Chương 94: Sự cứu rỗi cuối cùng
“Lũ vô dụng, lui ra sau!”
Một giọng nói trầm đục, mang theo tiếng rít của điện từ vang lên. Từ trong làn khói bụi, ba bóng người bước vào. Đi đầu là một gã đàn ông cao lớn, trên ngực đính huy hiệu Hạng Vàng lấp lánh.
Thường Sinh đứng trên cao nheo mắt lại, tên dẫn đầu kia làm cho hắn có cảm giác rất khác những người khác, kể cả là những tên dị năng giả khác mà hắn đã gặp.
Tên dị năng giả dẫn đầu giơ tay lên, ngay lập tức, vô số những hạt cát kim loại từ dưới sàn nhà bay lên, bao phủ đôi tay của tên kia thành hai khối quyền trượng thép khổng lồ.
“Con quái vật kia, ngoan ngoãn nằm xuống cho ta!”
Hắn dậm mạnh chân xuống, mặt sàn hợp kim rung chuyển dữ dội.
Rầm—!
Một bức tường bằng bụi kim loại nén cực cao đột ngột mọc lên từ dưới đất, hất văng con quái vật kia dính chặt lên vách tường. Hai kẻ đi cùng hắn cũng không đứng im nhìn, một tên thân hình nhòe dì rồi biến thành hàng loạt những sợi dây thừng bóng tối trói chặt lấy tứ chi đang quằn quại của con quái vật, tên còn lại vung tay ra, một luồng sóng âm tần số cao được phóng ra, khiến con quai vật kia rít lên đau đớn, đôi mắt trắng dã bắt đầu chảy ra màu đen.
Sự phối hợp của bọn chúng vô cùng nhịp nhàng và chuẩn xác, hoàn toàn khác hẳn với đám thợ săn tạp nham ngoài kia.
Tuy nhiên, dù chúng áp chế được con quái vật kia, Thường Sinh vẫn thấy được sự căng thẳng trên gương mặt bọn chúng. Để duy trì nguồn năng lượng khổng lò đó làm cơ thể bọn chúng đang chịu tải khá lớn.
Ở bên dưới căn phòng kia, tên dẫn đầu gầm lên, khối kim loại trên tay hắn biến đổi thành một cái lồng lớn, chuẩn bị khoá chặt vật thể trước mặt một lần nữa.
Chiếc lồng kim loại khổng lồ khép lại với tiếng rít khô khốc, những thanh thép dày đặc đan xen vào nhau, bịt kín mọi lối thoát của con quái vật trước mặt. Luồng sóng âm và những sợi dây thừng bóng tối vẫn không ngừng duy trì áp lực, cưỡng ép sinh vật kia phải khuất phục.
“Gào… rắc…”
Con quái vật giãy giụa một cách tuyệt vọng, xương cốt nó kêu răng rắc dưới sức ép nghìn cân. Tuy nhiên, sau một hồi kháng cự điên cuồng, luồng oán khí đục ngầu xung quanh nó bắt đầu tan rã. Đôi mắt trắng dã lờ đờ khép lại, cơ thể gầy gò của nó dần bất động, đổ gục xuống sàn lồng như một đống thịt vụn không còn sức sống.
“Phù… cuối cùng cũng xong.”
Tên dị năng giả hệ bóng tối thu hồi lại, hắn lảo đảo lùi lại một bước, mồ hôi chảy ròng trên trán. Tên cầm đầu cũng thu hồi lại khối kim loại, sắc mặt cũng nhợt đi một chút, lồng ngực phập phồng thở dốc. Duy trì dị năng ở cường độ cao để áp chế mẫu vật cấp hiểm này đã rút cạn hầu như năng lượng của bọn chúng.
Lão tiến sĩ từ sau lớp kính bảo vệ thấy cảnh này thì mừng rỡ khôn xiết, lão vội vàng bật loa thông báo: “Tốt lắm! Đưa nó về khu vực giam giữ đặc biệt ngay lập tức!”
“Nhưng mà…” Lão tiến sĩ bỗng khựng lại, giọng nói qua loa phát thanh run rẩy: “Cái… cái tên đột nhập lúc nãy đâu rồi?”
Tên cầm đầu giật mình, con mắt hắn lướt qua mọi nơi, nhưng hắn vừa trải qua một trận chiến tiêu hao quá mức, giác quan vốn nhạy bén giờ đã bị nhiễu loạn bởi luồng oán khí còn sót lại của vật thí nghiệm kia. Hắn điều động những hạt bụi kim loại dưới sàn bắt đầu rục rịch bay lên, bao quanh lấy cơ thể của hắn một lớp giáp mỏng.
“Cẩn thận! Hắn không phải dị năng giả thông thường…”
Lời còn chưa nói hết, Thường Sinh đã từ trên hành lang kỹ thuật bước ra bóng tối, hắn không lẩn trốn, mà cứ thế đứng trên cao nhìn xuống, vạt áo khoác bạc lay động giữa luồng khí lạnh ở bên trong. Đôi mắt tím đen bình thản, nó như một hố đen nuốt chừng mọi ánh sáng xung quanh.
“Hắn ở trên!” Lão tiến sĩ đứng sau lớp kính cường lực gào lên điên cuồng, tay nhấn nút kích hoạt toàn bộ hệ thống tháp pháo dự phòng của căn phòng.
Cạch! Cạch! Cạch!
Ba tên dị năng giả dù đã kiệt sức nhưng bọn chúng vẫn cố điều động dị năng. Tên cầm đầu ném ra một khối kim loại nén về phía Thường Sinh với tốc độ xé gió, trong khi tên hệ bóng tối kia cố gắng tung ra những sợi dây đen ngòm để khoá chặt đôi chân Thường Sinh.
Khối kim loại nén lao vút qua vị trí cũ của Thường Sinh, đâm sầm vào vách thép phía sau tạo nên một tiếng nổ lớn cùng những tia lửa điện bắn tung tóe. Những sợi dây xích bóng tối của tên kia cũng chỉ kịp quấn vào một tàn ảnh nhạt nhòa đang tan biến giữa không trung.
《Quỷ Ảnh Mê Tung》
Thân ảnh hắn không phải là rơi xuống, mà là biến mất rồi lại hiện ra liên tục giữa những làn đạn laser của tháp pháo dự phòng. Mỗi lần hắn xuất hiện, vị trí lại càng gần ba tên dị năng giả hơn.
“Nhanh quá! Máy quét không khóa được mục tiêu!” Tên dị năng giả hệ sóng âm kinh hoàng gào lên, gã cố gắng há miệng định phát ra một luồng siêu thanh để làm nhiễu loạn không gian xung quanh.
Nhưng Thường Sinh nhanh hơn.
Hắn đáp xuống mặt sàn ngay trước mặt tên hệ bóng tối, chân khí kịch độc bùng phát từ lòng bàn chân tạo ra một vòng sóng xung kích màu đen, trực tiếp đánh tan lớp màn tối đang bao quanh tên kia. Trạch Huyết Kiếm trong tay Thường Sinh không hề rút ra khỏi băng vải hoàn toàn, chỉ lộ ra một phần nhưng đủ để hạ sát được tên kia.
Soẹt—!
Lưỡi kiếm chỉ mới lộ ra một phân, nhưng kiếm khí kịch độc đã sắc lẹm xé toạc không gian. Tên dị năng giả hệ bóng tối thậm chí còn chưa kịp khép miệng để hét lên một tiếng, một đường chỉ máu mỏng dính đã hiện ra ngay yết hầu. Chân khí màu tím đen thẩm thấu vào vết thương, ngay lập tức làm đông cứng mạch máu và hoại từ hệ thống thần kinh nơ-ron.
Tên kia đổ gục, cơ thể co giật trong đau đớn rồi cứng đờ ngay lập tức.
Thường Sinh đứng im ánh mắt nhìn lạnh lẽo cái xác dưới chân, hắn không dừng lại, gót chân xoay nhẹ trên sàn hợp kim, mượn đà lao vút về phía dị năng giả sóng âm kia.
Nhưng mà giữa đường Thường Sinh cảm nhận được luồng xé gió từ bên trái, hắn nhanh chóng chuyển hướng, vị trí lúc nãy đang dị chuyển hắn bị một khối sắt đen phóng tới.
Khối sắt đen ngòm xé gió lao đến, mang theo áp lực nghìn cân va mạnh vào vách ngăn hợp kim phía sau, tạo nên một tiếng nổ chấn động. Tên cầm đầu kia, dù cơ thể đã kiệt sức, vấn nghiến răng dồn nén chút năng lượng ít ỏi điều khiển dị năng cứu vãn đồng đội.
Thường Sinh lộn vòng trên không trung, tà áo khoác bạc màu xoay tròn như một đóa hoa tàn, nhẹ nhàng đáp xuống mép của một bệ máy móc đang bốc khói. Hắn không nhìn khối sắt kia, mà đôi mắt tím đen liếc xéo về phía tên cầm đầu kia.
Tên dị năng giả sóng âm thấy mình vừa thoát chết trong gang tấc, lập tức lùi lại, gương mặt hắn méo mó vì kinh sợ. Hắn không dám dùng sóng âm để tấn công nữa vì biết tốc độ của mình không thể theo kịp Thường Sinh.
Cùng lúc đó đám lính còn lại, nâng súng nhanh chóng bóp cò vị trí Thường Sinh, làm hắn phải di chuyển để tránh né, ánh mắt hắn lạnh lại.
Hắn đổi vị trí, lướt qua đám lính kia, Thường Sinh không muốn phí thêm thời gian với lũ tạp nham này. Ánh mắt lạnh lẽo như sương, đôi chân nhún mạnh dưới mặt đất, thân hình hoá thành một vệt đen kéo dài xé toạc màn khói súng.
《Quỷ Ảnh Mê Tung》 kết hợp với 《Kiếm Phong》.
Hắn lướt qua hàng lính đầu tiên nhanh đến mức những tia laser của chúng vẫn còn đang bắn vào tàn ảnh ở vị trí cũ. Trạch Huyết Kiếm trong tay Thường Sinh vung lên, không cần rút khỏi vải bạt hoàn toàn, chỉ dùng sức mạnh thuần tuý của một tu sĩ Trúc Cơ kèm theo chân khí kịch độc.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Những đường kiếm đen kịt vạch ra giữa không trung. Không có tiếng kim loại va chạm, chỉ có tiếng hợp kim của giáp trụ và xương thịt bị chẻ đôi một cách ngọt lịm. Năm tên lính đi đầu còn chưa kịp buông tay khỏi cò súng thì đầu đã lìa khỏi cổ, máu phun ra đen kịt do bị nhiễm độc tính từ kiếm khí.
Thường Sinh không dừng lại, hắn xoay người giữa không trung như một cơn lốc hắc ám, đạp mạnh vào vách tường để lấy đà lao thẳng vào giữa đám lính còn lại đang cuống cuồng nạp đạn.
“Chết!”
Hắn gằn giọng, một tay giữ chuôi kiếm, tay kia vung ra một dải chân khí hình bán nguyệt sắc lẹm.
Phập—!
Một loạt tiếng động khô khốc vang lên đồng loạt. Mười mấy tên lính canh còn lại đổ gục như lúa bị cắt, những bộ giáp hiện đại bị xé toạc như tờ giấy. Căn phòng bên trong vốn sặc mùi kim loại giờ đây bị lấp đầy bởi mùi máu tanh nồng và hắc khí từ chân khí của Thường Sinh.
Toàn bộ tiểu đội lính canh bị xoá sổ chỉ trong chưa đầy năm giây.
Thường Sinh đứng giữa vũng máu đen, tà áo khoác bạc màu vẫn không dính lấy một hạt bụi. Hắn chậm rãi quay người lại, đối diện với hai tên dị năng giả cấp trung còn lại tên hệ sóng âm và tên cầm đầu những kẻ lúc này đang đứng chết trân, đôi chân run rẩy không còn chút sức lực để phản kháng.
Phía sau lớp kính cường lực, lão tiến sĩ đã ngã nhào khỏi ghế, đôi mắt già nua đầy tột cùng sự kinh hoàng khi nhìn thấy đội quân tinh nhuệ của mình bị một nam nhân lạ mặt tàn sát như cỏ rác.
Thường Sinh không nhìn đám xác chết, giọng nói khàn đặc và lạnh lẽo vang lên: “Đến lượt các ngươi.”
Hắn đột ngột biến mất tại chỗ, mặt sàn hợp kim nơi hắn vừa đứng nứt toác ra do lực dậm chân. Tên hệ sóng âm thậm chí còn chưa kịp há miệng phát ra âm thanh báo động, thì bàn tay của Thường Sinh đã bóp chặt lấy yết hầu của hắn.
Găng tay hắc tinh được hắn đeo bên ngoài làm tên kia chỉ cảm thấy cổ bị bóp chặt chứ không có bị nhiễm huyết độc trong người hắn.
Bàn tay Thường Sinh như gọng kìm bằng thép, nhấc bổng tên dị năng giả sóng âm lên không trung. Đôi chân gã quẫy đạp vô vọng, mặt mũi tím tái, hơi thở tắc nghẽn trong cuống họng. Tên kia muốn phát ra một luồng siêu âm để chống cự, nhưng áp lực từ lòng bàn tay Thường Sinh khiến mọi luồng năng lượng trong người hắn bị bóp nghẹt ngay từ điểm khởi đầu.
Tên cầm đầu chứng kiến cảnh đó, hắn biết thừa hắn không thể đánh bại tên trước mặt này, nếu đối đầu sẽ chết. Trong này hơn mười mấy cái xác lính canh nằm la liệt, hắn hiểu kẻ trước mặt không phải là kẻ bình thường.
Bịch!
Hắn không chút do dự mà quỳ xuống mặt sàn hợp kim lạnh lẽo, hắn nhanh chóng dập đầu xuống mặt sàn, tiếng kim loại vang lên khi da thịt va chạm: “Tha mạng, xin ngài tha mạng!”
Giọng hắn run rẩy vì sợ hãi: “Tôi là đội trưởng Đội săn số 12, tôi có mã truy cập của tầng này, tôi biết sơ đồ bố phòng ngầm của Neos! Chỉ cần ngài tha cho tôi một con đường sống, tôi nguyện làm chó ngựa, làm thuộc hạ trung thành nhất cho ngài! Ngài muốn giết ai, muốn phá chỗ nào, tôi sẽ dẫn đường!”
Thường Sinh lạnh lùng liếc mắt nhìn xuống kẻ đang dập đầu như tế sao dưới chân. Ánh mắt tím đen không một chút gợn sóng, tĩnh lặng đến mức khiến người ta phải phát điên.
Hắn khẽ siết chặt tay, tên hệ sóng âm trong tay hắn trợn trừng mắt, rồi lịm đi vì thiếu oxy. Thường Sinh ném gã sang một bên như ném một bao rác rưởi, rồi bước từng bước chậm rãi về phía tên cầm đầu đang quỳ.
Mỗi tiếng bước chân của Thường Sinh lên mặt sàn hợp kim như nện thẳng vào linh hồn của tên hệ Kim.
“Thuộc hạ?” Thường Sinh ánh mắt tím đen sâu thẩm nhìn chằm chằm vào tên cuối đầu trước mặt hắn.
“Được!”
Tên cầm đầu nghe thấy chữ “Được” thốt ra từ miệng Thường Sinh thì như kẻ chết đuối vớ được cọc. Hắn dập đầu thêm mấy cái nữa, âm thanh chan chát vang vọng khắp căn phòng đầy mùi máu: “Cảm ơn ngài! Từ nay mạng của tôi là của ngài, tôi là con chó trung thành nhất của ngài!”
Thường Sinh không nhìn hắn lấy một lần, đôi mắt tím đen vẫn khóa chặt vào lão tiến sĩ đang run rẩy sau lớp kính cường lực. Hắn giọng hắn không lớn cất lên, giọng nói không mang theo chút cảm xúc nào: “Đứng dậy. Mở lớp kính này ra.”
Tên cầm đầu vội vàng bò dậy, đôi chân hắn vẫn còn run lẩy bẩy nhưng tay đã nhanh chóng thao tác. Hắn dồn chút năng lượng kim loại cuối cùng còn sót lại, không phải để tấn công, mà là để tạo ra một xung nhịp cộng hưởng đặc biệt đánh thẳng vào hệ thống khóa của tấm kính kia.
Xoẹt… Cạch!
Tấm kính cường lực vốn bất khả xâm phạm từ từ trượt sang hai bên, để lộ ra khu vực điều khiển trung tâm. Lão tiến sĩ kinh hoàng lùi lại, vấp phải chân ghế ngã nhào xuống đất. Lão cố gắng bò về phía lối thoát hiểm bí mật phía sau, nhưng Thường Sinh chỉ cần phẩy nhẹ tay, một dải chân khí đen kịt đã hóa thành một sợi dây xích, quấn chặt lấy cổ chân lão, lôi xềnh xệch về phía trung tâm phòng thí nghiệm.
“Ngươi… ngươi không thể giết ta!” Lão tiến sĩ gào lên, giọng lạc đi vì tột cùng sợ hãi.
“Ta là Tiến sĩ Aris! Ta nắm giữ toàn bộ dữ liệu về dự án ‘Tiến hóa Thần thánh’! Nếu ta chết, Neos sẽ truy đuổi ngươi đến tận cùng trời cuối đất!”
Thường Sinh tiến lại gần, gót chân hắn giẫm lên ngực lão già, lực ép khiến xương sườn lão kêu rắc rắc.
“Ta đến đây không phải để chạy trốn khỏi các ngươi.” Thường Sinh cúi thấp người, đôi mắt tím đen sát gần khuôn mặt nhăn nheo của lão tiến sĩ.
“Mà là để xóa sổ nó.”
Hắn liếc sang tên cầm đầu đang đứng khúm núm bên cạnh: “Dẫn ta đến khu vực trung tâm. Nếu trên đường đi có bất kỳ báo động nào vang lên, kẻ đầu tiên ta giết sẽ là ngươi.”
Tên kia nuốt nước bọt, gật đầu lia lịa: “Được, được! Tôi biết một lối tắt qua khu trung tâm. Mời ngài lối này!”
Thường Sinh xách cổ áo lão tiến sĩ lên như xách một con gà, rồi quay sang nhìn thực thể quái vật kia đang nằm trong góc phòng, đôi mắt trắng dã của nó vẫn đang rỉ ra thứ dịch đen kịt.
Hắn cảm nhận được sâu trong luồng oán khí kia là một linh hồn đang đau đớn tột cùng, một thực thể đã bị bẻ gãy và nhào nặn thành hình hài quái dị bởi bàn tay con người. Những tiếng rên rỉ vô thanh của nó không vang lên bằng tai, mà xoáy thẳng vào linh thức của Thường Sinh, khiến hắn nhớ đến cái chết của anh trai mình.
Thường Sinh buông cổ áo lão tiến sĩ ra trong giây lát, lão già ngã oạch xuống sàn, hổn hển thở. Hắn tiến lại gần con quái vật kia. Sinh vật kia dường như cũng cảm nhận được định mệnh của mình, nó không còn hung tợn gào thét, mà chỉ lặng lẽ ngước đôi mắt trắng dã nhìn về phía lưỡi kiếm đen tuyền.
“Ngủ đi. Thế giới này không xứng đáng với nỗi đau của ngươi.”
Thường Sinh nhấc tay, Trạch Huyết Kiếm không cần vung lên quá cao. Hắn chỉ đơn giản đâm mạnh mũi kiếm xuyên qua tâm điểm luồng oán khí đục ngầu nhất, ngay vị trí trái tim đang thoi thóp của sinh vật đó.
Phập—!
Chân khí kịch độc kết hợp với sát ý thuần túy truyền qua lưỡi kiếm, ngay lập tức phá hủy toàn bộ cấu trúc tế bào đã bị đột biến. Không có máu đỏ bắn tung tóe, chỉ có một luồng khói đen kịt bốc lên rồi nhanh chóng tan biến. Thực thể kia khẽ run lên một cái cuối cùng, đôi mắt trắng dã dần khép lại, cơ thể nó hóa thành tro bụi ngay trước mắt mọi người.
Lão tiến sĩ Aris chứng kiến “tuyệt tác” mà lão tốn bao công sức gầy dựng biến thành tro bụi thì gào lên thảm thiết như bị cắt da cắt thịt: “Không! Dữ liệu của ta! Mẫu vật của ta!”
Thường Sinh quay lại, ánh mắt tím đen không một chút gợn sóng, hắn lại xách cổ áo lão già lên, lực tay siết chặt khiến tiếng gào của lão biến thành những tiếng ọc ọc trong cổ họng.
Thường Sinh liếc qua tên cầm đầu, làm hắn giật mình, vội vàng cuối thấp người, đôi chân run rẩy bước nhanh về phía lối thoát lúc nãy hắn phá vỡ.
“Vâng! Đại nhân ngài đi lối này.”