Chương 98: Manh mối trong sương mù
Một ngày nào đó, trời âm u, buổi sáng sớm thường ngày không có ánh nắng chói loá mà là những giọt mưa từ từ rơi xuống mặt đất.
Sau một hồi cơn mưa đã ngừng, ánh nắng mới bắt đầu ló dạng, những hơi nước bốc lên từ những tấm thép nóng của Thành Phố Sắt, tạo thành một lớp sương mỏng bám sát mặt đất. Trong làn sương đó, ba bóng người tách ra khỏi dòng người ra vào cổng phía đông, hòa lẫn vào những con hẻm được dựng từ container cũ và ống dẫn bỏ hoang.
Áo khoác họ sờn màu xám tro, mặt nạ lọc khí, vũ khí giấu dưới lớp vải dày, trông họ không khác gì những kẻ buôn lặt vặt hay dân tị nạn lâu năm của thành phố này.
Người đi đầu thấp giọng: “Chia tuyến. Hai tiếng. Không hỏi sâu.”
Hai người còn lại gật đầu, không đáp, tách ra như chưa từng đi cùng nhau.
Người đàn ông trung niên rẽ vào khu xưởng phía nam, nơi mùi dầu máy nặng đến mức khiến cổ họng khô rát. Hắn dừng lại trước một quán rượu tạm bợ, bảng hiệu bằng sắt gỉ chỉ còn treo bằng một sợi xích.
Bên trong, ánh đèn vàng yếu ớt chiếu lên những gương mặt chai sạn.
Hắn ngồi xuống, đặt lên bàn một mảnh kim loại nhỏ không phải tiền, mà là phiếu trao đổi nhiên liệu.
“Nghe nói gần đây có người mới.”
Giọng hắn khàn, cố tình làm cho già hơn.
Chủ quán liếc mảnh kim loại, rồi nhìn lên mặt hắn, ánh mắt dừng lại lâu hơn một nhịp cần thiết.
“Người mới ở Thành Phố Sắt mỗi ngày đều có.”
“Ngươi hỏi loại nào?”
Người đàn ông trung niên nhấc chén rượu lên, không uống, chỉ để hơi men bốc lên che mùi người.
“Loại không để lại xác.”
Chủ quán khựng lại trong một nhịp rất ngắn.
Ánh mắt hắn lướt nhanh về phía sau quầy, rồi mới quay lại nhìn người đàn ông đối diện, nheo lại.
“Thành Phố Sắt mỗi ngày đều có người chết.”
Người đàn ông không nói thêm, chỉ đẩy mảnh phiếu nhiên liệu vào sâu hơn một chút.
Chủ quán thở ra một hơi, lấy khăn lau tay, giọng hạ thấp hẳn.
“Nếu là chuyện gần đây, thì có một.”
Hắn nghiêng đầu, tránh ánh đèn.
“Một đêm.”
“Toàn bộ một thế lực phía đông bắc trong thành phố này… biến mất.”
Người đàn ông trung niên không tỏ vẻ ngạc nhiên.
“Biến mất?”
“Ừ.”
“Biến mất theo đúng nghĩa đen.”
“Hôm trước còn thấy xe ra vào, người canh gác đứng đầy hành lang, đèn trong khu nghiên cứu sáng cả đêm.”
“Hôm sau… chẳng còn gì.”
Hắn nghiêng đầu, hạ giọng, như thể sợ những bức tường kim loại cũng biết nghe.
“Người ở tầng dưới kể lại… sáng đó họ đến như thường lệ.”
“Cửa vẫn đóng.”
“Khoá vẫn nguyên.”
“Không có dấu hiệu bị phá.”
“Nhưng khi mở ra… mùi đầu tiên họ ngửi thấy là mùi thịt.”
“Những người túc trục ở nơi đó đều bị giết chết.”
“Không phải bị quái vật tấn công cũng chẳng phải là một trận chiến đối đầu.”
“Mà giống như một cuộc đồ sát.”
“Thi thể nằm rải rác khắp nơi, trên mỗi thi thể đều có một điểm chung.”
“Là gì?”
“Vết thương gây ra cái chết của bọn họ đều bằng một vết chém duy nhất.”
“Người thì mất mạng, bởi cắt đứt cổ, kẻ thì bị xé toạc làm đôi.”
“Kiếm?”
“Có thể, ai mà biết được?” Chủ quán nhún vai.
Người đàn ông trung niên gật đầu, hiểu rõ, rồi đứng dậy quay người rời đi.
Cánh cửa kim loại khép lại phía sau, âm thanh va chạm vang lên khô khốc rồi chìm hẳn vào tiếng máy móc ầm ì của khu xưởng.
Bên ngoài, gió thổi qua những ống dẫn hoen gỉ, mang theo mùi sắt và bụi.
Người đàn ông trung niên dừng lại một chút, ngước nhìn về hướng đông bắc, hắn lấy từ trong túi áo ra một thiết bị liên lạc.
“Đổi hướng điều tra, tôi nghĩ chúng ta tìm thấy manh mối rồi.”
“Tập trung về hướng đông bắc, tìm hiểu nơi tập đoàn bị thảm sát ở phía đó bị bốc hơi ở nơi nào, mọi người trong thành phố này đều biết nơi đó ở đâu.”
Đầu dây bên kia im lặng nửa nhịp.
“Rõ.”
Giọng đáp lại ngắn gọn, không hỏi thêm.
Người đàn ông trung niên cất thiết bị liên lạc, bước ra khỏi vùng bóng tối của khu xưởng. Con đường phía trước kéo dài thẳng tắp, hai bên là những nhà kho bỏ hoang và tháp làm mát không còn vận hành, trông như những cái xác khổng lồ đứng im.
—
Ở đâu đó cách hàng chục cây số cách Thành Phố Sắt, ngay sâu trong khu rừng, một người thanh niên trẻ tuổi đang ôm một đứa bé đang vui đùa, giơ thằng bé lên cao khiến cho nó cười nắc nẻ giòn tan.
Tiếng cười trẻ con vang lên trong khu rừng tĩnh lặng, trong trẻo đến mức phá vỡ cảm giác âm u vốn bám riết lấy nơi này.
Người thanh niên trẻ tuổi xoay người một vòng, giơ đứa bé lên cao lần nữa. Thằng bé dang hai tay, cười đến đỏ cả mặt, tiếng cười vang dội giữa những thân cây khô cháy và dây leo xám xịt.
“Chậm thôi.”
Một giọng nữ vang lên không xa, mang theo ý cười bất đắc dĩ.
Lâm Thanh Mộc đứng tựa vào một thân cây đổ, trên tay cầm một con dao nhỏ đang gọt lớp vỏ ngoài của một loại củ rừng. Mái tóc nàng buộc gọn sau đầu, vài lọn tóc rơi xuống trán, ánh mắt nhìn hai người trước mặt.
Thường Sinh nghe vậy thì dừng lại. Hắn không xoay thêm nữa, chỉ giữ đứa bé ở trước ngực, hai tay đỡ chắc phần lưng và cổ.
Đứa bé vẫn còn cười, tiếng cười ngắt quãng, non nớt. Hai bàn tay nhỏ xíu khua nhẹ trong không khí.
“Ta biết rồi.” Thường Sinh nói khẽ.
Hắn hạ đứa bé xuống sát hơn, để đầu nó tựa vào vai mình. Tiếng cười dần nhỏ lại, biến thành vài âm “a… a…” mơ hồ, rồi lắng xuống thành hơi thở đều đều.
Lâm Thanh Mộc thu hồi ánh mắt, tiếp tục gọt củ rừng. Con dao nhỏ lướt đi, để lộ phần ruột nhạt màu bên trong.
Cứ thể Thường An sau một hồi đùa giỡn, cũng mệt nhắm mắt lại ngủ trên lòng hắn.
Thường Sinh đứng yên một lúc, xác nhận đứa bé đã ngủ hẳn mới chậm rãi bước về phía gốc cây nơi Lâm Thanh Mộc đang ngồi. Hắn ngồi xuống đối diện nàng, lưng dựa vào thân cây khác, giữ nguyên tư thế để tránh làm đứa bé tỉnh giấc.
Gió trong rừng thổi nhẹ, lay động những tán lá khô phía trên. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rơi lên khuôn mặt non nớt của Thường An, tạo thành những vệt sáng nhạt.
Lâm Thanh Mộc liếc sang, thấy cảnh ấy thì động tác gọt củ chậm lại.
“Ngủ nhanh thật.” nàng nói nhỏ.
“Ừ.” Thường Sinh đáp.
Hai người không nói thêm gì nữa.
Một lát sau, Lâm Thanh Mộc đặt con dao xuống bên cạnh, gom những củ đã gọt xong lại thành một đống nhỏ.
Nàng lau tay vào vạt áo, rồi nhìn về phía sâu trong rừng, nơi những thân cây cháy xém xếp chồng lên nhau như những chiếc xương khổng lồ.
“Bây giờ ta định đi xa hơn một chút.” nàng nói, giọng rất bình thản.
“Phía tây có mấy bụi cây hôm trước ta thấy, có quả.”
Thường Sinh hơi ngẩng đầu. “Để ta đi.”
Lâm Thanh Mộc lắc đầu rất nhẹ. “Không cần—”
“Không được, ta sẽ không để ngươi mạo hiểm như vậy, mặc dù quanh đây không còn con thú nào xung quanh.”
“Ta không muốn đánh cược.”
“Ngươi tưởng ta yếu lắm sao?” Nàng buộc miệng nói, nhìn chằm chằm vào hắn.
Thường Sinh nhìn nàng, không tránh ánh mắt.
“Ta không nói ngươi yếu.” hắn đáp, giọng trầm và chậm.
“Ta chỉ không muốn.”
Lâm Thanh Mộc hơi sững lại.
Nàng mím môi, một lát sau mới nói: “Ta đi hái quả, không phải đi liều mạng.”
“Đối với ta thì giống nhau.” Thường Sinh trả lời ngay.
Hắn cúi mắt nhìn Thường An đang ngủ, bàn tay vô thức che chắn phần đầu đứa bé, rồi mới ngẩng lên lại.
“Ngươi ra khỏi tầm mắt của ta, ta không yên.”
Câu nói rơi xuống rất nhẹ, nhưng rõ ràng.
Lâm Thanh Mộc im lặng.
Gió lùa qua khoảng rừng trống, lá khô lăn trên mặt đất phát ra những tiếng sột soạt nhỏ. Nàng quay mặt đi chỗ khác, ánh mắt dừng ở những thân cây cháy đen phía xa.
“Ngươi không thể lúc nào cũng như vậy.” nàng nói, giọng thấp.
“Ta không phải…” Nàng dừng lại giữa câu.
Thường Sinh không phản bác. Hắn chỉ nói: “Ta biết.”
“Nhưng thế giới này không biết.”
Lâm Thanh Mộc bật cười, không vui cũng chẳng giận, chỉ như bất lực.
“Ngươi nói chuyện lúc nào cũng vậy.”
Hắn không trả lời lại nàng.
Một lúc sau, nàng thở ra, giọng dịu hơn: “Vậy cùng đi.”
Thường Sinh ngẩng đầu. “Cùng?”
“Ừ.” nàng quay lại nhìn hắn.
“Ngươi bế Thường An, ta dẫn đường. Không vào sâu.”
Hắn suy nghĩ rất nhanh, rồi gật đầu. “Được.”
Lâm Thanh Mộc đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, quay người lại là thấy hắn đã ôm Thường An đi sát phía sau nàng, nàng nhìn vậy chỉ biết cười không nói gì.
Họ đi song song, không sát quá cũng không cách quá xa.
Lâm Thanh Mộc bước trước nửa thân người, ánh mắt luôn đặt vào mặt đất và những tán cây phía trước. Mỗi bước chân đều được nàng chọn rất kỹ, tránh những cành khô dễ gãy và những khoảng đất mềm có thể sụt xuống. Thỉnh thoảng nàng dừng lại rồi lại đổi hướng.
Thường Sinh đi song song đuổi theo kịp nàng, nhịp bước tự nhiên chậm hơn hàng một chút. Một tay ôm Thường An sát ngực, tay còn lại luôn để vị trí thuận tay để rút kiếm ra nhanh nhất nếu có biến.
Dù hắn không hề tỏ ra căng thẳng. Hơi thở của thằng bé đều đều, ấm áp xuyên qua lớp ảo mỏng trắng của hắn, khiến bước chân hắn vô thức nhẹ hơn.
Khu rừng chết chóc ban ngày trông khác hẳn lúc hoàng hôn. Ánh nắng chiếu xuống làm lộ ra những vết cháy loang lổ trên thân cây, những dây leo khô quấn quanh như xương cốt. Không có tiếng thú, chỉ có tiếng gió và tiếng lá khô bị giẫm lên rất nhẹ.
Đi được một đoạn, Lâm Thanh Mộc dừng lại, nàng nhìn về phía bên trái, nơi có một vững đất trũng xuống thấp hơn, cây cối mọc dày hơn nơi khác.
Nàng bước xuống trước, Thường Sinh nhanh chóng theo sau, giữ khoảng cách vừa đủ để không va chạm.
Dưới tán lá nàng đi tới, dưới tán lá đá thấp có vài bụi cây thấp bé, lá sẫm màu, trên đó có những quả dại tròn nhỏ, màu sậm gần như đen.
Lâm Thanh Mộc ngồi xổm xuống, kiểm tra một quả, dùng móng tay bóp nhẹ. Nước quả rỉ ra, mùi hơi chua nhưng không gắt.
“Được.” Nàng nói
Nàng bắt đầu hái từng quả một, động tác nhanh gọn, không tham nhiều. Thường Sinh đứng nhìn, ánh mắt không rời khu vực xung quanh, nhưng thỉnh thoảng vẫn liếc xuống đứa bé trong lòng.
Thường An khẽ động đậy, miệng mấp máy vài tiếng rất nhỏ, rồi lại yên.
Lâm Thanh Mộc nghe thấy, quay đầu liếc qua. “Sắp tỉnh à?”
“Không.” Thường Sinh lắc đầu.
“Chỉ mơ.”
Nàng bật cười khẽ, rồi tiếp tục hái quả.
Một lúc sau, nàng đứng dậy, phủi tay. “Đủ rồi.”
Hai người quay trở lại lối cũ. Khi đi ngang qua một thân cây cháy xém bị gió quật đổ, Lâm Thanh Mộc bất chợt chậm lại.
Nàng không quay đầu, chỉ nói rất khẽ: “Thường Sinh.”
“Ừ?”
“Nếu một ngày nào đó…” nàng ngập ngừng một chút, rồi thôi.
“… không có gì.”
Hắn nhìn bóng lưng nàng, không thúc giục, cũng không hỏi thêm.
“Ta ở đây.” hắn chỉ nói vậy.
Lâm Thanh Mộc khẽ gật đầu, bước tiếp.
Phía sau họ, khu rừng vẫn im lặng.