Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
mot-phan-co-gang-van-lan-bao-kich-thu-hoach.jpg

Một Phần Cố Gắng, Vạn Lần Bạo Kích Thu Hoạch!

Tháng 2 5, 2026
Chương 394: Chó cùng rứt giậu. Chương 393: Thắng bại đem phân.
hardy-de-quoc-1945.jpg

Hardy Đế Quốc 1945

Tháng 1 23, 2025
Chương 433. 0 năm Hardy Chương 432. Thỏ có thể trở thành bằng hữu
cong-phap-cua-ta-qua-noi-quyen-chinh-minh-tu-luyen-thanh-tien.jpg

Công Pháp Của Ta Quá Nội Quyển, Chính Mình Tu Luyện Thành Tiên

Tháng 1 10, 2026
Chương 281: Đại vương, Lý Thanh Sơn tới! Chương 280: Đem bằng hữu làm nhiều , địch nhân làm thiểu thiểu !
menh-con-lai-hai-nam-bay-cai-ty-ty-quy-cau-ta-tha-thu.jpg

Mệnh Còn Lại Hai Năm, Bảy Cái Tỷ Tỷ Quỳ Cầu Ta Tha Thứ

Tháng 1 18, 2025
Chương 298. Đại kết cục Chương 297. Sở Thiên Trợ
ta-the-tap-nguc-tot-bat-dau-tran-ap-truong-cong-chua.jpg

Ta Thế Tập Ngục Tốt, Bắt Đầu Trấn Áp Trưởng Công Chúa

Tháng 1 24, 2025
Chương 437. Đại kết cục! Chương 436. Móc cửa Thịnh Văn Đế!
ta-tai-nhat-ban-lam-ky-thanh.jpg

Ta Tại Nhật Bản Làm Kỳ Thánh

Tháng 1 24, 2025
Chương 520. Hiệp hội Kansai Go, Đông Kinh trung tâm Chương 519. Thất đại chức vụ, chung được viên mãn!
sieu-cap-tien-y.jpg

Siêu Cấp Tiên Y

Tháng 4 29, 2025
Chương 736. Chưởng quản sứ giả Chương 735. Cửu Chuyển Huyền Âm cấm chế
luan-hoi-nhac-vien-hanh-trinh.jpg

Luân Hồi Nhạc Viên Hành Trình

Tháng 2 9, 2026
Chương 49: Khách không mời mà đến Chương 48: Bốn bỏ năm lên
  1. Mạt Thế Độc Tiên
  2. Chương 69: Oan Gia Ngõ Hẹp
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 69: Oan Gia Ngõ Hẹp

Chiều tối đến rất nhanh.

Ánh đèn dầu phất lên khuôn mặt Thường Sinh đang ngồi cạnh cửa sổ, bóng lửa lay theo từng con gió. Từ trên cao nhìn xuống, dòng người dưới phố thưa dần, phần lớn là những đội nhỏ quay về sau khi hoàn thành nhiệm vụ trong ngày.

Ở bên trong khu sinh hoạt, điện bị hạn chế, nhưng ngoài trục đường chính, vài bóng đèn treo cao vẫn được bật lên khi trời sẫm hẳn. Ánh sáng yếu ớt, nhưng đủ để xua đi cảm giác hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Thường Sinh nhìn rất lâu.

Không phải nhìn người, mà là nhìn nhịp điệu, ai đi nhanh, ai đi chậm, ai luôn nhìn về phía trước, ai hay liếc ngang, ai có đồng đội đi sát, ai cố tình giữ khoảng cách.

Đây là thói quen hắn hình thành từ lúc hắn đi một mình.

“Ngươi đang canh chừng gì à?”

Giọng Lâm Thanh Mộc vang lên từ phía sau, nàng đang buộc lại dây tóc, khi mới đi tắm xong, chuẩn bị nghỉ ngơi.

“Không.” Thường Sinh đáp.

“Chỉ là buổi tối ở đây khác ban ngày.”

Nàng bước tới, nhìn theo hướng hắn chỉ.

Quả nhiên, ở góc phố đối diện có mấy người đứng tụ lại, không ồn ào, không mang theo vũ khí, chỉ là giống như đang nói chuyện phiếm.

Nhưng có vẻ bọn họ đứng quá lâu hơn bình thường.

Lâm Thanh Mộc cũng nhận ra, khẽ nhíu mày: “Người của Liên Minh?”

“Chưa chắc.” Thường Sinh nói, ánh mắt không rời.

“Có thể là người của quân đội, cũng có thể là kẻ không thuộc phe nào.”

Hắn dừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng rất nhỏ nhưng đủ nghe.

“Nhưng có một điểm giống nhau.”

“Bọn họ đang chờ.”

Không phải chờ Zombie, chắc cũng có lẽ không phải là chờ nhiệm vụ, có thể chờ một sự kiện gì đó. Ngay lúc đó, ở dưới phố, một tiếng cãi vả nhỏ vang lên. Hai người tranh chấp thứ gì đó, giọng không lớn nhưng đủ để gây chú ý xung quanh.

Một trong số họ đẩy người kia một cái.

Chỉ trong vài giây.

Một bóng người từ trong nhóm đứng chờ kia bước ra, không nói nhiều, chỉ đặt tay lên vai kẻ gây chuyện. Động tác rất nhẹ, nhưng đối phương lập tức im lặng, sắc mặt thay đổi.

Người đó quay đầu, kéo đồng bọn rời đi.

Thường Sinh nheo mắt.

“Có người đang âm thầm kiểm soát ban đêm ở Lục Thủy.” Hắn nói chậm rãi,

“Không phải phe đen.”

Lâm Thanh Mộc nhìn hắn: “Không phải quân đội?”

“Nếu là quân đội, họ sẽ đứng sáng sủa hơn.” Thường Sinh đáp.

“Đây giống… dọn đường.”

Hắn khẽ gõ ngón tay lên khung cửa gỗ.

“Có thể vài ngày nữa, nơi này sẽ có chuyện.”

Lâm Thanh Mộc im lặng một lúc, rồi nói: “Vậy chúng ta thì sao?”

Thường Sinh quay đầu lại, ánh đèn dầu phản chiếu trong mắt hắn, không sắc bén, nhưng rất sâu.

“Chúng ta không dính vào.”

“Ít nhất là bây giờ.”

Hắn đứng dậy, khép cửa sổ lại. Bóng tối bên ngoài bị chặn đứng, chỉ còn lại ánh đèn dầu ấm áp trong phòng nhỏ.

“Ngày mai,” hắn nói, “chọn nhiệm vụ ban ngày, về sớm.”

“Ban đêm… không phải lúc để người mới nổi bật.”

Ngoài kia, bóng đèn đường chớp nhẹ một cái rồi ổn định lại.

Ở góc phố xa, nhóm người đứng chờ kia dần tản ra, biến mất trong bóng tối, như thể chưa từng tồn tại.

—

Sáng hôm sau như thường lệ.

Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc đi tới xưởng lọc nước của phe đen nhận nhiệm vụ, nhưng lần này hắn và Lâm Thanh Mộc gặp một chuyện trước giờ chưa gặp tới.

Khi Lâm Thanh Mộc cầm được một bên của tờ giấy nhiệm vụ chuẩn bị lấy xuống thì cũng có một bàn tay cầm tương tự, cùng một tờ giấy.

Cả hai người quay lại liếc nhau, đánh giá nhau, đối diện Lâm Thanh Mộc lúc này cũng là một người phụ nữ, tóc nàng ta đỏ rực như lửa, nàng nhìn Lâm Thanh Mộc rồi hắn giọng nói.

“Ta đã để ý nhiệm vụ này trước rồi, ngươi nên để nó cho ta.”

Lâm Thanh Mộc ngoài cười, nhưng trong không cười nói.

“Thật ngại quá, nhưng mà ta cũng đã để ý nhiệm vụ này từ nãy giờ rồi.”

Người phụ nữ tóc đỏ kia, ánh mắt híp lại nhìn chằm chằm Lâm Thanh Mộc, bên này cũng không vừa, cũng là ánh mắt sắc bén nhìn lại.

Một giây.

Hai giây.

“Khụ khụ.”

Lúc này một người thanh thiếu niên độ tuổi đôi mươi ở đằng sau cô gái tóc đỏ kia, nhẹ nhàng: “Lâm Vũ à, chúng ta cũng có thể lấy nhiệm vụ khác mà.”

“Không được.”

Một câu của nàng làm thanh niên kia cười khổ, không biết nói gì, nhìn về phía sau Lâm Thanh Mộc là Thường Sinh lúc này cũng chú ý tới hai người trước mặt.

Thường Sinh lúc này cũng nhìn hai người trước mặt, rồi nhìn tên trạc tuổi cùng mình ánh mắt khẩn cầu nhìn hắn.

“Thôi bỏ đi, chúng ta cũng có thể lấy nhiệm vụ khác.”

“Ngươi nói vậy là sao?” Lâm Thanh Mộc lúc này vẫn giữ mặt cười, điềm đạm, nhưng khi quay mặt lại nhìn Thường Sinh, khiến hắn hơi cảm giác run sợ một chút.

Không biết từ giây phút nào, nhưng đây là lần đầu tiên Lâm Thanh Mộc cho hắn thấy một bộ mặt hơi đáng sợ nhìn hắn, làm hắn cũng không nói tiếp quay đầu đi.

Không khí trước bàng nhiệm vụ bị kéo căng như dây đàn.

Người phụ nữ tóc đỏ vẫn giữ tay trên tờ giấy, ánh mắt như lưỡi dao, không hề né tránh. Nàng ta cao hơn Lâm Thanh Mộc nửa cái đầu, vai thả lỏng nhưng tư thế đứng rất vững kiểu người quen giải quyết vấn đề bằng nắm đấm nếu cần.

“Ta nói rồi.”

Giọng nàng ta hạ thấp, không còn lịch sự.

“Nhiệm vụ này, ta lấy.”

Lâm Thanh Mộc vẫn cười, nhưng khóe môi đã cứng lại.

“Ở đây không có quy định ai để ý trước thì được.”

“Nhiệm vụ treo trên bảng, ai lấy trước thì là của người đó.”

Không khí im lặng một giây.

Vài người xung quanh đã bắt đầu để ý, nhưng không ai xen vào. Ở xưởng lọc nước, tranh nhiệm vụ không hiếm, miễn là chưa vượt quá giới hạn.

Người thanh niên phía sau tóc đỏ bước lên nửa bước, giọng hạ thấp: “Đừng làm lớn chuyện ở đây, Lâm Vũ.”

Lâm Vũ không quay đầu.

“Ngươi im đi.”

Nàng nhìn thẳng Lâm Thanh Mộc.

“Ta không thích tranh cãi.”

“Nhiệm vụ này ở khu tây, phạm vi rộng, số lượng không rõ.”

“Ngươi mới tới, mang theo một người không thích hợp.”

Lâm Thanh Mộc hơi nheo mắt.

“Ngươi đang quan tâm cho ta?”

“Không, ta đang nói sự thật.”

Bàn tay hai người vẫn cùng giữ tờ giấy, không ai chịu buông.

Lúc này, Thường Sinh bước lên nửa bước.

Không nhanh, không chậm, chỉ vừa đủ để người khác biết hắn đang ở đó.

Ánh mắt Lâm Vũ lướt sang hắn, một cái liếc rất nhanh.

Thường Sinh mở miệng, giọng thấp: “Chia.”

Hai người đều quay sang nhìn hắn.

“Chia?” Lâm Vũ nhíu mày.

“Ừ.”

“Nhiệm vụ dọn dẹp.”

“Chia khu.”

Người thanh niên phía sau Lâm Vũ hơi sửng sốt, rồi ánh mắt sáng lên như đèn pha ô tô.

“Ý hắn là… mỗi bên xử lý một phần?”

Lâm Thanh Mộc quay sang nhìn Thường Sinh, nhưng không cắt lời.

Lâm Vũ im lặng vài giây, đánh giá hắn từ đầu tới chân.

“Ngươi chắc?” nàng hỏi.

“Khu này không dễ.”

Thường Sinh gật đầu.

“Về sớm.”

Lâm Vũ bật cười khẽ, nhưng không phải cười nhạo.

“Được.”

Nàng buông tay.

“Tờ nhiệm vụ ta giữ.”

“Phía bắc khu tây, ta xử lý.”

Ánh mắt nàng chuyển sang Lâm Thanh Mộc.

“Phía nam, để các ngươi.”

Lâm Thanh Mộc nhìn tờ giấy, rồi nhìn Thường Sinh, nàng cũng buông tay.

Lâm Vũ gật đầu.

Hai bên tách ra.

Đám người xung quanh dần giải tán, không khí trở lại như cũ, như thể vừa rồi chỉ là một khúc đệm nhỏ.

Đi được vài bước, Lâm Thanh Mộc mới thấp giọng: “Ngươi vừa rồi…”

“Không sao.” Thường Sinh nói ngắn gọn.

Nàng hừ nhẹ.

“Lần sau đừng tự quyết.”

Hắn không dám cãi, chỉ đáp: “Ừ.”

Ở phía xa, Lâm Vũ quay đầu liếc lại một lần, ánh mắt dừng trên Thường Sinh, hơi lâu hơn bình thường.

“Người mới à…”

Nàng lẩm bẩm.

“Thú vị đấy.”

—

Khu tây, rìa phía nam.

Mặt đất ẩm ướt, bể lọc cũ đổ nát kéo dài như một cái xác khổng lồ bị moi rỗng ruột. Ống dẫn gãy nát chồng chéo, nước bẩn nhỏ giọt không ngừng, mùi kim loại gỉ và rêu mục trộn lẫn trong không khí.

Thường Sinh vừa dọn xong một tổ biến dị nhỏ thì dừng lại, không phải vì mệt. Mà vì phía trước có động tĩnh.

Ở ranh giới hai khu, một sinh vật biến dị cỡ lớn đang bò ra khỏi hố lọc sập, thân thể xù xì, lớp da như đá vôi trộn bùn, bốn chân dính xuống nền xi măng. Thứ đó rõ ràng không thuộc riêng khu nào.

“Xem ra… đụng hàng rồi.”

Giọng Lâm Thanh Mộc vang lên sau lưng.

Cùng lúc đó, từ phía đối diện, Lâm Vũ dẫn người bước ra. Nàng ta cũng vừa nhìn thấy con biến dị kia, ánh mắt tối lại.

Hai bên đứng cách nhau chừng mười mấy mét.

Con biến dị ở giữa, gầm khẽ, đầu xoay qua xoay lại như không biết nên chọn mồi nào trước.

Không ai lập tức ra tay, không khí lại căng.

“Ranh giới.” Lâm Vũ lên tiếng trước.

“Thứ này tính thế nào?”

Lâm Thanh Mộc khoanh tay, ánh mắt lạnh.

“Nhiệm vụ không ghi rõ.”

“Nhưng nó đang nghiêng về phía nam.”

“Phía nam là của các ngươi?” Lâm Vũ cười nhạt.

“Hay là ngươi vừa vạch ra?”

Hai nữ nhân nhìn nhau, ánh mắt tóe lửa, không ai chịu nhường.

Thường Sinh không nói gì, hắn chỉ quan sát con biến dị, cách nó dồn lực vào chân trước, vị trí lõi biến dị nhô lên mờ mờ dưới lớp da. Ngay lúc đó, người thanh niên đi theo Lâm Vũ bước lên trước một bước, giơ tay ra hiệu hòa hoãn.

“Khoan đã, khoan đã.”

Hắn cười, giọng khá dễ nghe.

“Để ta nói trước một chút.”

Lâm Vũ liếc hắn.

“Lui lại.”

“Chỉ vài câu thôi.” Hắn quay sang phía Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc.

“Ta là Trịnh Tuấn.”

“Đi cùng Lâm Vũ.”

Rồi hắn nhìn sang Thường Sinh, ánh mắt tò mò nhưng không đề phòng.

“Các ngươi… là người mới tới khu này?”

Thường Sinh gật đầu một cái, rất nhẹ.

“Thường Sinh.”

Hắn dừng một nhịp, rồi nhìn sang bên cạnh.

“Lâm Thanh Mộc.”

Trình Dã hơi ngạc nhiên khi thấy Thường Sinh là người trả lời trước, nhưng vẫn cười.

“Rất vui được gặp.”

Lâm Thanh Mộc khẽ hừ một tiếng.

“Vui chỗ nào?”

Trình Dã cười khổ.

“Ít nhất là không phải gặp nhau lúc đánh nhau.”

“Chưa chắc.” Lâm Vũ lạnh lùng chen vào.

“Nói xong chưa?”

Trịnh Tuấn giơ tay đầu hàng: “Rồi rồi.”

“Con này không yếu, nếu đánh riêng, mất thời gian.”

“Hay là hợp tác nhanh gọn, rồi chia phần?”

Hai ánh mắt nữ nhân lập tức quay sang hắn.

“Ngươi đứng về bên nào?” Lâm Vũ hỏi, giọng nguy hiểm.

“Ta đương nhiên đứng về phía ngươi rồi.” Trịnh Tuấn đáp ngay.

Lâm Thanh Mộc cười lạnh.

“Nghe hay đấy.”

“Nhưng ta không thích hợp tác với người quá tự tin.”

“Còn ta,” Lâm Vũ nói tiếp,

“không thích người tự cho mình là trung tâm.”

Hai người nhìn nhau, không khí giữa họ như nóng lên.

Con biến dị ở giữa gầm mạnh hơn, móng cào xuống nền xi măng, chuẩn bị lao tới.

Thường Sinh bước lên nửa bước.

“Đánh trước.”

Chỉ hai chữ, không tranh luận, không chọn phe. Hắn đã nhìn ra nếu chậm thêm một chút nữa, thứ này sẽ chủ động.

Lâm Thanh Mộc và Lâm Vũ gần như cùng lúc nhận ra điều đó.

“Tch.” “Hừ.”

Hai tiếng hừ lạnh vang lên từ hai phía, nhưng không ai phản đối.

Trong khoảnh khắc tiếp theo, bốn người đồng loạt tản ra, tạo thành thế bao vây lỏng lẻo quanh con biến dị.

Trịnh Tuấn vừa rút vũ khí vừa lẩm bẩm: “Xem ra hai người các ngươi đúng là nước với lửa.”

Lâm Thanh Mộc liếc hắn.

“Ngươi nhiều lời.”

Lâm Vũ cười nhạt: “Giữ mạng mình trước đã.”

Con biến dị gầm lên, thân thể khổng lồ lao về phía trước, lớp da đá vôi cọ vào nền xi măng phát ra tiếng ken két rợn người.

Lâm Vũ là người ra tay đầu tiên.

Nàng giậm mạnh xuống đất, dị năng bộc phát, ngọn lửa đỏ sẫm bùng lên từ lòng bàn tay, không phải kiểu cháy lan dữ dội mà là hỏa diễm bị nén, sắc và gọn.

“Tránh ra.”

Một câu ngắn, không nhắm vào ai cụ thể.

Ngọn lửa kéo thành một đường cong, quét thẳng vào chi trước của con biến dị.

Ầm—!

Da ngoài bị thiêu cháy, mùi khét lan ra, nhưng con biến dị chỉ khựng lại một chút rồi gầm lên, lớp da đá vôi bong tróc lộ ra phần thịt xám bên trong chịu nhiệt cực tốt.

“Không dễ ăn rồi.” Lâm Thanh Mộc nói khẽ.

Ngay lúc đó, người thanh niên đứng sau Lâm Vũ bước lên.

Trịnh Tuấn.

Khác với vẻ cười nói ban nãy, lúc này ánh mắt hắn đã hoàn toàn tập trung. Hắn giơ tay, năm ngón mở ra, hơi lạnh lan tỏa.

Không khí xung quanh đột ngột hạ nhiệt.

“Đóng.”

Chỉ một chữ từ dưới chân con biến dị, băng sương bùng lên, lan nhanh theo các khe nứt trên mặt đất, khóa chặt hai chi sau của nó trong nháy mắt.

Rắc—rắc—

Băng không dày, nhưng đúng thời điểm.

Con biến dị mất thăng bằng, thân hình nặng nề nghiêng sang một bên.

Thường Sinh đã đợi sẵn.

Hắn lao lên không cần hiệu lệnh, hắn lao tới như lướt trên mặt đất, thân hình mờ đi một nhịp trong tầm mắt người khác.

Kiếm trong tay rút ra, không chém đầu, không chém ngực.

Mục tiêu là khe hở vừa bị lửa đốt nứt ra.

Phập!

Lưỡi kiếm xuyên vào lớp thịt xám, nhưng chưa đủ sâu.

Con biến dị gào lên, cơ bắp rung mạnh, lớp băng ở chân sau nứt vỡ.

Ngay khoảnh khắc nó chuẩn bị dồn lực phản kích Lâm Thanh Mộc điều động dị năng.

Từ dưới nền xi măng nứt nẻ, những sợi dây leo xanh sẫm bỗng chui ra như rắn sống, mặt ngoài phủ một lớp gai nhỏ mảnh như kim. Chúng không lao thẳng vào thân thể, mà quấn chặt các khớp chuyển động: cổ chân, đầu gối, eo hông.

Rắc—!

Dây leo siết lại, phát ra tiếng ma sát khô ráp.

Con biến dị gầm lên, thân hình nặng nề bị kéo lệch hẳn sang một bên, đòn phản kích vốn đã tích lực bị lệch hướng hoàn toàn, chỉ cào nát không khí.

“Chưa đủ.” Lâm Vũ lạnh giọng.

Ngọn lửa đỏ sẫm lại bùng lên, lần này không đánh ngoài, mà ép sát khe vết thương, nhiệt độ cao khiến phần thịt xung quanh co rút lại.

Sợi dây leo của Lâm Thanh Mộc lập tức biến đổi, gai nhọn mọc dài hơn, ăn sâu thêm một tầng để giữ cố định.

“Đông kết.” Trịnh Tuấn nói trầm.

Hơi lạnh tràn tới, không phải đóng băng toàn bộ, mà đóng băng chính dòng máu đang phun trào, khiến chuyển động của con biến dị chậm hẳn lại.

Ba nguồn lực: lửa, băng, dây leo cùng lúc ép nó vào trạng thái không thể thoát.

Thường Sinh không đợi nói nhiều, chân khí điều động vào thanh kiếm, luồng gió xung quanh tụ lại trên thanh kiếm hắn.

《Kiếm Phong》

Hắn vung tay, đòn kiếm khí màu lục bay ra nhắm vào thân, đường đi kiếm khí xé toạc những thứ mà nó đi qua.

Xoẹt—!

Thân hình nó xé toạc ra làm hai nữa, thân hình khổng lồ nó bị xé làm đôi, máu đen bắn khắp nơi, nó cử động một chút rồi, không còn tiếng động nữa.

Không khí sau trận chiến chậm rãi lắng xuống, mùi máu tanh trộn với mùi khét của lửa, xác con biến dị bị chẻ làm đôi nằm bất động trên nền xi măng, không còn bất kỳ dấu hiệu sống nào.

Một lát sau, mới có người thở ra.

Trịnh Tuấn liếc nhìn vết cắt gọn gàng trên xác con biến dị, ánh mắt dừng lại trên thanh kiếm của Thường Sinh rồi thu hồi ánh nhìn, không nói thêm gì.

Lâm Vũ đứng thẳng người, ngọn lửa trên đầu ngón tay đã tắt từ lúc nào. Nàng nhìn Thường Sinh thêm một hồi lâu, lần này không còn khiêu khích, chỉ còn sự cân nhắc thuần túy của người đã nhìn thấy thực lực thật sự.

“Xong nhiệm vụ rồi.” nàng nói, giọng bình thản.

“Chúng ta không nợ nhau.”

Thường Sinh gật đầu, coi như đáp lại.

Lâm Thanh Mộc không nói lời nào chỉ đi tới phía sau lưng Thường Sinh đứng yên nhìn Lâm Vũ với ánh mắt: hắn là của ta.

Lâm Vũ cười nhạt một tiếng, quay người rời đi.

“Đi thôi.”

Trịnh Tuấn theo sau, trước khi rời hẳn khỏi khu vực, hắn quay đầu lại nhìn Thường Sinh một lần cuối như đang ghi nhớ một cái tên.

Bóng dáng hai người dần khuất sau dãy nhà đổ nát.

Gió thổi qua, cuốn theo bụi và mùi máu, khu vực ranh giới lại trở về vẻ tĩnh lặng vốn có, như thể trận chiến vừa rồi chưa từng xảy ra.

Lâm Thanh Mộc lúc này mới lên tiếng, giọng rất khẽ: “Bọn họ sẽ còn gặp lại chúng ta.”

“Ừ.” Thường Sinh đáp, hắn cúi xuống, nhặt tờ đánh dấu nhiệm vụ đã nhuốm máu, gấp lại cẩn thận.

Trong thời tận thế này, người mạnh không thiếu, nhưng người có thể đứng ngang hàng…

lại không nhiều.

Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc cũng dần rời đi, bóng lưng dẫn khuất phía sau những tòa nhà bỏ hoang.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

chuyen-sinh-thanh-ma-de-chua-te-the-gioi
Chuyển Sinh Thành Ma Đế Chúa Tể Thế Giới
Tháng 10 18, 2025
bat-dau-hien-te-rac-ruoi-he-thong-dua-vao-tro-choi-bao-tap-tu-vi.jpg
Bắt Đầu Hiến Tế Rác Rưởi Hệ Thống Dựa Vào Trò Chơi Bão Táp Tu Vi
Tháng 2 9, 2026
f7932fb5d24b00eb5384b108df31f7ab
Hồng Hoang: Bắt Đầu Cho Nữ Oa Kịch Thấu
Tháng 1 15, 2025
ta-vo-dao-dua-vao-pha-an.jpg
Ta Võ Đạo Dựa Vào Phá Án
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP