Chương 90: Thiết lập vùng chết
Sáng hôm sau, sau khi ăn xong bữa sáng giản dị, Thường Sinh không ngồi thiền mà xách theo một chiếc cuốc nhỏ bước ra ngoài sân. Hắn không đi xa, mà bắt đầu di chuyển quanh rìa của trận pháp.
Hắn bắt đầu thực hiện một kế hoạch mà hắn gọi là hệ thống nhiễu loạn sinh học.
Thường Sinh tìm đến những bụi cây biến dị mang độc tính cao nhất ở gần đó loại cây mà trước đây hắn thường tránh xa vì mùi hôi thối. Hắn không tiêu diệt chúng, mà dùng chân khí để kích thích chúng phát triển mạnh mẽ hơn ngay sát ranh giới trận pháp.
Hắn điều chỉnh chân khí sao cho những cây này tỏa ra một lượng bức xạ và nhiệt độ hỗn loạn, mô phỏng đúng đặc tính của một ổ quái vật biến dị cấp cao.
Trong mắt của những thiết bị tầm soát từ xa, giờ đây khu trại của Thường Sinh sẽ không còn là một điểm đỏ tinh khiết hay một vùng trống đáng nghi. Nó sẽ hiện lên như một vùng đất bị ô nhiễm nặng nề, đầy rẫy những sinh vật biến dị nguy hiểm mà bất kỳ đội nào cũng muốn né tránh.
Lâm Thanh Mộc bế Thường An đứng ở hiên nhà, nhìn Thường Sinh đang bận rộn dọn dẹp và sắp xếp lại những bụi cây gai góc, nàng tò mò hỏi: “Ngươi định trồng thêm hàng rào gai sao? Ta thấy những cây này trông có vẻ dữ tợn quá.”
Thường Sinh đứng dậy, phủi lớp đất bụi trên tay.
“Chỉ là làm cho ngôi nhà của chúng ta trông hòa nhập’ hơn với khu rừng thôi.”
Hắn bước lại gần, đón lấy Thường An từ tay nàng. Thằng bé hôm nay có vẻ rất tinh ranh, đôi mắt đen láy cứ nhìn chăm chằm vào viên Trận Nhãn ngọc thạch trên cột gỗ.
Thường Sinh nhận thấy sau một đêm sống trong môi trường linh khí của Thanh Linh Thảo và trận pháp, làn da của đứa nhỏ trở nên hồng hào, hơi thở sâu và đều, dường như sức khỏe của thằng bé đang được cải thiện một cách thần kỳ.
Thường Sinh ngồi xuống ghế tre, đặt con lên đùi. Hắn khẽ đưa một ngón tay, vận chuyển một chút chân khí nhu hòa nhất để đùa nghịch với bàn tay nhỏ xíu của Thường An.
Trận pháp che giấu bên trong, ngụy trang độc hại bên ngoài. Với hệ thống phòng thủ hai lớp này, trừ khi có kẻ cấp độ cực cao đích thân bước chân vào tận nơi, bằng không nơi này sẽ hoàn toàn biến mất khỏi bản đồ của tập đoàn Neos.
Hắn nhìn Lâm Thanh Mộc đang bận rộn phơi lại mớ dược liệu vừa thu hoạch, rồi nhìn đứa con trai đang cười trong lòng mình. Mọi sự chuẩn bị, mọi cuộc đồ sát ngoài kia, suy cho cùng cũng chỉ để đổi lấy một buổi chiều yên ả như thế này.
Trong khi Thường Sinh đang tận hưởng sự bình yên, cách đó hàng chục cây số, bên trong một tòa cao ốc chọc trời được bao bọc bởi lớp kính cường lực chống phóng xạ của Tập đoàn Neos, bầu không khí lại căng thẳng đến tột độ.
Tại trung tâm điều hành tầng 88, hàng chục màn hình khổng lồ đang hiển thị bản đồ nhiệt của khu vực Tử Địa Mật Lâm. Những vệt đỏ, xanh đan xen liên tục nhảy múa, nhưng tại một tọa độ cố định, tất cả các biểu đồ đều đang hiển thị một đường thẳng tắp màu xám.
“Vẫn chưa có phản hồi?” Tiến sĩ Aris bước vào phòng điều hành, giọng nói khàn đặc vì thiếu ngủ.
“Thưa Tiến sĩ, đã quá 18 tiếng kể từ lần báo cáo cuối cùng.” Một chuyên viên phân tích dữ liệu vội vàng báo cáo.
“Tín hiệu sinh trắc học của cả đội biến mất cùng lúc tại tọa độ này. Điều kỳ lạ là… ngay sau đó, trạm vệ tinh tầm thấp của chúng ta ghi nhận một sự thay đổi phổ năng lượng tại vùng đó.”
Tên kỹ thuật viên phóng to một biểu đồ nhiệt được ghi lại từ chiều tối hôm qua.
“Ngài nhìn xem, vùng tọa độ có ‘Nguồn Sống 01’ bỗng nhiên bị bao phủ bởi một lớp màng nhiễu loạn.”
“Nó giống như một vùng chân không năng lượng, không có bức xạ phát ra, cũng không có nhiệt lượng thoát ra. Nó hoàn toàn… biến mất khỏi tầm mắt của chúng ta.”
Aris nheo mắt nhìn vào vùng xám xịt trên màn hình.
“Có hai khả năng.” Aris trầm ngâm.
“Một là một loài thực vật biến dị cấp S đã nuốt chửng đội số 4 và tạo ra một vùng lãnh địa khép kín để tiêu hóa năng lượng.”
“Hai là… có kẻ đã đến trước chúng ta và thiết lập thiết bị che chắn công nghệ cao.”
“Nhưng vùng Tử Địa đó không thuộc quyền kiểm soát của bất kỳ căn cứ nào hiện nay.” Người phụ nữ bên cạnh lên tiếng.
“Chính vì thế nó mới giá trị.” Aris gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn.
“Gửi thông báo cho Lực lượng Đặc nhiệm Cân Bằng.”
Tên kia dừng lại, ánh mắt rực lên tia sáng: “Sáng sớm mai, khi mặt trời lên, tôi muốn hai phi cơ không người lái hạng nặng Predator-X bay quét qua tọa độ đó bằng sóng siêu âm xuyên thấu. Nếu thứ đó còn ở đó, lớp sương mù hay thiết bị che chắn kia cũng không giấu được lâu đâu.”
—
Sáng sớm ngày hôm sau.
Thường Sinh đang đứng ở hiên nhà, hắn cảm nhận được sự ngụy trang bằng những bụi gai độc và thực vật hôi thối mà hắn hôm bữa bố trí có vẻ đã bắt đầu phát huy tác dụng. Trong linh thức hắn, ngôi nhà giờ đây giống như một cái hang ổ của một con quái vật đáng sợ, bốc lên tử khí để đánh lừa những giác quan thông thường.
Tuy nhiên, khi ngước mắt lên nhìn bầu trời xám xịt của cánh rừng, Thường Sinh chợt thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Một linh cảm không lành vốn có của một tu sĩ đang cảnh báo hắn.
Hắn quay vào nhà, nhìn Lâm Thanh Mộc đang bận rộn chuẩn bị bữa sáng và Thường An đang bò trên tấm thảm lông thú.
Thường Sinh biết rằng nếu tiếp tục ở lại thụ động chờ đợi, chiến trường sẽ nổ ra ngay tại sân nhà, và dư chấn của những loại vũ khí của đám người kia có thể làm tổn thương đến người hắn bảo vệ.
Thường Sinh lặng im đứng nhìn gốc Thanh Linh Thảo. Ba chiếc lá ngọc bích vẫn rung rinh tỏa ra làn sương trắng tinh khiết.
Nếu không có nó, có lẽ nơi này vẫn sẽ là một góc khuất vô danh, nhưng rồi hắn nhìn lại sang Thường An, thấy đứa con trai nhỏ đang bò, đôi má hồng hào mới mấy tháng tuổi, hơi thở sâu và ổn định.
Hắn không thể để chiến trường nổ ra ở đây, hắn quay sang nói nhẹ với Lâm Thanh Mộc: “Ta đi kiểm tra vài cái bẫy ở xa một chút. Nếu thấy trời bỗng nhiên tối sầm hay có tiếng sấm lạ, ngươi cứ ở yên trong nhà, đừng lấy viên ngọc trên cột gỗ.”
Lâm Thanh Mộc khựng lại, đôi mắt nhạy cảm của nàng nhìn thấu sự kiên định đến lạnh người trong mắt hắn. Nàng không hỏi “Tại sao?” chỉ bước tới chỉnh lại vạt áo cho hắn, nói nhè nhẹ: “Ta và con chờ ngươi về ăn cơm trưa.”
Thường Sinh gật đầu, đi vào góc tường lấy Thanh Long Bì Giáp và lấy Trạch Huyết Kiếm đặt ngang hông, rồi xoay người bước ra khỏi cửa.
Thường Sinh bước ra khỏi ranh giới của trận pháp, cảm giác ấm áp, thanh bình lập tức bị thay thế bởi sự lạnh lẽo của khu rừng biến dị chết chóc. Hắn không đi theo những con đường mòn quen thuộc mà nhắm thẳng hướng Đông Bắc nơi hắn cảm nhận được thứ gì đó đang lao tới vị trí nhà hắn với tốc độ cực nhanh những đốm sáng kim loại đang xé toạc màn sương.
Hắn vận chuyển 《Quỷ Ảnh Mê Tung》 thân ảnh như một bóng ma lướt đi trên những tán lá. Lần này, Thường Sinh không chỉ muốn tiêu diệt, hắn muốn thiết lập một vùng chết.
Phía đông bắc cách khoảng căn nhà gỗ bốn cây số, Thường Sinh dừng lại trên đỉnh một khối đá vôi lớn bị rêu phong phủ kín. Phía trên cao, tiếng động cơ của máy bay không người lái hạng nặng đã rất gần. Hai chiếc Predator-X đang quét laser đỏ rực xuống mặt đất, tìm kiếm dấu vết của thứ gì đó.
Hắn chạm vào chuôi kiếm sau hông, luồng sát khí từ kiếm như cảm nhận được ý chí của chủ nhân, bắt đầu rung lên khe khẽ.
Thường Sinh nhìn hai chiếc Predator-X đang quần thảo trên đầu, đôi mắt tím đen khẽ nheo lại, hắn không chọn cách đối đầu trực diện ngay lập tức. Hắn nhún người, biến mất trong tán lá rậm rạp của một cây cổ thụ bị biến dị bởi phóng xạ.
Hắn vận chuyển chân khí, không phải là tấn công mà là đồng hoá. Chân khí toả ra, len lỏi vào từng kẻ lá, gốc cây, hòa quyện với những luồng khí độc mang tính ăn mòn của khu rừng.
Trong phút chốc, cả một vùng bán kính vài trăm mét quanh hắn bỗng trở nên tĩnh lặng một cách bất thường, giống như không khí bị đông đặc lại.
Vù… vù…
Hai chiếc Predator-X cảm nhận được sự bất thường. Các cảm biến quang học và hồng ngoại của chúng bắt đầu nhảy loạn xạ vì sự thay đổi mật độ trong không khí do chân khí.
“Phát hiện nhiễu loạn sinh học cấp độ 5. Kích hoạt chế độ quét siêu âm.” Tiếng máy móc vô hồn vang lên.
Ngay khoảnh khắc luồng sóng siêu âm đầu tiên phóng xuống, Thường Sinh hành động.
Hắn không rút kiếm, mà chỉ đưa hai ngón tay lên, vận chuyển một luồng chân khí cô đọng đến mức gần như hóa thành sợi chỉ tím đen.
《Quỷ Ảnh Mê Tung》
Thân ảnh hắn không chỉ là nhòe đi, mà dường như phân thân thành bốn, năm tàn ảnh đen đặc lướt trên không trung. Một chiếc Predator-X vừa định xoay họng súng xung mạch về phía bóng đen thì Thường Sinh đã xuất hiện ngay trên lưng nó.
Thường Sinh vừa chạm chân lên lớp vỏ hợp kim lạnh lẽo của chiếc Predator-X đầu tiên, hệ thống phòng thủ tự động của nó lập tức phản ứng với tốc độ chỉ vài mili giây.
“Cảnh báo: Mục tiêu xâm nhập vật lý! Kích hoạt giao thức phản xạ nhiệt!”
Oanh!
Lớp vỏ máy bay đột ngột nóng rực lên hàng nghìn độ C, tạo ra một quầng lửa đẩy lùi mọi thứ xung quanh. Chân khí của Thường Sinh tràn ra đôi bàn tay được bọc trong Thanh Phong Bì Giáp, tạo thành lớp màng ngăn cách mỏng. Hắn không lùi lại mà dậm mạnh gót chân, mượn lực bật nhảy lên không trung ngay khi chiếc Predator-X thứ hai.
Tạch tạch tạch tạch!
Khẩu súng máy xung mạch dưới bụng chiếc drone thứ hai phun ra cơn mưa đạn điện từ, xé toạc những tàn ảnh của 《Quỷ Ảnh Mê Tung》. Thường Sinh lộn vòng giữa hư không, những viên đạn sượt qua áo choàng khiến không khí sặc mùi khét.
“Khóa mục tiêu! Phóng tên lửa tầm nhiệt tầm gần!”
Từ hai bên hông của chiếc Predator-X, bốn quả tên lửa mini rời bệ phóng, đuôi lửa rạch nát màn sương mù, lao thẳng về phía Thường Sinh với quỹ đạo lắt léo.
Bốn quả tên lửa xé toạc màn sương lao đến. Thường Sinh nhảy lên trên cao, rơi xuống giữa không trung, hắn khẽ lật tay, Trạch Huyết Kiếm sau hông bỗng di chuyển xuống dưới chân hắn.
《Ngự kiếm thuật: Thanh Phong Biến》
Thân ảnh Thường Sinh đứng vững trên thanh Trạch Huyết Kiếm, lơ lửng giữa tầng không. Gió rít qua, nhưng thân hình hắn bất động. Nhìn bốn luồng ánh sáng hỏa quang đang vặn xoắn lao đến, Thường Sinh không né tránh, tay trái hắn đột ngột kết ấn, chân khí nồng nặc sắc huyết tuôn ra phía trước.
《Ngưng Huyết Chùy》
Một khối năng lượng đỏ sẫm, đặc quánh như máu đông hiện ra, hóa thành một bức tường trước mặt hắn.
Oanh! Oanh!
Hai quả tên lửa đầu tiên va chạm vào khối huyết năng, nổ tung dữ dội, chấn động làm rung chuyển cả một vùng không gian nhưng không thể xuyên thủng lớp phòng ngự dày đặc. Hai quả còn lại lách qua làn khói nổ, theo quỹ đạo lắt léo nhắm vào mạn sườn của hắn. Thường Sinh vẫn giữ gương mặt lạnh lùng, ngón tay trỏ khẽ cử động.
Trạch Huyết Kiếm dưới chân bỗng dưng rung mạnh, một luồng kiếm khí bao bọc lấy lưỡi kiếm, đưa hắn thực hiện một cú ngoặt gấp trên không trung cực kỳ chuẩn xác, né gọn hai quả tên lửa trong gang tấc.
Chiếc Predator-X thứ nhất thấy mục tiêu vẫn bình an vô sự, lập tức kích hoạt Lá chắn năng lượng (Energy Shield). Một quầng sáng xanh nhạt bao phủ lấy toàn bộ thân máy bay, bảo vệ nó khỏi những đòn tấn công vật lý thông thường. Đồng thời, các họng súng xung mạch dưới bụng nó bắt đầu xoay nòng, điên cuồng nhả đạn.
Thường Sinh thu hồi kiếm về tay phải, chân giẫm lên hư không bằng chân khí.
《Kiếm Phong》
Hắn vung kiếm, một đạo kiếm khí màu đen dài hơn ba mét xé toạc không khí, chém thẳng vào lớp lá chắn xanh nhạt của máy bay không người lái thứ nhất.
Tiếng va chạm vang lên chói tai. Kiếm khí chém vào lá chắn năng lượng tạo ra những tia điện bắn tung tóe. Chiếc Predator-X bị đẩy lùi lại chục mét, lớp màng sáng rung động kịch liệt chiếc khiên năng lượng vỡ tan tành.
Ngay lập tức, chiếc máy bay thứ hai từ phía sau cũng đã áp sát, phóng ra một cơn mưa đạn nhằm khóa chặt đường lui của hắn.
Thường Sinh không quay đầu cũng biết được cơn mưa đạn đang xé gió lao đến sau lưng. Hắn đột ngột nghiêng người trên không trung, thanh Trạch Huyết Kiếm trong tay xoay ngược ra sau.
Keng! Keng! Keng!
Những tiếng va chạm kim loại với kim loại toé lửa khi lưỡi kiếm gạt bay những viên đạn đang lao xé gió tới.
《Ngưng Huyết Chùy》
Tay trái hắn chộp vào hư không, chân khí sắc huyết cô đọng thành một khối cầu đặc quánh. Thay vì dùng để che chắn, Thường Sinh ném mạnh khối huyết năng này về phía chiếc Predator-X thứ nhất vừa bị vỡ khiên.
Bùm—!
Khối Ngưng Huyết Chùy nổ tung ngay trên lớp vỏ hợp kim của nó, lực chấn động nặng nề khiến thân máy bay móp méo, mất thăng bằng rơi tự do xuống vài mét.
Cú nổ của Ngưng Huyết Chùy hất văng chiếc Predator-X thứ nhất, nhưng cũng chính lúc này, trọng lực bắt đầu kéo Thường Sinh rơi xuống. Giữa không trung không điểm tựa, hắn không hề hoảng loạn.
Hắn lật ngược cổ tay, chuôi Trạch Huyết Kiếm hướng xuống dưới.
Thanh kiếm trong tay bay khỏi, hoá thành một luồng hắc quang lao thẳng xuống dưới chân hắn. Ngay khoảnh khắc mũi chân vừa chạm vào thân kiếm, Thường Sinh vận chân khí ghì chặt, mượn lực đẩy của phi kiếm để đứng vững, đồng thời lao vút về phía trước như một mũi tên hắc ám, né tránh nốt những viên đạn còn sót lại từ chiếc Predator-X thứ hai.
Chiếc Predator-X thứ hai thấy mục tiêu đột ngột tăng tốc, lập tức kích hoạt tên lửa bám đuổi. Hai quả tên lửa tầm nhiệt rời bệ phóng, lắt léo đuổi theo sau lưng hắn.
Thường Sinh vẫn đứng trên phi kiếm, lưng hướng về phía kẻ địch. Hắn không quay đầu, chỉ đưa hai ngón tay kết ấn, điều khiển Trạch Huyết Kiếm thực hiện một cú ngoặt 180 độ đột ngột ngay trên không trung.
Hắn vừa xoay người lại, đối diện trực tiếp với hai quả tên lửa đang lao tới.
《Kiếm Phong》
Không một động tác thừa, Thường Sinh vung tay chém ra một đạo kiếm khí đen kịt. Đạo kiếm khí này không nhắm vào nó, mà chém chính xác vào đầu đạn của hai quả tên lửa.
Oành! Oành!
Lửa khói bùng lên ngay trước mặt, che khuất tầm nhìn của chiếc Predator-X thứ hai. Lợi dụng màn khói, Thường Sinh vận chuyển Trạch Huyết Kiếm mang theo hắn xuyên qua quầng lửa, xuất hiện ngay sát sườn chiếc drone thứ hai với tốc độ mà hệ thống cảm biến của nó không kịp phản ứng.
Hắn thu kiếm vào tay, tay trái vận sẵn chân khí đỏ sẫm.
《Ngưng Huyết Chùy》
Lần này không phải ném đi, mà hắn đập thẳng khối huyết năng đặc quánh vào cánh quạt đẩy của máy bay.
Rắc! Rầm!
Tiếng hợp kim gãy vụn vang lên. Chiếc máy bay thứ hai mất hoàn toàn lực nâng, bắt đầu xoay vòng vòng rồi đâm sầm xuống vách đá vôi bên dưới.
Thường Sinh đứng trên kiếm nhìn xuống, gương mặt lạnh lùng không chút biểu cảm. Hai chiếc Predator-X giờ chỉ còn là hai đống lửa lập lòe dưới thung lũng sương mù. Hắn khẽ thu hồi Trạch Huyết Kiếm, lướt đi trong không trung, nhắm hướng thung lũng sâu hơn để kiểm tra xem còn con mắt nào khác đang dòm ngó không.