Chương 66: Huyết Khí Nghịch Chuyển
Buổi chiều trôi chậm.
Thường Sinh không quay về phòng ngay. Hắn đi bộ cùng Lâm Thanh Mộc, cố ý chọn những con đường mà lúc sáng họ đã tránh.
Kho hàng phía bắc.
Một dãy nhà xưởng thấp, cửa sắt hé mở. Xe kéo ra vào đều đặn, người của Hội Đinh Thạch đứng rải rác, tay khoang trước ngực, ánh mắt quét người qua lại rất kỹ.
Khi Thường Sinh bước tới, ánh mắt một người lướt xuống cổ tay hắn.
Dừng lại một chút rồi dời mắt đí.
Không hỏi, không gọi lại.
Lâm Thanh Mộc nhận ra. Nàng không nói gì, chỉ bước chậm lại một nhịp theo phản xạ.
Hai người bắt đầu đi về nhà trọ, khi bước vào người phụ nữ trung niên chủ trọ, nhìn họ rồi liếc xuống tay của hai người rồi cười không nói gì.
Lâm Thanh Mộc cũng nhìn gật đầu lại cũng không nói gì, cứ thế hai người quay trở lại phòng. Khi đóng cửa lại nàng mới thở phào.
“Đúng là khác thật”.
“Ừ.” Thường Sinh đáp lại.
“Ngươi định ở lại đây bao lâu?”
“Ta chưa biết.”
Thường Sinh kéo ghế ngồi xuống, dựa lưng vào đằng sau.
“Cho tới khi nơi này không còn hợp nữa.” hắn nói ngắn gọn.
Lâm Thanh Mộc im lặng một lúc, rồi ngồi xuống mép giường, nhìn ra cửa sổ ánh chiều đang tắt dần.
“Ít nhất…” nàng nói chậm.
“Ở đây, người ta không nhìn chúng ta như mục tiêu.”
“Ừ.”
Hắn tháo kiếm đặt sang một bên, động tác rất tự nhiên.
“Chỉ là người chưa thuộc về đâu.”
Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân, rồi xa dần. Không ai dừng lại trước cửa họ.
Lâm Thanh Mộc nhìn sợi chỉ đen trên cổ tay mình một lần nữa, ánh mắt bớt căng hơn lúc sáng.
“Vậy tối nay làm gì?”
Thường Sinh nhắm mắt lại, giọng bình thản: “Ngủ.”
Hắn và Lâm Thanh Mộc đem không ít đồ, đủ cho hai người trả tiền phòng có thể cho một tuần, hắn cần kế hoạch ở đây, nếu như tiếp tục ở đây.
“Sáng mai chúng ta sẽ tới phe đen kia, để xem có nhiệm vụ gì không.”
“Ừ.” nàng đáp lại.
Cứ thế một ngày lại trôi qua.
Anh nắng ban mai chiếu vào cửa sổ phòng kính hiện lên rõ những vết nứt của tường bê tông, trên phố lúc này cũng có vài người qua lại, lúc này Thường Sinh ở trong phòng đối diện hắn là vài bình máu hắn đã lấy trước đó, hắn vẫn đang chưa thoát khỏi vận chuyển 《Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết》.
Các đường vân màu đen sống động nổi lên chằng chịt khắp người của hắn và bên trong hắn lúc này như có hai dòng chảy đang va vào nhau.
Một dòng là huyết.
Nóng, đặc, mang theo cảm giác đặc sệt quen thuộc, như thể mỗi giọt đều có trọng lượng riêng, 《Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết》vận chuyển không nhanh, nhưng nó liên tục giống như một vết thương chưa bao giờ được để yên. Huyết khi bị kéo dọc theo kinh mạch, qua tim, rồi bị ép quay về, mỗi vòng đều mang theo cảm giác nặng nề khó chịu.
Dòng còn lại là ý thức của hắn.
Lạnh, rõ ràng, không hề bị cuốn theo, hắn không để tâm trí bị trôi đi. Hắn quen với việc đứng tách khỏi cảm giác của chính mình, quan sát từng biến đổi nhỏ. Khi huyết khí dâng lên quá mức, hắn ép chậm lại, để khi mà nó có xu hướng lan rộng, hắn sẽ thu hẹp phạm vi lại.
Những đường vân đen nổi lên rồi lặn xuống dưới da, như dấu vết của thứ gì đó sống, nhưng bị nhốt vào trong lồng. Mỗi lần như vậy, tim hắn lại đập nặng hơn bình thường, không đau, chỉ là nó rõ ràng.
Hắn biết rõ cảm giác này, không phải là đột phá, cũng chẳng phải là tiến hóa, mà là tích tụ.
Bên ngoài, tiếng bước chân dưới phố vang lên rồi xa dần, ở tầng trệt quán trọ, bà chủ đang nấu đồ ăn cho bọn họ và con của bà ta.
Thường Sinh hít vào một hơi thật sâu, huyết khí ép xuống, co lại, tụ lại một điểm quen thuộc. Một lúc sau, mọi thứ lắng xuống, hắn mở mắt.
Ánh nắng chiếu nghiêng qua khung cửa, rơi trên sàn nha bê tông nứt vỡ. Lâm Thanh Mộc lúc này vẫn còn ngủ, hơi thở đều, không bị quấy nhiễu bởi khí tức vừa rồi, đều đó có nghĩa là hắn đã giữ rất tốt.
Thường Sinh đứng dậy khoác áo, ánh mắt khẽ dừng lại nơi nàng đang nằm. Có lẽ vì hành trình gian khổ đã lâu không được đặt lưng lên một tấm nệm, nên khi có được chiếc giường này, nàng mới có thể ngủ sâu đến vậy.
Hắn mau chóng lấy ra một tờ ghi chú, viết lên trên đó để lại trên bàn, lặng lẽ ra ngoài. Hắn đi xuống cầu thang dẫn đến tầng trệt, thấy bà chủ trọ đang cho hai đứa con nhỏ ăn và tất bật làm việc. Khi thấy hắn bà chủ trọ cũng cười nhìn hắn.
Hắn gật đầu, rồi đi ra ngoài, di qua những con phố đi theo còn đường cũ hôm qua quay lại xưởng lọc nước cũ, lúc này cũng có lác đác vài người ở đây, thấy hắn cũng không nói gì.
Hắn cứ thế đi tới ở góc tối bên phải đứng im, quan sát xung quanh, lúc này có vài người đẩy một cái bảng to đi ra, trên đó là những nhiệm vụ của tổ chức, mọi người mới bắt đầu đi tới nhìn xem.
Thường Sinh bước tới, tiến lại gần tấm bảng, những tờ giấy được ghim lộn xộn, chữ viết thô ráp, có cái còn dính vết máu khô chưa lau sạch.
Hộ tống, đổi nước, tìm linh kiện, thu xác.
Ánh mắt hắn dừng lại ở một tờ nằm hơi lệch sang mép bảng.
[Dọn dẹp zombie khu hàng rào phía tây, cách trạm nước cũ khoảng mười cây số]
[Yêu cầu: tự trang bị]
[Thù lao: lương thực + pin]
Thường Sinh nhìn thêm vài giây, rồi đưa tay giật tờ giấy xuống, xung quanh có tiếng động nhỏ, hai ba người liếc sang. Không bất ngờ, nhưng cũng không thờ ơ. Có kẻ nhìn cổ tay hắn lâu hơn một chút, thấy sợi chỉ đen liền dời mắt đi.
Một người trẻ tuổi khác cũng cầm tờ giấy khác liền tới chỗ góc ngoài, đưa cho một gã đàn ông đang ngồi dựa vào tường, miệng ngậm thuốc lá. Gã kia không nói gì, chỉ nhận lấy, dùng bút chì đánh dấu một chút rồi hất cầm ra hiệu đi.
Người kia rời đi ngay.
Thường Sinh cầm nhiệm vụ trong tay, bước theo lối đó. Khi hắn đưa tờ giấy ra, gã đàn ông ngẩng đầu nhìn lên. Ánh mắt đầu tiên là nhìn mặt, ánh mắt thứ hai là nhìn tay sợi chỉ đen, ánh mắt thứ ba là nhìn bên ngang hông nhìn thanh kiếm được quấn vải trắng.
Gã ta khựng lại một chút, rồi nhận lấy tờ giấy.
“Đi một mình?” giọng khàn, không mấy quan tâm.
“Ừ.” Thường Sinh đáp ngắn gọn như thường ngày.
Gã ta đánh dấu, xé một mảnh nhỏ từ góc giấy, đẩy lại.
“Trở về trước trời tối.”
Thường Sinh gật đầu, quay người rời đi.
Sau lưng hắn, có vài ánh mắt vẫn còn theo dõi hắn thêm, không phải là vị nhiệm vụ, mà vì một kẻ mới đến, mang dấu đen, chọn dọn Zombie ngay lần đầu.
Hắn bước ra khỏi khu xưởng.
Cứ thế hắn đi tiếp, rời khỏi khu xưởng lọc nước, men theo con đường bê tông hướng về phía tây.
Càng đi xa khu trung tâm Lục Thủy, dấu vết sinh hoạt của con người càng thưa thớt dần, và sau khi hắn đi qua khu vực hàng rào chắn lại. Những gian quầy đổi đồ biến mất, thay vào đó là nhà dân sụp mái, cửa sổ bị bịt kín bằng tôn và gỗ. Trên mặt đường còn in những vết dấu bánh xe.
Thường Sinh bước không nhanh không chậm.
Hắn không cần gấp.
Mỗi bước đều đạp đúng nhịp, huyết khí vận chuyển chậm rãi dưới da, không lộ ra ngoài. 《Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết》 lúc này như một dòng nước đục lặng lẽ chảy ngược trong kinh mạch, không hung bạo, chỉ nặng nề và bền bỉ.
Hắn cảm nhận rất rõ.
Gió mang theo mùi tanh nhè nhẹ, không hẳn là mùi máu mới, mà là thứ mùi quen thuộc của xác thịt phân rã đã lâu. Ở xa xa, có tiếng kim loại va vào nhau, giống như có thứ gì đó bị gió đẩy, đập vào khung cửa sắt.
Hắn dừng lại.
Trước mặt là một khu dân cư nhỏ, khoảng mười mấy căn nhà, xây xát nhau, tường ngoài bong tróc, nhiều chỗ còn vết cháy đen. Con đường chính bị chắn ngang bởi một chiếc xe buýt lật nghiêng, cửa kính vỡ hết, bên trong trống rỗng.
Thường Sinh liếc nhìn xung quanh, không thấy người. Nhưng không có nghĩa là không có gì. Hắn bước vòng qua thân xe, giẫm lên mảnh kính vỡ nhưng không phát ra tiếng động. Huyết khí ép xuống lòng bàn chân, thân thể nhẹ hơn bình thường một chút.
Rồi hắn nghe thấy, tiếng kéo chân, rất chậm.
Từ một con hẻm hẹp bên trái, một bóng người lảo đảo bước ra. Da xám bệch, cổ nghiêng hẳn sang một bên, nửa vai bị gặm mất, xương trắng lộ ra. Hai mắt đục ngầu nhưng vẫn khóa chặt lấy hắn.
Thường Sinh không rút vũ khí, hắn đứng yên, quan sát. Con zombie gầm khẽ một tiếng, lao tới, tốc độ không nhanh nhưng rất trực tiếp. Ngay khi khoảng cách chỉ còn ba bước, Thường Sinh mới động.
Một bước tiến lên, một tay chụp lấy cổ đối phương, chân khí mang theo huyết khí bùng ra trong chớp mắt, không tràn lan ra mà tụ lại nơi bàn tay. Huyết độc ăn mòn với tốc độ chống mặt, cứ thế chỉ mất hai giây cổ bị hắn chạm vào bị ăn mòn nhanh chóng.
Đầu và thân tách biệt, thân thể nó ngã sập xuống bất động, Thường Sinh thở ra một hơi, buông tay, hắn không nhìn xác lâu. Ánh mắt chuyển sang hướng khác của dân cư.
Có tiếng động, lần này không phải là một, từ cửa sổ tầng một của căn nhà đối diện, một bóng đen trèo ra, thân thể gầy nhưng nhanh hơn hẳn con vừa rồi. Cùng lúc, phía sau chiếc xe buýt, một con lảo đảo xuất hiện, tay vẫn còn đeo nửa đoạn xích sắt.
Ba con.
Thường Sinh thở ra một hơi.
Đủ rồi.
Hắn tiến lên, bước chân nhanh hơn, trong huyết quản, chân khí mang theo kịch độc bắt đầu nghịch chuyển, trộn lẫn vào huyết khí đang sôi sùng sục. Cảm giác như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đang chạy dọc theo kinh mạch, trái tim hắn thắt lại một chút đau nhói vì sự ăn mòn ngược từ công pháp.
Một sự đánh đổi. Hắn đổi lấy sự đau đớn để có được sức mạnh hủy diệt trong chớp mắt.
Con đầu tiên vừa lao tới đã bị hắn đã gãy đầu gối, thân hình đổ khụy xuống, chưa kịp chạm đất thì bàn tay Thương Sinh đã ấn xuống đỉnh đầu nó.
Hắn cố ý không dùng kiếm từ đầu.
Ngón tay chạm vào da đầu lạnh ngắt, huyết khí lập tức tràn ra, không phóng thích ra ngoài mà thẩm thấu.《Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết》 vận chuyển đến cực hạn trong khoảnh khắc đó, huyết độc như mực đổ vào nước, lan ngược vào não zombie.
Không có tiếng nổ.
Chỉ có tiếng xì xì rất nhỏ, như nước nhỏ lên sắt nung.
Đầu con zombie mềm ra thấy rõ, xương sọ bị ăn mòn từ bên trong, cả thân thể run lên một cái rồi tắt hẳn. Thường Sinh thu tay lại, huyết khí lập tức ép xuống, nhưng cơn đau phản phệ trong tim vẫn còn đó, âm ỉ, nhắc nhở hắn rằng thứ sức mạnh này không miễn phí.
Con thứ hai đã lao tới.
Thân thể nó gầy, tốc độ nhanh hơn hẳn, móng tay quét ngang không khí mang theo tiếng rít sắc bén. Hắn không lùi, một bước tiến lên, khủy tay đánh thẳng vào ngực đối phương, không phải là đánh mạnh, mà là tiếp xúc.
Huyết độc theo khuỷu tay truyền vào, lan dọc theo lồng ngực zombie, ăn mòn nội tạng nhanh đến mức thân thể nó khựng lại giữa không trung. Hai mắt đục ngầu trợn lên, miệng há ra chưa kịp gào thì lồng ngực đã sụp xuống, cả người ngả ra đất như một cái túi rách.
Con thứ ba đã tới rất gần.
Xích sắt trên tay nó quật tới, lần này không hề vụng về. Thường Sinh không né.
Hắn đưa tay ra, nắm lấy sợi xích.
Kim loại lạnh buốt, rung mạnh. Huyết khí tràn vào cánh tay, da thịt hắn tê rần vì phản lực, nhưng hắn siết chặt hơn. Huyết độc men theo sợi xích lan thẳng lên cánh tay zombie, ăn mòn từng chút một.
Con zombie gào lên.
Thường Sinh kéo mạnh, một bước áp sát, trán hai bên gần như chạm nhau.
“Quá chậm.”
Giọng hắn thấp và ngắn.
Một quyền đánh thẳng vào cổ họng.
Không cần thêm gì nữa.
Cổ zombie lõm xuống, khí quản và cột sống bị ăn mòn cùng lúc. Sợi xích rơi xuống đất kêu leng keng, thân thể nó đổ sập, co giật vài cái rồi bất động.
Khu dân cư lại chìm vào im lặng.
Thường Sinh đứng yên vài giây.
Hắn nhắm mắt, ép công pháp chậm lại, từng vòng huyết khí thu về, dập tắt sự sôi sục trong kinh mạch. Cơn đau trong tim dần rút xuống, để lại cảm giác nặng nề quen thuộc.
Hắn mở mắt, liếc nhìn ba cái xác dưới chân, ánh mắt không có gợn sóng.
Thử nghiệm kết thúc, không dùng kiếm, không bộc phát toàn lực. Chỉ hoàn toàn dựa vào 《Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết》 kết luận rất rõ ràng.
Nếu chỉ là zombie cấp thấp…
Chúng không đủ tư cách ép hắn phải nghiêm túc.
Thường Sinh quay người, tiếp tục đi sâu hơn về phía tây, nơi mùi tanh vẫn chưa tan hết.