Chương 96: Phán xét cuối cùng
“Còn bao nhiêu tầng nữa?”
Hắn dần mất kiên nhẫn, hắn phải quét sạch đám người này trước khi trời trở sáng lúc Lâm Thanh Mộc và Thường An tỉnh dậy.
Tầng 95.
Tại nơi này, một toán lính đặc nhiệm tinh nhuệ đang dàn trận ở cửa thang máy ở cửa thang máy thì kinh hoàng thấy mặt sàn dưới chân nổ tung. Thường Sinh từ dưới đất vọt lên như một vị thần chết từ địa ngục.
Hắn không dừng lại để chào hỏi. Trạch Huyết Kiếm xoay tròn quanh thân thể tạo thành một cơn lốc kiếm khí màu tím đen.
Xoẹt— Xoẹt— Phập!
Bất cứ thứ gì cản đường dù là giáp trụ công nghệ cao, khiên năng lượng hay cơ thể dị năng giả đều bị nghiền nát thành mảnh vụn. Thường Sinh lướt qua tầng 95 trong chưa đầy chục giây, để lại một hành lang đầy xác chết không toàn thây, rồi lại tiếp tục nhún người lao lên phi kiếm lên tầng tiếp theo.
Thường Sinh xuyên thủng lớp sàn cuối cùng, vọt thẳng lên sân thượng của tòa tháp nơi gió rít gào và không khí lạnh lẽo của tầng mây bao phủ.
Sân thượng toà nhà chọc trời lúc này, ánh sáng mặt trắng đã hạ về gần hết, mặt trời chuẩn bị ló dạng.
Ánh đèn pha rực sáng loá mắt từ hai chiếc trực thăng của Neos đang gầm rú. Tiếng cánh quạt xé gió tạo nên những luồng cuồng phong hỗn loạn.
“Nhanh lên! Mang theo các ổ cứng cốt lõi! Mau!” Một người đàn ông trung niên mặc bộ vest sang trọng, khuôn mặt căng thẳng, vừa gào thét vừa đẩy đám vệ sĩ để trèo lên trực thăng.
“Nhanh lên! Chết tiệt, hắn đang lên tới đây rồi!” Một lão già trong bộ vest nhung đỏ, tay đeo đầy nhẫn kim cương, run rẩy hét vào mặt tên phi công.
Thường Sinh vọt lên từ hố đen sâu hoắm giữa sàn sân thượng, thân hình hắn đứng trên thanh hắc kiếm lơ lửng trên không rồi hạ xuống mặt sàn tầng thượng.
Tất cả hội đồng cấp cao và tên chủ tịch lập tức sợ mất mặt, lập tức lao lên chiếc trực thăng, chiếc trực thăng đầu tiên bị di chuyển lên trên cao thì, một thanh kiếm đen ngòm đã di chuyển với tốc độ cực nhanh đâm sầm vào cánh quạt của chiếc trực thăng đó.
Rắc! rắc! oanh!
Tiếng kim loại gãy vụn vang lên chói tai khi thanh Trạch Huyết Kiếm đâm xuyên qua trục chính của cánh quạt trực thăng. Chiếc phi cơ khổng lồ vừa nhấc mình khỏi mặt sàn đã bị mất thăng bằng hoàn toàn, cánh quạt văng tung tóe như những mảnh thiên thạch sắc nhọn, găm chi chít xuống mặt sàn và nghiền nát những tên vệ sĩ xấu số đứng gần đó.
Chiếc trực thăng nổ tung trong một quầng lửa đỏ rực, hất văng những kẻ bên trong ra ngoài. Những kẻ sợ chết đi trước đã thực sự chết trước, bọn chúng không khác gì những con chuột bị hun khói.
Tên chủ tịch đứng sững lại trước quả cầu lửa rực cháy, hơi nóng phả vào khuôn mặt đang tái dại vì kinh hoàng. Nhìn những thi thể cháy sém của những thành viên hội đồng khác văng vãi trên sàn, ông ta biết rằng mọi nỗ lực chạy trốn lúc này đều vô nghĩa.
Hắn buông chiếc vali dữ liệu xuống, hai tay giơ lên run rẩy, cố gắng lấy lại chút bình tĩnh cuối cùng, hắn nhìn Thường Sinh đứng trước mặt, ánh mắt đen tím sâu thẳm của hắn.
“Dừng lại!”
“Tại sao ngươi lại làm thế này? Ai là kẻ đứng sau thuê ngươi? Có phải lũ phiến quân phía Nam không?”
Thanh Trạch Huyết Kiếm sau khi phá hủy chiếc trực thăng liền bay ngược trở lại, lơ lửng ngay bên cạnh Thường Sinh, hắn không trả lời câu hỏi của tên đàn ông trung niên trước mặt, chỉ lặng lẽ lướt qua xung quanh, những người còn lại, từng tên đều mặc những món đồ sang trọng, cứ ngỡ như là thời tận thế này chưa bao giờ xuất hiện vậy.
Thường Sinh lướt qua những gương mặt đang tái dại vì kinh hãi. Những bộ vest may đo riêng, những chiếc đồng hồ nạm đá quý lấp lánh dưới ánh bình minh và làn da được chăm sóc kỹ lưỡng. Đối với đám người này, tận thế chỉ là một khái niệm nằm ngoài lớp kính cường lực của Tòa Tháp Trắng, là nơi để chúng thu hoạch tài nguyên và “vật mẫu”.
Ánh mắt hắn dừng lại trên một gã béo ú đang cố lén lút bò về phía xác chiếc trực thăng nổ tung. Không một động tác thừa, Trạch Huyết Kiếm khẽ rung lên.
Xoẹt—!
Một ánh sáng hắc quang lướt qua, tên béo kia khựng lại, rồi đổ gục xuống với một đường chỉ máu mảnh sau gáy. Những kẻ còn lại chỉ biết hét lên thất thanh, có kẻ quỳ xuống, có kẻ tè cả ra quần.
“Ngươi… ngươi là một con quỷ!” Tên chủ tịch gào lên, đôi mắt đỏ ngầu vì căm phẫn và tuyệt vọng.
“Trả lời ta! Ngươi muốn thứ gì? Ta có hàng tỷ tín dụng trong tài khoản ẩn danh! Ta có thể hậu thuẫn ngươi có quyền kiểm soát cả Thành Phố Sắt này!”
Thường Sinh từng bước tới gần tên chủ tịch kia, rồi dừng lại một khoảng cách đủ gần nhìn tên trước mặt, hắn nhìn tên trước mặt, ánh mắt tím đen không chứa đựng bất kỳ sự hận thù hay phẫn nộ nào, mà chỉ là một sự trống rỗng đến cực điểm.
“Các ngươi chạm vào nơi các ngươi không nên chạm vào.”
Hắn chẳng cần giải thích với người sắp chết nhiều lời như vậy.
Kiếm trong tay hắn vung lên, một đường kiếm khí đen quét sạch đám người sau lưng tên chủ tịch.
Những kẻ vừa mới đây còn đứng trên Đình Cao quyền lực, giờ đây chỉ còn là những cái xác đứt lìa làm đôi.
Máu tươi phun ra, nhưng chưa kịp chạm xuống mặt sàn đã bị chân khí kịch độc ăn mòn, hoá thành một làn khói đen hôi thối.
Tên chủ tịch là kẻ duy nhất còn lại. Hắn quỳ sụp giữa đống tro tàn của những cộng sự, đôi mắt trợn trừng, hắn há miệng định nói gì đó, thì lưỡi kiếm của Thường Sinh lại được vung lên lần nữa, cắt ngang yết hầu của hắn.
“Đừng…”
Xoẹt—!
Thường Sinh không để hắn thốt ra lời nào nữa, nhát kiếm dứt khoát xé toạc cổ họng tên trước mặt. Thân xác tên chủ tịch gục xuống, vali trong tay hắn cũng rơi xuống.
Hắn đứng lặng giữa sân thượng gió lộng, nhìn xuống Thành Phố Sắt đang bắt đầu tắt những ánh đèn neon, khi trời bắt đầu trở sáng, toàn bộ sào huyệt của Neos đã bị quét sạch sau một đêm.
Thường Sinh nhún người nhảy khỏi đỉnh tháp, thân hình như bóng ma lướt dì trong không trung, biến mất vào làn sương sớm khi mặt trời đang ló dạng.
Hơn mười phút sau, tại căn nhà nhỏ ở trong khu rừng chết chóc.
Thường Sinh đã đứng trước cánh cửa gỗ, sát khí kinh người lúc nãy và mùi máu tanh đã được hắn tẩy rửa hoàn toàn, ánh mắt hắn thu hồi vẻ lạnh, trong đôi mắt tím đen trở lại dáng vẻ một thanh niên trầm mặc.
Cạch—!
Tiếng cửa gỗ mở nhẹ. Lâm Thanh Mộc lúc này cũng mới vừa tỉnh dậy, nàng đang bưng một nồi súp hoa quả đặt lên bàn, thấy hắn bước vào liền mỉm cười, đôi mắt dịu dàng: “Ngươi về rồi à?”
Thường Sinh gật đầu nhẹ.
“Ừ.”
Hắn bước vào trong, khép cửa lại sau lưng. Căn nhà gỗ nhỏ vẫn yên tĩnh như cũ, mùi gỗ ẩm trộn lẫn với mùi trái cây được nấu lên, hoàn toàn khác với mùi máu ban nãy.
Lâm Thanh Mộc đặt nồi súp xuống bàn gỗ, xoay người lấy thèm hai cái bát, nàng không hỏi hắn đi đâu, cũng chẳng có thắc mắc làm gì, nàng hiểu có những chuyện dù có hỏi hắn cũng chẳng nói ra.
“Ta nấu tạm thôi.” Nàng nói, giọng rất nhẹ.
“Quả dại hồi bữa ngươi hái cũng ăn gần hết rồi, để tí nữa ta ra ngoài hái tiếp.”
“Để ta, ngươi chăm sóc thằng bé đi.”
“Ừm, cũng được.”
Thường Sinh ngồi xuống ghế gỗ, nhìn nàng múc súp. Hơi nóng bốc lên làm mờ đi tầm mắt hắn đôi chút, nhưng cũng chính thứ hơi nóng ấy lại khiến lồng ngực hắn chậm rãi dịu lại.
Lâm Thanh Mộc đặt tô trước mặt hắn, rồi mới ngồi đối diện. Nàng cầm thìa nhưng không ăn ngay, chỉ liếc hắn một cái, ánh mắt dừng lại rất nhanh rồi lại rời đi.
“Đêm qua… ngươi không nghỉ à” nàng hỏi, như thuận miệng.
“Có nghỉ.” Thường Sinh đáp lại bình thản.
“Một chút.”
Nàng gật đầu, cũng không hỏi gì thèm. Thìa gỗ khẽ chạm vào bát gỗ mà Thường Sinh làm ra, phát ra tiếng rất nhỏ.
Hai người ăn trong im lặng, ngoài cửa sổ, ánh nắng sáng sớm len qua những than cây khô, chiếu lên mặt bàn gỗ. Tiếng chim chóc buổi sáng sớm, và tiếng gió thổi qua những tán lá xào xạc.
Một lát sau, từ trong phòng truyền ra tiếng động rất nhỏ. Lâm Thanh Mộc phản xạ theo bản năng quay đầu nhìn vào trong. Nhưng Thường Sinh đã nhanh hơn nàng một bước đi tới trước cửa phòng của ba người, đẩy ra đi vào, một lúc sau hắn bế Thường An ra, thằng bé cười nắc nẻ khi hắn bế lên trên cao.
“A… a…”
Âm thanh mơ hồ nhưng đầy sức sống vang lên trong căn nhà gỗ yên tĩnh. Thường Sinh giữ chắc tay, động tác rất chậm, rất cẩn thận.
“Ồ, tỉnh rồi à.” Lâm Thanh Mộc nói khẽ, khóe môi cong lên.
Nàng đứng dậy đi tới, đưa tay chạm nhẹ vào má Thường An. Da thằng bé ấm, mềm, đôi mắt còn chưa mở rõ, chỉ mơ hồ nhìn theo ánh sáng.
Thường An lại “a” một tiếng, như đáp lại.
Lâm Thanh Mộc bật cười khẽ, tiếng cười rất nhẹ, sợ làm thằng bé giật mình.
Những ngày sau đó trôi qua rất chậm, cũng rất yên.
Buổi sáng, khi sương còn chưa tan hết, Lâm Thanh Mộc đã thức dậy trước. Nàng ra ngoài hái quả dại, đôi khi mang về thêm vài loại lá non có thể nấu súp.
Thường Sinh sửa lại mái nhà, gia cố những chỗ gỗ đã mục, đặt thêm vài bẫy đơn giản quanh rìa khu rừng chết chóc. Có lúc hắn đi xa hơn một chút, nhưng chưa bao giờ quá nửa ngày. Khi trở về, quần áo hắn luôn sạch, kiếm vẫn im lìm băng vải trên kiếm chưa bao giờ được thấy tháo ra nữa.
Thường An lớn lên từng chút một. Thằng bé ngủ nhiều, tỉnh thì chỉ biết cười, phát ra mấy tiếng “a… a…” mơ hồ. Mỗi lần được bế, tay nó lại vô thức nắm lấy áo hoặc ngón tay người lớn,
Buổi trưa, ba người ngồi trong nhà gỗ tránh nắng. Lâm Thanh Mộc nấu ăn, Thường Sinh ở bên cạnh phụ những việc lặt vặt. Không ai nói nhiều, nhưng cũng không còn khoảng lặng nặng nề như trước. Thỉnh thoảng nàng kể vài chuyện vặt trong ngày, hắn nghe, chỉ “ừ” một tiếng, nhưng không bỏ sót câu nào.
Chiều xuống, ánh nắng xuyên qua rừng khô, chiếu thành từng vệt dài trên mặt đất. Lâm Thanh Mộc phơi thảo dược, Thường Sinh kiểm tra lại vũ khí. Thường An nằm trong nôi gỗ nhỏ, mắt mở to nhìn những cái bóng lay động trên trần nhà.
Đêm đến, căn nhà gỗ lên đèn sớm. Ngoài kia thế giới vẫn hoang tàn, vẫn có máu và tiếng gào xa xôi, nhưng nơi này thì không. Chỉ có tiếng lửa cháy, tiếng gió lùa qua kẽ lá, và đôi khi là tiếng “a…” khe khẽ vang lên giữa đêm.
Những ngày như thế lặp lại.