Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hong-hoang-tam-thanh-cung-phai-ngoan-ngoan-goi-ta-mot-tieng-nhi-thuc.jpg

Hồng Hoang: Tam Thanh Cũng Phải Ngoan Ngoãn Gọi Ta Một Tiếng Nhị Thúc

Tháng 2 8, 2026
Chương 734: Muốn bắt ta, không cửa Chương 733: Cái gì gọi là, phật pháp vô biên
trong-luc-cac-nang-hoan-toan-tinh-ngo-ta-da-la-toi-cuong-phan-phai.jpg

Trong Lúc Các Nàng Hoàn Toàn Tỉnh Ngộ, Ta Đã Là Tối Cường Phản Phái

Tháng 3 24, 2025
Chương 21. Một cái khác thời không kết cục Chương 20. Để ta nhìn ngươi đeo bao nhiêu mặt nạ?
toan-dan-hai-dao-ta-co-the-cho-van-vat-xoat-dong

Toàn Dân Hải Đảo: Ta Có Thể Cho Vạn Vật Xoát Dòng

Tháng 10 11, 2025
Chương 572:: Thành tựu Thần Đế, nắm giữ vĩnh hằng Chương 571: trùng kích một triệu Tinh Thần hoàng
gia-thien.jpg

Già Thiên

Tháng 2 25, 2025
Chương 1822. Già Thiên đại kết cục Chương 1821. Chín con rồng kéo quan tài
khong-lam-the-than-ve-sau-cung-tien-nhiem-nang-ty-cuoi-gap

Không Làm Thế Thân Về Sau, Cùng Tiền Nhiệm Nàng Tỷ Cưới Gấp

Tháng mười một 12, 2025
Chương 26 : là vừa thấy đã yêu cũng là mưu đồ đã lâu (2) END Chương 26 : là vừa thấy đã yêu cũng là mưu đồ đã lâu (1)
81f16de91755820c704ba462a2762f39

Bắt Đầu Thiên Bồng, Tiến Sai Dao Trì Tẩm Cung

Tháng 1 16, 2025
Chương 145. Đại đạo cảnh giới Chương 144. Mạnh bà thang
dd8e3ed54cfb2946187e8710d783dd21

Cả Triều Văn Võ Đều Có Thể Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta

Tháng 1 16, 2025
Chương 231. Phiên ngoại bảy: Vu Hồ phong vương! Chương 230. Phiên ngoại sáu: Diễn đàn thể một trong cái tuyệt vọng ngọt ống
vo-han-nguoi-choi-nay-nhan-hieu-co-uc-diem-nhieu.jpg

Vô Hạn: Người Chơi Này Nhãn Hiệu Có Ức Điểm Nhiều

Tháng 1 30, 2026
Chương 154: bay quyền Chương 153: kim loại nam nhân
  1. Mạt Thế Độc Tiên
  2. Chương 88: Uy Áp
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 88: Uy Áp

Sáng hôm sau, khi ánh nắng sớm mới chòi lên, chưa kịp làm tan đi sương trên mặt lò, Thường Sinh đã thức dậy. Hắn gạt lớp tro tàn ra, bên trong là những món đồ gốm đã chuyển sang màu đỏ.

Hắn cầm chiếc chậu gốm nhỏ lên, gõ nhẹ vào thành chậu. Một tiếng thanh trong trẻo vang lên, cho thấy cấu trúc gốm rất đặc và bền. Hắn dùng nước suối rửa sạch bụi tro, sau đó lẳng lặng xách giỏ đi vào rừng, hướng về phía vách đá hôm qua.

Đến nơi, mầm Thanh Linh Thảo vẫn lặng lẽ tỏa ra làn sương trắng nhạt giữa khe đá. Thường Sinh không dùng xẻng sắt, hắn ngồi xuống, vận chuyển chân khí vào các đầu ngón tay. Lần này, hắn không chỉ cảm nhận mà còn dùng chân khí để bao bọc lấy toàn bộ phần rễ cây và khối đất xung quanh nó.

Hắn vận chuyển chân khí cắt sâu vào phiến đá rạn nứt, nhấc bổng cả khối đất đá chứa rễ cây lên một cách nguyên vẹn nhất. Động tác của hắn nhẹ nhàng đến mức không làm rơi một hạt bụi nào vào những chiếc lá ngọc bích mỏng manh.

Hắn đặt khối rễ vào chiếc chậu gốm mới nung, sau đó múc thêm một ít nước suối tinh khiết từ mạch ngầm đổ vào. Ngay khi chạm vào môi trường mới, ba chiếc lá của Thanh Linh Thảo khẽ rung lên, làn sương trắng bỗng chốc tỏa ra đậm đặc hơn.

Thường Sinh ôm chiếc chậu gốm trong lòng, quay trở lại căn nhà gỗ.

Khi hắn bước vào sân, Lâm Thanh Mộc đang bế Thường An đứng đợi. Nàng lập tức bị thu hút bởi thứ mà hắn đang cầm trên tay. Hương thơm thanh khiết, dịu ngọt từ chiếc chậu lan tỏa trong không khí.

“Thứ này thơm quá.” Lâm Thanh Mộc kinh ngạc thốt lên.

Nàng là người có dị năng điều khiển thực vật, nàng cảm nhận được một nguồn sức sống cực kỳ thuần khiết đang có trong nó.

“Đây chính là thứ ngươi nói sẽ giúp chúng ta ngủ ngon sao?”

Thường Sinh gật đầu, hắn đi thẳng vào trong nhà, đặt chiếc chậu gốm lên chiếc kệ gỗ ngay sát đầu nôi của Thường An.

Lâm Thanh Mộc tiến lại gần, nàng đưa tay chạm nhẹ vào làn sương trắng đang dính quanh miệng chậu, cảm giác mát lạnh và sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể. Thường An trong vòng tay nàng cũng bắt đầu ngó nghiêng, đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào mầm cây nhỏ xíu lấp lánh như pha lê, cái miệng nhỏ chép chép rồi cười toe toét.

“Thật kỳ diệu…” Nàng thì thầm, ánh mắt nhìn Thường Sinh đầy cảm động.

“Ngươi làm tất cả những điều này, từ nặn chậu đến đi tìm nó… chỉ vì lo cho hai mẹ con ta thôi sao?”

Thường Sinh không trả lời, hắn chỉ đưa tay chỉnh lại vị trí chiếc chậu để ánh sáng từ cửa sổ có thể chiếu vào vừa đủ.

“Có nó, ngươi cũng sẽ bớt mệt hơn khi chăm con vào ban đêm.” Hắn nói nhẹ nhàng.

Đúng lúc đó, Thường An vươn đôi tay nhỏ xíu về phía chậu cây. Thay vì quấy phá, thằng bé chỉ im lặng ngắm nhìn, hơi thở của thằng bé dần trở nên sâu và đều đặn hơn dưới tác động của linh dược.

Thường Sinh lặng lẽ quan sát, hắn nhận ra dự đoán của mình trong cuốn bách khoa toàn thư là chính xác. Khi còn ở trong kẽ đá ngầm, nguồn linh khí của Thanh Linh Thảo bị lớp đá dày đặc và hơi ẩm của mạch nước bao bọc, khiến hương thơm không thể phát tán rộng.

Nhưng giờ đây, khi được đưa ra không gian thoáng đãng, linh tính của nó bắt đầu thức tỉnh mạnh mẽ.

Làn sương trắng từ ba chiếc lá ngọc bích không còn chỉ quanh quẩn nơi miệng chậu mà bắt đầu len lỏi qua khe cửa gỗ, hòa vào làn gió rừng.

Thường Sinh đột ngột nhíu mày. Đôi mắt sâu thẳm trong nháy mắt chuyển sang sắc tím sẫm lạnh lẽo. Linh thức của hắn cho thấy những rung động bất thường từ phía bìa rừng, cách căn nhà khoảng vài trăm mét.

“Bế con vào buồng trong. Chốt cửa lại.”

Giọng hắn trầm thấp, không còn vẻ ôn hòa của vài phút trước mà mang theo một uy áp khiến không khí trong phòng như đông cứng lại.

Lâm Thanh Mộc khựng lại một chút, nàng cảm nhận được sự căng thẳng đột ngột của hắn. Nàng không hỏi thêm, lập tức bế Thường An vào phía sau bức màn tre, tay nắm chặt lấy viên ngọc thạch tím mà hắn đã đưa cho nàng trước đó.

Thường Sinh bước ra hiên nhà, tay đặt lên chuôi thanh Trạch Huyết Kiếm vẫn còn bọc vải trắng. Hắn không rút kiếm, chỉ đứng đó như một pho tượng đá dưới ánh chiều tà.

Từ phía bụi rậm rạp, những tiếng sột soạt vang lên ngày càng lớn. Một mùi tanh nồng của thú dữ bắt đầu sộc vào mũi.

Gừ… rừ…

Ba bóng đen khổng lồ từ từ hiện ra khỏi màn sương. Đó là loài Sói Biến Dị cấp Trung, mỗi con to ngang một chiếc xe tải nhỏ, bộ lông màu xám tro dựng đứng như kim châm, và đôi mắt đỏ rực đang nhìn chằm chằm vào căn nhà gỗ với vẻ thèm khát tột độ.

Bọn chúng vốn là những kẻ săn mồi thống trị khu vực này, nhưng bình thường vẫn luôn kiêng dè luồng sát khí ẩn hiện quanh nhà Thường Sinh. Thế nhưng hôm nay, hương thơm thuần khiết từ Thanh Linh Thảo thứ đã khiến bản năng tham lam vượt qua cả nỗi sợ hãi.

Thường Sinh nhìn ba con quái vật, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một đường cong tàn nhẫn.

“Ta đã cố gắng để yên bình…” Hắn lầm bầm, bước chân nhẹ nhàng bước xuống sân cỏ.

“Nhưng các ngươi lại muốn làm phiền giấc ngủ của con trai ta.”

Hắn không vận chuyển 《Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết》 vì không muốn làm ô nhiễm khu vườn thảo dược của Lâm Thanh Mộc bằng huyết độc. Hắn chỉ đơn giản là phóng thích một phần nhỏ up áp.

Ầm—!

Một luồng áp lực vô hình nặng nề như ngàn cân từ người Thường Sinh bùng phát, ép thẳng xuống mặt đất. Thảm cỏ dưới chân hắn không hề héo úa, nhưng mặt đất dường như lún xuống vài phân.

Ba con Lang Biến Dị vốn đang nhe răng định lao lên, bỗng khựng lại giữa chừng. Bốn chân chúng run rẩy, đôi mắt đỏ rực đầy hung tàn trong giây lát bị thay thế bởi một nỗi kinh hoàng tột độ. Trong linh tính hoang dã của chúng, kẻ đứng trước mặt không còn là một con người, mà là một vị thần ma đang cai quản sự sống và cái chết.

“Cút, hoặc chết.”

Hai chữ phát ra từ miệng Thường Sinh lạnh thấu xương tủy.

Một con trong số đó, vì quá khao khát linh dược, vẫn cố gầm lên một tiếng rồi lấy đà nhảy vọt tới. Thường Sinh không rút kiếm, hắn chỉ đưa một ngón tay lên, búng nhẹ vào không trung.

Vút—!

Một luồng Kiếm Phong cô đọng đến mức gần như vô hình xuyên thủng không khí. Nó nhanh đến mức con sói biến dị không kịp khép miệng.

Phập!

Một lỗ thủng nhỏ xuất hiện ngay giữa trán con quái vật, không có máu bắn tung tóe, vì sức nóng của chân khí đã đốt cháy vết thương ngay lập tức. Con thú đổ gục xuống sàn cỏ, chết ngay tại chỗ mà không kịp rên rỉ một tiếng.

Hai con còn lại chứng kiến cảnh đó, toàn bộ sự tham lam tan biến sạch sẽ. Chúng rên rỉ một tiếng rồi quay đầu bỏ chạy bán sống bán chết vào rừng sâu, không dám quay đầu nhìn lại dù chỉ một lần.

Thường Sinh nhìn cái xác con thú, khẽ thở dài. Hắn đành vác xác nó đi ra ngoài xa, đào một cái hố ném xác con sói biến dị đó vào trong.

Khi hắn về nhà, Lâm Thanh Mộc đã đứng ở cửa, ánh mắt nhìn hắn đầy lo lắng nhưng cũng có phần nhẹ nhõm.

“Giải quyết xong rồi sao?”

Thường Sinh gật đầu, hắn tháo găng tay Hắc Tinh, lau khô đôi bàn tay rồi mới tiến lại gần nôi.

“Chỉ là vài vị khách không mời mà tới.”

Hắn cúi xuống nhìn Thường An, thấy thằng bé vẫn ngủ rất say, một tay vẫn nắm lấy hướng chiếc chậu gốm Thanh Linh Thảo.

Thường Sinh nhìn cái bảng màu xanh đang lơ lửng trước mặt, hắn nhìn qua những đồ vật, đan dược, vũ khí, công pháp rồi hắn lại dừng lại ở một mục mới từ trước tới giờ hắn chưa thấy bao giờ, hắn thấy mục này từ khi hắn đột phá trúc cơ.

【 Trận Pháp 】

Thường Sinh lướt qua mục này, đôi mắt tím đen hơi nheo lại. Hệ thống hiển thị hàng loạt cái tên từ sơ cấp đến cao cấp: Tụ Linh Trận, Bát Quái Mê Hồn Trận, Kiếm Khí Tru Diệt Trận… nhưng ánh mắt hắn dừng lại ở một bộ trận pháp có tên.

【 Ẩn Linh Phục Địa Trận 】

Mô tả: Trận pháp cấp Trúc Cơ, chuyên dùng để che giấu khí tức, linh lực và sự sống. Khi kích hoạt, phạm vi trận pháp sẽ bị bao phủ bởi một lớp màng lọc năng lượng, khiến kẻ ngoài nhìn vào chỉ thấy sương mù và cây cối tự nhiên.

Giá: 800 điểm tích lũy.

Thường Sinh nhìn số điểm tích luỹ đang có, rồi nhìn lại Thường An đang nằm trong nôi gỗ. Sự an toàn của gia đình là thứ hắn không bao giờ đem ra cân nhắc giá cả.

Hắn thầm niệm mua, trên không trung lập tức hiện ra tám chiếc cọc gỗ màu đen thẫm, dài khoảng một gang tay, khắc đầy những ký tự cổ quái. Cùng với đó là một khối ngọc thạch màu tím sẫm, đây chính là Trận Nhãn.

Thường Sinh chộp lấy rồi bước ra ngoài sân, hiện tại cũng đã là đêm rồi, đêm trong khu rừng này lặng ngắt không có tiếng động gì lớn, chỉ có tiếng gió quét qua, hắn bắt đầu di chuyển.

Hắn không đi bộ, mà dùng 《Quỷ Ảnh Mê Tung》. Thân ảnh hắn nhòe đi, xuất hiện tại tám phương vị xung quanh khu trại. Tại mỗi điểm, Thường Sinh không dùng búa, hắn chỉ đơn giản đặt chiếc cọc gỗ lên mặt đất, rồi dùng chân khí cưỡng ép nhấn xuống.

Phập… phập…

Những chiếc cọc gỗ xuyên qua lớp rễ cây cứng cáp, găm sâu vào lòng đất. Hắn tính toán rất kỹ, lợi dụng chính những gốc cổ thụ làm vật che chắn cho các mắt trận.

Cuối cùng, Thường Sinh quay trở lại hiên nhà. Hắn đặt khối Trận Nhãn ngọc thạch vào kẽ nứt của cây cột gỗ chính ngay cạnh cửa ra vào.

Thường Sinh đặt khối Trận Nhãn ngọc thạch vào vị trí, nhưng hắn không lập tức ra tay ngay. Hắn đứng bất động trước cây cột gỗ, đôi lông mày nhíu chặt lại.

Dù đã mua trận pháp từ hệ thống, nhưng những kiến thức về sơ đồ bát quái, sự vận hành của các mắt trận hay cách điều phối chân khí luân chuyển bên trong những chiếc cọc đen kia vẫn là một mớ hỗn độn trong đầu hắn.

Hệ thống chỉ cung cấp vật phẩm, còn cách dùng thì giống như một bản vẽ kỹ thuật phức tạp mà hắn phải tự mình giải mã.

Hắn nhắm mắt lại, linh thức thâm nhập vào trong viên ngọc thạch.

“Nguyên lý đối lưu năng lượng…” Thường Sinh thầm phân tích dưới góc độ của một sinh viên công nghệ.

Hắn nhận ra trận pháp này hoạt động dựa trên việc tạo ra một vùng áp suất tâm linh thấp hơn xung quanh, khiến các luồng linh khí và mùi hương bị hút ngược vào tâm trận thay vì khuếch tán ra ngoài. Tám chiếc cọc gỗ kia đóng vai trò là các cực điện môi, còn chân khí của hắn sẽ là chất dẫn.

Hắn bắt đầu thử nghiệm một cách từ từ. Thường Sinh không dùng toàn bộ sức mạnh, hắn chỉ đưa một tia chân khí mỏng như sợi tóc, chậm rãi len lỏi vào viên Trận Nhãn.

Xoẹt.

Viên ngọc lập tức đẩy ngược chân khí của hắn ra ngoài, bắn vào lòng bàn tay đau nhói. Thường Sinh hừ lạnh một tiếng, hắn nhận ra lỗi sai: Chân khí của hắn quá hung bạo, mang theo huyết độc, nếu cứ thế rót vào sẽ làm nổ tung cả Trận Nhãn.

Hắn hít một hơi thật sâu, bắt đầu quá trình lọc bỏ sát khí trong chân khí, chỉ để lại phần linh lực thuần túy nhất. Hắn dùng linh thức dẫn dắt luồng khí này đi theo một đường xoắn ốc, mô phỏng theo cấu trúc của những đường vân khắc trên cọc gỗ.

Lần này, viên Trận Nhãn không còn phản kháng. Nó từ từ tỏa ra ánh sáng tím dịu nhẹ, hòa nhịp cùng nhịp tim của Thường Sinh.

Thường Sinh cảm nhận được tám sợi tơ linh lực vô hình vừa được kéo căng ra từ tám phương vị, nối liền với viên ngọc trên tay hắn. Hắn thở phào một hơi, hóa ra việc điều khiển trận pháp này cũng giống như việc cân bằng một hệ thống lọc hóa chất phức tạp, chỉ cần sai một ly là toàn bộ quy trình sẽ sụp đổ.

Hắn xoay nhẹ cổ tay, vận chuyển chân khí theo quy luật của trận đồ.

Một luồng sóng rung động vô hình lập tức quét qua không gian. Những chiếc cọc gỗ chôn dưới đất bắt đầu rung lên khe khẽ, cộng hưởng với linh khí của đất trời xung quanh. Một lớp màng năng lượng trong suốt, mỏng đến mức gần như vô hình, từ từ bao phủ lấy căn nhà gỗ và khoảng sân nhỏ.

Lâm Thanh Mộc ở trong nhà, vốn đang bế con, bỗng giật mình ngẩng đầu. Nàng cảm thấy một sự yên tĩnh tuyệt đối vừa ập đến, như thể cả thế giới ngoài kia đã bị chặn lại sau một bức tường pha lê.

Thường Sinh đứng ở hiên nhà, nhìn những làn sương trắng của Thanh Linh Thảo đang dạt ngược lại vào trong, lòng hắn mới hoàn toàn thả lỏng. Hắn bước vào nhà, cởi bỏ chiếc găng tay Hắc Tinh dính chút bụi đất.

Lâm Thanh Mộc nhìn hắn bằng ánh mắt đầy thắc mắc: “Ngươi vừa làm gì ngoài đó hả?”

Thường Sinh nhìn Thường An đã ngủ say, hắn khẽ đáp: “Ta vừa làm một hàng rào thôi.”

Hắn không giải thích về trận pháp, những danh từ đó quá xa lạ với thế giới hiện đại này. Hắn ngồi xuống bên cạnh nôi, nhìn đứa thằng bé đang hít thở đều đặn trong làn linh khí tinh khiết, cảm thấy mọi nỗ lực nghiên cứu và tiêu tốn điểm tích lũy đều hoàn toàn xứng đáng.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng xuyên qua lớp sương mù đặc quánh của trận pháp tạo thành những dải sáng lấp lánh trong sân, Thường Sinh quyết định làm một việc mà hắn đã ấp ủ từ lâu. Hắn bế Thường An ra sân, để thằng bé ngồi trên một tấm da thú mềm mại giữa thảm cỏ xanh mướt.

Hắn bắt đầu vận chuyển một chút chân khí nhẹ nhàng nhất, dẫn dắt làn sương trắng từ chậu Thanh Linh Thảo lan tỏa khắp mặt sân, tẩm bổ cho những ngọn cỏ và cây thuốc xung quanh.

Thường An ngồi đó, đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào những dải sương trắng đang uốn lượn quanh mình. Thằng bé đột nhiên vươn tay ra, miệng bập bẹ những âm thanh đầu tiên: “Ba… ba…”

Thường Sinh khựng lại, hắn cúi xuống, nhấc bổng con trai lên.

“Ừ, cha đây.”

Hắn cảm nhận được bên trong cơ thể nhỏ bé của Thường An, dưới sự nuôi dưỡng của linh khí, những mạch máu đang vận chuyển vô cùng mạnh mẽ. Có vẻ như việc sống trong môi trường thuần khiết này đang âm thầm khai mở tư chất cho thằng bé.

Thường Sinh bật cười tự giễu trước ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu. Hắn nhìn đôi bàn tay mập mạp của Thường An đang cố gắng túm lấy những tia nắng chiếu qua kẽ lá, thằng bé còn chưa cai sữa, mình lại định bắt nó tu tiên sao?

Hắn đặt con ngồi tựa vào lòng mình, để lưng thằng bé áp sát vào lồng ngực hắn. Lúc này, Thường Sinh bắt đầu vận chuyển chân khí một cách vô cùng chậm rãi. Hắn không truyền trực tiếp vào thằng bé, mà biến mình thành một trạm trung chuyển. Linh khí tinh khiết được hắn hút vào, sau đó qua sự lọc của cơ thể, nó tỏa ra xung quanh hai người như một cái kén ấm áp.

Thường An cảm thấy dễ chịu, thằng bé tựa hẳn đầu vào bụng cha, đôi mắt lim dim rồi cứ thế ngủ thiếp đi giữa sân nắng.

Lâm Thanh Mộc từ trong bếp đi ra, tay bưng một rổ rau dại vừa rửa sạch. Thấy cảnh hai cha con quấn quýt, nàng đứng lại bên hiên, khẽ mỉm cười nói vọng xuống: “Mà lạ thật nha, từ sáng tới giờ ta cứ thấy thoải mái thế nào ấy, như thể cái không khí của khu rừng ngoài kia không còn lọt được vào sân nhà mình nữa.”

“Sáng nay lúc tưới vườn thuốc, ta thấy mấy cây Sâm đất có vẻ xanh tốt lạ thường.”

“Có lẽ do cái cây ngọc bích ngươi mang về hôm qua hả?”

Thường Sinh nhìn về phía vườn thuốc. Nhờ có trận pháp giữ kín linh khí, cộng thêm việc hắn thỉnh thoảng bí mật vẩy một chút chân khí khi tưới cây, những cây thuốc vốn đã biến dị nay lại đang tiến hóa theo một hướng vô cùng tích cực. Chúng không còn xù xì, độc hại như thực vật mạt thế, mà bắt đầu mang theo một chút hơi hướm của linh thảo thực thụ.

Hắn khẽ gật đầu đáp lời nàng: “Cứ để chúng lớn tự nhiên. Khi nào cần, ta sẽ chọn lọc lại.”

“Sau này, dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng không lo thiếu thuốc men.”

Một buổi trưa bình yên trôi qua dưới mái hiên gỗ. Tiếng lách tách của củi khô trong bếp, tiếng nhặt rau sột soạt của Lâm Thanh Mộc, và hơi thở đều đặn của Thường An.

Hắn đưa tay vuốt nhẹ mái tóc của con trai, lòng thầm tính toán. Trúc cơ đã thành, trận pháp đã lập, linh dược đã có. Giờ là lúc hắn cần củng cố thêm cho thực lực của chính mình để chuẩn bị cho những biến số lớn hơn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

black-myth-wukong-cuop-doat-thien-phu-tu-nhi-lang-than-bat-dau.jpg
Black Myth: Wukong: Cướp Đoạt Thiên Phú, Từ Nhị Lang Thần Bắt Đầu
Tháng mười một 25, 2025
day-do-tan-the-khong-co-dao-duc-ta-muon-lam-gi-thi-lam
Dạy Dỗ Tận Thế: Không Có Đạo Đức, Ta Muốn Làm Gì Thì Làm
Tháng 2 1, 2026
luyen-tong-that-duc-ta-tro-thanh-dinh-luu
Luyến Tổng: Thất Đức Ta Trở Thành Đỉnh Lưu
Tháng mười một 3, 2025
20d6991a4b32c73c3e24205cb7d2f375
Bắt Đầu Ban Thưởng Bảy Cái Thẻ Nhân Vật
Tháng 1 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP