Chương 99: Lần theo vệt xám
Một tuần trôi qua.
Không nhanh, cũng không ồn ào, mà là kiểu trôi đi khiến người ta bắt đầu nghi ngờ chính phán đoán của mình.
Căn phòng tạm thời được trưng dụng làm trạm điều tra nằm ở tầng trên của một kho thép cũ trong Thành Phố Sắt. Tường kim loại xám lạnh, ánh đèn huỳnh quang treo thấp, chiếu xuống bàn làm việc đầy bản đồ, giấy ghi chép và thiết bị liên lạc.
Người đàn ông trung niên đứng trước cửa sổ hẹp, nhìn xuống dòng người và xe vận chuyển bên dưới. Thành Phố Sắt vẫn vận hành như mọi ngày, ồn, hỗn loạn, và hoàn toàn vô cảm với việc có kẻ nào đó từng giết sạch một thế lực chỉ trong một đêm.
Phía sau hắn, hai người đứng thành một hàng.
Không ai nói trước.
Cuối cùng, sĩ quan trẻ lên tiếng.
“Báo cáo.”
Người đàn ông trung niên không quay đầu. “Nói.”
“Chúng tôi đã rà soát toàn bộ Thành Phố Sắt trong phạm vi kiểm soát.”
“Danh sách người mới, người lạ mặt, dị năng giả cận chiến, người mang vũ khí lạnh không có ai trùng khớp.”
Hắn dừng một chút.
“Không có người đàn ông cầm kiếm.”
Một câu nói rất đơn giản.
Nhưng nó khiến không khí trong phòng nặng xuống.
“Những nơi khả nghi?” người đàn ông trung niên hỏi.
“Đã kiểm tra.”
“Xưởng ngầm, khu đấu trường, chợ đen, lò rèn tư nhân, cả những băng nhóm hoạt động ngoài sổ sách.”
Sĩ quan trẻ siết chặt tay. “Không có.”
Người đàn ông trung niên xoay người lại.
Ánh mắt hắn không tức giận, cũng không thất vọng chỉ là lạnh.
“Vậy tức là,” hắn nói chậm rãi, “một người có thể giết sạch một tập đoàn nghiên cứu vũ khí, không dùng súng, không kích hoạt báo động, không để lại nhân chứng sống…”
Hắn nhìn từng người một.
“…lại không để lại bất kỳ dấu vết sinh hoạt nào trong thành phố này”
Không ai đáp.
“Có khả năng là hắn đang ẩn nấp ở đâu đó, một nơi mà không ai hề hay biết hay nghĩ tới.”
Căn phòng yên lặng.
Sĩ quan trẻ chần chừ một chút, rồi mở bản đồ lớn treo trên tường. Không phải bản đồ hành chính, mà là bản đồ địa hình cũ từ trước khi Thành Phố Sắt mở rộng.
“Thưa ngài,” hắn nói, chỉ vào một vùng phía ngoài vành đai thép.
“Trong bán kính năm mươi cây số quanh Thành Phố Sắt… có ba khu vực không nằm trong phạm vi kiểm soát thực tế.”
Người đàn ông trung niên bước lại.
“Nói.”
“Thứ nhất: khu rừng chết chóc phía tây, nhiễm nặng, không có giá trị khai thác.”
“Thứ hai: vùng đất sụt lún phía nam, địa hình không ổn định.”
“Thứ ba…”
Ngón tay dừng lại ở một mảng xám mờ.
“…vùng rừng sâu phía đông bắc. Không có tài nguyên, không tuyến đường, không căn cứ. Chỉ được đánh dấu là ‘không khuyến nghị tiếp cận’.”
Người đàn ông trung niên nhìn rất lâu vào điểm đó.
“Có người từng sống ở đó không?”
“Không có ghi nhận.”
“Nhưng cũng chưa từng có đội nào ở lại quá ba ngày.”
Hắn gật đầu rất nhẹ.
“Vậy thì hợp lý rồi.”
Ba người còn lại đồng loạt nhìn hắn.
“Một người không muốn bị tìm thấy,” người đàn ông trung niên nói, giọng trầm và chắc,
“sẽ không ở nơi có người.”
Hắn đặt tay lên bản đồ.
“Điều tra lại toàn bộ khu vực quanh Thành Phố Sắt.”
“Không phải thành phố.”
“Mà là những nơi bị bỏ qua.”
—
Ba ngày trôi qua.
Rồi bốn ngày.
Cả ba người gần như lật tung Thành Phố Sắt.
Khu dân cư tầng thấp, khu tái định cư cũ, nhà máy bỏ hoang, đường ngầm dẫn nước thải, bãi phế liệu ở phía nam, kho dự trữ thời trước tận thế không sót một nơi nào.
Ngày thứ sáu, bầu không khí trong phòng, lúc này trở nên nặng nề không ai còn nói chuyện lớn tiếng nữa. Bản đồ trải trên mặt bàn đã bị đánh dấu chằng chịt. Những khu vực bị gạch chéo gần như toàn bộ Thành Phố Sắt và các khu lân cận.
Chỉ còn lại một khoảng trống duy nhất ở phía đông bắc, một mảng xám không ai đụng tới.
Người đàn ông trung niên đứng rất lâu trước bản đồ, không hề chạm tay vào. Ánh mắt hắn dừng lại ở khu vực đó, rất lâu.
“Giờ chỉ còn lại một điểm duy nhất thôi.”
Không ai trả lời hắn.
Hắn đứng thẳng người, ánh mắt nhìn chăm chăm bản đồ vùng khu rừng chết chóc kia.
“Chuẩn bị đi!”
“Rõ.”
Không ai hỏi thêm.
Ba người tách khỏi bàn bản đồ. Đèn trong phòng tắt dần, chỉ còn ánh sáng đỏ mờ từ bảng điều khiển khẩn cấp. Áo giáp được mặc vào, dây đeo siết chặt. Đạn thay băng. Dao găm giắt bên hông. Thiết bị thăm dò treo trước ngực, nhưng không ai kỳ vọng nó hoạt động tốt trong khu vực đó.
Mười lăm phút sau, họ rời Thành Phố Sắt.
Ranh giới khu rừng chết không có cột mốc, chỉ là một sự thay đổi đột ngột của thế giới.
Khác hoàn toàn với bên trong thành phố sắt đầy máy móc kia, nơi đây chỉ toàn là cây cối xung quanh bao trùm, những loài cây biến dị cao hơn cây bình thường gấp mấy lần, đất nơi đây xanh tốt lạ thường, cây cối đứng chen chúc, thân cong vặn.
Không có tiếng chim, hay động vật nào cả, có lẽ họ chưa đi đủ sâu để gặp bọn chúng.
Chỉ có tiếng bước chân dám lên lớp lá mục phát ra âm thánh khó chịu.
Người đàn ổng trung niên đi đầu, tay đặt sẵn chuôi súng. Hai người còn lại cũng giãn đội hình ra, giữ khoảng cách vừa đủ để không che khuất tầm nhìn.
Chưa đi được bao xa, họ đã thấy thứ đầu tiên.
Một bụi cây thấp, lá dày và tối màu hơn những loài cây còn lại họ gặp từ nãy tới giờ. Trên bề mặt có những đốm đỏ sẫm như máu khô. Khi gió thổi qua, những chiếc lá đó khẽ co lại, phát ra tiếng sột soạt rất nhẹ, không giống như một cái cây thông thường.
“Đừng chạm vào.”
Tên đàn ông trung niên nói.
Họ bắt đầu đi vòng qua nó, càng đi sâu hơn, mặt đất lúc này bắt đầu xuất hiện những đường nứt mảnh, bên trong là thứ dịch nhớt sẫm màu chậm rãi chuyển động, như thể chúng đang thở vậy.
Bất chợt—
“Dừng lại!”
Người đi sau vừa nhấc chân thì dừng cứng giữa chừng.
Dưới bàn chân hắn, lớp đất hơi phồng lên, bề mặt rung rất nhẹ.
Người đàn ông trung niên từ từ quay đầu, ánh mắt hạ thấp xuống.
“Đừng nhúc nhích.”
Cả hai người còn lại đứng im.
Lớp đất dưới chân tên kia chợt tách ra.
Không phải đất.
Là một vòng cánh hoa dày, khép kín, màu xám đen, bên trong chi chít những gai thịt co rút. Ở chính giữa, một khe hở nhỏ mở ra, phả lên mùi tanh nồng của máu cũ.
Chỉ cần đặt chân xuống lần nữa, cái chân đó sẽ biến mất ngay lập tức.
Mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng tên đằng sau bị mắc bẫy.
Người đàn ông trung niên chậm rãi rút con dao bên hông, cúi người, lưỡi dao cắm thẳng xuống rìa “bông hoa”. Thực vật co giật dữ dội, phát ra tiếng rít khàn khàn như bị bóp cổ.
“Nhấc chân lên.”
“Ngay bây giờ.”
Tên kia làm theo, từng chút một.
Khi bàn chân rời khỏi, bông hoa kia lập tức khép sập lại, hai mép gai va vào nhau phát ra tiếng cạch.
Cả ba lùi lại một bước.
Không ai nói gì.
Người đàn ông trung niên nhìn quanh khu rừng âm u trước mặt, ánh mắt lạnh hẳn đi.
Hắn ra hiệu tiếp tục tiến lên.
Họ đổi đội hình ngay lập tức.
Khoảng cách giữa mỗi người được kéo sát lại, bước chân nhẹ và chậm hơn hẳn. Không ai còn giẫm thẳng xuống đất nữa, mà dùng mũi giày gõ trước từng bước, thử phản ứng của mặt đất rồi mới dồn lực.
Càng đi sâu, khu rừng càng dị dạng.
Những thân cây cong queo như bị vặn xoắn, rễ trồi hẳn lên mặt đất, quấn chằng chịt vào nhau như mạch máu lộ ra ngoài da. Trên vỏ cây mọc đầy những khối u sẫm màu, thỉnh thoảng lại co rút nhẹ, phập phồng theo một nhịp không rõ nguồn gốc.
Tên đàn ông trung niên dẫn đầu giơ tay ra hiệu dừng lại.
Trước mặt họ, một khoảng trống mở ra, đất trũng xuống thành một lòng chảo cạn. Bên trong là những dây leo như cánh tay, phủ đầy gai, chúng nằm im như bị chết vậy.
“Vòng qua.” người đàn ông trung niên nói ngắn gọn.
Họ chưa kịp bước thì một viên đá nhỏ, do chính bước chân phía sau làm bật ra, lăn xuống lòng chảo.
Ngay lập tức—
Những dây leo giật mạnh.
Chúng quấn lấy viên đá, siết chặt, rồi kéo ngược xuống đất. Một âm thanh rắc khô khốc vang lên, viên đá bị nghiền nát thành bột.
Không ai nói gì.
Họ lặng lẽ lùi lại, chọn đường khác.
Đi thêm chưa đầy hai trăm mét, mùi tanh trong không khí đột ngột nồng lên. Trên một thân cây nghiêng, họ thấy treo lủng lẳng vài mảnh xương khô không rõ của người hay thú bị những sợi rễ mảnh xuyên qua, cố định ở đó.
Tên đi sau nuốt nước bọt.
“Nơi này…” hắn thì thào.
“Im lặng.” người đàn ông trung niên cắt ngang.
Hắn cúi xuống, nhặt lên một cành cây khô, ném về phía trước.
Cành cây rơi xuống, không có phản ứng gì.
Nhưng chỉ vài giây sau, mặt đất xung quanh chỗ đó khẽ nhúc nhích, những vết nứt mảnh lan ra như mạng nhện rồi lại chậm rãi khép kín.
Hắn nhìn sâu vào rừng, nơi ánh sáng đã gần như biến mất hoàn toàn.
Ba người tiếp tục tiến lên, biến mất dần giữa những thân cây méo mó, trong khi phía sau lưng họ, mặt đất lặng lẽ khép lại như chưa từng có kẻ đặt chân vào.
Bỗng chốc có một âm thanh đến rất đột ngột.
Không lớn, nhưng rõ ràng.
Giữa khu rừng chết chóc gần như không có lấy một tiếng động tự nhiên, tiếng nước chảy trở nên lạc lõng đến mức cả ba cùng dừng lại gần như cùng lúc.
Người đàn ông trung niên nghiêng đầu, lắng nghe.
Không phải ảo giác.
Mỗi nhịp chảy rất đều, liên tục, bị cây cối và địa hình bẻ cong, nhưng vẫn đủ để phân biệt với tiếng gió hay thứ gì đó bò sát dưới đất.
“Suối.” hắn nói ngắn gọn
Cả đội đổi hướng.
Chỉ mất chưa đầy mười phút, thảm thực vật bắt đầu thưa ra. Những rễ cây nổi trên mặt đất dần ít đi, đất dưới chân trở nên ẩm hơn, mềm hơn. Mùi tanh trong không khí nhạt dần, bị thay thế bằng mùi nước lạnh pha lẫn rong rêu.
Con suối hiện ra giữa hai bờ đá lởm chởm.
Nước chảy không xiết, nhưng rất sâu. Dòng suối kéo dài theo một hướng cố định, uốn lượn xuyên rừng rồi đổ thẳng ra biển xa.
Ba người đứng yên quan sát.
Không có thực vật ăn thịt sát mép nước. Không có dây leo chuyển động. Mặt nước phẳng lặng đến bất thường.
“Đi dọc theo suối.” người đàn ông trung niên nói.
Không cần giải thích thêm.
Nếu có người sống trong khu rừng này, họ không thể tách khỏi nguồn nước. Không phải vì tiện mà vì bắt buộc.
Họ đi men theo bờ suối, giữ khoảng cách an toàn với mép nước. Dấu giày cũ lẫn trong bùn rất nhanh bị nước xóa đi, nhưng ở vài đoạn đất mềm, vẫn còn những vết lõm mờ mờ không rõ là dấu chân hay chỉ là đất sụt tự nhiên.
Tên đi trước cúi xuống, chạm nhẹ vào một phiến đá gần bờ.
“Có người từng ngồi ở đây.”
Một vết mòn rất nhỏ, không tự nhiên.
Người đàn ông trung niên nhìn lên dòng suối, ánh mắt lần theo hướng nước chảy.
“Không xa.” hắn nói.
Bỗng nhiên có một giọng nói vang vọng từ phía sau bọn họ.