Chương 93: Thâm nhập
Canh Ba lúc nửa đêm tại Thành Phố Sắt.
Tại khu công nghiệp phía đông – Cảng 402
Tiếng động cơ gầm rú phá tan sự tĩnh lặng của màn đêm. Ba chiếc xe bọc thép hạng nặng mang logo bánh răng thép đang dọc theo đường ray vận tải. Hàng chục binh lính mang theo giáp kín mít, tay bọn chúng lăm lăm súng trường, đứng canh gác nghiêm ngặt quanh một khối container bằng hợp kim Titan màu đen thăm.
Thường Sinh ẩn mình trên đỉnh một toà tháp bỏ hoang cách đó không xa. Linh thức của hắn toả ra, lướt qua đám lính canh.
Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng không phải con người, nhưng cũng không phải là hoàn toàn là Zombie. Nó đục ngầu và tràn đầy oán khí toả ra trong cái container, nó như đang bị kìm hãm bởi cái lồng sắt bao quanh khối thép.
Hắn đặt nhẹ tay lên chuôi kiếm, hắn không định sẽ xông vào ngay bây giờ, hắn sẽ đợi chiếc xe này dẫn đường đến tận hang ổ của bọn chúng, hắn thu liễm toàn bộ khí tức toả ra quanh người hắn, khiến hắn không khác gì tản đá lạnh lẽo hoà lẫn trong toà nhà bỏ hoang.
Đôi mắt tím đen của hắn dõi theo chiếc xe được bao bọc di chuyển chậm chạp.
Bỗng nhiên trong khối container rung chuyển, những luồng điện xanh tím chạy dọc theo các khớp nối hợp kim, trấn áp tiếng gầm gừ đục ngầu phát ra từ bên trong. Thường Sinh nheo mắt lại, hắn cảm nhận được luồng oán khí kia bị điện cao áp cưỡng ép nén ngược vào trong.
“Đi thôi! Lịch trình không được chậm trễ một giây nào!”
Đoàn xe bắt đầu chuyển động tiếp tục, những chiếc bánh xích nặng nề tạo ra tiếng ma sát trên đường ray kim loại, tạo ra những tiếng khô khốc vang vọng cả một vùng cảng trong đêm.
Thường Sinh đứng chờ đoàn hộ tống kia di chuyển tầm hơn một trăm mét, rồi hắn mới bắt đầu lao xuống bám theo, hắn nhún người nhảy khỏi đỉnh tháp. Giữa không trung, tà áo khoác bạc màu tung bay theo gió. Thay vì dùng phi kiếm dễ gây ra tiếng rít xé gió, Thường Sinh vận chuyển 《Quỷ Ảnh Mê Tung》 ở mức thấp nhất.
Thân hình hắn nhoè đi như một vệt mực tàu lướt trên mặt đất, nhanh chóng áp sát chiếc xe bọc thép đi cuối đoàn.
Hắn vươn tay ra, mười đầu ngón tay bọc trong chân khí màu đen kịt chứa đầy kịch độc nhẹ nhàng bám chặt vào khung gầm xe. Một luồng hắc khí nhạt màu từ lòng bàn tay hắn cắm vào hệ thống cảm biến hồng ngoại phía sau xe, khiến màn hình điều khiển của đám lính bên trong nhiễu loạn trong tích tắc, một khoảng khắc trống vừa đủ để hắn thu mình vào khoảng hở hẹp dưới gầm xe.
Đoàn xe cứ thế tiếp tục tiến về phía dãy toà nhà rỉ sét phía đông, nơi những lò phản ứng hạt nhân đang phun ra những cột khói xám xịt giữa màn đêm tối.
Càng đi vào sâu, nồng độ chất phóng xạ trong không khí càng cao. Thiết bị trên xe bắt đầu phát ra những tiếng bíp bíp cảnh báo liên tục, nhưng chẳng ai thèm để ý, có lẽ đối với họ những tín hiệu này đối với bọn chúng như những tiếng động bọn chúng đã nghe hằng ngày.
Thường Sinh cảm nhận được chân khí kịch độc trong đan điền mình đang có dấu hiệu hưng phấn, nó tham lam hấp thụ những năng lượng hỗn loạn trong không gian.
Đoàn xe dừng lại trước một vách đá dựng đứng, nơi có biểu tượng bánh răng thép khổng lồ được khắc trên toà tháp trước mặt.
Két… Két…
Một cánh cổng sắt to đùng dần mở ra, lộ ra một đường hầm được gia cố bằng những lớp thép màu xanh nước biển. Đây chính là lối vào của bọn chúng.
Thường Sinh thu mình thật chặt lại, linh thức toả ra cảm nhận được sự thay đổi của xung quanh. Bên trong đường hầm này, áp lực từ hệ thống súng trường, súng laser tự động gắn lên hai bên tường, trần nhà dày đặc đến mức khiến người khác da đầu tê dại.
“Xác nhận danh tính: Đội vận tải 402. Kiện hàng: Vật mẫu thí nghiệm cấp hiếm.” Giọng nói máy móc vang lên vô cảm.
Cánh cửa thép cuối cùng mở ra, trước mắt Thường Sinh là một tổ hợp phòng thí nghiệm khổng lồ, nơi những luồng ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu rọi lên những ống nghiệm chứa đầy chất lỏng màu xanh lục.
Chiếc xe dừng lại. Thường Sinh khẽ buông tay khỏi gầm xe, lặn lẽ lướt vào bóng tối của một khe hở giữa các thùng hàng hóa trước khi đám lính kịp bước xuống.
Hắn liếc nhìn khối container đang được đưa xuống. Oán khí bên trong lúc này đột ngột bùng phát dữ dội, dường như cái thứ bên trong đã cảm nhận được mình đã về đến nhà, hay đúng hơn là lò mổ của nó.
“Đưa nó vào Phòng Thẩm Vấn S-01 ngay lập tức. Tiến sĩ đang đợi.”
Thường Sinh nấp sâu trong góc tối, hơi thở hắn hoàn toàn dừng lại. Ánh mắt lạnh lẽo hắn quan sát chiếc cần cẩu từ trên cao hạ xuống, những sợi dây cáp thép to bằng cổ tay người siết chặt lấy khối container titan, nhấc bổng nó lên.
“Cẩn thận!” Một tên mặc đồ bảo hộ kín mít, tay cầm thiết bị điều khiển liên tục bấm nút.
Tiếng kim loại ma sát chói tai vang lên khi khối container được đẩy vào một thang máy chuyên dụng hạng nặng. Thường Sinh cảm nhận được xung quanh khu vực này không chỉ có lính canh, mà còn có các tháp pháo tự động xoay chuyển liên tục.
Nếu là người thường, việc bước ra khỏi bóng tối lúc này chẳng khắc gì trở thành tổ ong, nhưng với hắn thì khác.
《Quỷ Ảnh Mê Tung》
Thân hình Thường Sinh hóa thành một làn khói mỏng, lướt đi ngay dưới gầm của những chiếc xe đẩy hàng đang di chuyển. Hắn không nhắm thẳng vào cái thang máy kia, mà nhắm vào lối cầu thang thoát hiểm nằm khuất sau những đường ống dẫn khí hóa học màu vàng
Hắn leo lên phía trên cao của hành lang kỹ thuật, nơi những dãy cáp quang và ống dẫn hơi nước đan xen như mạng nhện. Từ vị trí này, hắn có thể nhìn xuống toàn cảnh khu thí nghiệm bên dưới.
Tại phòng S-01, cánh cửa hợp kim dày đặc mở ra. Khối container được đẩy vào trung tâm một căn phòng hình tròn, nơi có hàng chục cánh tay máy dài ngoằng, nhọn hoắt đang chờ sẵn.
“Kích hoạt quy trình trích xuất!”
Tiếng xì xì của hơi nước nén nổ ra. Khối container Titan từ từ mở tung.
Thường Sinh nheo mắt lại, tay hắn siết chặt lấy chuôi Trạch Huyết Kiếm. Oán khí đục ngầu ban nãy giờ đây hóa thành một luồng khói đen kịt bốc lên ngùn ngụt. Bên trong khối thép, một sinh vật gầy gò, toàn thân bị quấn chặt bởi những sợi xích điện từ đang run rẩy dữ dội.
Lớp da của nó tái nhợt, xanh xao nhưng lại nổi đầy những đường gân tím đen tà dị. Điều đáng sợ nhất là đôi mắt của nó, chúng hoàn toàn trống rỗng, không có con ngươi, chỉ có một vùng trắng dã đang nhỏ ra thứ dịch lỏng màu đen.
“Mẫu vật X-09… thực thể có khả năng cộng hưởng với tế bào gốc của Zombie cấp cao.” Một giọng nói già nua, khàn đặc vang lên từ phía bàn điều khiển phía sau lớp kính cường lực.
Thường Sinh nhìn lão già áo trắng tiến sĩ, mặc dù lão mặc áo choàng trắng giống những nhà kho học, nhưng khí tức hôi thối và tàn độc phát ra từ linh hồn của lão thì không khác gì tên Nghị trưởng mà hắn đã giết là bao.
“Nếu các ngươi thích thí nghiệm…” Thường Sinh thì thầm, giọng nói lạnh lẽo tan vào tiếng máy móc. “…ta sẽ biến toàn bộ nơi này thành một hầm mộ thí nghiệm cho chính các ngươi.”
Hắn khẽ buông tay, từ trên hành lang cao mười mét, hắn rơi xuống như một cánh chim đen tối, Trạch Huyết Kiếm trong tay bỗng chốc rít lên đầy hưng phấn.
Tiếng rít chói tai của Trạch Huyết Kiếm cắt ngang không khí, âm thanh kim loại xé gió khiến đám lính canh bên dưới giật mình ngẩng đầu. Chúng còn chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra, thì Thường Sinh đã tiếp đất.
Rầm—!
Một vết nứt hình mạng nhện xuất hiện trên sàn hợp kim ngay dưới chân Thường Sinh. Hắn không dừng lại một giây, thân hình lao thẳng về phía bức tường kính cường lực đang ngăn cách khu điều khiển của lão tiến sĩ.
“Kẻ xâm nhập!” Một tên lính canh hét lên.
“Tấn công!”
Đám lính bắn súng trường, súng laser về phía Thường Sinh. Nhưng với 《Quỷ Ảnh Mê Tung》Thường Sinh như một bóng ma luồn lách qua làn mưa đạn. Hắn không thèm né tránh hoàn toàn, chỉ khẽ xoay người, để những viên đạn sượt qua Thanh Long Bì Giáp, tạo ra những tia lửa xanh lè trong bóng tối.
Vút—!
Trong tích tắc, Thường Sinh đã tiếp cận được vị trí của thực thể 09-X. Hắn không quan tâm đến lão tiến sĩ ngay lập tức. Hắn muốn tạo ra một cuộc hỗn loạn lớn nhất có thể.
Trạch Huyết Kiếm chém ra một đường cong màu tím đen, mang theo luồng chân khí kịch độc. Mục tiêu của hắn là hệ thống xiềng xích điện từ đang giam giữ thực thể 09-X.
Keng—!
Kiếm khí va chạp vào lớp hợp kim siêu cứng, tạo ra những tia lửa điện toé ra dữ dội. Hệ thống phòng thủ của bọn chúng quả thực không tầm thường. Những sợi xích điện từ được thiết kế để chịu đựng sức mạnh của những con quái vật cấp trung.
“Ngăn hắn lại! Kẻ đó muốn giải phóng vật thí nghiệm!” Lão tiến sĩ gào lên, khuôn mặt già nua trắng bệch. Lão nhanh chóng bấm một nút màu đỏ trên bảng điều khiển.
Bíp! Bíp! Bíp!
Một trường năng lượng màu đỏ nhạt lập tức bao phủ lấy Thường Sinh. Cùng lúc đó, các tháp pháo tự động trên trần nhà chuyển hướng, khóa mục tiêu vào hắn.
Thường Sinh cảm nhận được trong tích tắc, những nòng súng đen ngòm nhắm vào bản thân hắn.
Hàng chục họng súng máy và pháo laser tự động đồng loạt khạc lửa. Những tia sáng đỏ rực xé toạc không gian, đan xen thành một cái lưới chết chóc nhắm thẳng vào vị trí Thường Sinh đang đứng.
