Chương 89: Chỉ là những kẻ đi lạc
Một buổi sáng sương muối phủ dày đặc trên những tán lá biến dị, Thường Sinh xách giỏ mây bước ra khỏi phạm vi trận pháp. Hắn dự định đi sâu hơn về phía thung lũng phía Tây, nơi có những bụi dâu rừng đang vào mùa chín mọng, thứ quả mà Lâm Thanh Mộc và Thường An đều rất thích.
Hắn thong dong bước đi, đôi chân vận chuyển 《Quỷ Ảnh Mê Tung》 ở mức độ nhẹ nhàng nhất để không làm kinh động đến lũ chim biến dị đang ngủ. Nhưng khi vừa vượt qua một rạch nước cạn cách nhà khoảng hai cây số, Thường Sinh đột ngột dừng bước.
Hắn đứng bất động như một tảng đá, toàn bộ hơi thở thu liễm đến mức tối đa.
Linh thức của hắn vừa quét qua một vùng bụi rậm rậm rạp phía trước và bắt gặp những dao động sinh mệnh rất lạ. Không phải là nhịp tim hỗn loạn của thú dữ, mà là nhịp thở có tiết tấu của con người.
“Sáu tên… không, là bảy.”
Thường Sinh nheo mắt lại, đôi đồng tử tím sẫm khẽ lóe lên. Hắn nhún người, hóa thành một bóng mờ bay lên một cành cây cổ thụ cao vút, ẩn mình sau lớp lá rộng bản. Từ trên cao nhìn xuống, hắn thấy một nhóm người đang di chuyển một cách cẩn trọng dưới mặt đất.
Bọn chúng mặc những bộ trang phục dã chiến màu xám tro, trên vai có phù hiệu hình một bánh răng thép bị gãy đó không phải là người của Thành Phố Sắt, cũng không giống đám thợ săn tiền thưởng bặm trợn thường thấy ở các căn cứ mạt thế.
Nhóm người này trang bị cực kỳ hiện đại: súng trường xung mạch, thiết bị dò tìm năng lượng cầm tay, và đặc biệt là tên đi đầu đang cầm một thiết bị giống như la bàn nhưng kim chỉ của nó liên tục xoay tròn một cách điên cuồng.
“Đội trưởng, tín hiệu năng lượng thanh khiết vừa xuất hiện ở khu vực này rồi lại biến mất.” Một tên lính thì thầm qua bộ đàm. “Rất giống với mô tả về ‘Nguồn Sống 01’ mà cấp trên yêu cầu tìm kiếm.”
Tên đội trưởng một gã đàn ông trung niên có vết sẹo dài chạy dọc mặt giơ tay ra hiệu dừng lại. Ánh mắt tên đội trưởng lướt qua tán lá nơi Thường Sinh ẩn mình, nhưng rồi hắn lại cau mày nhìn xuống cái thiết bị trên tay.
Hắn không hề cảm nhận được sự hiện diện của Thường Sinh đối với một dị năng giả cấp cao chuyên về hệ Cảm Xạ như hắn, việc không thấy gì ở đó có nghĩa là chỗ đó “trống rỗng”.
“Mẹ kiếp, cái máy này hỏng rồi sao?” Tên đội trưởng chửi thề một tiếng, dùng tay đập mạnh vào cạnh thiết bị.
“Thứ năng lượng này không giống với phóng xạ hay năng lượng từ lõi của đám quái vật.”
Tên lính bên cạnh vội vàng điều chỉnh lại tần số trên bộ đàm: “Báo cáo Đội trưởng, bộ phận phân tích ở tổng bộ nói rằng đây có thể là một dạng vật chất sinh học mới sinh ra từ sự đột biến cân bằng.
“Nếu thu thập được, giá trị của nó đủ để chúng ta đổi lấy một tấm thẻ cư dân vĩnh viễn ở Tầng Đỉnh.”
Nghe đến “Tầng Đỉnh” mắt cả đám thợ săn sáng rực lên. Trong cái thế giới mạt thế bụi bặm và chết chóc này, đó là thiên đường duy nhất.
Thường Sinh ngồi trên cành cây, lắng nghe từng chữ một. Hóa ra dưới góc độ của những kẻ sử dụng công nghệ và dị năng, linh khí của Thanh Linh Thảo lại được định nghĩa như vậy. Bọn chúng không hề biết mình đang đối mặt với thứ gì, chúng chỉ đơn thuần coi gia đình hắn là một mỏ vàng cần khai thác.
“Tản ra!” Tên đội trưởng ra lệnh.
“Dùng máy quét nhiệt kết hợp với sóng âm.”
“Bất cứ thứ gì có nồng độ Oxy cao hơn bình thường ở khu vực này đều phải báo cáo ngay.”
“Mục tiêu có thể là một loại thực vật quý hiếm.”
Hắn vận chuyển chân khí, nhưng lần này không phóng ra ngoài. Hắn dùng linh thức điều khiển những hạt bào tử nấm độc và phấn hoa biến dị đang lơ lửng trong không khí thứ mà trong rừng này không bao giờ thiếu.
Dưới sự tác động của chân khí, những hạt bụi nhỏ xíu này bắt đầu tụ lại, tạo thành một làn sương mù dày đặc và mang theo tính dẫn điện cao.
Xoẹt… xoẹt…
“Đội trưởng! Thiết bị nhiễu loạn rồi! Có bão điện từ sao?” Một tên lính hoảng hốt kêu lên khi màn hình radar trên tay hắn nhảy loạn xạ.
“Đứng yên tại chỗ! Chế độ chiến đấu!” Tên đội trưởng hét lớn.
Thường Sinh từ trên cao nhìn xuống, bóng dáng hắn lướt đi nhẹ như một chiếc lá khô rơi giữa rừng. Hắn cần phải kết thúc chuyện này trước khi mặt trời lên cao, trước khi Lâm Thanh Mộc bế Thường An ra sân tắm nắng. Hắn không muốn máu của những kẻ tham lam này làm bẩn bầu không khí này.
Hắn xuất hiện ngay sau lưng tên lính đi cuối hàng, không có tiếng động. Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt một tay lên gáy tên đó. Một luồng chân khí tím đen trực tiếp thâm nhập, phá hủy hệ thống thần kinh trung ương của tên lính trong tích tắc.
Tên lính đổ gục xuống, nhưng Thường Sinh đã nhanh tay đỡ lấy xác hắn, đặt nằm xuống thảm lá mục một cách im lặng tuyệt đối.
Một tên.
Thường Sinh đặt cái xác tên lính đầu tiên xuống thảm lá mục một cách nhẹ nhàng, đôi mắt tím đen liếc qua sáu kẻ còn lại. Ba tên dị năng giả trong nhóm bắt đầu nhận ra sự bất thường khi tín hiệu sinh mạng của đồng đội trên màn hình radar vụt tắt.
“Số 7? Số 7 báo cáo ngay!” Tên đội trưởng gầm lên qua bộ đàm.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua những tán lá biến dị.
“Vào đội hình.” Tên đội trưởng hét lớn.
Ngay lập tức, ba tên dị năng giả bộc phát sức mạnh. Một tên gầm lên, bắp thịt sưng phồng, lông cứng mọc ra khỏi lớp áo dã chiến, mõm dài ra đầy răng nanh. Một tên khác dậm mạnh chân xuống đất, khiến lớp đất đá xung quanh trồi lên thành một bức tường nhỏ. Tên cuối cùng, tay cầm súng nhưng những tia sét màu xanh lục bắt đầu nhảy múa quanh các đầu ngón tay.
Thường Sinh đứng trên cành cây cao, ánh mắt lạnh băng nhìn bọn chúng.
《Quỷ Ảnh Mê Tung》
Thân ảnh Thường Sinh từ trên cao đổ ập xuống như một bóng ma.
Hắn không lộ diện hoàn toàn. Những kẻ bên dưới chỉ thấy một vệt đen dài loằng ngoằng xé toạc màn sương. Tên dị năng giả hệ Sét vừa định phóng ra một tia điện thì đột nhiên thấy cổ họng lạnh ngắt. Thường Sinh lướt qua hắn nhanh đến mức tia sét xanh vừa mới chớm nở đã lịm tắt. Một đường chỉ máu mảnh như sợi tóc hiện ra trên cổ gã, hắn ôm cổ ngã gục, đôi mắt trợn ngược không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
“Phía sau! Nó ở phía sau!” Tên hóa thú gào lên, khứu giác nhạy bén giúp hắn nắm bắt được một chút hơi thở của Thường Sinh.
Gã hóa thú lao vút đi, bộ móng vuốt sắc lẹm chém vào không trung. Nhưng Thường Sinh như một làn khói, mỗi bước chân của hắn đều để lại một tàn ảnh đen đặc. Tên hóa thú điên cuồng cào xé những tàn ảnh đó, nhưng mỗi lần móng vuốt chạm vào, bóng đen lại tan ra rồi hiện lại ở vị trí khác.
Thường Sinh xuất hiện ngay bên cạnh tên hệ dị năng giả điều khiển đất. Tên này gầm lên, điều khiển một cột đá nhọn hoắt đâm từ dưới đất lên. Thường Sinh không né, hắn chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên đỉnh cột đá, mượn lực nhún người lên không trung.
Giữa không trung, hắn vung tay. Một luồng chân khí Trúc Cơ cô đọng thành một lưỡi đao mờ ảo xé gió lao xuống.
Phập—!
Tên dị năng điều khiển đất không kịp dựng thêm tường che chắn, lưỡi đao chân khí xuyên thủng bả vai, đóng đinh hắn xuống mặt đất. Thường Sinh đáp xuống, không đợi gã kịp rên rỉ, hắn búng tay một cái, một tia linh lực xuyên thủng huyệt thái dương của gã.
Lúc này, tên hóa thú đã hóa điên. Hắn quay lại, thấy đồng đội đã chết gần hết, liền dồn toàn lực vào một cú vồ sinh tử.
Thường Sinh đứng yên, tay vẫn đặt trên chuôi kiếm quấn vải trắng nhưng chưa hề rút ra. Khi cái mõm đầy răng nanh của con quái vật chỉ còn cách hắn vài gang tay, Thường Sinh đột nhiên biến mất.
Xoẹt—!
Hắn xuất hiện ở phía sau lưng con thú. Một cú đấm bọc chân khí tím đen nện thẳng vào cột sống của gã hóa thú. Tiếng xương gãy vụn vang lên khô khốc. Con quái vật khổng lồ văng mạnh vào gốc cây đại thụ, co giật vài cái rồi trở lại hình dáng con người, tắt thở.
Tất cả diễn ra trong chưa đầy mười giây.
Tên đội trưởng và hai tên lính thường còn lại đứng chôn chân tại chỗ. Khẩu súng xung mạch trên tay chúng run bần bật. Bọn chúng đã đi săn hàng chục con quái vật, đối đầu với bao nhiêu bang hội thợ săn, nhưng chưa bao giờ thấy một kẻ nào giết người như lướt sóng, im lặng và tàn độc như thế này.
“Ngươi… ngươi là cái quái thai gì?” Tên đội trưởng lắp bắp, vết sẹo trên mặt hắn giật liên hồi.
Thường Sinh chậm rãi bước ra khỏi màn sương bụi, tàn ảnh của 《Quỷ Ảnh Mê Tung》 vẫn còn lờ mờ quanh thân hắn như một lớp áo choàng hắc ám. Ánh mắt tím đen của hắn nhìn xoáy vào tên đội trưởng, lạnh lẽo đến mức khiến máu trong người gã như đông cứng lại.
Thường Sinh không trả lời hắn, nhưng bước chân hắn tiến lại gần mỗi lúc một nhanh. Hắn không muốn để sót lại bất cứ một tín hiệu có thể truyền tin về tổng bộ của bọn chúng.
Thường Sinh không vội vàng kết liễu ba kẻ còn lại. Hắn tiến bước, mỗi nhịp chân như giẫm lên nhịp tim đang đập loạn xạ của tên đội trưởng. Một luồng áp lực nặng nề như núi Thái Sơn đổ ập xuống, khiến hai tên lính thường lập tức quỵ gối, còn tên đội trưởng thì hổn hển như kẻ sắp chết đuối.
Hắn vẫy nhẹ tay, một luồng chân khí tím đen quấn chặt lấy cổ tên đội trưởng, nhấc bổng gã lên không trung.
“Nói. Các ngươi thuộc tổ chức nào? Tại sao lại có mặt ở vùng tử địa này?” Giọng Thường Sinh lạnh lẽo, không chút cảm xúc.
Tên đội trưởng trợn ngược mắt, mặt tím tái vì thiếu oxy và sợ hãi. Gã lắp bắp trong tiếng rên rỉ: “Chúng… chúng tôi là đội thu thập số 4… thuộc Tập đoàn Sinh học Neos… Buông ra… tôi nói…”
Thường Sinh nới lỏng luồng chân khí, để tên kia rơi bịch xuống đất. Tên đội trưởng ho sặc sụa, vội vàng khai ra tất cả để mong giữ lại mạng sống: “Tổng bộ phát hiện một luồng sóng năng lượng cực cao phát ra từ tọa độ này vào chiều qua… Nó không giống bất kỳ mẫu vật biến dị nào từng thấy.”
“Các nhà khoa học gọi đó là ‘Nguồn Sống 01’. Nếu mang về được… bọn tôi sẽ được tấm vé lên cư dân Tầng Đỉnh…”
Thường Sinh nheo mắt, ý định giết chết hết bọn chúng càng nồng đậm.
“Nguồn Sống 01?”
“Các ngươi chỉ dựa vào một vài chỉ số trên máy móc mà dám dẫn quân vào tận đây sao?”
Tên đội trưởng run rẩy, hắn cảm nhận được áp lực quanh cổ mình đang thắt chặt lại.
“Không chỉ là chỉ số… Chiều qua, vệ tinh tầm thấp của tập đoàn Neos đã quét qua vùng này.”
“Nó ghi lại được một điểm sáng có nồng độ Oxy và linh năng sạch vượt mức 99% so với môi trường xung quanh…”
Thường Sinh im lặng, hắn hiểu ra rồi. Hóa ra công nghệ của chúng đã đạt tới mức độ có thể rà soát được những dao động của năng lượng tự nhiên.
Dù hắn đã lập trận pháp ẩn giấu, nhưng vết tích phát ra lúc ban đầu đã biến nơi đây thành một điểm đỏ trên bản đồ của chúng.
“Vậy ngoài các ngươi ra, còn ai biết về tọa độ này nữa không?” Thường Sinh hỏi, giọng hắn trầm xuống.
“Chỉ có đội chúng tôi được cử đi…” Tên đội trưởng vừa thở dốc vừa nói.
“Nếu sau 12 giờ chúng tôi không gửi báo cáo về… họ sẽ cử một đội mạnh hơn đến.”
Thường Sinh mắt hắn càng lạnh hơn, hắn khẽ buông tay, tên đội trưởng ngã vật xuống đất, tưởng rằng mình được tha mạng. Nhưng ngay khoảng khắc hắn vừa định bò dậy chạy trốn, Thường Sinh đã quay lưng, bàn tay hắn khẽ búng nhẹ một cái vào không trung.
Vút—!
Ba luồng 《Kiếm Phong》sắc lạnh, được hắn nén thành hình xoắn ốc, mỏng như cánh chuồn chuồn xé toạc màn sương mù. Không có một tiếng kêu thảm thiết, ba cái xác đổ gục xuống giữa đám lá, mỗi cái xác đều có một vết cắt chuẩn xác ngay giữa cổ.
Thường Sinh đi tới chầm chậm, nhặt chiếc giỏ vải lên. Hắn không quên dùng chân khí đốt cháy sạch sẽ những thiết bị điện tử mà bọn chúng mang theo.
Hắn thản nhiên nhặt thêm vài quả dâu rừng đỏ bỏ vào trong giỏ, như thể những chuyện vừa rồi chưa bao giờ diễn ra.
Khi bước chân trở lại vào phạm vi của 《Ẩn Linh Phục Địa Trận》 sát khí trong người Thường Sinh lập tức thu liễm. Bước vào sân, hắn thấy Lâm Thanh Mộc đang bế Thường An đứng bên gốc cây đại thụ. Thấy hắn về với chiếc giỏ đầy quả, nàng mỉm cười.
“Hôm nay ngươi đi có vẻ lâu hơn thường ngày đấy. Có chuyện gì thú vị ngoài kia sao?”
Thường Sinh đưa tay đón lấy Thường An, thằng bé thấy cha về thì khua tay múa chân, hắn quay sang nhìn nàng: “Chỉ là gặp mấy kẻ đi lạc.”
“Ta chỉ cho chúng con đường tắt rời khỏi khu rừng thôi.”
Dưới mái hiên, gia đình ba người quây quần bên nhau. Thường Sinh nhìn Thường An đang thích thú nhấm nháp vị ngọt của quả dại, ánh mắt hắn đã sâu lúc này càng sâu thêm, trong lòng thầm tính toán.