Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
o-trong-game-nhat-lao-ba-dung-la-nu-ma-dau.jpg

Ở Trong Game Nhặt Lão Bà Đúng Là Nữ Ma Đầu

Tháng 1 22, 2025
Chương 758. Đại kết cục Chương 757. Huyền Diệp thế giới?
vong-du-chi-mot-kiem-di-ve-dong

Võng Du Chi Một Kiếm Đi Về Đông

Tháng 10 21, 2025
Chương 524: Khởi đầu mới. Chương 523: Tiên môn mở ra.
cao-vo-bat-dau-cuop-doat-than-cap-tai-nguyen.jpg

Cao Võ: Bắt Đầu Cướp Đoạt Thần Cấp Tài Nguyên

Tháng mười một 24, 2025
Chương 876: Đại kết cục Chương 875: Tay cầm ngôi sao
de-nguoi-cuop-co-duyen-khong-co-de-nguoi-cuop-hong-nhan.jpg

Để Ngươi Cướp Cơ Duyên Không Có Để Ngươi Cướp Hồng Nhan!

Tháng 1 22, 2025
Chương 603. Chung mạt (2) Chương 602. Chung mạt (1)
do-thi-chi-tu-linh-dieu-khac-su.jpg

Đô Thị Chi Tử Linh Điêu Khắc Sư

Tháng 1 22, 2025
Chương 548. Ta cái thế anh hùng Chương 547. Điện ảnh lần đầu
khong-cho-nguoi-lam-pokemon-huan-luyen-gia.jpg

Không Cho Ngươi Làm Pokémon Huấn Luyện Gia!

Tháng 1 31, 2026
Chương 138: Cái gì gọi là Floragato cũng phi pháp ? Chương 137: Red: Green, ta có một kế có thể trợ ngươi đại phá Hạ Trì!
cuu-thien-luan-hoi-quyet.jpg

Cửu Thiên Luân Hồi Quyết

Tháng 2 2, 2026
Chương 113: Huyết Nguyệt Giáo Thánh Tử! Chương 112: Tích phân tăng vọt!
dai-tuyet-man-long-dao

Đại Tuyết Mãn Long Đao

Tháng 12 25, 2025
Chương 590, Trảm Long chi chiến (1 ) Chương 589, lãng quên
  1. Mạt Thế Độc Tiên
  2. Chương 91: Ma tính bộc phát
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 91: Ma tính bộc phát

Thường Sinh đứng lơ lửng trên không trung thêm một lát, chân khí tỏa ra, quét sạch mọi ngóc ngách trong bán kính vài cây số. Tiếng động cơ đã tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng gió rít qua các khe đá và tiếng lửa cháy lách tách từ đống xác máy bay ở dưới mặt đất.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung cảm nhận những dao động năng lượng dù là nhỏ nhất. Không có tín hiệu nào khác, không có hơi thở con người. Có vẻ như tập đoàn kia chỉ cử một đội nhỏ để xác minh toạ độ.

Thường Sinh thu hồi chân khí, thanh Trạch Huyết Kiếm dưới chân từ từ hạ độ cao, đưa hắn đáp nhẹ nhàng xuống đỉnh khối đá. Sương mù của rừng bắt đầu tràn về, bao phủ lấy những dấu vết của cuộc tàn sát, dưới cái nhìn của người thường, nơi này chỉ là một thung lũng chết chóc đầy khí độc, nhưng với Thường Sinh, đây là vành đai bảo vệ đầu tiên.

Hắn đứng lặng người nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tòa cao ốc lờ mờ hiện ra sau lớp bụi mờ. Ánh mắt hắn lạnh lẽo, thâm trầm như mặt hồ không đáy.

Trời đã bắt đầu về trưa. Nắng gắt xuyên qua lớp mây, tạo thành những dải sáng vàng nhạt chiếu xuống những tán lá biến dị. Thường Sinh phủi lớp bụi bám trên Thanh Long Bì Giáp, quấn băng vải quanh kiếm rồi đặt ngang hông. Sát khí cuồn cuộn lúc nãy được hắn thu liễm hoàn toàn vào sâu trong đan điền, thay vào đó là vẻ thâm trầm, điềm tĩnh thường ngày.

Hắn vận chuyển 《Quỷ Ảnh Mê Tung》 thân hình nhòe đi, băng qua những bụi cây gai góc để trở về nhà.

Tại căn nhà gỗ, khi bước qua ranh giới của trận pháp, cảm giác ấm áp và mùi hương thanh khiết của Thanh Linh Thảo lập tức ập đến, xoa dịu những căng thẳng trên cơ thể hắn. Thường Sinh dừng lại ở hiên nhà, cởi bỏ bộ bì giáp, treo thanh kiếm lên giá gỗ cạnh cửa.

Lâm Thanh Mộc từ trong bếp bước ra, tay bưng một bát canh nóng hổi. Nàng nhìn thấy hắn bình an vô sự thì khẽ thở phào, đôi mắt lộ rõ vẻ yên tâm.

“Ngươi về đúng lúc lắm, cơm vừa chín tới. Thường An cũng vừa tỉnh dậy, thằng bé cứ nhìn ra cửa suốt.”

Thường Sinh bước lại gần, bế lấy đứa con trai đang bò về phía mình. Hắn hít một hơi thật sâu mùi sữa thơm tho trên người con.

“Hôm nay thung lũng yên tĩnh lạ thường, ta chỉ đi dạo vài vòng xem bẫy thôi.” Hắn nói dối một cách trơn tru, không muốn nàng phải lo lắng về những thứ kia.

Hắn ngồi xuống bàn ăn, nhìn bát canh đạm bạc nhưng ấm cúng. Bên ngoài, trận pháp vẫn đang âm thầm vận hành, che giấu đi một thiên đường nhỏ giữa lòng địa ngục mạt thế.

Buổi chiều hôm đó, hắn đang đi dạo với Lâm Thanh Mộc đang bế Thường An, bỗng hắn lại cảm nhận được nhiều luồng khí tức con người đang ở phía xa. Ánh mắt hắn đang bình lặng bống chốc co rụt lại, sắc tím sẫm lạnh lẽo tràn ngập trong đồng tử.

Lâm Thanh Mộc nhận ra sự thay đổi quanh hắn, nàng siết chặt vòng tay bế Thường An, giọng lo lắng: “Có chuyện gì sao?”

Thường Sinh không trả lời, linh thức của hắn đang phóng xa ra phía xa ngoài trận pháp, phóng thẳng về phía Đông Bắc. Hắn cảm nhận được rõ ràng hơn mười kẻ đang di chuyển với tốc độ khá nhanh với người thường đang tiếp cận tới căn nhà này.

“Thanh Mộc, ngươi bế Thường An vào trong đi.”

Giọng hắn trầm thấp nhưng mang theo sự quyết đoán. Nàng nhìn thấy khuôn mặt lạnh băng của hắn, hiểu rằng có thứ gì đó đang đến đây, nàng gật đầu, ôm chặt Thường An đi vào căn nhà gỗ.

Thường Sinh quay người đi theo sau, bước vào nhà khoác Thanh Phong Bì Giáp và lấy Trạch Huyết Kiếm mang ngang hông rồi mới đi ra ngoài.

Lúc này sát khí cuồn cuộn từ người hắn toả ra khiến cỏ cây xung quanh như bị đông cứng lại. Hắn lướt đi ra ngoài trận pháp, lao thẳng về phía đông bắc, vị trí của những vị khách không mời kia.

Thân ảnh Thường Sinh như một bóng ma, thoắt ẩn thoắt hiện giữa những tán lá cây biến dị. Mỗi bước chân của hắn chạm vào dưới nền đất đều không phát ra tiếng động nào, nhưng mặt đất nơi hắn lướt qua đều lưu lại một làn sương lạnh lẽo.

Cách vị trí căn nhà hai cây số, tại một thung lũng hẹp, đoàn quân của Neos đang tiến quân. Hai chiếc xe bọc thép hạng nặng đi đầu, nòng pháo laser liên tục quét qua các bụi rậm. Mười chiếc Drone Predator-X lơ lửng trên cao như những con diều hâu sắt, camera hồng ngoại rà soát từng milimet sự sống.

Thường Sinh đứng trên đỉnh một ngọn cây cổ thụ, đôi mắt tím đen nhìn xuống mười mấy luồng khí huyết hừng hực bên dưới. Hắn cảm nhận được ba luồng khí thế khác biệt còn lại.

Không một lời cảnh cáo, Thường Sinh hành động.

《Ngự kiếm thuật: Thanh Phong Biến》

Thanh Trạch Huyết Kiếm từ sau hông hóa thành một vệt đen xé toạc không gian, lao thẳng xuống chiếc máy bay không người lái gần nhất.

Xoẹt!

Chiếc drone bị chẻ làm đôi trước khi hệ thống cảnh báo kịp vang lên. Thường Sinh nhún người, rơi tự do từ ngọn cây cao hàng chục mét. Giữa không trung, hắn đạp mạnh vào hư không, chân khí bùng phát làm bàn đạp, đưa hắn đáp xuống ngay đỉnh chiếc xe bọc thép đi đầu.

“Kẻ địch xâm nhập!”

Tiếng hét của toán lính đánh thuê chưa dứt, Thường Sinh đã vung tay.

《Kiếm Phong》

Một đạo kiếm khí màu đen kịt, mang theo sức mạnh huỷ diệt, chém ngang qua nhóm lính đang đi bên cạnh xe. Những chiếc khiên chống bạo động và giáp cao cấp vỡ vụn như giấy trước luồng khí kình này.

Đoàng! Đoàng!

Toán lính phản ứng cực nhanh. Tên dị năng giả hệ Hỏa gầm lên, hai tay hắn đỏ rực rồi phóng ra một luồng hỏa trụ thiêu cháy cả một vùng rừng, nhắm thẳng vào Thường Sinh. Cùng lúc đó, các chiếc drone còn lại đồng loạt khóa mục tiêu, các họng súng máy xung mạch trút cơn mưa đạn điện từ xuống đỉnh xe bọc thép.

Thường Sinh lạnh lùng thu hồi Trạch Huyết Kiếm về tay.

《Ngưng Huyết Chùy》

Một màng chắn máu đặc quánh hiện ra bao phủ lấy thân hình hắn. Đạn điện từ bắn vào lớp màng tạo ra những tiếng xèo xèo và khói trắng, nhưng không thể xuyên qua. Ngọn lửa của tên dị năng giả thiêu đốt bên ngoài lớp huyết năng, càng khiến vẻ mặt của Thường Sinh thêm phần ma mị và tàn độc dưới ánh lửa đỏ.

Sau một hồi xả đạn điên cuồng, mặt đất bị cày xới nát bét, khói thuốc súng lẫn với hơi nóng từ hỏa tạo thành một màn sương mù mịt, đặc quánh che khuất tầm nhìn. Những họng súng xung mạch đỏ rực dần ngừng lại, tiếng động cơ drone cũng hạ thấp cao độ, lờ mờ quét laser xuyên qua làn khói xám.

“Mục tiêu đã bị tiêu diệt!” Tên kỹ thuật viên trên xe bọc thép báo cáo qua bộ đàm.

Tên dị năng hoả thu lại đôi bàn tay còn bốc khói, thở phào một hơi: “Có lẽ chỉ là một sinh vật biến dị gì đó có chút tốc độ thôi.”

Đám lính đánh thuê bắt đầu nới lỏng súng đang cầm trong tay, một vài tên bước lên định kiểm tra xác của con quái vật màu đen lúc nãy rơi xuống, để có thể thu thập vật mẫu.

Thế nhưng, ngay khi làn khói bị một cơn gió rừng thổi bạt qua, nụ cười của bọn chúng bỗng chốc đông cứng lại.

Tại vị trí trung tâm của cuộc oanh tạc, không hề có một cái xác nát bét nào. Chỉ có một khối huyết năng hình cầu đỏ sẫm như một quả tim khổng lồ đang đập nhịp nhàng, bề mặt nó chi chít những vết đạn và vết cháy xém nhưng vẫn vẹn nguyên không một vết nứt.

Một tiếng “Rắc” nhẹ vang lên. Khối cầu máu đột ngột nổ tung ra bên ngoài, không phải là tan biến mà là hóa thành hàng nghìn mảnh vụn huyết năng sắc lẹm bắn tỏa ra xung quanh như một quả lựu đạn mảnh cực lớn.

Bọn chúng còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã bị những mảnh huyết năng xuyên thủng giáp ngực của hai tên lính đi đầu. Thường Sinh hiện ra từ giữa vòng tròn máu, mai tóc đen hơi rối, bộ Thanh Phòng Bì Giáp màu đen xan lẫn màu lục hiện lên giữa mờ ảo giữa làn khói. Gương mặt hắn lạnh lùng đến mức tàn nhẫn.

Hắn không để cho bọn chúng nói lời nào liền động.

《Ngự kiếm thuật: Thanh Phong Biến》

Trạch Huyết Kiếm từ trong tay hắn thoát ly, không phải lao đi theo đường thẳng mà xoay tròn như một chiếc quạt tử thần ngay sát mặt đất. Thanh kiếm xé toạc không khí, quét qua đôi chân của ba tên lính đứng gần nhất trước khi bọn chúng kịp bóp cò lần nữa.

Thường Sinh nhún người, lướt đi như một bóng ma áp sát tên dị năng giả hệ Hỏa.

“Đến lượt ngươi.”

Giọng nói trầm thấp của hắn vang lên ngay bên tai tên kia. Tên hệ Hỏa kinh hoàng định vận luồng hơi nóng để phản kích, nhưng hắn đã thấy đôi mắt tím đen của Thường Sinh sát ngay trước mặt.

Thường Sinh không còn đứng nhìn nữa. Hắn vận chuyển 《Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết》 luồng chân khí ma đạo thâm trầm từ đan điền cuộn trào, chảy dọc theo các kinh mạch. Những đường gân màu đen nổi lên trên gương mặt và cánh tay hắn, trông như những con rết tà ác đang bò dưới da. Đôi mắt tím ban nãy giờ đây chuyển sang màu tím đỏ xen lẫn sắc đen thẫm, một dấu hiệu của sự khát máu đến cực độ.

Sát khí tỏa ra từ người hắn lúc này không còn là sự lạnh lẽo đơn thuần, mà là một loại tử khí có thực thể, khiến đám cỏ cây xung quanh lập tức héo rũ, đen kịt.

Tên dị năng hệ hoả kia chưa kịp định thần thì đã cảm giác lồng ngực của mình lạnh ngắt. Bàn tay Thường Sinh bọc trong chân khí đen kịt đâm xuyên qua lớp giáp và xuyên qua lồng ngực hắn, bóp trái tim của tên kia đang đập loạn xạ.

Hắn rút tay ra, không nhìn lấy cái xác đang đổ gục, mà lướt đi như một vệt mực tàu giữa bầy kiến.

《Ngự kiếm thuật: Thanh Phong Biến》

Thanh Trạch Huyết Kiếm nhận được chân khí từ 《Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết》 lưỡi kiếm rung lên bần bật, phát ra tiếng rền rĩ như tiếng quỷ khóc thần gào. Đạo hắc quang đỏ rực xé toạc không gian, lao thẳng vào giữa đội hình quân địch.

Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!

Ba tên lính tiếp theo bị chẻ làm đôi ngay lập tức, nhưng những tên còn lại lập tức phản ứng lại, bọn chúng đồng loạt kích hoạt các thiết bị trên cổ tay. Những tấm khiên năng lượng lục giác đan xen vào nhau tạo một bức tường khiên năng lượng.

“Bắn! Bắn nát nó cho ta!”

Chín chiếc drone Predator-X còn lại trên cao đồng loạt nghiêng nòng. Không còn là súng xung mạch thông thường, lần này chúng phóng ra những sợi dây xích điện từ nhằm khóa chặt quỹ đạo của thanh phi kiếm. Cùng lúc đó, cơn mưa đạn bắn từ các tay súng đánh thuê trút xuống vị trí của Thường Sinh như thác đổ.

Thường Sinh đứng giữa vòng vây, đôi mắt tím đỏ đen xen lẫn rực sáng. Hắn không thu kiếm về mà tay trái tiếp tục kết ấn.

《Ngưng Huyết Chùy》

Một khối huyết năng khổng lồ bao bọc lấy hắn, những viên đạn xuyên qua lớp phòng thủ máu đó lập tức bị chặn bên ngoài ngay lập tức không thể tiến thêm. Tuy nhiên, áp lực từ hai dị năng giả còn lại bắt đầu ập đến.

Tên dị năng thứ hai bước ra, hai tay hắn biến thành những lưỡi đao hợp kim dài mét rưỡi. Hắn dậm mạnh chân, mặt đất xung quanh bỗng chốc mọc lên hàng loạt chông sắt nhọn hoắt đâm ngược từ dưới chân Thường Sinh lên.

“Chết đi!”

Cùng lúc đó, tên dị năng giả thứ ba một kẻ giơ tay ép mạnh xuống. Thường Sinh bỗng thấy toàn thân nặng trịch như bị một ngọn núi đè lên, thanh phi kiếm trên không trung cũng bị kéo tuột xuống mặt đất.

Chín chiếc máy bay trên cao chớp thời cơ, phóng đồng loạt 18 quả tên lửa mini khóa mục tiêu. Chúng bay theo quỹ đạo xoắn ốc, tạo thành một lưới lửa không lối thoát nhắm thẳng vào cái kén huyết năng của Thường Sinh.

Khói bụi, tia điện và sương máu bùng nổ dữ dội. Toán lính đánh thuê điên cuồng nã đạn không ngừng nghỉ, dồn toàn bộ hỏa lực vào một điểm. Chúng biết, chỉ cần một giây lơi lỏng, con quái vật mang đôi mắt tím đỏ kia sẽ xé xác tất cả.

Thường Sinh đứng trong trung tâm của cuộc oanh tạc, đôi mắt tím đỏ đen càng lúc càng đậm. Những đường gân đen trên mặt hắn giật mạnh liên hồi. Hắn không hề né tránh, mà đang dùng chân khí cưỡng ép nuốt chửng áp lực trọng lực xung quanh.

Thường Sinh không để cho áp lực trọng lực đè nặng thêm một giây nào nữa. Hắn rít lên một tiếng lạnh lẽo, chân khí trong người hắn bắt đầu bùng nổ, cưỡng ép bẻ gãy xiềng xích vô hình đang trói buộc cơ thể.

《Quỷ Ảnh Mê Tung》

Thân ảnh hắn đột ngột nhòe đi giữa cơn mưa đạn. Một giây trước hắn còn ở tâm điểm vụ nổ, một giây sau, sáu tàn ảnh đen đặc đã xuất hiện ở sáu vị trí khác nhau trong đội hình địch, khiến hệ thống cảm biến của chín chiếc drone Predator-X và máy quét của đám lính hoàn toàn bị nhiễu loạn.

Hắn xuất hiện ngay sát tên dị năng giả hệ Trọng lực kẻ đang ra sức ép lòng bàn tay xuống đất.

《Kiếm Phong》

Không một chút chần chừ, Thường Sinh vung ngang thanh Trạch Huyết Kiếm. Một đạo kiếm khí đen kịt xen lẫn sắc đỏ sẫm xé toạc không gian, mang theo sức mạnh tàn bạo.

Phập—!

Tên hệ Trọng lực còn chưa kịp thu tay về thì cả nửa thân trên của gã đã bị kiếm khí chẻ làm đôi. Máu phun ra chưa kịp chạm đất đã bị độc khí từ thanh kiếm làm cho đen kịt và bốc hơi.

“Thằng khốn!”

Tên dị năng còn lại gầm lên, hai cánh tay đao hợp kim của gã chém tới tấp vào tàn ảnh của Thường Sinh. Hắn không lùi mà tiến, thân hình uốn lượn như một loài bò sát tà ác giữa những lưỡi đao sắc lẹm. Ngay khoảnh khắc tên kia lộ ra sơ hở ở mạn sườn, Thường Sinh vung tay trái, một đạo 《Kiếm Phong》 thứ hai nổ ra ở cự ly gần.

Rầm—!

Đạo kiếm khí trực tiếp chém đứt lìa một cánh tay hợp kim của hắn, đồng thời hất văng gã ra xa. Thường Sinh lướt theo như hình với bóng, Trạch Huyết Kiếm trong tay hắn đâm thẳng vào giữa trán tên kia, xuyên qua lớp hộp sọ đã được cường hóa bằng kim loại một cách dễ dàng.

Giết xong hai tên dị năng giả phiền phức nhất, Thường Sinh quay phắt lại nhìn chín chiếc drone đang điên cuồng phóng tên lửa bám đuổi. Đôi mắt tím đỏ đen của hắn rực lên sự cuồng loạn.

Hắn giẫm mạnh chân xuống đất, mượn lực từ một xác lính dưới chân, nhún người lao vút lên cao.

《Ngự kiếm thuật: Thanh Phong Biến》

Hắn điều động thanh kiếm nhanh đến cực độ, thanh Trạch Huyết Kiếm nhận được ý niệm, phát ra một tiếng rít dài chói tai, hóa thành một đạo hắc quang xé toạc màn khói xám. Tốc độ của nó lúc này đã vượt xa mắt thường có thể theo kịp, nhanh đến mức đám lính bên dưới chỉ còn thấy một dải lụa đen đỏ đan xen, uốn lượn như một con rồng điên giữa bầy chim sắt.

Hắn điều khiển thanh kiếm lách qua khe hở của hai quả tên lửa tầm nhiệt đang lao tới. Ngay khoảnh khắc lướt qua chiếc Predator-X đầu tiên, hắn không cần vung kiếm, mà chỉ mượn tốc độ kinh hoàng của phi kiếm để tạo ra một luồng khí kình sắc lẹm xẻ đôi lớp vỏ hợp kim của nó.

Bùm!

Chiếc drone thứ nhất nổ tung. Thường Sinh vẫn không dừng lại, hắn điều khiển thanh kiếm thực hiện một cú ngoặt gấp 90 độ, cơ thể gần như song song với mặt đất.

《Kiếm Phong》

Hắn vừa di chuyển vừa vung tay trái, liên tiếp năm đạo kiếm khí màu đen kịt phóng ra từ lòng bàn tay. Năm đạo kiếm khí này như có linh tính, bay theo quỹ đạo lắt léo, trực tiếp đâm xuyên qua lõi năng lượng của năm chiếc drone đang định tản ra.

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Năm quầng lửa rực cháy trên bầu trời thung lũng. Chỉ còn lại ba chiếc cuối cùng đang hoảng loạn kích hoạt chế độ tự sát để lao vào hắn. Sát khí từ 《Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết》 khiến thanh Trạch Huyết Kiếm dưới chân hắn đột ngột phình to ra một vòng ảo ảnh huyết sắc.

Hắn đột ngột nhảy lên khỏi phi kiếm, đứng lơ lửng giữa hư không bằng chân khí, trong khi thanh kiếm theo lệnh của hắn xoay tròn như một chiếc cối xay thịt khổng lồ, quét ngang qua ba chiếc drone còn lại.

Rắc! Rắc! Rắc!

Ba khối sắt vụn bị chẻ nát vụn, rơi xuống như mưa lửa.

Thường Sinh rơi tự do xuống từ độ cao hàng chục mét, vạt áo choàng tung bay trong gió, đôi mắt ma mị nhìn thẳng xuống đám lính đánh thuê đang run rẩy bên dưới. Khi mũi chân hắn chạm vào nóc chiếc xe bọc thép cuối cùng, một tiếng Rầm chấn động vang lên, khiến lớp vỏ thép dày cộp lõm xuống một mảng lớn.

Toàn bộ hỏa lực trên không bị quét sạch. Đám lính đánh thuê phía dưới nhìn bóng hình nam nhân với đôi mắt ba màu tím-đỏ-đen đang đứng lù lù trên xe mình, đôi chân chúng nhũn ra, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng.

Hắn từ từ cúi xuống, thanh Trạch Huyết Kiếm đã quay lại trong tay, lưỡi kiếm rỉ ra những giọt máu đen kịt. Trong khu rừng ngập tràn mùi khét và máu tanh nồng nặc. Thường Sinh đứng trên nóc xe bọc thép, hơi thở hắn bắt đầu trở nên nặng nề, dồn dập. Những đường gân đen trên mặt hắn giật mạnh liên hồi theo nhịp đập của trái tim.

Nhưng lúc này, trong đầu của hắn, một giọng nói trầm thấp quen thuộc bỗng vang lên, như thể nó phát ra từ chính những góc tối nhất trong linh hồn hắn: ‘Giết hết bọn chúng…’

‘Giết hết đi…’

Đôi mắt ba màu tím đỏ đen xen lẫn của Thường Sinh chợt co rút lại. Hắn vừa đột phá không bao lâu, nay tâm cảnh lúc này lại dao động mãnh liệt.

Ánh nhìn của hắn dời từ lưỡi kiếm đang nhỏ máu đen xuống đám lính đánh thuê đang ở dưới đứng trên đất. Trong đầu hắn lúc này chỉ còn một chữ: GIẾT.

Hắn khẽ rít lên qua kẽ răng, bàn tay siết chặt chuôi kiếm đến mức lớp bì giáp kêu lên răng rắc.

“Im đi…” Thường Sinh lầm bầm, nhưng giọng nói trong đầu càng lúc càng lớn, thúc giục hắn lao vào cuộc thảm sát vô độ.

Hắn từ từ giơ thanh Trạch Huyết Kiếm lên cao, luồng hắc quang trên lưỡi kiếm bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bao trùm lấy cả chiếc xe bọc thép. Đám lính bên dưới kinh hoàng tột độ, có người đã bắt đầu khóc rống lên vì áp lực tử vong đang đè nặng.

Chỉ cần một nhát kiếm này vung xuống, tất cả sẽ biến thành bụi cát. Nhưng ngay giữa lúc tâm trí bị che mờ bởi sát ý, hình ảnh Lâm Thanh Mộc bế Thường An bỗng chớp qua trong đầu hắn. Một tia sáng lý trí le lói cố gắng đẩy lùi bóng tối đang xâm chiếm.

Thường Sinh gầm lên một tiếng đầy đau đớn, hắn không chém xuống đám lính mà đâm mạnh thanh kiếm xuống nóc xe bọc thép để giữ thăng bằng cho tâm cảnh đang lung lay dữ dội.

Thanh Trạch Huyết Kiếm đâm xuyên qua lớp vỏ xe bọc thép, tạo ra một tiếng rít dài và những tia điện bắn tung tóe. Cú đâm mạnh đến mức cả chiếc xe nặng hàng tấn lún xuống mặt đất thêm vài phân. Thường Sinh gục đầu, mái tóc đen rũ xuống che đi đôi mắt đang điên cuồng đấu tranh giữa sắc tím và đỏ máu.

‘Giết… giết đi… tại sao dừng lại?’ Giọng nói trong đầu hắn vẫn gào thét, nhưng Thường Sinh nghiến răng thật chặt. Hắn không muốn trở về nhà với đôi bàn tay đầy mùi máu tanh hôi và một linh hồn trống rỗng đối diện với người mà hắn bảo vệ. Hắn muốn bảo vệ sự bình yên đó, chứ không muốn trở thành chính con quái vật mà gia đình hắn phải sợ hãi.

Sau một vài giây im lặng đến nghẹt thở, Thường Sinh ngẩng đầu lên. Mắt hắn vẫn đậm đặc màu sắc tím đỏ đen xen lẫn lúc này càng điên cuồng quanh mắt hắn những đường gân màu đen càng dày đặc, hắn mở miệng ra nói, lời hắn nói ra như một con quỷ ở dưới địa ngục gào thét lên trên nhân gian này.

“Cút!”

Thanh âm của hắn không lớn, nhưng giọng đặc khàn, như ma quỷ trực tiếp vào màng nhĩ và linh hồn của những kẻ đối diện. Đám lính đánh thuê kia ngơ ngác mất một giây như không tin vào tai mình, rồi chúng cuống cuồng lùi lại phía sau.

Đám lính đánh thuê kinh hãi tột độ, có tên đã ngã nhào ra đất vì đôi chân không còn chút sức lực, chúng bò lết đi một cách thảm hại trước khi kịp gượng dậy để tháo chạy.

Thường Sinh vẫn đứng đó, thanh Trạch Huyết Kiếm vẫn cắm sâu vào nóc xe bọc thép. Hắn ngước gương mặt đầy những đường gân đen tà dị lên, nhìn thẳng vào ống kính camera hành trình còn sót lại trên chiếc xe, giọng nói khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều mang theo chân khí khiến không khí xung quanh vặn vẹo.

“Ở trong khu rừng này, nếu còn có kẻ nào dám bước chân vào đây lần nữa…”

“Ta sẽ không chỉ giết, mà sẽ đích thân ta sẽ tìm đến và san phẳng căn cứ các ngươi thành bình địa!”

Tiếng gầm cuối cùng như một quả bom xung kích nổ tung, làm vỡ nát toàn bộ kính cửa sổ còn lại của chiếc xe bọc thép. Đám lính đánh thuê như nhận được lệnh ân xá từ tử thần, chúng cuống cuồng nổ máy, chiếc xe thiết giáp gầm lên thảm hại, quay đầu tháo chạy bán sống bán chết về hướng ngược lại.

Một lúc sau đám người kia rời đi một lúc lâu, trong khu rừng lúc này chỉ còn sự im lặng đến đáng sợ.

Thường Sinh buông chuôi kiếm, hắn quỳ sụp xuống nóc xe, hai tay ôm lấy đầu. Những đường gân đen trên mặt vẫn đang co giật liên hồi, chúng như muốn bám rễ sâu hơn vào linh hồn hắn.

Hắn vận chuyển chân khí, không phải để tấn công, mà là để cưỡng ép tịnh hóa luồng sát khí của 《Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết》 đang chạy loạn trong kinh mạch. Phải mất một lúc lâu, màu đỏ máu trong mắt hắn mới nhạt dần, nhường chỗ cho sắc tím đen lạnh lùng vốn có. Những đường gân đen tà ác cũng từ từ lặn xuống, trả lại gương mặt thâm trầm nhưng mệt mỏi.

Hắn đứng dậy, nhìn đống đổ nát rực lửa xung quanh, hắn quấn băng lại Trạch Huyết Kiếm rồi đặt vào vị trí ngang hông quen thuộc, rồi lướt đi trong bóng hoàng hôn đang dần buông xuống. Trên đường về, hắn dừng lại một con suối nhỏ nằm gần nhá. Thường Sinh dội nước lạnh dội lên mặt, gột rửa sạch sẽ mùi máu và khói súng bám trên bì giáp. Hắn đứng đó cho đến khi tâm cảnh hoàn toàn bình lặng trở lại, cho đến khi hắn cảm thấy mình đã thực sự là “Thường Sinh” chứ không phải con quỷ vừa hiện thân lúc nãy.

—

Thường Sinh bước qua ranh giới trận pháp. Hắn đứng lại ở hiên nhà một chút để điều chỉnh nhịp thở, sau đó mới đẩy cửa bước vào.

Lâm Thanh Mộc đang ngồi trên ghế gồ dài, nghe tiếng mở cửa, nàng vội vàng bế Thường An chạy ra. Thấy hắn đứng đó, dù sắc mặt có chút tái nhợt nhưng vẫn hoàn vẹn.

“Ngươi về rồi…”

Thường Sinh gật đầu nhẹ, hắn dang tay đón lấy Thường An đang vơ tay hướng về phía hắn.

Hắn ôm Thường An vào trong lòng, mùi hương đặc trưng sữa từ trên người thằng bé dần lấp đầy những vết nứt trong tâm cảnh. Nhưng sâu trong đôi mắt tím đen, Thường Sinh biết rằng lời cảnh cáo của hắn đối với tập đoàn kia chỉ là khởi đầu, hắn cần phải xoá sổ bọn chúng sau khi hắn ổn định lại.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-mat-mu-ten-an-may-bat-dau-them-diem-thanh-than.jpg
Từ Mắt Mù Tên Ăn Mày Bắt Đầu Thêm Điểm Thành Thần
Tháng 2 26, 2025
ghet-bo-ta-dua-thuc-an-ngoai-chia-tay-nguoi-khoc-cai-gi.jpg
Ghét Bỏ Ta Đưa Thức Ăn Ngoài, Chia Tay Ngươi Khóc Cái Gì?
Tháng 2 8, 2026
ma-vat-xam-lan-ta-sang-lap-to-chuc-phan-cong-ma-gioi
Ma Vật Xâm Lấn: Ta Sáng Lập Tổ Chức Phản Công Ma Giới
Tháng 10 12, 2025
dong-phuong-bat-bai-mang-thai-ngan-cua-muon-ta-phu-trach.jpg
Đông Phương Bất Bại Mang Thai, Ngăn Cửa Muốn Ta Phụ Trách
Tháng 1 22, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP