Chương 95: Hầm mộ cao tầng
Hành lang tối.
Cả ba người lọt vào một không gian chật hẹp, sặc mùi dầu máy rỉ sét và hơi nóng từ các lò phản ứng hạt nhân ở tầng sâu hơn tỏa lên. Thường Sinh lướt đi trong bóng tối, linh thức tỏa ra xung quanh như một mạng nhện khổng lồ.
Hắn cảm nhận được, càng tiến vào trung tâm, nồng độ năng lượng hỗn loạn càng trở nên đậm đặc. Có những nhịp đập từ phía trước.
“Sắp đến rồi…” Tên cầm đầu thì thầm. “Phía sau cánh cửa áp suất kia là khu vục lõi. Máy chủ trung tâm nằm ở đó, và…”
“Cũng là nơi túc trực của các đội đặc nhiệm cấp cao.”
Thường Sinh dừng bước chân. Hắn nhìn cánh cửa thép dày cộm trước mặt, trên đó không chỉ có hệ thống khóa điện tử, mà còn được bao phủ bởi một lớp màng năng lượng màu xanh lam nhạt.
Hắn ném lão tiến sĩ xuống đất như ném một bao tải, giọng ra lệnh cho tên hệ cầm đầu kia: “Mở nó ra.”
Tên cầm đầu mồ hôi nhễ nhại, đưa tay run rẩy lên bảng điều khiển, nhưng ngay khi gã vừa định nhấn phím cuối cùng, một luồng áp lực khủng khiếp từ phía bên kia cánh cửa bỗng chốc bùng phát, chấn nát toàn bộ hệ thống liên lạc trên tay hắn.
Oành—!
Cánh cửa thép nặng hàng tấn bị một lực đạo vô hình đánh bay, bay sượt qua đầu tên dẫn đầu kia và đâm sầm vào vị trí tên tiến sĩ đang nằm kia làm hắn chết ngay tại chỗ.
Từ trong luồng ánh sáng trắng chói loà của khu vực trung tâm, một bóng người cao lớn bước ra. Kẻ này không mặc giáp, mà chỉ mặc một bộ đồ bó sát màu đen, trên ngực đính mọt huy hiệu hình bánh răng bằng vàng ròng nhưng lại có nạm một viên Đa Quý màu máu.
Thường Sinh cảm nhận được năng lượng trong cơ thể hắn khác biệt hoàn toàn với tên bên cạnh hắn, nếu tên kia chỉ là một con chó thì tên này hoàn toàn là một con sư tử.
Kẻ đó nhìn Thường Sinh một lúc, đôi môi khẽ nhếch lên khinh thường: “Ta đợi ngươi hơi lâu rồi, kẻ ẩn danh. Neos không chấp nhận những con chuột nhắt bò vào tận đây mà không để lại mạng.”
Thường Sinh đứng im, tay hắn bắt đầu tháo dần lớp vải bạt quấn quanh Trạch Huyết Kiếm, để lộ hoàn toàn lưỡi kiếm đen tuyền đang tỏa ra hắc khí ngùn ngụt.
“Ngươi cũng là vật thí nghiệm của chúng sao?” Thường Sinh hỏi, giọng nói bình thản đến đáng sợ.
“Vật thí nghiệm?” Tên cấp cao cười lạnh, âm thanh như tiếng kim loại rít lên giữa không gian hẹp.
Hắn bước lên một bước, mặt sàn hợp kim dưới chân hắn bị nứt toạc ra do áp lực từ trường khủng khiếp toả ra từ cơ thể hắn, phía sau hắn, từ trong luồng sáng của khu vực này, thêm bốn, năm bóng người khác hiện dần ra. Tất cả đều đeo huy hiệu vàng nạm Đa Quý, dù áp lực không mạnh bằng kẻ dẫn đầu nhưng mỗi tên đều mạnh không kém.
“Đội đặc nhiệm Omega…” Tên cầm đầu đi bên cạnh Thường Sinh mừng rỡ, thấy được bóng dáng họ, hắn không chút do dự, dồn chút sức tàn cuối cùng để bật nhảy về phía luồng sáng, miệng gào lên điên cuồng:
“Đại nhân! Cứu tôi! Kẻ này là quái vật, hắn đã giết sạch đội 12 và định phá hủy máy chủ! Giết hắn đi!”
Thường Sinh vẫn đứng bất động, ánh mắt tím đen không hề rời khỏi tên Dị năng giả Cấp Cao dẫn đầu. Hắn thậm chí không thèm liếc nhìn kẻ đang chạy trốn.
Vút—!
Hắn không động đậy, thanh kiếm sau hông hắn tự động di chuyển, loé lên một ánh chớp đen đâm xuyên qua cổ tên kia.
Tên kia bỗng khựng lại giữa không trung, tiếng gào cứu giúp nghẹn lại trong cổ họng đã bị đâm thủng. Hắn đổ rụp xuống sàn, đôi mắt trợn trừng nhìn về phía Đội đặc nhiệm Omega như vẫn không tin rằng mình đã bị bỏ rơi và bị giết một cách dễ dàng đến thế.
Trạch Huyết Kiếm sau khi thực hiện cú đâm chớp nhoáng, không quay về vỏ mà lơ lửng quanh người Thường Sinh, lưỡi kiếm rung lên bần bật như một con thú dữ đang đánh hơi thấy con mồi xứng tầm.
“Ngự vật? Không phải dị năng hệ Kim, cũng không phải hệ Tâm linh…” Tên thủ lĩnh Omega nheo mắt lại, sự khinh thường ban nãy dần biến mất.
Hắn giơ tay ra hiệu, ngay lập tức, năm tên đặc nhiệm phía sau tản ra như những bóng ma. Một tên gầm lên, cơ bắp hắn phình to điên cuồng, như một con quái vật, lớp da hoá thành một loại hợp kim màu xám xịt, tay cầm một thanh búa năng lượng khổng lồ. Một tên khác biến mất hoàn toàn vào không gian, chỉ còn lại những dao động nhiệt mờ nhạt. Hai tên còn lại đứng ở phía sau cùng, lòng bàn tay hướng về phía Thường Sinh, như đang tụ tập năng lượng chờ để phóng ra đại chiêu.
“Giết.”
Tên thủ lĩnh vừa dứt lời, gã hộ pháp hệ Kim đã lao tới như một chiếc xe tăng hạng nặng, thanh búa năng lượng nện xuống mang theo áp lực nghìn cân.
Oành!
Mặt sàn hợp kim nổ tung, bụi thép bay mịt mù. Thường Sinh nhún người lướt đi trên không trung, tà áo khoác bạc màu xé gió rít lên. Trạch Huyết Kiếm như có linh tính, quay ngoắt lại chém ngang hông tên kia.
Keng!
Tiếng va chạm giữa kim loại với kim loại vang lên chói tai, bắn ra những tia lửa. Lớp da thép của tên đặc nhiệm kia bị chém ra một vết sâu, nhưng ngay lập tức bộ giáp trên người hắn chạy ra những dòng điện làm vết thương khép lại.
“Tốc độ khá đấy, nhưng ở trong này, ngươi không thoát được!”
Tên thủ lĩnh Omega đột ngột xuất hiện ngay trên đầu Thường Sinh. Hắn không dùng vũ khí, mà chỉ ép hai lòng bàn tay lại với nhau. Một vùng Trường Trọng Lực đậm đặc màu máu bao phủ lấy bán kính mười mét xung quanh Thường Sinh, cưỡng ép hắn phải rơi thẳng xuống mặt đất.
Thường Sinh cảm thấy xương cốt mình kêu lên răng rắc dưới áp lực gấp trăm lần trọng lực bình thường. Đôi mắt tím đen của hắn loé lên một tia tàn nhẫn. Hắn không vận dụng chân khí để chống lại trọng lực, mà trái lại, hắn mượn chính lực ép đó để lao xuống nhanh hơn, nhắm thẳng vào tên đặc nhiệm đang đứng ẩn nấp điều khiển hệ thống bẫy laser phía dưới.
《Quỷ Ảnh Mê Tung》 kết hợp 《Ngự Kiếm Thuật》.
Thường Sinh hóa thành một mũi tên hắc ám, Trạch Huyết Kiếm dẫn đầu, xé toạc vùng trọng lực màu máu.
Xoẹt!
Ngay khi chém xuống tên đội trưởng kia nhanh chóng nhận ra điều không ổn, hắn liên lùi lại nhưng mà đã quá trễ, Thường Sinh lao xuống như một mũi tên, một vết đen loé lên, bàn tay phải của tên đội trưởng kia bị chém đứt lìa, màu đỏ thẳm phun ra từ vết chém, nhưng chưa kịp chạm đất đã bị chân khí đen ngòm ăn mòn, bốc cháy thành một làn khói khét lẹt. Tên đội trưởng Omega gầm lên một tiếng đau đớn, lảo đảo lùi lại, tay trái nhanh chóng chộp lấy bả vai phải để ngăn máu chảy, đôi mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào cánh tay đứt lìa đang nằm ở trên sàn.
“Anh à!”
Bốn tên đặc nhiệm còn lại kinh hoàng hét lên, chúng không ngờ kẻ dẫn đầu mạnh nhất của mình, người sở hữu dị năng trọng lực biến thái, lại bị chém mất đi cánh tay trong chiêu đầu tiên.
Thường Sinh sau khi tiếp đất đã cầm kiếm trên tay, rơi xuống nhẹ nhàng sau khi hắn chém đứt cánh tay tên kia, điều đó làm trọng lực xung quanh hắn cũng tiêu thất đi hoàn toàn, Trạch Huyết Kiếm cắm xuống mặt đất, những giọt máu đỏ thẫm còn sót lại trên lưỡi kiếm nhanh chóng bị hắc khí nuốt chừng.
Hắn vốn kỳ vọng một cuộc chiến có thể khiến đan điền hắn sôi trào, một đối thủ có thể ép hắn dùng đến《Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết》. Nhưng thực tế, sự kết hợp giữa Ngự Kiếm và tốc độ của tu sĩ Trúc Cơ đã vượt quá khả năng phản xạ sinh học của những kẻ này.
Tên đội trưởng Omega quỳ rạp xuống sàn, khuôn mặt méo mó vì cơn đau thấu xương tủy và sự nhục nhã tột cùng. Hắn là một trong những niềm tự hào của Neos, là một trong những kẻ mạnh nhất ở đây. Vậy mà giờ đây, trước mặt một kẻ vô danh tiểu tốt không biết từ đâu ra lại dồn hắn đến mức này.
“Đừng… đừng có khinh thường ta!” Gã đội trưởng gầm lên, giọng nói khàn đặc vì uất hận. “Kích hoạt giao thức Berserker! Giết hắn cho ta, bằng mọi giá!”
Bốn tên đặc nhiệm còn lại nghe lệnh, ánh mắt chúng thoáng hiện lên vẻ sợ hãi nhưng ngay lập tức bị thay thế bằng sự cuồng loạn. Chúng đồng loạt đập mạnh vào thiết bị gắn trên ngực.
Xoẹt! Xoẹt!
Những ống tiêm chứa chất lỏng màu tím huỳnh quang tự động đâm vào động mạch cổ của chúng. Cơ thể bốn tên đặc nhiệm phình to, những mạch máu đen nổi lên như rễ cây, đôi mắt chúng chuyển sang màu đỏ rực vô hồn.
Cùng lúc đó, tên đội trưởng cũng nghiến răng, tay trái rút ra một lõi năng lượng dự phòng, đâm thẳng vào vết thương cụt tay. Dòng điện xanh lè bao phủ lấy vết thương, hình thành một cánh tay ảo từ năng lượng plasma rực cháy.
“Chết đi!”
Bốn tên đặc nhiệm lao tới từ bốn hướng khác nhau. Tốc độ của chúng lúc này đã nhanh hơn trước gấp bội, tạo thành những dải sáng mờ ảo giữa căn hầm. Kẻ hệ Kim cầm búa năng lượng nện xuống với công suất tối đa, làm rạn nứt toàn bộ cấu trúc thép xung quanh. Kẻ hệ Ảnh hóa thành một vùng đầm lầy bóng tối dưới chân Thường Sinh, cố gắng kéo hắn xuống vực thẳm.
Thường Sinh ánh mắt tím đen vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không có gợn sóng trước bốn kẻ điên cuồng lao tới, hắn có thể cảm nhận được huyết khí trong cơ thể bọn chúng đang cuồn cuộn, đang chảy với tốc độ nhanh hơn với người thường gấp nhiều lần, hắn khẽ đưa tay giơ lên trước mặt tên cầm búa kia đập tới.
《Ngưng Huyết Chùy》
Một khối chân khí sắc huyết đặc quánh như máu đông đột ngột hình thành ngay trước lòng bàn tay Thường Sinh. Nó không nổ tung ngay lập tức mà bị hắn nén lại đến mức cực hạn.
Bùm —!
Khi đầu búa vừa chạm vào khối huyết kia, một tiếng nổ vang lên, không có hoả quang rực rỡ, chỉ có một luồng lực đạo phản chấn lại tàn bạo đánh thẳng vào cánh tay của tên cầm búa kia. Tiếng xương vỡ vụn vang lên rõ mồn một qua lớp giáp hợp kim, hắn bị đánh văng ngược ra như một bao cát, thanh búa năng lượng cũng vỡ tan thành từng mảnh vụn.
Cùng lúc đó, bóng tối dưới chân Thường Sinh bắt đầu trồi lên những sợi xích đen ngòm định quấn lấy hắn. Thường Sinh hừ lạnh, chân trái giẫm mạnh xuống sàn.
Chân khí kịch độc từ gót chân hắn tràn ra, đen kịt và đặc quánh, nuốt chửng hoàn toàn vùng bóng tối của đối phương. Tên dị năng giả hệ Ảnh đang ẩn mình dưới sàn nhà đột ngột thét lên một tiếng đau đớn, hắn bị chính độc khí của Thường Sinh ăn mòn ngược vào trong dị năng, cưỡng ép phải hiện hình với cơ thể thối rữa một nửa.
Hai tên đặc nhiệm còn lại thấy đồng đội bị đánh bại chớp nhoáng thì không những không chùn bước mà càng thêm điên cuồng do dược lực phát tác. Kẻ thứ ba sở hữu dị năng Tốc độ, cơ thể hắn nhòe đi, tạo thành những vệt sáng trắng bao quanh Thường Sinh, tay cầm hai thanh đoản đao chém tới tấp các nơi chết người. Tên còn lại cũng là hệ cường hoá cánh tay hắn phồng lên một cách dữ tợn cầm thanh gậy sắt quất vào người Thường Sinh.
《Quỷ Ảnh Mê Tung》
Thân hình Thường Sinh bỗng trở nên nhạt nhòa.
Tên hệ Tốc độ kinh hoàng nhận ra những nhát đao của mình chỉ chém xuyên qua những làn khói đen vô định. Ngay khoảnh khắc gã vừa lướt qua, Thường Sinh đột ngột xuất hiện lại, hai ngón tay kẹp lấy lưỡi đao plasma của đối phương một cách nhẹ nhàng.
Hắn dùng lực từ đầu ngón tay hất mạnh, chân khí kịch độc theo đó truyền thẳng vào lưỡi đao, khiến năng lượng plasma nổ tung ngay trên tay tên đặc nhiệm.
Ngay phía bên kia, thanh gậy sắt của gã cường hóa đã ập đến sát sườn.
Thường Sinh không né hoàn toàn, hắn đưa tay trái ra, lòng bàn tay mở rộng đón đỡ trực diện. Thanh gậy sắt bị khựng lại cứng ngắc trong lòng bàn tay Thường Sinh, lực phản chấn mạnh đến mức làm nát vụn lớp găng tay hợp kim của gã đặc nhiệm, khiến những thớ cơ phồng rộp của gã bắt đầu nứt toác, máu tươi bắn ra tung tóe.
Thường Sinh thu tay về, rồi đột ngột tung ra một cú đá xoay đầy uy lực.
Bịch—!
Cú đá trúng ngay ngực tên cường hóa, hất văng gã đi như một viên đạn đại bác, đâm sầm vào tên hệ Tốc độ đang loay hoay phía sau. Cả hai gã đặc nhiệm bị lực đạo kinh hồn của Thường Sinh đánh dính chùm vào nhau, găm chặt vào vách tường tạo thành một cái hố sâu hoắm.
Trong căn hầm chỉ còn lại âm thanh tách tách của những tia điện từ cánh tay plasma của tên Đội trưởng Omega.
Tên Đội trưởng Omega không còn đường lui, gầm lên một tiếng đầy tuyệt vọng. Cánh tay plasma rực sáng lên mức cực đại, nhiệt lượng tỏa ra khiến không khí xung quanh vặn vẹo. Hắn dậm mạnh chân, mượn phản lực từ trường lao vút về phía Thường Sinh.
Thường Sinh không nói một lời, đôi mắt tím đen khóa chặt quỹ đạo của đối phương. Hắn khẽ xoay chuôi kiếm, dồn chân khí vào lưỡi Trạch Huyết Kiếm.
Keng!
Cú đấm plasma va chạm trực diện với lưỡi kiếm đen tuyền. Một vòng sóng xung kích bùng nổ, hất văng mọi mảnh vụn xung quanh ra xa. Thường Sinh vẫn đứng vững, trong khi mặt sàn dưới chân tên Đội trưởng nứt toác vì không chịu nổi áp lực phản chấn.
Không để đối phương kịp thu tay, Thường Sinh bước tới một bước, thân hình nhòa đi.
Hắn xuất hiện ngay sát sườn tên Đội trưởng, Trạch Huyết Kiếm vung lên một đường vòng cung lạnh lẽo. Tên Đội trưởng kinh hoàng, vội vàng điều khiển trọng lực xung quanh mình nén chặt lại để tạo thành một lớp giáp vô hình.
Xoẹt!
Lớp giáp trọng lực bị chẻ đôi như một tờ giấy. Lưỡi kiếm mang theo hắc khí cắt sâu vào vai trái của gã đặc nhiệm, chân khí kịch độc lập tức xâm nhập, đốt cháy các mạch máu của gã từ bên trong.
“A…a…”
Tên Đội trưởng đau đớn gầm lên, cánh tay plasma vung loạn xạ định đánh bật Thường Sinh ra ngoài. Thường Sinh lộn người trên không trung né tránh một cú quét ngang, rồi mượn đà đạp mạnh vào ngực đối phương.
Bịch!
Cú đạp mang theo kình lực nghìn cân khiến tên Đội trưởng văng lùi lại, đập mạnh vào bảng điều khiển máy chủ. Thường Sinh không dừng lại, hắn áp sát như bóng ma, Trạch Huyết Kiếm đâm thẳng vào khớp nối của cánh tay năng lượng.
Xoẹt! Rắc!
Lõi năng lượng plasma bị chém nát, luồng điện xanh lét nổ tung, thiêu rụi hoàn toàn phần vai còn lại của gã. Tên Đội trưởng Omega rơi vào trạng thái tê liệt hoàn toàn, quỳ sụp xuống, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây chỉ còn lại sự trống rỗng.
Thường Sinh thu kiếm, mũi kiếm đen tuyền dừng lại ngay trước yết hầu của đối phương.
Toàn bộ cuộc đối đầu diễn ra trong chớp nhoáng, không có một động tác thừa, chỉ có tiếng kim loại xé gió và tiếng nổ của năng lượng.
Máu từ vai tên Đội trưởng Omega chảy xuống, nhuộm đỏ một mảng sàn hợp kim, nhưng ngay khi vừa chạm đất, những giọt máu ấy đã bị chân khí kịch độc của Thường Sinh ăn mòn thành những làn khói đen sì.
Phập!
Không một lời thừa thãi, mũi kiếm Trạch Huyết đâm xuyên qua yết hầu tên Đội trưởng Omega, đóng đinh hắn xuống mặt sàn.
Tiếng rên rỉ nghẹn lại cổ họng đầy máu, chân khí kịch độc tràn vào, biến hắn thành một cái xác khô đen kịt trong nháy mắt.
Thường Sinh rút kiếm, vẩy nhẹ một cái để máu đen bắn tung toé lên bức tường lạnh lẽo, hắn lướt di vạt áo bạc màu lay động như bóng ma giữa hành lang sặc mùi chết chóc.
Hắn bắt đầu dạo chơi đẫm máu trong sào huyệt này.
—
Hành lang khu nghiên cứu – 02
Cửa tự động mở ra, hai tên nghiên cứu viên mặc áo choàng trắng đang hớt hải chạy trốn. Thường Sinh không thèm nhìn mặt, cổ tay xoay nhẹ.
Xoẹt! Xoẹt!
Hai đường kiếm khí mỏng như sợi chỉ lướt qua. Hai cái đầu rơi xuống sàn trước khi thi thể bọn chúng kịp nhận ra mình đã chết. Thường Sinh bước qua những vũng máu, ánh mắt tím đen vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ.
—
Trạm gác nội khu
Một tiểu đội lính canh khoảng mười tên vừa vác súng chạy ra từ khúc quanh. Thấy bóng dáng Thường Sinh, bọn chúng còn chưa kịp nhấc nòng súng lên thì hắn đã áp sát.
《Quỷ Ảnh Mê Tung》
Thân hình hắn nhòe đi giữa đám lính. Tiếng kim loại chẻ đôi xương thịt vang lên liên hồi, hắn như một lưỡi hái tử thần dì dạo giữa cách đồng người. Mỗi tên đều bị hắn giết rất nhanh gọn, không mất nhiều thời gian, mỗi chém đều nhắm vào vị trí mất mạng nhanh nhất. Chỉ trong vòng vài giây ngắn ngủi, hành lang mười mét đã không còn một ai đứng vững. Máu bắn lên những ống nghiệm màu lục xung quanh, nhuộm màu căn phòng thành một thứ tà dị.
Hắn dừng lại trước một bảng điều khiển, tay trái vận chân khí kịch độc vỗ mạnh vào lõi năng lượng của toàn khu vực.
Oành!
Toàn bộ hệ thống vũ khí tự động, robot gác cổng và các thiết bị nghiên cứu đồng loạt chập mạch, bốc khói đen kịt. Thường Sinh tiếp tục bước đi, gặp bất cứ sinh vật nào mặc đồng phục Neos, hắn đều chỉ dùng đúng một chiêu kết liễu.
Không tra hỏi, không giải thích, không nương tay.
Hắn đi đến đâu, sự sống ở đó biến mất. Sào huyệt Neos lúc này đã trở thành một hầm mồ khổng lồ chứa đầy mảnh xác vụn và bóng tối của kịch độc.
—
“Bọn chúng ở đâu?”
Giọng nói của Thường Sinh không nhỏ, không to nhưng mang theo một áp lực vô hình, khiến kẻ đối diện là một tên nhân viên kỹ thuật đang run rẩy bò giữa đống đổ nát.
Tên kỹ thuật viên lắp bắp, nước mắt và mồ hôi hoà lẫn vào nhau: “Những… những người điều hành không bao giờ ở đây… Hội đồng quản trị và các sếp tổng… bọn họ đều ở Tòa Tháp Trắng này…”
“Mười hai thành viên… và cả Chủ tịch… Bọn họ điều hành mọi thứ từ đó qua mạng lưới thần kinh ảo… Làm ơn… tôi chỉ là thợ sửa máy… làm ơn…”
Thường Sinh không nhìn hắn, quay người bắt đầu đi dần dần lên tầng trên, bỏ mặc tên kỹ thuật viên kia, hướng thẳng về khu vực thang máy vận chuyển cao tốc nối liền với Tòa Tháp Trắng.
Hắn bước vào buồng thang máy bằng hợp kim titan. Một tên cảnh vệ tầng trên thấy cửa mở, định giơ súng lên liền bị một dải chân khí tím đen quấn lấy cổ, kéo mạnh ra ngoài hành lang khi cửa thang máy bắt đầu khép lại.
Thang máy bắt đầu rung nhẹ, con số điện tử nhảy vọt từ tầng hầm lên các tầng cao với tốc độ kinh người. Cùng lúc đó, hệ thống loa báo động của Tòa Tháp Trắng đồng loạt gào thét, ánh đèn đỏ rực xoáy tròn trên khắp các hành lang.
“Cảnh báo! Có kẻ đột nhập cấp độ Đen! Đối tượng đang di chuyển bằng thang máy vận chuyển số 3!”
—
Tầng 15.
Ting—!
Cửa thang máy vừa hé mở, hơn hai mươi họng súng trường laser đã đồng loạt khạc lửa. Những tia sáng đỏ rực đan xen thành một lưới lửa dày đặc dội thẳng vào buồng thang máy.
Tuy nhiên, bên trong không có bóng người.
Thường Sinh đã áp sát trần buồng thang máy từ bao giờ. Ngay khoảnh khắc bọn chúng ngừng bắn để thay băng đạn, hắn rơi xuống như một luồng khói đen.
Xoẹt!
Trạch Huyết Kiếm vung ra một vòng tròn hoàn hảo. Kiếm khí kịch độc sắc lẹm xẻ ngang thắt lưng của cả hàng lính đứng trước cửa. Những tiếng thét gào thét chỉ kịp thốt ra nửa chừng đã đột ngột ngắt dì, Thường Sinh không dừng lại, hắn bước qua những cái xác đang tan rã, dì thẳng tới thang máy đối diện để tiếp tục đi lên tiếp theo.
—
Tầng 30.
Lần này, cửa thang máy chưa kịp mở hoàn toàn đã bị một luồng hỏa lực cực mạnh từ dị năng giả hệ Lửa thiêu rụi. Một con rồng lửa gầm rú lao thẳng vào bên trong.
Thường Sinh bước ra từ đám cháy, tà áo khoác bạc màu vẫn lạnh lẽo như băng, không hề bị ảnh hưởng bởi nhiệt độ nghìn độ C. Ánh mắt tím đen của hắn nhìn xoáy vào ba tên dị năng giả đang đứng dàn hàng ngang.
Một tên hệ Đất dậm mạnh chân, những mũi chông đá nhọn hoắt mọc lên từ sàn nhà. Thường Sinh lướt đi trên những mũi chông như đi dạo, thân hình nhòe đi trong 《Quỷ Ảnh Mê Tung》.
Phập!
Hắn xuất hiện sau lưng tên hệ Lửa, tay trái bóp nát cổ họng. Trạch Huyết Kiếm trong tay phải đồng thời đâm xuyên qua tim tên hệ Đất. Tên còn lại định bỏ chạy nhưng kiếm khí từ tay Thường Sinh phóng ra đã chẻ đôi lưng.
Hắn thu kiếm, mặt không cảm xúc, lại bước vào thang máy.
—
Tầng 60.
Mọi tầng mà Thường Sinh đi qua đều trở thành một hầm mộ thực sự. Ở tầng 60, hắn đối mặt với một tiểu đội robot chiến đấu hạng nặng kết hợp với dị năng giả cường hóa. Tiếng súng máy quay nòng bắn nát vụn các bức tường, nhưng không cách nào chạm được vào vạt áo của hắn.
Thường Sinh dậm chân, chân khí kịch độc tràn ra sàn nhà như mực tàu, làm chập mạch toàn bộ hệ thống cảm biến của lũ robot. Giữa sự hỗn loạn, hắn vung kiếm chém nát những khối thép dày cả mét như chém bùn. Máu và dầu máy trộn lẫn vào nhau, nhuộm đen cả một vùng sảnh lớn.
Hắn đứng giữa đống đổ nát, nhìn con số tầng đang nhảy lên 90.
Càng lên cao, áp lực càng lớn, nhưng sát ý trong mắt Thường Sinh càng thêm đặc quánh. Những kẻ điều hành ở tầng đỉnh lúc này đang nhìn qua camera giám sát, chắc hẳn bọn chúng đang run rẩy khi thấy tử thần đang thong dong tiến về phía mình, tầng qua tầng, mạng đổi mạng.
Thường Sinh khẽ vuốt lưỡi kiếm, hắc khí bốc lên ngùn ngụt: “Còn bao nhiêu tầng nữa?”