Oanh! Oanh! Oanh!
Mặt sàn hợp kim bị cày nát, khói bụi và tia điện bắn tung tóe. Lão tiến sĩ thở phào một hơi, ánh mắt lộ vẻ đắc thắng khi nhìn thấy mục tiêu bị nuốt chửng trong cơn mưa đạn. Nhưng nụ cười của lão chưa kịp trọn vẹn đã lập tức đông cứng lại.
Từ giữa tâm điểm của vụ nổ, một luồng hắc khí tím đậm bùng lên, đẩy lùi mọi khói bụi và nhiệt lượng. Thường Sinh đứng đó, một lớp máu ở quanh người hắn đang tan dần, Thanh Phong Bì Giáp trên người hắn tỏa ra một lớp màng đen mờ ảo, không một vết trầy xước.
《Quỷ Ảnh Mê Tung》
Thân ảnh hắn đột ngột biến mất. Những họng súng tự động điên cuồng xoay nòng nhưng chỉ có thể đuổi theo những tàn ảnh đen đang lướt đi với tốc độ kinh hồn trên các bức tường và trần nhà.
Trong tích tắc, Thường Sinh xuất hiện ngay bên cạnh khối container. Hắn không chém vào xích nữa mà dồn chân khí vào lòng bàn tay trái, vỗ mạnh vào lõi năng lượng của bộ điều khiển từ trường đặt dưới chân vật thí nghiệm.
Rắc! Đùng!
Một tiếng nổ khô khốc vang lên, toàn bộ hệ thống điện từ của căn phòng chập mạch, ánh đèn trắng vụt tắt, thay vào đó là ánh đèn đỏ cảnh báo khẩn cấp nhấp nháy liên hồi. Mất đi nguồn cấp năng lượng, những sợi xích điện từ đang trói buộc thực thể 09-X đồng loạt rơi rụng, tiếng kim loại va chạm trên sàn nghe đầy nặng nề.
“Gào…!!!”
Thực thể 09-X thoát khỏi kìm hãm, nó rít lên một tiếng xé lòng. Luồng oán khí đục ngầu như một cơn lốc thổi quét qua căn phòng, làm cho tất cả đám lính trong căn phòng sợ hãi, đôi mắt trắng dã của nó xoay chuyển, rồi bỗng nhiên khoá chặt vào lớp kính cường lực nơi lão tiến sĩ đang đứng.
“Không! Kích hoạt giao thức tự hủy! Ngay lập tức!” Lão tiến sĩ kinh hoàng gào thét, ngón tay run rẩy nhấn điên cuồng lên bảng điều khiển, nhưng hệ thống đã bị chân khí kịch độc của Thường Sinh làm cho tê liệt hoàn toàn.
Thường Sinh đứng giữa căn phòng hỗn loạn, hắn thu hồi Trạch Huyết Kiếm về tay, đứng nhìn thực thể 09-X đang điên cuồng lao về phía đám lính. Hắn biết, lúc này đây, chính là lúc để những kẻ thích thí nghiệm trên cơ thể người khác phải nếm trải nỗi sợ hãi tột cùng mà chúng đã gieo rắc.
Hắn nhún người bay lên hành lang kỹ thuật phía trên, khoanh tay đứng nhìn cuộc tàn sát bắt đầu diễn ra bên dưới.
—
Dưới ánh đèn đỏ cảnh báo nhấp nháy liên hồi, đám lính canh thường chỉ kịp bắn ra vài phát đạn laser vô vọng bị thực thể quá vật kia lao tới xé xác. Tiếng gãy xương vụn vỡ và tiếng gào thét tuyệt vọng vang vọng khắp các vách thép.
“Dàn đội hình phòng thủ! Kích hoạt khiên năng lượng!” Tên chỉ huy tiểu đội gào lên, nhưng giọng hắn run rẩy thấy rõ.
Đúng lúc này, cánh cửa thép chịu lực của hành lang chính bị một lực lượng khổng lồ đẩy bay. Một luồng uy áp nặng nề ập vào phòng, khiến ngay cả con quái vật điên cùng kia cũng phải khựng lại một nhịp.
“Lũ vô dụng, lui ra sau!”