Cha không gãy xương ảo.” Kaito cười to.
“Không gãy, nhưng sĩ diện thì có thể.” Émile cười khẩy, vẫy tay ra hiệu cổ vũ.
Trong sân, Lữ Cha siết chặt tay. Trong ánh nhìn của hắn là hình ảnh của hệ thống phụ trợ, giúp đỡ hắn định hướng tấn công và phòng thủ.
Lữ Cha làm đúng theo chỉ dẫn. Rồi thất bại hoàn toàn.
Aiko gần như không nhìn vào hướng tấn công mà chỉ hơi nghiêng người, tay vung lên nhẹ như gió. Một tiếng bịch vang lên, Lữ Cha thấy mình nằm ngửa ra sàn trước khi kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Lượt hai. Gợi ý khác hiện lên.
[Đối thủ đang để lộ sơ hở bên vai trái. Sử dụng kỹ năng ‘ép góc’ cấp cơ bản.]
Hắn lao vào. Aiko vẫn không né cô chỉ nghiêng đầu và dùng tay áo siết nhẹ cổ tay hắn, quật thẳng ra phía sau.
Lần này là uỳnh! mạnh hơn trước. Toàn khán đài ồ lên.
Émile lắc đầu thở dài.
“Lạy thật, bị dắt mũi không thương tiếc!”
Kaitothì trầm ngâm suy nghĩ.
“Tôi bắt đầu nghi cô này là bot cải trang rồi.”
“Không đâu, chuyển động của cô ấy rất thực… không có độ trễ như AI.”
Lượt cuối. Hệ thống gợi ý chi tiết hơn, các biểu đồ đường đi, thời điểm ra đòn, góc đánh… Tất cả đều rất đẹp nhưng hoàn toàn vô dụng.
Aiko bước một bước nhỏ. Như vũ công. Tay cô không tung đòn mạnh, nhưng lại dùng sức quật chính Lữ Cha theo trọng lượng của chính hắn. Một cú đá vòng cầu từ thân dưới được tung lên hoàn hảo.
BỐP!
Lữ Cha bay như bao cát, xoay vòng trên không rồi rơi xuống sàn với tiếng nặng trịch.
Toàn đấu trường im lặng 0.5 giây, rồi bùng nổ tiếng cười.
“Đứng dậy đi Cha! Đừng có chết kiểu này!”Émile hét lên, cười muốn ngã khỏi ghế.
Lữ Cha nằm im, chỉ giơ ngón tay giữa lên trong vô vọng.
Sau trận đấu, Aiko đi tới, khuôn mặt vẫn lạnh như băng nhưng ánh mắt có chút thiện cảm.
“Di chuyển tốt. Nhưng quá lệ thuộc vào hệ thống.”
Lữ Cha ngồi dậy, thở hổn hển.
“Không phải cậu cũng dùng hệ thống hỗ trợ à?”
Aiko lắc đầu, hơi cúi người theo kiểu chào truyền thống của Nhật.
“Tôi là võ sư Judo. Những gì tôi dùng… là thật. Còn hệ thống? Tôi tắt từ lúc bước vào đấu trường.”
“Hả?” Lữ Cha sửng sốt.
Kaito, Dương và Lara nghe xong thì rộ lên.
“Tắt hệ thống? Được luôn à!”
Émile thì khoanh tay, nhìn đồng hồ.
“Vậy thì thử tắt xem. Một lượt thôi. Để xem thật sự khác biệt bao nhiêu.”
Cả đám lần lượt vào lại sàn đấu, tắt hệ thống hỗ trợ và gần như ngay lập tức, bị hành cho te tua.
Những cú đấm giờ không còn “hướng dẫn” những đòn né giờ phải theo bản năng. Trò chơi bỗng như một lớp võ thuật ngoài đời thật, và sự thật phũ phàng hiện rõ.
Họ bị cho ăn no hành. Thế là cả bọn đành phải bật lại hệ thống hỗ trợ.
Khi có thời gian rảnh giữa các bài tập, cả nhóm bắt đầu khám phá khu vực. Thư viện dữ liệu ảo hiện lên như một bảo tàng sống bản đồ khu vực, các loại hệ sinh thái, nhật ký di dân từ thế kỷ trước, mô hình mô phỏng dị chủng.
Kết thúc ngày huấn luyện đầu tiên…
Cả nhóm trở về khu sinh hoạt cá nhân, một căn phòng nhỏ nhưng hiện đại, mỗi người một khoang riêng, đầy đủ chức năng. Trước khi ngủ, hệ thống hiển thị tổng kết.
Lữ Cha – Ngày 1
Thể lực: C+
Phản xạ: C
Tác chiến tay không: C+
Tinh thần: B
Khả năng thích nghi: B
Điểm năng lực tích lũy: 74/500 (đủ điều kiện dự thi sau 4 ngày)
Lữ Cha ngả người xuống giường. Dù chỉ là một trò chơi, hắn lại thấy mình đang sống thật hơn bao giờ hết. Không còn là thằng thanh niên lười biếng ở thế giới cũ. Ở đây, mọi thứ đều mới mẻ và cực kỳ cuốn hút.
Ở đây… hắn cảm thấy mình đang bắt đầu cái gì đó lớn lao.
…
…
Phòng điều khiển trung tâm-tầng 42. [Trung Tâm Vận Hành Nova AR]
Ánh sáng trong phòng mờ nhạt, chỉ có ánh sáng từ hàng chục màn hình trôi nổi trong không trung chiếu lên những gương mặt căng thẳng.
Trên đó là bản đồ 3D của thế giới ảo, biểu đồ dữ liệu thời gian thực, chỉ số thần kinh, tốc độ phản xạ, mức độ tương tác não-bộ và khả năng thích ứng.
Một cánh cửa trượt mở ra, mượt mà không tiếng động.
Giám đốc điều hành hệ thống Marcus Velstein bước vào, dáng người cao lớn, vest đen giản dị nhưng từng bước đi như mang theo trọng lượng của cả cơ chế giám sát toàn cầu.
Mọi người lập tức đứng dậy chào, chỉ huy trưởng ca trực Rinna Thorne cúi nhẹ đầu.
“Chào ngài, Giám đốc Marcus. Ngài đến sớm hơn dự kiến.”
Marcus không nhìn ai, mắt lướt qua màn hình.
“Báo cáo tình hình nhóm người chơi ở sever mới đi.”
Rinna thao tác nhanh trên bàn điều khiển, hàng loạt bảng thống kê hiện ra.
“Chúng tôi vừa tổng hợp dữ liệu từ 4 giờ đầu. Tỷ lệ kết nối thần kinh ổn định ở mức 97% trong đó 42% người chơi đạt ngưỡng thích ứng tầng ba cao hơn mức trung bình những đợt trước khoảng 16%.”
Marcus nhướng mày, giọng chậm rãi.
“Lý do?”
“Có vẻ như… một số người chơi cũ đã chia sẻ công khai kinh nghiệm và hướng dẫn chơi trên diễn đàn. Dẫn đến việc nhóm người chơi mới chuẩn bị kỹ càng hơn.”
Vài nhân viên xung quanh khẽ lắc đầu. Một kỹ sư trẻ thì thầm với đồng nghiệp.
“Spoil toàn bộ như thế thì còn gì trải nghiệm game nhập vai nữa…”
“Phá nát hệ thống khám phá cốt truyện rồi còn gì.”
Nhưng giọng nói của Marcus đột ngột cất lên, lạnh mà vững.
“Rinna, tôi muốn cô ra thông cáo tuyên dương, khuyến khích và hỗ trợ tối đa các nội dung chia sẻ tự do. Phải lan truyền mạnh hơn nữa.”
Cả phòng im phăng phắc. Rinna lúng túng.
“Nhưng thưa ngài, điều đó sẽ… ảnh hưởng đến chiều sâu trải nghiệm ban đầu của người chơi. Họ sẽ bỏ qua các tình tiết bất ngờ mà chúng ta thiết kế.”
Marcus ngắt lời.
“Trò chơi này không phải để gây bất ngờ.”
Ông quay người, ánh mắt lạnh lùng quét qua cả phòng.
“Nó là hệ thống sàng lọc, không phải rạp xiếc. Dẹp mấy cái cốt truyện gì đó đi.”
“Mỗi hành vi trong game là dữ liệu. Mỗi kỹ năng học được là yếu tố đầu vào cho dự án nhân lực chiến lược của Nova. Tất cả bọn họ những người vượt qua được các cấp độ đều là hạt giống cho tương lai.”
Một kỹ sư già cau mày.
“Ý ngài là… đây là chương trình tuyển dụng trá hình?”
Marcus nhếch mép.
“Không trá hình. Chỉ là một cánh cổng. Mở ra cho người phù hợp. Khóa lại với kẻ không đủ trình độ.”
“Cấp trên có lệnh mới, với những ai số liệu không phù hợp hãy liên hệ bọn họ và tước lại tư cách trải nghiệm trò chơi đi.”