Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
Quái Vật Group Chat

Conan Chi Ta Thật Không Phải Là Nhà Máy Rượu Đại Lão

Tháng 1 16, 2025
Chương 530. Phiên ngoại 3: Ngẫu nhiên cũng trò chuyện về quá khứ Chương 529. Phiên ngoại 2: Năm mới tụ hội? thế nào cảm giác đây là địa ngục ma quỷ yến hội?
toan-cau-di-bien-bat-dau-mot-cai-cuc-pham-ho-tai-nuong.jpg

Toàn Cầu Dị Biến: Bắt Đầu Một Cái Cực Phẩm Hồ Tai Nương

Tháng 2 19, 2025
Chương 353. Xuất phát: Tinh thần đại hải! Chương 352. Bộc phát, Bạo Chúa Chi Vương chung cực hình thái
sau-khi-song-lai-moi-phat-hien-ta-co-thanh-mai

Sau Khi Sống Lại Mới Phát Hiện Ta Có Thanh Mai

Tháng mười một 24, 2025
Chương 529: Hề Mụ Mụ quà sinh nhật ( tân xuân phiên ngoại ) (2) (2) Chương 529: Hề Mụ Mụ quà sinh nhật ( tân xuân phiên ngoại ) (2) (1)
thon-phe-tinh-khong-chi-bay-trung-chua-te

Thôn Phệ Tinh Không Chi Bầy Trùng Chúa Tể

Tháng 2 9, 2026
Chương 902: Trùng quần vĩnh không dừng lại (đại kết cục) (2) Chương 902: Trùng quần vĩnh không dừng lại (đại kết cục) (1)
duoi-hung-than-do-xet

Truy Hung Thần Thám

Tháng 10 19, 2025
Chương 983: Hồi cuối Chương 982: Chung yên
Trọng Sinh Chi Toàn Diện Phục Hưng

1983 Đánh Cá Và Trồng Trọt Giữa Núi Và Biển

Tháng 5 19, 2025
Chương 496. Đại kết cục: Rất có tiền đồ Cảnh Trình Duyệt Tình Chương 495. Phiên ngoại 5: Yến Tử cùng A Tài hôn lễ
khoi-loi-giao-doan-cua-ta.jpg

Khôi Lỗi Giáo Đoàn Của Ta

Tháng 1 23, 2025
Chương 238. Hoàn tất tự kiểm điểm Chương 125. Huyễn ảnh ảo thuật
ta-tran-nguyen-tu-cuoi-hao-huynh-de-hong-van-cat-canh.jpg

Ta Trấn Nguyên Tử, Cưỡi Hảo Huynh Đệ Hồng Vân Cất Cánh!

Tháng 1 31, 2026
Chương 296: trấn áp Hồng Quân( đại kết cục ) Chương 295: Hồng Hoang thứ nhất nghiệp vị
  1. Mạt Thế Độc Tiên
  2. Chương 9: Khởi Động Trước Vực Sâu
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 9: Khởi Động Trước Vực Sâu

Lúc này Thường Sinh và nhóm người Lưu Hạo đi xung quanh các phòng học xung quanh, kiểm tra một lượt mới phát hiện ở đây chẳng có ai cũng chẳng có Zombie nào, ngày bùng phát bệnh dịch là ngày nghỉ nên là chẳng có ai ở đây cũng phải.

“Anh Hạo, xem ta tìm được thứ gì nè!”

Lưu Hạo nghe được có người gọi mình, chất giọng lanh chanh đó không lẫn vào đâu được của Hứa Thành. Hắn nhanh chóng đi tới, phát hiện tên này đang đứng cạnh một chiếc bàn cuối lớp, vẻ mặt đê tiện cười hì hì nhìn hắn. Nào ngờ dưới ngăn bàn học lộn xộn, Hứa Thành lại tìm thấy vài cuốn sách cấm (Tà thư) – những ấn phẩm tạp chí mát mẻ mà thời bình các sinh viên nam thường truyền tay nhau giấu giếm.

“Ngươi có thôi đi không, tên biến thái chết tiệt này!”

Hứa Thành không thèm quan tâm mà đọc từng trang của sách, trợn mắt trắng mà nhìn hắn.

“Hừ giả thanh cao gì? ngươi không biết ta đã biết ngươi có những cuốn này ở đầu giường ngươi sao!”

“Câm miệng, ngươi đừng có vu khống ta!”

Cả đám người bật cười, không khí vốn nặng nề vì Zombie thoáng chốc nhẹ đi không ít.

Lưu Hạo mặt đỏ bừng, bí mật mà hắn giấu lâu nay bị vạch trần, làm hắn tức giận chuẩn bị giật sách trong tay Hứa Thành, nhưng mà bị hắn tránh được.

“Ngươi còn nói nữa ta đập chết ngươi bây giờ!”

Chu Minh ôm bụng cười, xen vào:

“Hạo ca à, lúc này còn giữ hình tượng làm gì, tận thế tới nơi rồi mà.”

Vương Khải cũng lắc đầu, cười bất lực:

“Thôi bỏ đi, coi như tìm được ‘vật tư tinh thần’ trước giờ xuất phát.”

Thường Sinh đứng dựa cạnh cửa, nhìn cảnh tượng trước mắt cũng không nhịn được bật cười. Trong khoảnh khắc ấy, hắn chợt nhận ra đã rất lâu rồi hắn mới thấy bầu không khí thoải mái như vậy. Không phải tiếng gào của Zombie, không phải mùi máu tanh, chỉ là vài câu đùa cợt của những người còn sống.

Nhưng niềm vui ấy chỉ tồn tại trong chốc lát.

Lưu Hạo hít sâu một hơi, thu lại vẻ đùa cợt, ánh mắt nghiêm lại: “Được rồi, đùa đủ rồi. Kiểm tra xong thì quay lại tập hợp. Nghỉ không còn nhiều thời gian đâu.”

Tiếng cười dần tắt. Mọi người gật đầu, ai nấy đều hiểu rõ bước ra khỏi tòa nhà này, phía trước vẫn là sân trường đầy rẫy Zombie, và mỗi sai lầm đều có thể trả giá bằng mạng sống.

Sau khi kiểm tra xong các phòng học, Thường Sinh và nhóm Lưu Hạo quay trở lại điểm tập hợp. Nhóm Trần Phàm đã ngồi sẵn trong một phòng học lớn ở tầng một, cửa sổ bị che bớt, bàn ghế được kéo chắn tạm thời làm vật cản.

Không khí trong phòng yên tĩnh hơn trước, nhưng vẫn mang theo sự dè chừng. Hai nhóm ngồi đối diện nhau, dù tạm thời hợp tác, khoảng cách vô hình vẫn tồn tại.

Lưu Hạo đặt balô xuống, nhìn quanh một vòng rồi lên tiếng: “Báo cáo tình hình trước. Tòa nhà này an toàn, không có Zombie, cũng không có người khác.”

Trần Phàm gật đầu, ánh mắt lướt nhanh qua Thường Sinh rồi rời đi rất nhanh: “Khu này đúng là ngày nghỉ nên ít người lui tới… xem ra chúng ta chọn đúng chỗ nghỉ tạm.”

Hứa Thành lấy ra một tờ giấy nhăn nhúm, đặt lên bàn. Đó là sơ đồ đơn giản của khuôn viên trường, vẽ vội bằng bút bi, nhưng vẫn có thể phân biệt được các khu vực chính.

“Chúng ta đang ở đây.”

Hắn chỉ vào một góc bản vẽ.

“Tòa nhà học tập khu A. Còn khu đậu xe… ở phía tây nam, sát sân thể thao.”

Ngọc Hân hơi cau mày: “Muốn tới đó phải băng qua quảng trường trung tâm và nửa sân trường… chỗ đó lúc nãy Zombie khá nhiều.”

Hứa Thành chép miệng: “Không tránh được đâu. Đường vòng thì xa hơn, lại phải đi qua mấy khu cây rậm càng nguy hiểm.”

Lưu Hạo khoanh tay, suy nghĩ một lúc rồi kết luận: “Không nên đi ngay. Mọi người vừa trải qua chiến đấu, thể lực chưa hồi phục hoàn toàn.”

Hắn nhìn đồng hồ đeo tay đã trầy xước: “Đợi đến trưa. Nghỉ ngơi, ăn uống, sắp xếp lại đội hình. Trưa nay chúng ta xuất phát.”

Không ai phản đối.

Thời gian lặng lẽ trôi qua. Ánh nắng từ cửa sổ nghiêng xuống sàn lớp học, bụi bay lơ lửng trong không khí. Mọi người tranh thủ ăn lương khô, bánh quy, uống từng ngụm nước nhỏ. Không ai nói chuyện lớn tiếng, chỉ là những câu trao đổi ngắn ngủi, đủ để giữ tỉnh táo.

Trần Tuyết tiếp tục kiểm tra những người bị thương nhẹ, đảm bảo không ai bị nhiễm trùng. Thanh Dao và Ngọc Hân ngồi sát nhau, tay vẫn không rời vũ khí.

Thường Sinh dựa lưng vào tường, nhắm mắt điều tức, cảm nhận nhịp thở chậm rãi. Trong đầu hắn đã bắt đầu tính toán tuyến đường, vị trí có thể phục kích, và khoảng trống để rút lui nếu gặp tình huống xấu.

Cuối cùng, khi kim đồng hồ chỉ đúng giữa trưa.

Lưu Hạo đứng dậy, giọng trầm nhưng rõ ràng: “Được rồi. Thu dọn đồ đạc. Chuẩn bị xuất phát.”

Bàn ghế được đẩy sang hai bên, cửa lớp học mở ra. Ánh nắng chói chang tràn vào hành lang yên tĩnh. Từng người một đứng lên, nắm chặt vũ khí trong tay.

Cánh cửa kim loại của tòa nhà học tập chậm rãi bị đẩy ra.

Két—

Âm thanh khô khốc vang lên trong không gian yên tĩnh, nghe rõ đến mức khiến vài người vô thức nín thở.

Ánh nắng trưa gay gắt, làm mọi người phải nheo mắt lại trong giây lát. Không khí bên ngoài nóng hầm hập, mang theo mùi tanh nhàn nhạt quen thuộc mùi máu khô trộn lẫn với mùi xác thối chưa tan hết.

Thường Sinh là người bước ra đầu tiên.

Hắn đứng ngay bậc thềm, ánh mắt quét nhanh một vòng sân trường. Trước mặt là quảng trường rộng, nền xi măng nứt nẻ, vài vũng máu đã sẫm màu in loang lổ. Xa hơn nữa là những dãy ghế đá bị xô lệch, cờ trường rũ xuống, đung đưa yếu ớt trong gió.

Zombie không nhiều… nhưng cũng không ít.

Chúng lác đác rải rác khắp quảng trường, có con đứng im bất động như tượng đá, có con lảo đảo đi vòng vòng, va vào cột cờ hay bồn hoa rồi lại tiếp tục lê bước vô định.

Thường Sinh giơ tay lên, ra hiệu dừng lại.

Cả đội lập tức đứng khựng, giữ nguyên vị trí ngay ngưỡng cửa.

“Không được hấp tấp.”

Giọng hắn thấp, nhưng đủ để tất cả nghe rõ.

“Ra ngoài là không có đường quay lại dễ dàng đâu.”

Lưu Hạo đứng sát bên trái hắn, ánh mắt sắc bén hơn hẳn so với lúc nghỉ ngơi:

“Đội hình giữ nguyên như đã bàn. Hai người đi trước dò đường, trung tâm bảo vệ người không có khả năng chiến đấu, phía sau tuyệt đối không được rối loạn.”

Trần Tuyết hít sâu một hơi, nắm chặt balô trước ngực. Ánh hào quang xanh nhạt lúc ẩn lúc hiện dưới làn da, nhưng cô cố gắng ép nó xuống, không để lộ ra ngoài.

Trần Phàm đứng ở rìa đội hình, ánh mắt lướt qua quảng trường rồi dừng lại trên bóng lưng Thường Sinh.

Hắn nuốt khan một cái.

Trong đầu nhanh chóng hiện lên hình ảnh chiếc xe buýt, tiếng động cơ không thể khởi động… và gương mặt tuyệt vọng của đám người phía trước. Hắn cúi đầu, che giấu biểu cảm, lặng lẽ siết chặt chìa khóa trong túi áo.

“Đi.”

Thường Sinh hạ tay.

Cả nhóm lần lượt bước ra khỏi tòa nhà.

Bước chân vừa chạm xuống sân trường, vài Zombie ở xa bỗng khựng lại. Đầu chúng chậm rãi xoay về phía phát ra tiếng động, cổ phát ra những tiếng rắc rắc khô cứng.

Một con há miệng, phát ra tiếng gào khàn đục.

Như tín hiệu truyền đi.

Những cái đầu khác lần lượt quay lại.

Không cần ai nói, mọi người đều hiểu — đã bị chú ý.

Lưu Hạo nắm chặt vũ khí, giọng trầm xuống: “Giữ nhịp bước, không được chạy. Chạy là chết.”

Cả đội di chuyển chậm nhưng chắc, men theo mép quảng trường, hướng thẳng về phía dãy cây dẫn sang sân thể thao nơi khu đậu xe nằm phía sau.

Sau lưng họ, tiếng gào dần nhiều lên.

Zombie bắt đầu tụ lại.

Cuộc di chuyển… chính thức bắt đầu.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tay-du-khai-cuoc-bai-su-bo-de-to-su
Tây Du: Khai Cuộc Bái Sư Bồ Đề Tổ Sư
Tháng mười một 7, 2025
pokemon-thien-dao-thu-can-chieu-thuc-vo-han-thang-cap.jpg
Pokemon: Thiên Đạo Thù Cần, Chiêu Thức Vô Hạn Thăng Cấp
Tháng 2 6, 2026
tan-the-tro-choi-bat-dau-thuc-tinh-sss-cap-phan-giap.jpg
Tận Thế Trò Chơi: Bắt Đầu Thức Tỉnh Sss Cấp Phản Giáp
Tháng 1 24, 2025
ta-vay-o-cung-mot-ngay-mot-van-nam.jpg
Ta Vây Ở Cùng Một Ngày Một Vạn Năm
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP