Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
trung-sinh-trong-co-the-ta-mang-cai-may-tinh-de-ban

Trùng Sinh: Trong Cơ Thể Ta Mang Cái Máy Tính Để Bàn

Tháng mười một 15, 2025
Chương 601: Ngươi nhìn, nguyện vọng của ta thực hiện nữa nha Chương 600: 2 3840 lần phương tính toán tốc độ
hong-hoang-chi-thon-thien-dao-quan

Hồng Hoang Chi Thôn Thiên Đạo Quân

Tháng mười một 10, 2025
Chương 1031 Thôn Thiên Đạo Quân ( đại kết cục ) Chương 1030 khó có thể vượt qua
cuong-kiem-vu-than.jpg

Cuồng Kiếm Vũ Thần

Tháng 1 19, 2025
Chương 953. Cổ Mị Nương bại Chương 952. Siêu cấp cực bạo binh khí
vo-han-giet-xuyen-the-gioi-dien-anh

Vô Hạn: Giết Xuyên Thế Giới Điện Ảnh

Tháng 2 8, 2026
Chương 1386: Mục đích Chương 1385: Âm mưu
tong-vo-bat-dau-cam-y-ve-vo-dich-tran-son-ha

Tổng Võ: Bắt Đầu Cẩm Y Vệ, Vô Địch Trấn Sơn Hà!

Tháng mười một 9, 2025
Chương 589: Lưỡng giới Chí Tôn, Vũ Hóa phi thăng! « đại kết cục » Chương 588: Thánh Nhân cảnh giới! Vô tận linh khí ao!
bat-dau-gap-tram-lan-bao-kich.jpg

Bắt Đầu Gấp Trăm Lần Bạo Kích

Tháng 1 30, 2026
Chương 485: Ta là đại đạo, viên mãn hợp nhất Chương 484: Tiên Tộc Đế Quân, bảo vệ ngày Đế thành đạo
One Piece Ta là King Arthur

Hokage Ninja Chi Tenseigan

Tháng 1 17, 2025
Chương 271. Đại kết cục Chương 270. Về nhà
tao-hoa-lo.jpg

Tạo Hóa Lô

Tháng 2 3, 2026
Chương 767: Đông minh có mưa Chương 766: Bồ Đề Tử, Bồ Đề thụ
  1. Mạt Thế Độc Tiên
  2. Chương 92: Trở lại Thành Phố Sắt
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 92: Trở lại Thành Phố Sắt

Đêm hôm đó, sau khi dùng xong bữa tối trong không khí tĩnh lặng đến lạ thường, Thường Sinh bảo Lâm Thanh Mộc đi nghỉ sớm cùng con. Hắn không ngủ mà đi ra ngoài sân, xếp bằng trên một tảng đá phẳng ở ngoài sân.

Dưới ánh trăng mờ đục của thời tận thé, cây cỏ trong phạm vi của trận pháp toả ra ánh sáng dịu nhẹ. Thường Sinh đặt Trạch Huyết Kiếm nằm ngang trên đùi, đôi mắt tím đen nhìn chăm chú vào lưỡi kiếm dù đã được quấn băng vải kỹ càng nhưng vẫn toả ra một luồng sát khí âm u.

Trận chiến ban chiều đã cho hắn thấy một sự thật phũ phàng: Công nghệ của con người ở thời đại này đã phát triển đến mức có thể đe dọa trực tiếp đến tính mạng của hắn. Nếu hôm nay không phải 10 chiếc Drone mà là 100 chiếc, hay nếu những tên dị năng giả kia đạt đến cấp độ cao hơn, liệu hắn có thể bảo vệ được người hắn cần bảo vệ không?

Thường Sinh bắt đầu vận chuyển chân khí theo một cách chậm rãi, không phải là luyện hoá linh khí để tâng thực lực. Những tạp chất trong cơ thể hắn từ 《Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết》 bắt đầu bị ép ra ngoài qua lỗ chân lông, hóa thành một làn khói đen nhạt rồi tan biến trong không khí dần dần.

Làn khói đen thoát ra đến đâu, cảm giác nóng nảy, bồn chồn trong lồng ngực Thường Sinh dịu đi đến đó. Hắn duy trì trạng thái này trong suốt ba tiếng, cho đến khí chân khí trong đan điền hắn tĩnh lặng lại, huyết độc trong cơ thể không cuốn cuồn trong cơ thể mà di chuyển một cách êm ái.

Thường Sinh thở ra một hơi, cảm nhận sự nhẹ nhõm hiếm hoi khi luồng sát khí hung bạo đã dịu lại. Hắn cúi xuống nhìn lòng bàn tay, nơi những gân đen đã lặn dì, biết mất hoàn toàn dưới da.

Hắn đứng dậy từ từ rời khỏi tảng đá, bước chân nhẹ tênh không có tiếng động nào. Ánh mắt hắn lướt qua ranh giới trận pháp, nhìn vào bóng tối bao trùm khu rừng.

Lũ người kia chắc chắn sẽ không bỏ cuộc. Sự biến mất của cả một đội quân có thể sẽ khiến chúng điên cuồng hơn. Thường Sinh đứng thẳng người, ánh mắt tím đen nhìn xuyên qua làn sương mù về hướng đông bắc hướng xa xa những toà nhà chói loá dù ở phía rất xa hắn vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy được nguồn sáng của thành phố sắt kia.

Ngày mai hắn sẽ quyết định giải quyết mối nguy này, chỉ khi san bằng cái hang ổ của đám kia, biến bọn chúng thành đống tro tàn trước khi bọn chúng lại cử người tìm tới hắn, thì Lâm Thanh Mộc và Thường An mới thực sự an toàn.

“Neos…”

Hắn quyết không định cho bất kỳ ai dám làm tổn hại đến hai người họ, hắn quay người vào nhà, nhìn qua khe cửa thấy Lâm Thanh Mộc và thằng bé đã ngủ say.

Thường Sinh khoác lên mình bộ Thanh Long Bì Giáp, những phiến vảy trên giáp khẽ rung động, tự động ôm sát vào cơ thể hắn như một lớp da thứ hai, vừa bảo vệ vừa giúp hắn linh hoạt hơn trong bóng tối.

Trạch Huyết Kiếm hắn vẫn để vị trí ngang hông quen thuộc, hắn đứng giữa sân, nhìn căn nhá gỗ lần cuối. Một ý nghĩ lóe lên, Thường Sinh đưa tay kết ấn, rút ra một phần nhỏ tinh huyết của mình kết hợp với chân khí của hắn, gieo thẳng vào mắt trận của Ẩn Linh Phục Địa Trận.

Oanh!

Màn sương bao quanh nhà đột ngột dày đặc hơn, chân khí dao động hoàn toàn bị khóa chặt, làm xong tất cả, Thường Sinh quay người, ánh mắt tím đen khoá chặt về hướng toà cao ốc chọc trời đang ẩn hiện giữa đám mây bụi ở phương xa.

《Ngự kiếm thuật: Thanh Phong Biến》

Trạch Huyết Kiếm bay ra khỏi vỏ, nằm ngang dưới chân hắn. Thường Sinh nhún người đáp lên kiếm, thân hình hắn hóa thành một đạo hắc quang xé toạc màn sương đêm, lao đi với tốc độ kinh hoàng.

Thanh quang từ lưỡi kiếm rẽ đôi màn đêm, Thường Sinh như một vệt sao băng đen kịt lao đi giữa những tán cây đại thụ. Tốc độ cực hạn khiến gió rít gào bên tai, thổi tung mái tóc đen và vạt bì giáp, nhưng đôi mắt tím đen của hắn vẫn lạnh lẽo, không một chút dao động.

Dưới sự vận chuyển điên cuồng của chân khí, Trạch Huyết Kiếm phát ra tiếng rung đầy hưng phấn. Khoảng cách hàng chục cây số đối với người thường là cả một hành trình dài, nhưng với tốc độ ngự kiếm hiện tại, thành phố sắt đã hiện ra trước mắt. Nó như một con quái vật làm bằng sắt khổng lồ, ánh đèn của thành phố sắt chói loá giữa màn đêm.

Ánh sáng rực rỡ của Thành Phố Sắt giống như một khối u kim loại đang phát ra luồng điện từ hỗn loạn. Thường Sinh giảm tốc độ ngự kiếm, thân hình hắn lướt đi sát mặt đất hoang mạc đầy sỏi đá, lợi dụng những bóng tối của các khối phế liệu khổng lồ để che giấu hành tung.

Thường Sinh thu hồi Trạch Huyết Kiếm khi còn cách bức tường thép phía Tây của thành phố khoảng năm trăm mét. Hắn hóa thành một bóng đen, vận dụng 《Quỷ Ảnh Mê Tung》 ở mức độ tinh vi nhất, lướt qua những trạm gác mà không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Mục tiêu của hắn là hệ thống xử lý khí thải cũ, một đường ống khổng lồ chạy ngầm dưới lòng đất và dẫn thẳng lên mặt đất của thành phố sắt, đó là đường ống mà trước đó hắn dẫn Lâm Thanh Mộc và Tiêu Viêm chạy khỏi, nó nằm ở rìa biển, nơi mà đồ thải từ tầng đỉnh lúc trước

Thường Sinh lách mình vào bên trong miệng ống xả khổng lồ, nơi những dòng chất lỏng hóa học sủi bọt đen kịt vẫn đang cuồn cuộn đổ ra biển. Mùi lưu huỳnh và kim loại nồng nặc đủ để khiến phổi của một người bình thường tan chảy trong vài phút, nhưng với hắn, luồng u khí này chỉ làm huyết dịch trong người thêm phần hưng phấn.

Hắn không chọn cách ngự kiếm đi ngược lên vì tiếng rít của không khí trong đường ống hẹp sẽ có thể đánh động các cảm biến âm thanh. Thường Sinh áp sát người vào vách thép trơn trượt, mười đầu ngón tay vận chân khí bấm sâu vào lớp hợp kim, leo ngược lên trên như một con thằn lằn.

Càng lên cao, áp suất không khí càng tăng. Những tiếng ầm ầm từ hệ thống lọc khí ở tầng trên vọng xuống dồn dập. Thường Sinh dừng lại ở một ngã ba đường ống, nơi có lưới tản nhiệt dẫn thẳng vào khu vực Hành lang Kỹ thuật của Tầng Giữa.

Bọn chúng hoàn toàn không ngờ rằng, kẻ mà chúng đang lùng sục khắp các cánh rừng lại đang hiện diện ngay trong lòng huyết quản của thành phố.

Thường Sinh dùng tay không xé toạc tấm lưới tản nhiệt, nhẹ nhàng nhảy xuống mặt sàn kim loại lạnh ngắt.

Thường Sinh đứng giữa hành lang kỹ thuật vắng lặng, hơi thở hắn hòa vào tiếng rung rì rầm của những đường ống hơi nước. Hắn khẽ nhíu mày. Thành Phố Sắt là một mê cung khổng lồ, và cái tên “Neos” mà đám lính đánh thuê nhắc tới ban chiều vẫn còn là một ẩn số về sào huyệt của bọn chúng.

Tên Nghị trưởng mà hắn giết lúc trước chỉ là kẻ đứng đầu chính quyền dân sự của Tầng Đỉnh, nhưng đó chỉ toà nhà cao nhất trong những toà nhà chọc trời mà nơi đây có, trong thành phố sắt này có hàng chục toà nhà cao thấp đan xen, hắn vẫn chưa xác định được đâu là sào huyệt của bọn chúng.

Bọn chúng có cả những chiếc robot chiến đấu không người lái và cả đội quân trang bị vũ khí như vậy, có thể là một thế lực ngầm hoặc một tập đoàn quân sự ở nơi đây.

Hắn nhìn xuống bộ Thanh Long Bì Giáp đang mặc trên người. Quá nổi bật. Nếu cứ thế này bước ra đường phố, hắn sẽ là mục tiêu của mọi camera an ninh.

Thường Sinh thu liễm sát khí, hắn tìm thấy một tủ đồ của công nhân bảo trì trong góc hành lang. Hắn lấy ra một chiếc áo khoác trùm đầu bạc màu, khoác bên ngoài bộ bì giáp để che đi những phiến vảy xanh đen. Trạch Huyết Kiếm cũng được hắn quấn lại bằng một lớp vải bạt cũ, trông không khác gì một thanh sắt phế liệu mà những kẻ lượm ve chai hay mang theo.

Hắn đẩy cánh cửa thoát hiểm, bước ra một con phố ở Tầng Giữa.

Khác với vẻ hào nhoáng của Tầng Đỉnh hay sự mục nát của Tầng Đáy, Tầng Giữa là nơi hỗn tạp nhất. Những ánh đèn neon đỏ quạch nhấp nháy, mùi rác thải trộn lẫn với mùi dầu mỡ từ những quán ăn rẻ tiền. Những kẻ lính đánh thuê, thợ săn tiền thưởng và những tay buôn tin tức thường tụ tập ở đây.

Thường Sinh bước vào một quán bar mang tên “Rỉ Sét”. Tiếng nhạc xập xình chói tai và làn khói thuốc đặc quánh bao trùm không gian. Hắn chọn một góc khuất, nơi ánh đèn neon tím tái không rọi tới được.

Hắn thò tay trong Thanh Phong Bì Giáp không biết lấy từ đâu ra, lấy ra tinh thể màu đỏ rực, đặt lên trên mặt bàn gỗ đầy vết trầy xước. Viên đá chói loá giữa ánh đèn, toả ra ánh sáng ma mị thu hút ảnh nhìn của tên pha chế ngay lập tức.

Tên pha chế, một kẻ có nửa khuôn mặt bị thay máy móc, trợn tròn con mắt máy móc. Hắn nhanh như chớp chộp lấy viên tinh thể đỏ trước mặt, kéo sát về phía mình như sợ kẻ khác nhìn thấy.

Hắn nhìn vào viên tinh thể rồi lại nhìn vào Thường Sinh, rồi mới nở nụ cười, thì thầm giọng khàn đặc.

“Viên tinh thể này ngươi lấy từ đâu ra?”

Thường Sinh không trả lời hắn, ánh mắt tím đen sâu thẩm tĩnh lặng như mặt hồ nhìn chằm chằm vào mắt tên kia.

Tên pha chế kia bật cười: “Phải biết muốn có được thứ này phải giết được Zombie cấp trung.”

“Phải biết dị năng giả cấp trung mới có thể giết được…”

“Ngươi là một những dị năng giả cấp trung hả, sao ta chưa bao giờ thấy ngươi trên bảng xếp hạng của Thành Phố Sắt nhỉ?”

Thường Sinh khẽ nhíu mày lại, trước đó hắn tới nơi này chưa bao giờ nghe nói từ này bao giờ.

“Đó là gì?”

Tên pha chế thấy hắn hỏi liền ngạc nhiên.

“Ngươi thực sự không biết.”

“Bảng xếp hạng dị năng giả của Thành Phố Sắt.”

“Nó được đánh giá bởi quân đội, những dị năng giả được đánh giá theo cấp bậc.”

Thường Sinh trầm ngâm, trước giờ trong thời gian hắn ở trong khu rừng kia với Lâm Thanh Mộc, hắn hiếm khi đi ra ngoài nên là những khái niệm này đối với hắn hơi xa lạ.

“Nó xuất hiện từ khi nào?”

Tên pha chế nhìn Thường Sinh như nhìn một sinh vật lạ vừa bò ra từ hầm trú ẩn cổ đại. Hắn lau cái ly một cách máy móc, con mắt điện tử xoay tròn tít rồi dừng lại.

“Ngươi sống trong rừng núi à? Hơn một năm trước quân đội và các tập đoàn quân sự trên khắp mọi nơi đã thống nhất lại hệ thống đo lường cấp bậc.” Tên pha chế vừa nói vừa lén lút cất viên tinh thể đỏ vào ngăn bí mật dưới quầy bar.

Hắn rướn người tới gần, giọng nói bị át đi bởi tiếng nhạc bass dập mạnh từ sàn nhảy: “Kể từ khi lũ quái vật biến dị tiến hóa lên cấp trung và cấp cao, súng đạn thông thường không còn giải quyết được vấn đề nữa.”

“Thế giới này giờ thuộc về những kẻ đặc biệt, dị năng giả, siêu phàm, họ là những người đặc biệt được lựa chọn.”

Thường Sinh đứng im tại chỗ hắn không nói lời nào đang tiêu hoá những thông tin vừa rồi, điểm đặc biệt làm hắn chú ý tới “cấp cao” bấy nhiêu hắn ẩn cư một thời gian Zombie đã tiến hoá tới đó cũng dễ hiểu.

“Zombie cấp Cao…” Thường Sinh thầm lẩm bẩm, giọng nói bị át đi trong tiếng gầm rú của dàn loa.

“Bọn chúng mạnh đến mức nào?”

“Mạnh đến mức nào ư? Một con cấp Cao có thể quét sạch cả một tiểu đội lính vũ trang hạng nặng trong vài phút. Bọn chúng không còn là những cái xác không hồn chạy bằng bản năng nữa. Bọn chúng có trí khôn, có kỹ năng săn mồi, thậm chí một số con còn sở hữu năng lực đặc dị gần giống như dị năng giả.”

“Cách đây ba tháng, một thực thể cấp Cao xuất hiện ở phía Nam thành phố. Ngươi biết chuyện gì đã xảy ra không?”

“Lúc đó có tận 2 dị năng giả cấp trung, nhiều dị năng giả cấp thấp và 3 Siêu Phàm được điều đi hộ tống dàn xe nhu yếu phẩm, lúc đi giữa đường họ lại gặp nó.”

“Chỉ trong một khoảng khắc, cả đoàn quân gần như bị xoá sổ hoàn toàn, chỉ có vài người may mắn sống sót lúc đó thoát nạn kể lại thôi.”

Thường Sinh trầm ngâm một lúc, nhìn vào tên pha chế kia mới hỏi câu hỏi hắn định nói từ nãy tới giờ.

“Ngươi biết tập đoàn Neos không?”

Tên pha chế đang định cầm lấy ly rượu uống dở của khách để lau, nghe thấy cái tên đó thì khựng lại, chiếc ly suýt chút nữa tuột khỏi bàn tay máy móc. Hắn nhìn Thường Sinh bằng ánh mắt đầy kinh nghi, rồi vội vàng cúi thấp người xuống hơn nữa, con mắt điện tử xoay tít để quét xem có ai đang nghe lén hay không.

“Ngươi… ngươi hỏi về bọn chúng làm gì?” Tên pha chế hạ thấp giọng đến mức tối thiểu. “Phải biết rằng ở Thành Phố Sắt này, nhắc đến Nghị viện thì người ta sợ, nhưng nhắc đến Neos thì người ta chỉ muốn im lặng để bảo toàn mạng.”

Gã liếc nhìn viên tinh thể đỏ rực, dường như cái giá này đã đủ để gã mạo hiểm nói ra những bí mật mà gã luôn chôn giấu:

“Cái vụ thảm sát ở phía Nam mà ta vừa kể… có lời đồn rằng nó chính à một ‘sản phẩm lỗi’ trốn thoát từ phòng thí nghiệm của Neos. Bọn chúng không chỉ là một tập đoàn quân sự, mà là một lũ điên cuồng chuyên nghiên cứu về sự tiến hóa của virus Zombie và Gen người.”

“Tất cả mọi người ở đây đều ngầm hiểu, không nên dính dáng tới bọn chúng, ta khuyên ngươi cũng nên như vậy đi.”

“Trụ sở của chúng ở đâu?” Thường Sinh mặt lạnh như băng, ánh mắt sâu thẩm điềm tĩnh hỏi, đôi mắt tím đen khoá chặt tên pha chế trước mặt.

Tên pha chế khựng lại, đôi mắt máy móc xoay tít như bị chập mạch trước cái nhìn trực diện của Thường Sinh. Hắn nuốt nước bọt, sự tham lam lúc nãy khi nhìn vào viên tinh thể đã bị thay thế bằng nỗi sợ.

“Ta không biết trụ sở chính xác nằm ở đâu. Không ai biết cả,” hắn thì thầm, tay run run đẩy tờ hoá đơn điện tử cũ nát về phía Thường Sinh.

“Bọn chúng cực kỳ kín tiếng. Chỉ biết mọi đầu mối liên lạc và vận chuyển đều đổ dồn về Khu Công Nghiệp Phía Đông, ngay sát vách ngăn của Tầng Đỉnh.”

“Coi như tin tức này là phí mà ngươi đưa ta viên tinh thể kia đi.”

Gã liếc ra phía cửa quán bar một lần nữa rồi nói nhanh: “Nếu ngươi muốn tìm manh mối, hãy đến Trạm Trung Chuyển 402. Đêm nay có một chuyến hàng đặc biệt. Bọn chúng điều động cả quân đội riêng để hộ tống, điều mà bình thường không bao giờ thấy. Ta chỉ biết bấy nhiêu thôi…”

Thường Sinh thu hồi ánh mắt, không nói thêm một lời nào. Hắn đứng dậy, chiếc áo khoác bạc màu che khuất hoàn toàn bộ Thanh Long Bì Giáp bên trong, hắn quay người đi về phía cửa bước thẳng ra khỏi quán bar.

Bên ngoài, ánh đèn neon đỏ quạch của Tầng Giữa phản chiếu lên những vũng nước dầu mỡ trên mặt đường. Thường Sinh lướt đi như một bóng ma lặng lẽ đi về phía đông, đi theo đường chỉ trên tờ giấy hoá đơn cũ từ tên pha chế kia đưa cho hắn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

gia-toc-tu-tien-tu-nhi-lang-than-menh-cach-bat-dau.jpg
Gia Tộc Tu Tiên: Từ Nhị Lang Thần Mệnh Cách Bắt Đầu
Tháng 1 30, 2026
luyen-khi-doat-cuoi-nguyen-anh-nguoi-lam-day-la-nu-tan-a.jpg
Luyện Khí Đoạt Cưới Nguyên Anh? Ngươi Làm Đây Là Nữ Tần A!
Tháng 2 5, 2026
than-hao-giao-hoa-cac-nang-tat-ca-deu-la-huong-ta-toi.jpg
Thần Hào: Giáo Hoa Các Nàng Tất Cả Đều Là Hướng Ta Tới
Tháng 2 2, 2026
thi-rot-ve-sau-ta-thanh-quy-phi-trai-lo-quyen-khuynh-thien-ha.jpg
Thi Rớt Về Sau, Ta Thành Quý Phi Trai Lơ, Quyền Khuynh Thiên Hạ
Tháng 2 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP